Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 129: Một cây gai xương!



Dịch giả: hoangtruc - nhóm dịch: HTP

Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đầy mờ mịt, dù ý thức hắn đã trở về nhưng dường như vẫn còn chưa khôi phục lại từ trong ngộ định ở thế giới hư ảo kia. Lúc này hắn mang theo đầy mê mang tựa như thế giới trước mắt hắn lúc này là mơ hồ.

Đám đệ tử Chấp Pháp Đường xung quanh cũng đồng loạt cảm ứng được mà ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Lúc này còn có thêm đệ tử ngoại môn ở đây luôn chú ý động tĩnh cũng trợn to mắt mà không ngừng kinh hô.

“Một trăm ba mươi ngày!”

“Hắn dùng thời gian dài gấp năm lần Quỷ Nha sư huynh mới tiến vào ngộ định được, nhưng mà thời gian ngộ định của hắn cũng gấp năm lần thời gian của Quỷ Nha sư huynh!”

Đám đệ tử ngoại môn bốn phía chợt xôn xao rồi đồng loạt lấy ngọc giản ra, dùng tốc độ nhanh nhất truyền thông tin Bạch Tiểu Thuần đã thức tỉnh ra bên ngoài. Tin tức này như cuồng phong quét ngang toàn bộ bờ Bắc, mỗi đệ tử khi nghe tin này rồi thì trong lòng đều chấn động mà lao thẳng tới Thí luyện đài.

Đúng lúc này, thì Bạch Tiểu Thuần đang ngồi dưới pho tượng thí luyện đài, hai mắt đầy vẻ mờ mịt, tay phải cũng được nâng lên chậm rãi, không tự chủ hướng về phía trước vung nhẹ ra, trong miệng nỉ non.

“Thủy Trạch…”

Thanh âm này rất nhỏ đến nỗi ngoại nhân cũng khó mà nghe thấy, nhưng thanh âm trong miệng Bạch Tiểu Thuần phát ra lại như vang vọng trong tâm thần hắn, rồi một tiếng ầm vang đầy kinh thiên động địa, như thiên lôi phủ xuống truyền ra đầy dữ dội.

Ầm ầm ầm!!!

Ba tiếng vang tựa như tiếng sấm kinh người truyền đến khiến trong lòng của tất cả mọi ngươi chấn động mãnh liệt. Trong tiếng sấm này, một đám hơi nước dày đặc chợt xuất hiện rồi khuếch tán ra xung quanh.

Ba trượng, mười trượng, hai mươi trượng, năm mươi trượng, một trăm trượng…cho đến hai trăm trượng!

Trong nháy mắt, phạm vi hai trăm trượng xung quanh Bạch Tiểu Thuần đã bị hơi nước vô tận bao phủ, hết thảy cảnh vật bên trong đều trở nên mờ ảo. Đồng thời có một lực đẩy mạnh mẽ xuất hiện đẩy thẳng thân thể của tất cả các đệ tử, kể cả đệ tử Chấp Pháp Đường đều đang kinh ngạc há hốc mồm, ra khỏi phạm vi này.

Lực đẩy kia cực lớn, khiến các đệ tử trong vòng hai trăm trượng này không cách gì có thể chống cự lại được, tất cả đều phải lùi lại. Trong chớp mắt, phạm vi hai trăm trượng xung quanh Bạch Tiểu Thuần đã không còn một bóng người.

Hơi nước mờ ảo dẫn động cả tầng mây trên bầu trời, lực lượng thiên địa bốn phía như bị cải biến mà tạo thành một vòng xoáy khổng lồ từ từ chuyển động trên bầu trời. Nhìn cảnh tượng này, tâm thần các đệ tử đột nhiên run rẩy mà nghĩ đến thời điểm mà Quỷ Nha thi triển ra Quỷ Dạ Hành, cũng là một Quỷ Trảo từ trên bầu trời phủ xuống.

Cái bí pháp không phải đệ tử Ngưng khí có thể thi triển ra được khiến tất cả các đệ tử bờ Bắc đều tôn kính Quỷ Nha, đồng thời cũng đầy sợ hãi đối với gã. Nhưng cảnh tượng trước mắt…khiến bọn họ cũng có cảm giác như vậy trên người Bạch Tiểu Thuần, có khi còn thêm nhiều hơn hẳn đấy!

Trong lúc bọn họ đang hít lấy từng ngụm hơi lạnh, thì rất đông đệ tử cũng lần lượt có mặt tại nơi này. Trong đó có rất nhiều đệ tử nội môn, đám người Bắc Hàn Liệt, Công Tôn huynh muội, Từ Tung cũng đều có mặt.

Nhìn thấy vòng xoáy trên bầu trời, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt bọn họ cũng đầy biến hóa.

"Thủy Trạch Quốc độ!"

“Hắn hẳn đã tu thành, chỉ là không biết Bản mệnh chi linh là gì…”

Thân ảnh của Quỷ Nha cũng xuất hiện giữa không trung, gã nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, chiến ý cũng chợt dâng lên trong ánh mắt nhưng lại bị đè nén lại.

Ngay khi từng đệ tử còn đang chìm trong rung động, thì Chưởng tòa tứ sơn bờ Bắc, còn có Lý Thanh Hậu cũng đều xuất hiện, đang đầy mong ngóng mà nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần bên dưới pho tượng.

“Lão Phu rất mong chờ, Bản Mệnh chi linh của Bạch Tiểu Thuần!”

“Chỉ mới triển khai Thủy Trạch đã có khí thế như vậy rời, đến cùng là cái gì đây…”

Hai mắt Lý Thanh Hậu đầy vẻ kinh hỉ, y nhìn Bạch Tiểu Thuần vừa mới thức tỉnh trong Ngộ định, lúc này trong lòng y cũng đầy mong chờ.

Dưới ánh mắt đầy mong chờ của mọi người, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt vẫn cứ mờ mịt như cũ, tay phải nâng lên cũng dần buông xuống!

“…Quốc Độ!”

Trong nháy mắt khi tay phải hắn buông xuống, dưới sự ngóng nhìn đến nín thở của mọi người xung quanh, một khí tức không miêu tả được từ trong thể nội của Bạch Tiểu Thuần tràn ra, trong chớp mắt bao phủ tám hướng.

Trong vòng hai trăm trượng, toàn bộ cảnh vật bên trong trở nên mờ ảo như không còn nhìn thấy rõ nữa, chỉ còn hình ảnh hơi nước dầy đặc đến cực hạn hình thành nên một cái đầm nước!

Mặt nước bên trong đầm này truyền ra một tiếng thú rống kì dị, tựa như chính là tập hợp của vô số âm thanhhung thú ngưng tụ lại một thể, rồi sau đó hóa thành một tiếng gào thét cực kỳ đặc biệt.

Rống!!!

Thanh âm đó truyền ra, rung chuyển cả bầu trời, chấn kinh mặt đất, khiến trong lòng tất cả mọi người xung quanh, cho dù có tu vì gì đi chăng nữa, sau khi nghe được đều giật mình, đồng thời không khống chế nổi mà dâng lên một cảm giác bị đè nén khác nhau.

Ngay khi tiếng gào rống truyền ra, toàn bộ các chiến thú của đệ tử bờ Bắc đều trở nên bạo động, từng con ngẩng đầu gào thét lên, thậm chí có một số còn bạo phát ra tính công kích. Toàn bộ các chiến thú, đều đại loạn.

Bên trong Bách Thú Viện, gần một ngàn hung thú cũng đồng loạt gào rú lên. Rất nhanh, vô số hung thú trong toàn bộ bờ Bắc đều gầm rống, phô thiên cái địa truyền khắp bốn phương, khiến tất các các đệ tử bờ Bắc đều run sợ.

“Bản Mệnh chi linh Thủy Trạch Quốc Độ của Bạch Tiểu Thuần đến cùng là gì vậy!!!

“Trời ạ, sao lại như vậy được chứ!” Tất cả đám đệ tử bờ Bắc đều đang toàn lực trấn an chiến thú bên người. Sắc mặt của tất cả mọi người đều đại biến, lộ ra vẻ kinh hãi, mà đám chiến thú bên người của đệ tử nội môn có huyết giai khác nhau nên trấn an bọn chúng càng thêm gian nan hơn, cả đám chiến thú đó như trở nên phát cuồng lên.

Ngay khi mọi người đang còn đi trấn an đám hung thú không ngừng gào rống này thì….

Đầm nước hơn hai trăm trượng kia đột nhiên vặn vẹo lay động, mặt nước trong đầm dường như đã trở thành cửa vào thông tới một không gian kì dị nào đó. Lúc này đang có một hung thú vẫn còn chưa nhìn rõ được đang giãy giụa như muốn phá vỡ cánh cửa này từ không gian kì dị kia đi ra bên ngoài.

Ngay sau đó, hơi nước chợt chấn động cuồn cuộn, một ngọn núi khổng lồ từ bên trong Đầm nước này mạnh mẽ đột phá rồi trồi lên!

Càng nhìn ngọn núi này thì càng cảm thấy đầy kinh hãi, bởi vì ngọn núi trồi lên trên mặt nước trong đầm chỉ là một cái đỉnh của ngọn núi khổng lồ mà thôi, hẳn ngọn núi trước mặt thực sự…càng thêm to lớn!

Thậm chí khi nhìn kĩ hơn, da đầu của tất cả mọi người lúc này đều tê dại đi, bởi vì trước mặt bọn họ, căn bản không phải ngọn núi gì cả, mà chỉ là một cái…xương gai nhọn!

“Xương gai, trời ạ, kia chỉ là một cái xương gai nhọn!”

“Xương gai nhọn đã tới hai trăm trượng, rốt cuộc thân thể con thú này lớn đến đâu chứ? Bản mệnh chi linh này có hình dáng thế nào vậy!”

Trong lúc mọi người còn đang kinh hô thì một khí thế kinh thiên động địa như một trùng kích vô hình từ trong đầm nước bạo phát ra bên ngoài. Đám đệ tử bờ Bắc lúc này cũng không còn trấn an được chiến thú của mình nữa, toàn bộ chúng nó lúc này gào thét ầm lên, rồi từng con nhanh chóng nằm rạp hết xuống đất!

"Không có khả năng!!!"

“Sao lại như vậy được!!” Ngay trong lúc phần đông đệ tử còn đang kinh hãi thất thanh thì đám chiến thú bở Bắc lúc này đang run rẩy nằm rạp xuống hết. Mà lúc này lại có thêm bốn thanh âm như cảm nhận thấy uy hiếp mà gào thét lên từ bốn đỉnh núi truyền ra.

Thất Thải Phượng Hoàng nháy mắt đã lao vọt ra rồi đứng giữa không trung nhìn ngọn núi bên trong Thủy Trạch Quốc Độ của Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, đầy vẻ cảnh giác. Tam Nhãn Ô Nha cũng ngay đó mà cấp tốc tiến đến.

Ngay khi bọn chúng vừa đến, thì con Thằn lằn khổng lồ cũng đột nhiên xuất hiện, hướng về phía ngọn núi trong Thủy Trạch Quốc độ gầm nhẹ.

Sơn Quỷ ở Quỷ Nha Phong cũng hàng lâm, cốt xoa trong tay lay động, toàn thân cuồn cuộn hắc khí, vẻ mặt đầy khẩn trương. Thậm chí nếu nhìn kỹ trong mắt đám Linh thú hộ sơn này, người ta còn nhìn thấy sâu trong ánh mắt bọn chúng còn có vẻ kính sợ nữa!

Mà lúc này, nơi Cổ Thú thâm uyên sâu trong Bách Thú Viện, trong không gian đen kịt đó đột nhiên xuất hiện một đôi mắt to lớn, lộ ra đầy vẻ lăng lệ và ngưng trọng như phá vỡ hư vô, xuyên qua tầng ngăn cách mờ ảo kia mà nhìn về Thủy Trạch Quốc Độ của Bạch Tiểu Thuần.

Nó chính là thủ tông Thần Thú của Linh Khê Tông, Thiên Giác Mặc Long!

Bản mệnh chi linh nơi đó của Bạch Tiểu Thuần, vậy mà khiến nó ở đây phải dâng lên sự ngưng trọng.

Toàn bộ bờ Bắc hoàn toàn chấn động, trưởng lão bốn ngọn núi đều kinh hãi cùng nhau xông đến. Mà trong lúc này, có mấy ánh mắt mang theo vô thượng uy nghiêm từ Chủng Đạo Sơn cũng tập trung nhìn về phía này.

Hơi thở của bốn vị Chưởng tòa bốn ngọn núi cũng trở nên dồn dập, da đầu cũng có chút tê dại.

“Rốt cuộc đây là dạng Bản mệnh chi linh gì chứ?”

“Chưa từng thấy qua!”

“Loại uy lực này không phải là trình độ Ngưng khí có thể nắm giữ được đấy, so ra còn vượt trội hơn cả Quỷ Nha!”

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, ngọn núi khổng lồ bên trong Thủy Trạch Quốc Độ lại chậm rãi chìm xuống. Dường như phạm vi hai trăm trượng của Thủy Trạch Quốc Độc là quá nhỏ, Bản mệnh chi linh của Bạch Tiểu Thuần không cách nào hoàn toàn hàng lâm được. Sau khi chìm hẳn xuống thì Đầm nước cũng tan vỡ thành những mảnh nhỏ rồi từ từ tiêu tán đi.

Hình ảnh Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi đó cũng từ từ hiện rõ, sắc mặt hắn tái nhợt, lúc này cũng đã tỉnh táo lại. Hai mắt hắn không còn mờ mịt nữa mà đang trợn to lên đầy vẻ chấn kinh, hiển nhiên là bản thân hắn cũng bị gai xương bên trong Thủy Trạch Quốc Độ xuất hiện dọa cho kinh sợ.

Thủy Trạch Quốc Độ tiêu tán đi, đám chiến thú xung quanh cũng dần khôi phục lại. Chỉ là những chủ nhân của chúng, đám đệ tử bờ Bắc đều như nổ tung, ong ong cả đầu óc, sau sự yên tĩnh ngắn ngủi là một trận xôn xao bùng phát lên.

“Ta…ta không nhìn lầm a…”

“Đây là Thủy Trạch Quốc Độ sao?”

“Bản mệnh chi linh của Bạch Tiểu Thuần, lại mới chỉ lộ lên một cái xương gai nhọn…”

“Cái khí thế đầy kinh thiên động địa khi nãy lại đến từ…một tu sĩ Ngưng khí giống như chúng ta sao? Ài…Hắn mà là người bờ Bắc chúng ta thì tốt biết mấy.”

Trong tiếng nghị luận xôn xao này, bốn vị chưởng tòa tứ sơn nhìn nhau rồi cùng nhìn về phía Lý Thanh Hậu cũng đang kinh ngạc không kém.

“Hậu sinh khả úy…ta thật sự tò mò, đến cùng thì bản mệnh chi linh của hắn là gì?”

“Thủy Trạch Quốc Độ trong tay Bạch Tiểu Thuần, hẳn có thể phóng xuất ra được hết uy năng!!!”

“Bản mệnh chi linh của hắn mới chỉ lộ ra một cái gai xương nhọn là vì tu vi của hắn không đủ, đầm nước chỉ có phạm vi hai trăm trượng. Sau này tu vi hắn tinh tiến, nếu như có thể bước vào Kim Đan…Thi triển ra được ngàn dặm phạm vi Thủy Trạch Quốc Độ, thì Bản mệnh chi linh của hắn hẳn có thể hoàn toàn hàng lâm xuống.”

“Nếu như thật sự có ngày đó…Một khi hắn thi triển Thủy Trạch Quốc độ, thì đồng bậc tuyệt đối không có mấy cường giả ngang hắn được!”

Lý Thanh Hậu vì Bạch Tiểu Thuần mà vui mừng, còn có chút hãnh diện. Y cũng không để cho Bạch Tiểu Thuần biết mình đến đây, lúc này mang theo tâm tình thư thái, vui vẻ và kích động quay người rời đi. Y lúc này cũng muốn chuẩn bị thật tốt, tranh thủ trong mười năm tới thử trùng kích lên Kim Đan cảnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.