Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 205: Thật là một tông môn tốt mà!



Dịch giả: trongkimtrn

Bạch Tiểu Thuần đã giết đỏ cả mắt rồi. Từ sự tình ở Lạc Trần gia tộc đã khiến hắn hiểu rằng: Với những kẻ muốn tính mạng của mình, thì bản thân hắn phải hung tàn hơn, phải ác hơn bọn chúng. Phải giết đối phương trước khi để bọn chúng giết mình!

Như vậy, mình mới có thể bảo toàn tính mạng!

Lúc hắn ra tay, thì thân ảnh của hắn hóa thành một luồng cầu vồng, phát ra tiếng nổ vang kinh thiên động địa. Khi tới bên cạnh một tên hộ pháp Trúc cơ vừa oanh kích ra một đạo kiếm khí, hắn hung hăng đụng thẳng vào y.

“Ầm”một tiếng nổ vang lên. Tên Trúc Cơ tu sĩ đó phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể y trực tiếp nổ bung, huyết nhục mơ hồ.Khi lao ra từ đám máu thịt be bét, lập tức Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải lên chụp lấy một tên tu sĩ Trúc Cơ đang định đánh lén hắn. Trong tiếng kêu kêu thảm thiết, tên tu sĩ Trúc cơ đó trực tiếp bị hung hăng xé ra.

Toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều là máu tươi, hô hấp của hắn hỗn loạn, hai mắt đỏ thẫm và rống to.

"Đến đây, chạy cái gì?"

"Không phải các ngươi muốn tới giết ta sao?!"

"Đến đây!" Nhoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện sau lưng một tên tu sĩ Trúc Cơ khác đang hoảng sợ muốn chạy trốn, đưa tay phải chụp lấy bả vai đối phương.Tên tu sĩ Trúc Cơ này hét lên, đưa tay bấm niệm pháp quyết rồi đánh thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần. Thân thể Bạch Tiểu Thuần vụt qua, hắn không thèm để ý mà nắm cổ đối phương, hung hăng bẻ một cái!

Âm thanh “Răng rắc” vang lêng, người này cũng khí tuyệt bỏ mình.

Lúc Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại nhìn bốn phía, toàn bộ những tên tu sĩ Trúc Cơ còn lại đều điên cuồng bỏ chạy. Cả đám bọn chúng đều mang thần sắc sợ hãi, hoặc là chạy trốn về động phủ, toàn lực mở ra trận pháp bảo hộ, hoặc là chạy trốn tới chỗ xa hơn.

Đại đa số trong đám ngườithì vừa hoảng sợ vừa tụ tập lại cùng một chỗ, hợp thành trận pháp, ngăn cản Bạch Tiểu Thuần bước vào. Tống Khuyết và Thần Toán Tử cũng ở trong đám người này.

"Ngươi không phải làcon người!"

"Tachưa từng gặp quahung ma nào tàn nhẫn như vậy cả!"

"Trời ạ, không ngờ tên Dạ Táng này lại khủng bố như thế!!"

Những người này đã bị sự bộc phát của Bạch Tiểu Thuần dọa cho kinh hãi.Hiện giờ, ánh mắt bọn chúng khi nhìn Bạch Tiểu Thuần không khác một tên hung thần ác sát là mấy, quần áo đẫm máu, thần sắc dữ tợn, ẩn chứa sát ý vô tận.

Cái dạng tàn khốc này, cái loại điên cuồng này đã làm cho tâm thần mọi người run rẩy. Cho dù là Tống Khuyết, cũng đều hít vào một hơi sâu, còn Thần Toán Tử thì càng kinh hồn tán đảm.

Bọn chúng thân là đệ tử Huyết Khê tông, tại trong mắt chúng nhân thì đều là kẻ hung tàn vô cùng. Nhưng vào giờ khắc này, trong mắt bọn họ thì Bạch tiểu Thuần mới đúng là hung tàn không thể hình dung.

Chỗ đặc biệt là, trong quá trình này, chủ nhân cái thanh âm ngăn cản Bạch Tiểu Thuần trước đây lại không có lên tiếng nữa.

Thậm chí đám người đại trưởng lão, cũng nhìn lại ở xa xa, từng người một đều đang động dung. Nhưng không một ai đi ngăn cản, thậm chí khi quá trình này xay ra thì trên bầu trời có từng đường cầu vồng gào thét bay đến, hóa thành thân ảnh mà nhìn cảnh Bạch Tiểu Thuần giết chóc, cũng không nói gì.

Bạch Tiểu Thuần thở hồng hộc, nhận thấy bản thân không cách nào đánh phá được trận pháp mà bọn chúng liên hợp bố trí thì hắn lại âm lãnh cười cười, dùng toàn lực bộc phát mà công kích một cái động phủ nằm ở bên cạnh. Một nén nhang trôi qua, dựa vào lực lượng thân thể kinh khủng, hắn trực tiếp phá tung cái động phủ kia, đi vào. Lúc đi ra, hắn kéo ra một cỗ thi thể tu sĩ Trúc Cơ vừa mới trốn ở trong đó, ném vào trận pháp do nhũng người kia bố trí. Khi sự mỏi mệt lan tràn toàn thân, thì hắn dứt khoát ngồi ở một bên, lau máu tươi trên mặt rồi ngẩng đầu nhìn những người đang ở bốn phía trên bầu trời.

Nhìn một vòng, Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, cảm giác mỏi mệt lại tràn tới,mấy cái gân xanh nổi lên cũng dần được thả lỏng. Nhưng rất nhanh, hắn liền nghĩ mà sợ khi nhớ tới từng màn từng màn vừa xảy ra, tuy rằng đã xả được cơn giậ, nhưng bây giờ hắn lại phát sầu.

"Chẳng qua ta không có lộ ra công pháp Linh Khê Tông, đều dùng thuật pháp Huyết Khê tông thuật pháp, về phần thuật Luyện Thể... Căn bản thì cũng có chút liên quan đến Huyết Khê tông. Nói như vậy, coi như bọ họ có trừng phạt ta, thì chắc sẽ không đến mức sẽ giết chết ta đâu nhỉ?"Bạch Tiểu Thuần run sợ, hắn cũng không chắc việc triệu hóan ra đại thủ vừa rồi có làm đổ bể mọi chuyện tại Huyết Khê Tông hay không nữa?

Cả ngọn Trung phong hoàn toàn yên tĩnh...

Dù là ở Huyết Khê tông thì sự tình giết chóc như vậy cũng rất ít khi nhìn thấy. Trận chiến này tạo ra chấn động quá lớn, nhờ một trận chiến này mà Bạch Tiểu Thuần không những uy hiếp bát phương mà hắn còn khiến cho rất nhiều người….. Có nhận thức mới về Dạ Táng.

"Giết đủ chưa?Trong không gian yên tĩnh ở đây, thanh âm tang thương trước đây lại một lần nữa quanh quẩn bốn phương tám hướng. Có một thân ảnh mơ hồ, chậm rãi ngưng tụ trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

Đó là một người đàn ông trung niên mặc trường bào màu máu. Y đứng đó, chắp tay sau lưng, dùng mắt lạnh nhạt nhìn vào Bạch Tiểu Thuần. Trên người y, ẩn chứa một cỗ huyết khí kinh người, giống như đồng cảm cùng với thiên địa nơi này, cùng đồng cảm với ngọn Trung phong này.

Loại huyết khí này hóa thành uy áp, khiến cho Linh Hải trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần đều chấn động.

Nhất là ánh mắt của người đàn ông trung niên này, lúc nhìn về Bạch Tiểu Thuần thì dường như có thể xuyên thấu và chứng kiến hết thảy mọi thứ có trong cơ thể hắn. thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động, không cách nào có thể che giấu dwois ánh mắt ấy.

Cũng may cái mặt nạ của tông môn thàn bí kia là chí bảo. Nhờ nó che giấu mà người đàn ông trung niên chậm rãi thu hồi ánh mắt, suy nghĩ một chút, tay phải lão vung lên, bất chợt có một cái bình nhỏ bay về phía Bạch Tiểu Thuần.

"Thiên phú không tầm thường, Nghịch Huyết Phản Tổ, càng khó có được là lại có ma tính... Đáng tiếc, chỉ là phàm đạo Trúc Cơ... !"

"Bên trong có ba viênLinh Huyết đan, nó không những có thể giúp cho thương thế của ngươi khôi phục, mà còn làm cho cảm ứng huyết khí càng thêmsắc bén." Nói xong, người đàn ông trung niên này có chút tiếc nuối, quay người bay lên không trung, thân ảnh bị gió thổi qua, chậm rãi tiêu tán đi.

"A?" Bạch Tiểu Thuần sững sờ,hắn đã chuẩn bị nhận trừng phạt, thế nhưng rõ ràng người này không những không trừng phạt, lại còn cho hắn một bình đan dược.

Ngay khi BTT còn đang sửng sốt, thì hơi thở của mấy Đại trưởng lão đang đứng giữa không trung trở nên dồn dập, ánh mắt lóe sáng kì dị. Vừa rồi bọn họ không nói gì là vì đã có lão tổ hàng lâm, vả lại biến hóa của Dạ Táng lúc này quá lớn so trước kia nên họ hơi nghi ngờ. Nhưng vừa rồi, lão tổ đã tự mình kiểm tra về sau, hiển nhiên đã xác nhận hắn không có vấn đề gì, vì vậy lập tức lửa nóng nổi lên.

Bọn họ cảm thấy cái tên Dạ Táng này chẳng những thiên phú tuyệt đỉnh, mà lại có thể chém giết nhiều người như vậy. Chuyện này thật hiếm thấy, rõ ràng chính là do ma tính theo như lời lão tổ nói. Hơn nữa, khi nhớ tới sự độc địa và bá đạo của hắn trong trận tranh đoạt Trúc cơ đan lúc trước, thì bọn họ càng thêm thưởng thức hắn.

Về phần việc Bạch Tiểu Thuần giết người đã vi phạm môn quy thì bọn họ lại không thèm để ý, Huyết Khê Tông là nơi mạnh được yếu thua, trong bọn họ có kẻ nào mà tay không nhiễm đầy máu tươi chứ. Tài nghệ không bằng người, lại cố tình trêu chọc cường giả thì chính là tự tìm chết. Cho nên, đối với tu sĩ tầng chót, nói môn quy không bằng nói đó chính là một loại bảo hộ, còn đối với những cường giả Trúc cơ trở lên, thì chỉ có thể nói là cường giả vi tôn!

Hơn nữa năng lực gây chuyện của Bạch Tiểu Thuần, đã đủ khiến bọn họ động dung. Nên biết rằng, việc làm cho tất cả mọi người ưa thích cùng với chuyện làm cho tất cả mọi người hận thấu xương, độ khó mặc dù không giống nhau, nhưng kết quả lại như nhau.

Bất luận làm được một cái nào trong hai điều đó, đều xem như là thành tựu. Người trước là chính, người sau là ma.

Loại ma tính này, đại biểu cho việc Dạ Táng nếu không chết, thì chờ sau này khi tu vi hắn cường hãn, nhất định là một thế hệ cự phách, hoặc là quét ngang thiên hạ, hoặc là bị thiên hạ quét ngang.

Đại trưởng lão Thiếu Trạch phong, vị tu sĩ có thân thể to con vạm vỡkia, lập tức bay ra, tiến đến cười nói :

"Dạ Táng sư đệ, về với Thiếu Trạch phong của ta đi, với phương pháp Luyện Thể của ngươi mà không đến Thiếu Trạch Phong thì thật là lãng phí đấy!"

"Vào Thiếu Trạch phong, ta cho phép ngươi ở khu vực đốt giữa ngón tay. Đến đây đi, nếu ở chỗ đó thì ngươi có thể tu luyện đại thành Luyện Thể mà ngươi trước đây chưa bao giờ đạt tới a!!"

Trong mắt đại trưởng lão Thiếu Trạch phong toàn là lửa nóng, không ngừng mà mở miệng nói ra liên tiếp chỗ tốt, Bạch Tiểu Thuần có chút há hốc mồm, trong mắt lộ ra mờ mịt lúc, Thi Phong Đại trưởng lão cũng lập tức hàng lâm.

"Đừng nghe lão ta nói. Dạ Táng, đến Thi Phong của ta,Thi Phong mới là gia viên luôn luôn là nhàcủa ngươi nha. Đến đây đi, Thi Phong của ta có rất nhiều thi thể xinh đẹp, mặc ngươi lựa chọn!"

"Dạ Táng sư đệ, bọn hắn nói không có chút thành ý nào. Hãy đến Vô Danh phong của ta, ta cho ngươi tiến vàoHàng ngũ huyết sắc trưởng lão, có đủ đặc quyền ở Vô Danh phong. Sau này, không ai dám trêu chọc đến ngươi nữa!" Chu Nho Vô Danh phong, lớn tiếng mở miệng, vì muốn đoạt được Bạch Tiểu Thuần là tu sĩ Nghịch Huyết Phản Tổ, lão ta cũng liều mạng bỏ ra cái giá lớn.

Bạch Tiểu Thuần bối rối, hiện tại còn không có kịp phản ứng, một màn kịch này đã làm cho hắn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Hắn làm ra đại họa, ở trước mặt mọi người mà giết bảy tám ctên tu sĩ Trúc Cơ tu sĩ, càng là dẫn động huyết khí Trung phong, thậm chí mặc dù hắn không biết người đàn ông trung niên kia, nhưng có thể đoán được người đó nhất định là một vị Thái Thượng Trưởng Lão nào đó, thậm chí có khả năng là là một trong các vị lão tổ.

Kết quả này hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của hắn a, nếu hết thảy những sự tình loại này phát sinh ở Linh Khê Tông thì chính là đại họa. Bạch Tiểu Thuần biết rõ môn quy, kết quả chuyện này là bị Chấp Pháp đường phanh thây xé xác, phế bỏ tu vi, giết luôn hồn phách.

Nhưng hôm nay... Tại Huyết Khê tông này, kết quả rõ ràng lại trái ngược.

Lúc mà Bạch Tiểu Thuần đang ngẩn người, bỗng nhiên có một tiếng cười nhõng nhẽo truyền đến từ đằng xa, thân thể mềm mại của Tống Quân Uyển bắn ra mị lực khắp bốn phía, nàng mang theo một làn gió thơm đi tới. Khi nhìn về Bạch Tiểu Thuần, trong mắt nàng lộ ra sự thưởng thức mãnh liệt, tựa như nhặt được của quý vậy. Lúc đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, thì nàng ta lại quay người đưa lưng về phía hắn, rồi dùng ánh mắt mang híp chặt mà quét về phía những người khác.

"Nơi này là Trung phong, mấy người các ngươi tới nơi này đào người của ta sao?"

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn, ngẫng đầu lên, lập tức thấy được bóng lưng Tống Quân Uyển ở trước mặt. Người phụ nữ này ăn mặc mát mẻ, quần áo tinh mỹ, còn có da thịt tuyết trắng rất hấp dẫn,… Những điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần chỉ cần liếc qua một lần, ánh mắt liền nhìn thẳng, nhịn không được xúc động muốn nghiên cứu cẩn thận một lần. (Hết trong sáng rồi sao?)^^

Khi nhìn rõ ràng cử độngcố ýcủa Tống Quân Uyển, lại nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, thì các đại trưởng lão thuộc ba ngọn núi khác thi nhau thở dài một tiếng. Với thủ đoạn của Tống Quân Uyển, bọn họ cũng đành bất đắc dĩ, chỉ là có chút tiếc nuối mà nhìn Bạch Tiểu Thuần một chút, sau đó quay người rời đi.

Cho đến lúc bọn họ rời đi hết, dáng vẻ tươi cười của Tống Quân Uyển biến mất, hóa thành âm lãnh, ánh mắt đảo qua tu sĩ Trúc Cơ Trung phong đang ở bốn phía kia. Dưới cái nhìn này, những người đó đều nhao nhao run sợ, cúi đầu không dám nói.

Tống Khuyết càng thêm sợ hãi, không dám nhìn nàng, từ nhỏ hắn chỉ sợ có một mình ngườidì nhỏ này thôi...

"Tất cả giải tán đi. Nhớ kỹ, phải dọn dẹp nơi này sạch sẽ một chút!" Sau khi Tống Quân Uyển nhàn nhạt mở miệng, thì bốn mọi người bốn phía mới nhẹ nhàng thở ra. Từng người một cung kính và nhanh chóng rời đi, rất nhanh sau đó, nơi này liền an tĩnh lại.

"Nhìn đã đủ chưa, Dạ Táng đệ đệ?" Lúc này Tống Quân Uyển mới quay người, trên mặt nàng lộ ra ra dáng vẻ cười mà không phải cười. Lúc cúi người, nàng dùng ngón tay như ngọc nâng cằm của Bạch Tiểu Thuần lên.

Bạch Tiểu Thuần có chút xấu hổ, vội ho khan một tiếng, nhanh chóng đứng lên và ôm quyền cúi đầu về phía Tống Quân Uyển.

"Bái kiến Tống tỷ tỷ!"

"Sau này nên cẩn thận một chút! Sự hỗn loạn ở Huyết Khê tông cũng không phải ngày một ngày hai. Nếu không loạn như thế thì thực lực tông môn còn mạnh hơn bây giờ nhiều. Nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đi tìm một địch nhân mà chiến, giúp cho tông môn không sụp đổ. Bất quá chỉ cần lão tổ còn sống, thì mọi hỗn loạn đều bị áp xuống hết.

“Vì vậy, cứ an tâm lưu lại Trung phong đi, biểu hiện của ngươi càng mạnh thì càng được tôn trọng." Tống Quân Uyển cười cười, nụ cười của nàng như là hoa hồng nở rộ, trên người của nàng tỏa ra một vẻ xinh đẹp không nói rõ được.

"Tống tỷ tỷ, vị vừa rồi kia... Là lão tổ à?" Bạch Tiểu Thuần chần chừ một chút mới hỏi.

"Vô Cực Tử lão tổ!" Tống Quân Uyển nhẹ giọng mở miệng, nhìn bộ dạng Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác, che miệng cười cười, hơi thở như lan.

Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó, một lúc lâu sau, hắn thở sâu.

"Nguyên lai lão ta chính là Vô Cực Tử... Là thiên kiêu tuyệt thế vào tám trăm năm trước!" Bạch Tiểu Thuần nhìn chung quanh, dần dần trong lòng xuất hiện sự cảm động, hắn cảm thấy Huyết Khê tông đối xử với hắn thật quá tốt. Còn ở Linh Khê Tông, nếu gây ra đại họa, thì sẽ bị trừng phạt rồi, thế mà ở đây, hắn chẳng những không bị trách phạt mà còn được khích lệ và ban thưởng thêm nữa chứ.

Hơn nữa đại trưởng lão mấy ngọn núi đều muốn tranh đoạt bản thân hắn, hơn nữa đại trưởng lão ngọn Trung phong Tống Quân Uyển còn là một người xinh đẹp nóng bỏng nữa chứ!

Nhất là nơi đây vô cùng thích hợp để bản thân hắn tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công,cả về thánh địa tu hành hay về huyết khí... Hết thảy những điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần có cảm nhận rằng, Huyết Khê tông mới là nơi thích hợp nhất với hắn.

"Thật sự là một cái tông môn tốt mà!" Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần dùng sức lắc đầu cảm thán. Hắn tranh thủ thời gian điều chỉnh tâm tình, không ngừng mà nhắc nhở bản thân, mình là đệ tử Linh Khê Tông, là địch nhân Huyết Khê tông!

Nhưng hắn vẫn là nhịn không được cảm thấy, Huyết Khê tông quả thực là nơi rất tốt!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.