Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 239: Có nên giữ lại một ít hay không?



Dịch giả: Tịnh Du - Biên: tu tại chợ - Nhóm dịch: Nhất Niệm phái

Bạch Tiểu Thuần khẽ giật mình nhưng rất nhanh liền bày ra một bộ dáng nghiêm nghị, mang theo sát khí, ánh mắt lạnh lùng, thân thể nhảy lên hóa thành một đạo cầu vồng thẳng đến không trung, xuất hiện ở Hạn Viêm lão tổ phía trước mặt, cùng với tám người khác xếp thành một hàng ngang.

Sự xuất hiện của Dạ Táng, không làm cho toàn bộ Huyết Khê Tông đệ tử cảm thấy kinh ngạc. Tựa hồ đối với việc Hạn Viêm lão tổ lựa chọn hắn, mọi người đều cảmt thấy đó là chuyện tất yếu.

Thậm chí không có ai lên tiếng nghị luận bất cứ gì cả, từ điểm này cũng có thể thấy được trong Huyết Khê Tông, cái tên “Ôn Ma” sớm đã thanh danh hiển hách, khiến cho mọi người từ đáy lòng, đều đã công nhận thân phận Dạ Táng, đều đã công nhận thực lực của hắn, càng đã công nhận rằng hắn là thiên kiêu!

Chẳng những không ai biểu lộ kinh ngạc mà đám người Tống Khuyết ở đây, người nào người nấy trong ánh mắt đều mang theo hung mang, nhưng cũng... không có mở miệng chất vấn gì!

Bạch Tiểu Thuần đi vào Huyết Khê Tông đã nhiều năm, đối với người phàm mà nói, thời gian không thể xem là ngắn nhưng đối với tu sĩ mà nói chẳng qua chỉ là thoáng qua thôi. Chung quy mà xét cũng không tính là ngắn. Bạch Tiểu Thuần thông qua nỗ lực của mình, từng bước một cho đến ngày hôm nay, tại thời khắc này, tại tất cả mọi người chú ý đến, hắn đã lấy được sự công nhận của toàn bộ tông môn.

Bạch Tiểu Thuần cũng lập tức ý thức được điểm này, tuy rằng lúc trước đã có chuẩn bị tâm lý, đã có chút phán đoán về thân phận và địa vị của mình, nhưng lúc này hắn không khỏi thở sâu, nội tâm cảm thấy thật đắc ý và kiêu ngạo.

"Hừ hừ, Bạch gia ta đi đến bất kỳ chỗ nào cũng đều giống như nhật nguyệt vậy, huy hoàng chói lọi, Ài... Ai bảo ta quá ưu tú mà." Bạch Tiểu Thuần trong lòng rất vui vẻ, nhưng thần sắc trên mặt không có chút biểu lộ nào, vẫn là một bộ dáng lãnh khốc nghiêm túc, sát khí khuếch tán, cùng với khác tám cái thiên kiêu từng người đối kháng.

Giữa không trung, tám vị lão tổ Huyết Khê Tông, mặc dù tất cả đều rất mơ hồ nhìn không rõ bộ dạng, nhưng vẫn nhận ra được là khi bọn họ nhìn qua chín người đều hơi khẽ gật đầu tán thưởng, nhất là Dạ Táng, lại để cho không ít lão tổ chú ý hắn.

Dạ Táng thân là Phàm Đạo Trúc Cơ, nhưng mấy năm nay nổi lên như cồn, bọn hắn cũng có lưu ý, thậm chí cũng có vài lần hoài nghi mà âm thầm điều tra, nhưng vì mặt nạ trên mặt Bạch Tiểu Thuần chính là chí bảo, không lộ ra chút kẽ hở nào.

Mà dược đạo của hắn thật sự đối với Huyết Khê Tông rất trọng yếu, thời gian dần trôi qua mặc dù còn có hoài nghi, nhưng mọi người cũng không quá để trong lòng.

"Chín người các ngươi, ngồi xuống huyết đàn, luyện khí hóa huyết, phụ trợ lão phu mở ra nội tình chi môn, làm thức tỉnh Bất Hóa Cốt!" Hạn Viêm lão tổ nhàn nhạt mở miệng, tay phải vung lên, lập tức có chín đạo huyết quang bay ra hóa thành chín huyết sắc tế đàn, Bạch Tiểu Thuần chín người phân ra khoanh chân ngồi trên mỗi huyết đàn.

Kỳ thật, muốn làm thức tỉnh Bất Hóa Cốt, cũng không cần đến chín người bọn Bạch Tiểu Thuần, nhưng hôm nay chiến tranh sắp tới, mấy lão tổ sau khi thương nghị đã quyết định là nhất định phải để cho tu sĩ trong môn tự mình cảm nhận một chút lực lượng nội tình của tông môn.

Hạn Viêm lão tổ là người theo phe chủ chiến, vì vậy giờ phút này liền trở thành người chủ trì mở ra tông môn nội tình. Lúc này ánh mắt của hắn như điện nhìn qua tất cả bọn người Bạch Tiểu Thuần.

Ánh mắt của hắn ẩn chứa vô cùng uy áp làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy giật mình, cảm giác giống như bị đối phương nhìn thấy tất cả bí mật của mình, tám người còn lại cũng đều có cảm giác như vậy vì thế không dám tỏ ra thái độ bướng bỉnh mà là cung kính cúi đầu.

Hạn Viêm lão tổ thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn lên trời, tay phải giơ lên vung mạnh về phía bầu trời. Ngay lập tức, toàn bộ Huyết Khê Tông, năm ngọn núi nổ vang, năm cột máu bành trướng gấp mấy lần, khiến cho vòng xoáy huyết sắc trên trời đột nhiên mở rộng, cũng chuyển động nhanh hơn, có thể thấy được ở giữa vòng xuất hiện một con mắt thật lớn màu máu.

Khi con mắt này chậm rãi mở ra, lập tức gió mây cuồn cuộn thiên địa biến sắc, lại còn có một cỗ uy áp vô tận hàng lâm, cuồng phong quét ngang, huyết vụ tràn ngập, làm cho vô số đệ tử Huyết Khê Tông tâm thần run rẩy, đồng loạt quỳ xuống lạy.

"Ngẩng đầu, hãy nhìn xem... lực lượng nội tình của Huyết Khê Tông chúng ta, lực lượng đã uy hiếp ba tông môn khác." Lúc này Hạn Viêm lão tổ nhàn nhạt mở miệng, thanh âm của hắn giống như ẩn chứa một lực lượng kỳ dị khiến những người nghe được đều theo bản năng ngẩng đầu, nhìn về phía con mắt huyết sắc giữa trời cao.

Bạch Tiểu Thuần trong lòng cũng chấn động mãnh liệt, dưới uy áp này, Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể hắn lập tức tự hành vận chuyển chậm rãi, dường như có sự cộng hưởng với con mắt huyết sắc đỏ ngòm kia.

Bên cạnh hắn, đám người Tống Khuyết, Huyết Mai cũng đều tâm thần chấn động, nhưng không cúi đầu mà cố gắng ngẩng nhìn vòng xoáy trong con mắt giữa trời cao.

Chỉ cần nhìn qua một cái đã khiến vô số người kinh sợ hô lên. Bọn Tống Khuyết dù có địa vị bất đồng, đã sớm biết được nội tình ẩn giấu của tông môn nhưng lúc này cũng hít vào khẩu khí, thần sắc hoảng sợ.

Bạch Tiểu Thuần lại càng mở to mắt, trong lòng như là thiên Lôi cuồn cuộn. Khi nhìn đến con mắt huyết sắc cực lớn kia, hắn thấy bên ngoài đồng tử có bốn dáng hình mơ hồ.

Một cái là một khô lâu cực lớn màu tím. Toàn thân khô lâu có tia chớp lượn lờ xung quanh. Khô lâu đang khoanh chân ngồi ở khu vực bên ngoài đồng tử, trên người tử khí lượn lờ, không nhúc nhích, tuy nhiên lại có uy áp kinh người tràn ra khiến người ta vừa nhìn tới đã thấy trong lòng chấn kinh.

Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ Thi Phong, giờ phút này thoáng suy nghĩ liền suy đoán ra, Khô Lâu kia chính là Luyện thi có cảnh giới cực cao của Thi Phong, đã vượt qua Phi Cương... Chính là Bất Hóa Cốt.

"Phi Cương vốn có thể so với Kết Đan tu sĩ, cái này... chẳng lẽ là có thể so được với cả Nguyên Anh lão tổ!" Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi.

Hình bóng mơ hồ thứ hai là một đoàn sương mù màu đen. Bên trong sương mù hình như có ngàn vạn gương mặt không ngừng biến ảo, toàn bộ những gương mặt này đều là đã già hằn rõ dấu vết tuể nguyệt tang thương, như ẩn như hiện trong sương mù. Đây chính là một Ma đầu, khí thế và uy áp của nó vậy mà cũng tương đương với Bất Hóa Cốt.

Bóng hình mơ hồ thứ ba là một khối da. Da không biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng, đã khô héo cả nhưng lại tràn ra khí tức rất khủng bố, thậm chí còn cường hãn hơn so với Bất Hóa Cốt cùng Ma Đầu, khiến người ta có một cảm giác huyền diệu, làm cho tất cả Huyết Khê Tông tu sĩ đều hô hấp dồn dập.

Nhìn đến hư ảnh thứ tư, Bạch Tiểu Thuần càng kinh hãi. Đó là một thanh kiếm.

Một thanh kiếm huyết sắc, có một tiểu nhân màu đỏ khoanh chân ngồi trên thân kiếm. Tiểu nhân này không có tóc, tuy chỉ lớn cỡ bàn tay nhưng lại có sát khí vô cùng, áp đảo cả ba hư ảnh kia. Nghiễm nhiên là đứng đầu trong bốn hư ảnh.

"Thi phong Bất Hóa Cốt, Vô Danh phong Thiên Diện Ma, Thiếu Trạch phong Đồ Đằng Bố, Trung phong Huyết Tổ Kiếm... Đây chính là vật phong trấn của Huyết Khê Tông chúng ta. Còn thứ mà bọn chúng trấn áp chính là... nằm ngay trong đồng tử của con mắt huyết sắc, cũng là một trong những nội tình của Huyết Khê Tông chúng ta. Huyết Đạo Tế Hiến!"

Hạn Viêm lão tổ tay áo phải hất lên, lập tức đồng tử của huyết nhãn mở bừng ra, mơ hồ có thể thấy được ở bên trong lại xuất hiện một hư ảnh thứ năm.

Hư ảnh thứ năm là nội tình Chí Bảo, được giấu trong con mắt và được bốn vật kia trấn thủ. Bạch Tiểu Thuần hô hấp dồn dập, mở to hai mắt chăm chú nhìn thì dần dần thấy hư ảnh trong đồng tử con mắt lại là một... Thằng bù nhìn!

Thằng bù nhìn quỷ dị vô cùng, nó cầm trên tay một tấm da người, tay kia thì cầm một cái cân, khóe miệng lộ ra nụ cười tà dị, dường như đang giễu cợt... Nhưng chạm đến ánh mắt của thằng bù nhìn, Bạch Tiểu Thuần liền cảm thấy trong đầu nổ vang, toàn bộ tâm thần như bị ngập tràn bởi nụ cười của thằng bù nhìn này.

Nhưng ngay lúc đó, Thiên Đạo chi khí trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên khuếch tán, trong nháy mắt liền xua tan thân ảnh của thằng bù nhìn ra khỏi đầu. Cả người thở hổn hển, trấn tĩnh lại. Lúc đó, hắn thấy Hạn Viêm chân nhân đang nhìn hắn, ánh mắt đầy thưởng thức.

Còn tám người khác, cấp độ hoảng hốt cũng khác nhau. Huyết Mai là người tiếp theo thức tỉnh, sau đó là Tống Khuyết, những người khác cũng lần lượt chiến thắng ảo giác, nhao nhao thức tỉnh.

"Những thứ này chỉ là một bộ phận nội tình của Huyết Khê Tông ta. Hiện tại... tất cả mọi người xuất ra huyết khí, bọn ngươi chín người luyện khí hóa huyết, phụ trợ lão phu để thức tỉnh... Bất Hóa Cốt!"

"Chỉ cần thức tỉnh Bất Hóa Cốt, ba linh còn lại sẽ tự chúng nó dần dần thức tỉnh. Khi chúng thức tỉnh toàn bộ, Huyết Đạo Tế Hiến liền có thể ra khỏi huyết nhãn phong giới." Hạn Viêm lão tổ vừa nói xong, lập tức vô số tu sĩ dưới Kết Đan cảnh của Huyết Khê Tông, toàn bộ đều vận chuyển tu vi.

Trúc Cơ tu sĩ, nội môn đệ tử, ngoại môn đệ tử, hơn mười vạn người chuyển động tu vi khuếch tán huyết khí, lập tức liền tạo thành vô số huyết vụ bay thẳng lên không, thẳng đến chín tòa huyết đài, nhanh chóng dung nhập trong đó.

Ngay khi huyết sắc tế đàn tập hợp những huyết khí này lại, Bạch Tiểu Thuần vốn ngồi trên huyết đàn thứ năm liền chấn động toàn thân. Huyết khí nồng đậm từ huyết đàn trực tiếp bộc phát ra lao thẳng về phía hắn, bao phủ toàn thân, điên cuồng theo từng lỗ chân lông chui vào cơ thể.

Bạch Tiểu Thuần chưa kịp nghĩ gì thì Bất Tử Trường Sinh công trong cơ thể lập tức tự vận chuyển hấp nhập lấy những huyết khí này. Hắn quét mắt nhìn về phía những người khác, phát hiện bọn Huyết Mai, Tống Khuyết cũng như vậy, cả đám đều đang toàn lực hấp thu, dùng chính bản thân làm công cụ tinh luyện, dùng Huyết Khê Tông bí pháp, luyện hóa những huyết khí này thành máu tươi.

Huyết Mai là người đầu tiên luyện hóa thành công, một giọt máu tươi từ đầu nàng bay ra, nhưng không lên nữa mà chỉ phiêu phù trên đỉnh đầu. Kế tiếp là Tống Khuyết... Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian học tập, dựa theo phương thức đề luyện Bất Tử Huyết, hắn cũng đem huyết khí trong người luyện hóa thành một giọt máu tươi, bay ra khỏi đầu phiêu du tại đỉnh.

Chín người bọn hắn không ngừng ngưng tụ máu tươi. Thời gian trôi qua, máu trên đỉnh đầu mỗi người ngày càng nhiều. Sau một nén nhang, hai mắt Huyết Mai bỗng nhiên mở ra, máu tươi trên đầu này đã ngưng tụ đã thành cỡ nắm tay, trực tiếp bay thẳng đến trước mặt Hạn Viêm lão tổ.

Hạn Viêm lão tổ đánh giá huyết cầu, khẽ gật đầu. Giọt máu lớn như nắm tay liền bay lên, hóa thành một đạo huyết sắc cầu vồng thẳng đến Bất Hóa Cốt, dung nhập vào xương cốt của nó, khiến cho thân thể Bất Hóa Cốt bỗng run rẩy nhúc nhích, một cỗ sinh cơ đang dần lớn lên.

"Còn cần tám giọt nữa." Hạn Viêm chân nhân nhàn nhạt mở miệng.

Trong khi đó, đại lượng huyết khí vẫn không ngừng tập trung đến chín huyết sắc tế đàn, Bạch Tiểu Thuần thần sắc nghiêm nghị nhưng trong lòng bỗng lóe lên một ý nghĩ.

"Huyết khí nhiều như vậy... Ta có nên giữ lại một ít hay không?"

-----

Mời độc giả đón đọc chương tiếp theo vào 2h trưa cùng ngày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.