Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 10: Ngày rộng tháng dài



Hoắc Truy Ân nổi giận đùng đùng, lao ra khỏi phòng, gương mặt còn đỏ hơn bôi son, tự nhận đó chính là do ban thân bị Tiết Niệm Chung làm cho tức điên lên. Nghĩ thử mà xem hành tẩu giang hồ bao nhiêu năm, từng giáo huấn vô số Đăng Đồ Tử, bao giờ bị đùa giỡn như thế này chưa? Quả , chỉ muốn đánh chết cẩu quan cho rồi! Đương nhiên, đời nào để mình bị mấy câu đùa hù dọa chứ, cẩu quan ngoan cố chậm tiêu, có đòn sát thủ khác!

Hoắc Truy Ân sải bước về phía gian phòng của Tiết mẫu, lúc gần đến cửa phòng liền cố ý thả chậm bước chân, nhàng gõ cửa. Vú Trần ra mở cửa, vừa thấy tức khắc liền cười rạng rỡ, quay sang với Tiết mẫu, “Phu nhân ơi, thiếu phu nhân đến thăm bà này”.

Tiết mẫu ngồi cạnh bàn, nghe thấy tiếng liền quay người lại, hướng về phía cửa mỉm cười. Hoắc Truy Ân cảm thấy có phần bối rối, bước tới trước mặt Tiết mẫu, chần chừ lát, sau đó quỳ sụp xuống.

“Con dâu, con làm thế này là sao?” Tiết mẫu nghe thấy tiếng người quỳ xuống, liền vội vàng kéo cánh tay Hoắc Truy Ân lên.

Hoắc Truy Ân chịu đứng lên, e hèm mấy cái, sau đó gọi tiếng “Mẹ”... muốn cắn quách lưỡi cho rồi.

“Sao thế con? Có phải Chung nhi bắt nạt con ?” Tiết mẫu biết Hoắc Truy Ân là thiên kim tiểu thư, chịu gả đến nơi thâm sơn cùng cốc này đều là nhờ công đức lão gia tích được, Chung nhi nên quý trọng nâng niu mới phải. “Nếu nó ức hiếp con cứ cho mẹ biết, mẹ mắng nó trận.”

“, ạ”, Hoắc Truy Ân thử dò hỏi, “Con nghĩ... biết chàng có nên lấy người thiếp hay ?”

“Nó dám!” Tiết mẫu quát lên tiếng, nện tay xuống bàn, chén và bình trà mặt bàn nảy cả lên. Hoắc Truy Ân bị tiếng quát này làm cho run bắn, thân thể kìm được mà lui lại phía sau, ngã ngồi xuống đất. Vú Trần liền vội vàng đỡ dậy, sau đó thấy Tiết mẫu thở hổn hển ngừng, lại chạy tới vuốt ngực cho bà.

“Mẹ, mẹ đừng kích động...” Hoắc Truy Ân thấy bộ dạng bà như thế, chỉ sợ bà tắt thở mà theo chồng.

Tiết mẫu điều hòa lại hơi thở, nghiêm nghị bảo: “Con cứ yên tâm, nếu nó dám làm ra cái chuyện đốn mạt như thế ta đuổi cổ nó ra khỏi nhà họ Tiết!”

Hoắc Truy Ân hô lớn trong lòng: Oan uổng quá, , ta lòng hy vọng y nạp thiếp mà! “Chuyện phải như thế đâu ạ, mẹ...”

Tiết mẫu vươn tay sờ soạng, Hoắc Truy Ân biết ý của bà, liền chủ động đưa tay ra, sau đó thấy bà trào hai hàng lệ, : “Con à, mẹ biết con tới nơi này làm dâu là chuyện vô cùng thiệt thòi, tuy Chung nhi chẳng có bản lĩnh gì cao siêu, thế nhưng nó là nam nhân tốt, hệt như cha nó vậy, mong con đừng ghét bỏ Chung nhi.”

Hoắc Truy Ân còn lời nào để . phải là che ebai ghét bỏ gì cẩu quan, cũng biết cẩu quan là người rất tốt, bản thân nếu là nhi nữ nhất định đồng ý ngay, thế nhưng lại là nam nhân! Đợi đến ngày nào đó cẩu quan phát ra , phỏng chừng còn muốn giết luôn cả ấy chứ! giờ Tiết mẫu che chở như vậy cũng vì nghĩ là phận nữ nhi, nếu biết được nội tình rồi chắc hận thể đuổi ngay lập tức!

“Con cứ yên tâm, chỉ cần bà già này còn sống, tuyệt đối để Chung nhi làm chuyện gì có lỗi với con.” Tiết mẫu cố sức nắm chặt lấy bàn tay , hy vọng có thể thông qua hành động này trao cho con dâu viên định tâm đan 1 (1. Định tâm đan: Là loại thuốc có thể khiến người ta yên ổn tâm thần.)

Thế nhưng Hoắc Truy Ân lại phiền muộn vô cùng, Tiết mẫu đối xử càng tốt, cẩu quan càng nhún nhường, lại càng khổ não. Hoắc Truy Ân thất thểu rời khỏi phòng Tiết mẫu, đụng phải Quế Viên tới tìm mình.

“Phu nhân, giờ cũng muộn, người sớm trở về phòng nghỉ ngơi chút .” Quế Viên cười hì hì, : “Ngày mai gia còn phải lên công đường nữa, cậu đừng để gia phải chờ lâu”.

Mặt Hoắc Truy Ân tức khắc đen thui, muốn phát điên, đêm qua mọi chuyện còn chưa , cẩu quan khốn kiếp lại bắt đầu vọng tưởng đêm nay? , đường đường là đại nam nhân, sao có thể sa cơ lỡ vận đến mức phải lo lắng mình thất thân trong tay gã cẩu quan tép riu kia chứ? Ý thức được tâm tình của bản thân rất bình thường, liền tích cực điều chỉnh lại, dù gì cẩu quan đánh lại , cùng lắm ... cùng y ngủ chung giường! Hoắc Truy Ân khỏi rùng mình ớn lạnh, phải chưa cùng ngủ chung giường với nam nhân bao giờ, thế nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt. danh nghĩa cẩu quan là trượng phu của , vốn là người nên ngủ chung giường, thế nhưng y lại là đối tượng muốn nằm cùng nhất. Bởi vì lúc nằm chung giường với , cẩu quan nhất định muốn làm tròn chức trách của trượng phu, thể uy phong phái mạnh thân thể . Cho dù cẩu quan dám làm bừa trước cái uy của , thế nhưng vẫn tài nào tha thứ cho việc cẩu quan coi mình là nữ nhân là giở trò đồi bại trong tâm tưởng! chừng... trong đầu, cẩu quan sớm sờ soạng khắp người rồi!

“Mẹ kiếp!” Hoắc Truy Ân càng nghĩ càng thấy uất nghẹn cả người, quyết định trước mắt phải lao về phòng, mặc kệ mọi việc, cứ tẩn cho cẩu quan trận rồi sau, phải đánh đến độ ngay cả mẹ ruột cũng nhận ra được y!

Trong khoảnh khắc đá văng cửa phòng ra, Hoắc Truy Ân cảm thấy có phần áy náy, động tác này quả thực quá có lỗi với bộ trang phục mặc, thế nhưng chẳng mấy chốc cảm giác áy náy bị lửa giận nhấn chìm. Ai ngờ khí thế hung hăng càn rỡ của còn chưa kịp trút ra, bị chậu nước lạnh cỡ bự đánh úp thê thảm: Tiết Niệm Chung ngồi chiếc ghế chạm trổ hoa văn vốn là đồ hồi môn của , mặt chiếc bàn lớn chạm trổ hoa văn có đạt thanh Đoạn Thủy Kiếm của !

Hoắc Truy Ân kinh hãi lắm, biết ngay con tiểu nha đầu Quế Viên kia ăn cây táo rào cây sung mà, lại dám đem bảo bối của giao vào tay cẩu quan! Quay đầu lại mới phát ra Quế Viê lỉnh mất tự lúc nào, hùng hổ sấn tới trước mặt Tiết Niệm Chung, nhìn thấy thanh Đoạn Thủy Kiếm bị khóa chặt, cả giận hỏi: “Ngươi cầm kiếm của ta làm gì?”

Tiết Niệm Chung nâng kiếm lên bằng hai tay, cẩn thận đưa cho Hoắc Truy Ân, : “Nhạc phụ đại nhân đây là vật phu nhân quý nhất, ta trông thấy ấy có dính bụi nên lấy ra lau sạch”.

Bấy giờ Hoắc Truy Ân mới phát ra vỏ kiếm được lau đến độ còn hạt bụi, ngay cả khóa sắt cũng được chà đến sáng loáng cả lên. Nhất thời có cảm giác mình vừa nuốt chửng quả trứng gà vào miệng. “Chìa, chìa khóa đâu rồi?”

Tiết Niệm Chung nghe xong liền lộ vẻ khó xử, : “Mong phu nhân thứ lỗi, nhạc phụ đại nhân dặn dò, chìa khóa thể giao cho phu nhân bảo quản.”

Ngọn lửa bị dập tắt lại bùng lên lần nữa, Hoắc Truy Ân giật lấy thanh kiếm, vào trong phòng. Tiết Niệm Chung thấy bộ dạng giận dữ như thế, dám dây vào. Y chịu giao chìa khóa ra phu nhân rời ngay đúng , đến lúc đó bảo Tiết Niệm Chung y phải tới đâu tìm?

Hoắc Truy Ân hất bay giày, bò lên thứ hoành tráng nhất trong đám của hồi môn: Chiếc giường lớn khắc hoa. xoay Đoạn Thủy Kiếm vòng, cuối cùng đặt xuống giữa chiếc giường, hung hăng : “Lấy Đoạn Thủy Kiếm làm ranh giới, ngươi mà dám lấn sang là ta chém!”

Tiết Niệm Chung nghe thế liền ngẩn người ra, còn chưa kịp hỏi kỹ càng thấy Hoắc Truy Ân ngả người xuống ngủ. Đây là... mời y lên giường sao? Tiết Niệm Chung khỏi hé nụ cười, ra ysớm chuẩn bị tinh thần ngủ đất trường kỳ rồi, ngờ lại có thể giành được quyền ngủ giường nhanh đến vậy. Tuy rằng chỉ nằm bên cạnh mà thôi, thế nhưng cũng đủ để y tràn trề tin tưởng vào cuộc sống phu thê trong tương lai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.