Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 11: Lộng xảo thành chuyên



Tảng sáng, Quế Viên tới gọi Hoắc Truy Ân dậy, từ trước tới giờ lúc nào đại thiếu gia cũng ngủ thoải mái chán chê mới thèm rời giường, nay đột nhiên bị người ta cắt ngang giấc, tinh thần vô cùng uể oải, lười nhác : "Dậy sớm thế làm gì, cũng có chuyện gì đâu". thò tay lần mò thanh Đoạn Thủy Kiếm đặt giữa tấm đệm, vẫn còn nguyên, vị trí cũng thay đổi, thế mới yên tâm ngã người lại xuống giường.

Quế Viên lại kéo lên, : "Thiếu gia, cậu nghĩ bản thân vẫn còn là thiếu gia đấy à! Cậu về làm vợ người ta rồi, ai bảo có chuyện gì, chuyện nhiều như núi kia kìa! Sáng sớm mỗi ngày cậu phải hầu hạ gia thức dậy, sau đó chuẩn bị cơm sáng, tiễn gia ra cổng, còn phải thỉnh an lão phu nhân, hầu hạ lão phu nhân, kiêm luôn việc chuẩn bị bữa trưa và bữa tối, đợi đến khi gia trở về còn phải hầu hạ nữa".

Cơn buồn ngủ của Hoắc Truy Ân thoáng cái bị quét bằng sạch, trợn mắt há mồm ra mà nhìn Quế Viên, chỉ thấy tiểu nha đầu kia lại : "Cậu ơi, phu nhân đâu có dễ làm như thế, cũng vì gia thương cậu, tự mình thức giấc, để em gọi cậu dậy. Lấy vợ rồi còn phải tự mình rời giường, chuyện này truyền ra ngoài cậu bảo gia còn mặt mũi đâu mà gặp người ngoài?".

"Mẹ nó!" Hoắc Truy Ân nổi xung thiên, để chân trần mà nhảy xuống giường, muốn hầu hạ cẩu quan ư? chết, chết ! Quế Viên ấn Hoắc Truy Ân ngồi xuống, giúp xỏ chân vào đôi giày thêu hoa có kích cỡ thuộc hàng đặc biệt, ngờ đại thiếu gia lại đương trong cơn khó ở, hất văng giày ra. "Mang nam trang ra đây, hôm nay bản thiếu gia giả nữ!"

Quế Viên nghe thế mà giật nảy cả người, vội vàng : "Thiếu gia, cậu điên rồi sao?".

"Sợ cái gì, ta ra ngoài loanh quanh chút, bị người ta phát đâu." Hoắc Truy Ân trong lòng quyết, bắt đại nam nhân như ở nhà làm bạn với mẹ chồng mới là lấy mạng !

Quế Viên hết cách, chỉ đành lục bộ nam trang từ trong chiếc rương lớn đựng của hồi môn ra, Hoắc Truy Ân quen tay tự mặc đồ vào, sau đó lại bảo Quế Viên chải đầu cho mình, Quế Viên vừa buộc tóc vừa nghiêm túc , "Thiếu gia, nhất định em phải cùng cậu mới được".

Hoắc Truy Ân mấy vui vẻ: " tiểu nha đầu như ngươi theo ta bất tiện lắm?".

"Em có thể đổi nam trang!" Thái độ của Quế Viên vô cùng kiên định, : "Cậu mà dẫn em em … với lão phu nhân chuyện cậu trốn ra ngoài!".

Làm con dâu ai sợ mẹ chồng, Hoắc Truy Ân cũng chẳng ngoại lệ. sau khi chuẩn bị đâu vào đấy, Quế Viên trong trang phục của tiểu tư lén ra ngoài sân, sau khi chắc chắn có ai rồi mới ngoắc tay ra hiệu cho Hoắc Truy Ân. Vì đảm bảo mọi chuyện xảy ra sai sót, Hoắc đại thiếu gia quyết định bằng cửa mà leo đường tường. Bức tường đất con con căn bản thể làm khó được Hoắc Truy Ân, chỉ thấy nhanh chân lẹ tay leo lên tường, thấy bên ngoài cũng chẳng có ai, liền thò chân qua.

Thế nhưng Hoắc đại thiếu gia quen sống an nhàn sung sướng tính sai chuyện. cứ cho là tường trong khắp thiên hạ này đều giống tường ở Dật Long sơn trang, quên mất nơi này là nhà của cẩu quan. Nhà của cẩu quan lại nghèo xơ nghèo xác, thế nên bức tường này chẳng hề chắc chắn chút nào! Đến lúc phát ra bức tường có dấu hiệu lung lay - lúc này trong tư thế cưỡi tường -kịp tránh thoát, cùng bức tường đổ xuống.

Rầm!

"Mẹ kiếp!" Hoắc Truy Ân bò dậy từ đống gạch vụn, miệng mồm toàn bụi đất, phun phì phì. Biết thế này dùng khinh công bay ra ngoài từ khuya rồi, mặc người bên ngoài có bị dọa chết khiếp hay ! đạp đạp lên viên gạch dưới đất cho hả giận, viên gạch nát bấy.

"Thiếu gia, cậu sao chứ?" Chuyện ra như thế lại tiện cho Quế Viên, nàng chạy ra qua khe tường sụp ban nãy, vội vàng đưa tay phủi bụi cho thiếu gia.

Thương tích có, Hoắc Truy Ân chỉ cảm thấy lửa giận bốc lên, : "Còn vỗ làm gì nữa, mau chạy !". Tiếng động lớn như thế, nhất định có người tới ngay cho xem!

Hai người co giò chạy, chưa được mấy bước nghe tiếng chửi đổng của vú Trần vọng tới: "Thằng ranh chết tiệt nhà ai, lại làm đổ tường nhà bà rồi!".

Lại? Lại! Lại!!! Hoắc Truy Ân nghiến răng nghiến lợi, cẩu quan chết tiệt mãi nghe, cũng chẳng biết đường sửa tường cho tử tế!

Chủ tớ hai người luồn lách mãi đến lúc mặt trời đứng bóng, nếm thử ít đồ ăn vặt, thế nhưng dù sao huyện nghèo vẫn cứ là huyện nghèo, có gì để du ngoạn hết, có rất nhiều chỗ thua cả Dật Long sơn trang. Hoắc Truy Ân chẳng mấy chốc liền hết hứng, trong lòng nghĩ thà về nhà hiếu thuận mẹ chồng đổi lấy tiếng thơm còn hơn. Nghĩ thế rồi liền định bụng trở về, sau khi mua mấy thứ đồ bổ xong là giục Quế Viên ngay.

Thế nhưng đúng vào lúc này, thấy góc phố đằng kia nhốn nháo cả lên, thanh cầu cứu truyền tới. Hoắc Truy Ân vốn có tấm lòng hiệp nghĩa, nghe thế sao đứng yên cho được, tức tốc lao tới xem rốt cuộc là chuyện thế nào, chuẩn bị "giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha". Quế Viên kéo cũng kéo được, đành lút cút bám theo sau. Chỉ thấy thanh niên què quặt luôn mồm kêu khóc úp người đất, bị người nam nhân mặc trang phục của bổ đầu, áo đen mũ đỏ, dồn vào trong góc.

"Cứu mạng, quan sai đánh người!" Thanh niên què quặt kia nước mắt chan hòa, thanh khản đặc, cái chân lành lặn cố sống cố chết nhích về phía sau.

Đam người vây quanh lại chẳng ai dám ra mặt. Hoắc Truy Ân bình sinh hận nhất những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu, liền quát to tiếng: "Dừng tay!".

Bổ đầu kia quay mặt lại nhìn, trông thấy công tử tuấn ăn mặc giản dị nhưng bụi đất đầy người, liền hỏi: "Xin hỏi công tử có gì chỉ giáo?".

Hoắc Truy Ân còn chưa kịp lên tiếng đáp lời, thanh niên què quặt kia lại kêu gào: "Xin đại hiệp cứu mạng, gã quan sai này tâm địa vô cùng độc ác, muốn dồn tôi vào chỗ chết!".

"Đừng có xằng!" Bổ đầu liếc xéo gã cái, lại với Hoắc Truy Ân: "Xin công tử đừng cản trở ta phá án".

Hoắc Truy Ân làm việc lỗ mãng, hỏi bổ đầu: "Người này gây ra chuyện gì?".

"Đại hiệp, tôi chẳng qua chỉ làm ăn buôn bán , lo nổi khoản tiền biếu, liền bị bọn họ tịch thu dụng cụ mưu sinh, còn muốn bắt tôi vào lao ngục, oan uổng quá!" Gã què khóc đến độ tối trời sầm đất.

Mẹ kiếp, thế còn công lý ở đâu? Hoắc Truy Ân khỏi giận dữ, lấy việc công mưu lợi riêng , chỉ riêng việc ngươi tay chân lành lặn ức hiếp kẻ tàn phế què quặt đủ khốn nạn lắm rồi! Quế Viên chỉ nhìn ánh mắt biết thiếu gia chuẩn bị ra tay, vội vàng ngăn lại, : "Thiếu gia, cậu điên rồi, người đó là thủ hạ của gia!". Quế Viên thôi, lời này vừa thốt ra lại càng làm cơn giận trong lòng Hoắc Truy Ân sôi sục, cẩu quan chỉ ngoan cố cứng đầu, còn dung túng thủ hạ dưới tay hoành hành làm việc ác, cũng nên đánh cho trận nhớ đời!

"Vị công tử này, xin chớ hồ đồ…" Lời của bổ đầu còn chưa hết, chỉ nghe thấy gã "ui da" tiếng, mũi trúng ngay đòn của Hoắc Truy Ân, đánh đến độ gã giật lùi liên tục. Tuy rằng thân là bổ đầu gã cũng có chút võ nghệ trong người, thế nhưng làm sao bì được với giang hồ cao thủ thân kinh bách chiến như Hoắc đại thiếu gia? Hoắc Truy Ân lại nện thêm cước nữa, lập tức đạp cho gã xụi lơ đất.

Đương nhiên Hoắc Truy Ân vẫn chưa đánh tay, chẳng qua vì còn phải giữ gìn sức lực để về dạy dỗ cẩu quan nên tiếp tục. Quay đầu lại phát ra thanh niên què kia biến đâu mất hút, Quế Viên cũng chú ý y bỏ chạy lúc nào, ngay cả quần chúng vây xem cũng tản cả . Tuy rằng Hoắc Truy Ân cảm thấy có chút xíu mất mát vì nhận được reo hò ủng hộ, thế nhưng chẳng mấy chốc phấn chấn trở lại, bởi vì cẩu quan còn chờ về xử lý!

Thế nhưng cũng biết là do số của cẩu quan quá đỏ hay đời Hoắc đại thiếu gia quá đen, đợi đến khi cẩn thận len lén lẻn vào nhà qua đường cửa sau, đổi lại trang phục nữ, mang theo thuốc bổthăm hỏi Tiết mẫu, trời tối đen như mực rồi mà vẫn chưa thấy cẩu quan mò về. Cái thứ lửa giận ấy mà, nhất định phải đánh nhanh thắng nhanh mới được, hoãn mấy canh giờ nó liền xẹp mất, đợi đến khi cẩu quan trở về, chỉ hóa thành tiếng hừ lạnh.

"Phu nhân, hôm nay việc công bề bộn, ta trở về trễ." Tiết Niệm Chung mặt mũi vô cùng tiều tụy, trông thấy Hoắc Truy Ân biểu cảm lạnh lùng vẫn cố giữ vẻ mặt tươi cười.

Quế Viên rót cho y chén trà nóng, hỏi: "Gia, có chuyện gì mà ngài lại bận rộn như thế?".

Tiết Niệm Chung lập tức thở dài tiếng, : " Haizzz, Thái bổ đầu biết bị kẻ nào gây thương tích".

Quế Viên sững người, lén lút đưa mắt nhìn Hoắc Truy Ân, đại thiếu gia nhà nàng lại hừ lạnh thêm tiếng nữa. " phải chứ, sao lại có người dám đánh bổ đầu?", Quế Viên cười giả lả, trong lòng chột dạ vô cùng, rót thêm chén trà nữa đưa cho Hoắc Truy Ân.

Tiết Niệm Chung bất đắc dĩ lắc đầu, đáp: "Thái bổ đầu bị hai tên côn đồ đả thương trong lúc phá án".

"Côn… côn đồ?" Hoắc Truy Ân vốn định kết thúc mọi chuyện tại đây, tha cho cẩu quan con đường sống, ngờ lại bị người ta bảo là hạng côn đồ, lửa giận bắt đầu bốc lên: "Đám quan lại các người, bị đánh liền bảo người ta là côn đồ, cũng chẳng nhìn lại xem bản thân có lỗi hay !".

Tiết Niệm Chung buồn bực than tiếng, ; "Lúc đó Thái bổ đầu truy bắt Lý què, sao lại có lỗi được?".

"Gã đuổi bắt người ta làm gì?"

"Lý què suốt ngày giở trò lừa lọc trong huyện, bà con bị gạt đến mấy chục người, tiếng oán than dậy lên bốn phía. Hôm nay Thái bổ đầu cuối cùng cũng bắt quả tang Lý què giở trò lừa đảo, liền bảo đám bổ khoái chuyển những thứ đạo cụ giả thần giả quỷ của về nha môn, tự mình đuổi theo truy bắt, ai dè lại bị đám côn đồ biết Lý què từ đâu tới đánh trọng thương."

"…"

Mẹ, mẹ nó. Hoắc Truy Ân nghe mà xanh cả mặt, mặt mũi Quế Viên cũng trắng bệch cả ra, ngay cả thở mạnh cũng dám.

Tiết Niệm Chung lại than tiếng, : "Đáng thương cho Thái bổ đầu, trong nhà chỉ có tiểu muộn tuổi còn non nớt, cả gia đình chỉ dựa vào mình mà thôi". Sắc mặt Hoắc Truy Ân lại càng tệ hơn, Tiết Niệm Chung phát giác ra, lo lắng hỏi: "Phu nhân, nàng làm sao thế? Sắc mặt nàng tệ quá".

"… ta ra sân dạo chút."

"Em, em, em cũng ."

Quế Viên vội vàng theo đuôi Hoắc Truy Ân ra khỏi phòng. Tiết Niệm Chung cũng thêm gì nữa, để hai người rời , tự mình nâng chén trà lên nhấp ngụm, mím môi tủm tỉm cười.

Trong sân, chủ tớ hai người tới lui quanh giếng nước, người tâm tình buồn bực, kẻ sốt ruột yên.

"Thiếu gia, làm thế nào bây giờ?"

"Nôn nóng làm gì, đợi ngày mai nghe ngóng xung quanh rồi tiếp, ta tin lời cuẩ quan !" Hoắc Truy Ân cố sức thuyết phục chính bản thân mình, ra giờ nhớ lại tình hình ban sáng cũng thấy lời cẩu quan có lý. Lúc đó cũng hoài nghi, thế nhưng vốn có thành kiến với cẩu quan, bởi vậy nhìn thủ hạ của y cũng thấy ngứa mắt theo, lại nghĩ quan sai chẳng có kẻ nào là người tốt, tiện tay giáo huấn, ai mà ngờ được chuyện lại thành ra thế này?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.