Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 12: Mất bò mới lo làm chuồng



Đêm hôm đó, Hoắc Truy Ân trằn trọc thao thức mãi, lật người qua lại, đánh thức cả Tiết Niệm Chung. Y quan tâm hỏi xem có phải có tâm gì , kết quả chỉ đổi lại được tiếng "Cút!". Tiết Niệm Chung cũng chẳng thấy bực mình, y bắt đầu kể chuyện để dỗ đại thiếu gia ngon giấc, kể từ lề thói tập tục trong vùng đến tổ tiên gia tộc, rồi lại kể từ lúc đỗ đạt công danh đến bắt gian phá án. tóm lại, y khéo léo lồng ghép cuộc đời vĩ đại khiến người người cảm động của Thái bổ đầu vào trong câu chuyện mà thần biết quỷ hay. Hoắc Truy Ân nghe đến nỗi thiếu chút nữa sụt sùi rơi lệ, cảm thấy bản thân đúng là kẻ tội ác tày trời, cứ thế ngây ngốc mãi đến khi sáng sớm hôm sau khi Quế Viên bước vào hầu hạ cẩu quan rời giường.

Đợi cẩu quan rồi, Hoắc Truy Ân mặt mày tiều tụy mới ngồi dậy, sai Quế Viên múc chậu nước lạnh vào cho rửa mặt. Quế Viên biết hôm nay cũng phải ra ngoài, liền hỏi phải chuẩn bị trang phục thế nào, đại thiếu gia bị nước lạnh làm cho tỉnh cả người, ngẫm nghĩ hồi, rất tình nguyện thốt ra hai chữ "Nữ trang''. Quế Viên nghe thế liền kích động thôi, lục quần áo và trang sức ra. Có điều chỉ lát sau đại thiếu gia hối hận thôi vì để cho Quế Viên "tự tung tự tác". lo lắng bị người ta nhận ra, thế nên mới cho phép nàng dặm nhiều phấn hơn chút, kết quả bản thân liền bị coi như cục bột nhão mà vò tới vò lui, cuối cùng nặn ra con quái.

"Thiếu gia, trông đẹp lắm mà, cậu đừng có lau!" Quế Viên mơ đên cảnh này lâu lắm rồi, thấy đại thiếu gia giơ tay lau phấn, khỏi xót hết cả ruột.

Đẹp cái đầu ngươi! Nếu phải lo lắng tới chuyện ''đánh nát cái gương, ba năm liền xui xẻo'' chắc chắn Hoắc Truy Ân quăng cái gương rồi. hậm hực thò tay lên mái đầu cắm chi chít những trâm, rút ra đến năm sáu cái, rồi gỡ bằng sạch mấy thứ linh tinh quần áo xuống, bực bội bảo: "Lần sau còn dám làm thế này nữa là ta bán quách ngươi đấy!".

Quế Viên le lưỡi, chỉnh trang lại y phục cho đại thiếu gia, sau đó theo thỉnh an Tiết mẫu. Hoắc đại thiếu gia tuy thường làm mặt lạnh với cẩu quan, thế nhưng đứng trước Tiết mẫu lúc nào cũng ngoan ngoãn hiền lành, còn rất săn sóc và hiếu thuận, được Tiết mẫu thương vô cùng.

Tiết mẫu ngửi thấy người có mùi son phấn, hoàn toàn khác hẳn so với mấy ngày trước liền hỏi: "Con muốn ra ngoài sao?".

Hoắc Truy Ân bị hỏi thế liền ngẩn người, lúc buồn bực, vú Trần lại tiếp lời: "Hôm nay thiếu phu nhân trang điểm xinh đẹp quá, người định ra ngoài ư?".

Lời này ra khiến Hoắc Truy Ân chỉ muốn nện cho Quế Viên trận, trang điểm xinh đẹp như thấy này mà ra cửa, phải cố ý muốn người ta dèm pha dị nghị hay sao? chỉ còn cách ép giọng mình xuống, trả lời: "Mẹ, con muốn …", đột nhiên trong lòng dậy lên nỗi kích động vô cùng mãnh liệt, chỉ muốn đâm đầu vào đâu mà chết quách cho rồi, "…đến chỗ phu quân chút xem sao".

Tiết mẫu nghe thế vui mừng lắm, đôi vợ chồng son quen biết chưa lâu, tìm hiểu về nhau nhiều chút là chuyện tốt, thế là bà những ngăn cản, còn cổ vũ hết lòng. Bởi vậy sau khi ăn xong bữa sáng, Hoắc Truy Ân liền dẫn theo Quế Viên, quang mnh chính đại ra khỏi cửa.

Chủ tớ hai người tới chỗ xảy ra chuyện ngày hôm qua, Hoắc Truy Ân bảo Quế Viên tìm người hỏi thăm xem nhà Thái bổ đầu ở chỗ nào. Nàng khoong đại thiếu gia muốn làm gì, chỉ vâng theo lệnh, tìm chủ sạp hàng ngày hôm qua cũng có mặt tại đây.

Chủ sạp hàng vừa nghe hỏi về Thái bổ đầu liền bô bô luôn: "Tiểu ngương, tìm Thái bổ đầu hả? Ngài ấy sống ở phía đông thành, cứ qua bên đấy hỏi thăm là được, ai cũng biết cả! Thái bổ đầu là người tốt, haizzz, chỉ tiếc thói đời người người tốt được đáp đền. Ngày hôm qua chính ở chỗ này bị côn đồ đánh trọng thương, lúc này ở nhà tĩnh dưỡng, đến vừa khéo có thể gặp được".

Hoắc Truy Ân đứng cạnh nín thinh , vẻ mặt rất khó coi. Quế Viên cảm ơn người kia xong liền hỏi có muốn tới phái đông thành xem thử , lập tức bị gạt phắt : "… tìm cẩu quan". Hoắc Truy Ân ném lại câu liền nhấc chân rời , Quế Viên vội vội vàng vàng chạy theo sau.

Đến cả nha môn của huyện Cùng cũng phảng phất cảm giác túng thiếu, cơ sở vật chất đều khá cũ kỹ, thế nhưng lại quét dọn rất sạch , chỉnh tề. Chủ tớ hai người vừa bước vào thấy tạp dịch chạy ra nghênh tiếp, hỏi hai người tới có chuyện gì.

Quế Viên cười khanh khách bảo: "Tiểu ca, phiền ngươi báo cho đại nhân tiếng, với ngài ấy phu nhân tới rồi".

Tạp dịch đầu tiên là kinh hãi, sau đó liền kích động đáp rằng: "Được, được!", xong liền chạy vào, thế nhưng mới được hai, ba bước thấy vòng trở lại, : "Xem tiểu nhân hồ đồ chưa kìa, phu nhân, mời người vào trong".

Khóe miệng Hoắc Truy Ân co rúm lại, hậm hực vào bên trong, thế nhưng tạp dịch trông thấy vậy liền cho rằng rất cao quý, rất kiêu kỳ, trong lòng nghĩ: Nghe đại nhân lấy thiên kim đại tiểu thư, nhà mẹ đẻ vô cùng lợi hại, quả nhiên sai!

Vào trong nội đường rồi, Hoắc Truy Ân liền ngồi xuống ghế chờ, chẳng bao lâu trông thấy Tiết Niệm Chung mặc bộ quan phục thất phẩm vội vàng bước ra.

"Phu nhân." Tiết Niệm Chung vẫn khách khí như cũ, chỉ phát giác ra hôm nay Hoắc Truy Ân ăn mặc, trang điểm vô cùng xinh đẹp, dặm phấn trắng ngần, như tạc ngọc mà ra, hương thơm phảng phất, trong nét đoan trang lộ ra vẻ diễm lệ kiều. Y vội vàng thu đường nhìn lại, dám trông lâu, chỉ sợ lại khiến người ta ghét bỏ.

Hoắc Truy Ân cũng chẳng biết phải mở miệng thế nào, lúc sau mới : "Ngươi, chỗ này của ngươi cũng chẳng có mấy mống người nhỉ?".

Tiết Niệm Chung trả lời: "Từ trước đến giờ vùng này vốn thái bình, chỉ có việc vặt là tương đối nhiều, cần nhiều thuộc hạ làm gì. Có điều lần này Thái bổ đầu bị thương, cũng khiến ta có phần đau đầu".

"Bị thương… bị thương có nặng ?"

", ta cho phép nghỉ tháng để tĩnh dưỡng đàng hoàng rồi."

Hoắc Truy Ân vẫn thấy vô cùng áy náy, lại bảo: "Ngươi trong nhà Thái bổ đầu chỉ có tiểu muôi, vậy…''.

"Phu nhân cần lo lắng, tiền thuốc men, tiền sinh hoạt ta cấp đủ rồi." Tiết Niệm Chung cười, thêm: "Phu nhân có tấm lòng nhân hậu, nếu vẫn yên tâm có thể để Quế Viên nương tới đó xem sao".

", cần, ngươi thu xếp là được rồi." Nếu bị người ta nhận ra làm thế nào? Hoắc Truy Ân vẫn cảm thấy hổ thẹn trong lòng, : "Nếu có việc gì cần giúp ngươi có thể bảo ta''.

"Chuyện này…'' Nếu Hoắc Truy Ân là phận nữ, chuyện này y những phải cự tuyệt, còn cần phải giáo huấn biết an phận thủ thương, thế nhưng là nam tử, điều này khiến Tiết Niệm Chung phải do dự chần chừ.

Hoắc Truy Ân cứ nghĩ y lưu tâm mình là thân nhi nữ, liền bảo: "Võ nghệ của ta tồi, hẳn có thể giúp được ngươi, nếu ngươi để ý thân phận của ta, vậy để ta mặc nam trang cũng được".

Tiết Niệm Chung nghe vậy liền dao động, y nghĩ phu nhân mặc nữ trang có phong thái lay động lòng người như thế, nếu khoác nam trang lên còn oai hùng lẫm liệt đến mức nào? "Cũngphải là được…", y ngẫm nghĩ, sau đó : " giờ ta vẫn còn hai bổ khoái, thường ngày cũng có án gì lớn, hẳn cũng đủ dùng, nếu có tình huống đột ngột phát sinh làm phiền phu nhân sau".

"Được, ngươi cứ tiếng là xong, ngươi gọi lúc nào ta tới lúc ấy." Hoắc Truy Ân đáp vô cùng dứt khoát lại ngồi thêm lúc nữa, sau đó mới dẫn Quế Viên trở về nhà.

Đợi đến khi người rồi, tạp dịch lại ''lên sân khấu'', gã chạy tới, lảng vảng quanh người Tiết Niệm Chung. Gã họ Đỗ, tuổi còn khá trẻ, mọi người trong nha môn đều gọi gã là Tiểu Đỗ. "Đại nhân, Thái bổ đầu vết thương của ngài ấy nặng, nghỉ ngơi ba ngày là ổn rồi, cần tới tháng đâu."

Tiết Niệm Chung cười khẽ, bảo: "Ngươi bảo với rằng sao hết, cứ yên tâm nghỉ ngơi . Thường ngày vất vả rồi, khó có được cơ hội nghỉ ngơi, cố gắng mà tận hưởng".

"Dạ." Tiểu Đỗ rất đồng ý, Thái bổ đầu ngày ngày bôn ba mệt nhọc, khó được nghỉ ngơi lần. "Đại nhân, chúng ta băt được kẻ đánh Thái bổ đầu bị thương ạ?"

Tiết Niệm Chung xoa cằm, : ''Là bắt được".

"Hôm qua lúc Thái bổ đầu được khênh trở về, người vừa nghe lời miêu tả bảo tên hung thủ này bắt được, trong chuyện này có nội tình gì ạ?", Tiểu Đỗ hỏi, cực kỳ tò mò, "Đại nhân ngài cho tiểu nhân biết ".

Tiết Niệm Chung gõ đầu gã cái, : "Tất cả các ngươi cùng xông lên cũng đánh lại người ta bắt kiểu gì?". Tiểu Đỗ lộ ra vẻ mặt kinh hãi, lại nghe Tiết Niệm Chung bảo: "Hơn nữa, ta cũng dám bắt".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.