Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 13: Dùng dao mổ trâu cắt tiết gà



Tuy rằng Hoắc Truy Ân tỏ ý chờ lệnh bất cứ lúc nào, Tiết Niệm Chung cũng rất muốn kéo vào tăng sức mạnh đội ngũ, thế nhưng ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, trộm con gà bắt con chó cũng coi như án lớn, vậy đào đâu ra vụ nào kinh thiên động địa cần đại thiếu gia tự mình ra mặt? Đương nhiên, cũng có những vụ án mà bổ khoái phải bó tay, ví như nhà Lý nhị nương bị mất con lợn nái con, đâu thể nào để đại thiếu gia tìm được, đúng nào…

Tiết Niệm Chung trong lòng khó xử, Hoắc Truy Ân lại chẳng hay biết, suốt ba ngày trời hầu mẹ chồng uống trà, chuyện phiếm lại khổ não xem bữa sau nên ăn món gì. giờ cái gia đình này về tay quản lý, mỗi bữa nấu mấy món, nấu món gì, có nên hầm canh hay đều do quyết định, nguyên liệu được vượt quá số tiền định trước, món ăn phải là món vú Trần và Quế Viên nấu được, còn phải cân nhắc tới khẩu vị của từng người. Mới đầu Hoắc đại thiếu gia còn cẩn thận nghiên cứu hồi, thế nhưng được hai lần liền thấy phiền muốn chết, vừa trông thấy Quế Viên tới hỏi bữa sau ăn cái gì là chỉ muốn đá văng nàng khỏi cửa.

"Thiếu gia, đây là trách nhiệm của cậu mà", Quế Viên cường điệu: "Gia lo đối ngoại, cậu lo đối nội, mọi chuyện trong nhà đều về tay cậu hết".

Đầu Hoắc Truy Ân hoa lên, làm vợ người ta sao mà khó thế này? "Được rồi, mời đầu bếp về đây, mọi người đều nhõm."

"Sao thế được? Vượt quá số bạc chi tiêu rồi." Quế Viên phủ quyết ngay lập tức.

Quả tình Hoắc Truy Ân tài hiểu được cớ gì vị quan huyện lại có thể nghèo đến thế này? Cứ cho là y thanh chính liêm minh, chỉ dựa vào bổng lộc còm cõi mà sống qua ngày, cũng đến mức ngay cả đầu bếp cũng mời được chứ? "Ngươi cứ chọn bừa món trang sức nào đó mà bán , sau đó đầu bếp về."

"Thiếu gia, cậu làm bậy quá!" Quế Viên giậm chân bình bịch, : "Nếu biết cậu vừa đến nhà chồng bao lâu bán của hồi môn người ta nhìn cậu thế nào? Gia cũng ngẩng đầu lên được mất".

Nếu phải tiền trong tay đều đưa hết cho cẩu quan thăm hỏi Thái bổ đầu, cũng đâu đến nỗi phải "nhớ thương" đến đống của hồi môn. Hoắc Truy Ân quả thực hận lão cha khốn nạn của mình muốn chết, đặt mua của hồi môn xa hoa như thế, ấy vậy mà đưa cho chút bạc nào cả. cam chịu nghĩ, thà với cẩu quan còn hơn phải nghĩ tiếp thực đơn! Thế là buổi tối ngày hôm đó, Hoắc đại thiếu gia liền kháng nghị với cẩu quan.

"Phu nhân, ta biết bản lĩnh nàng cao, thế nhưng quả cần nàng ra mặt mà." Tiết Niệm Chung thành khẩn trả lời.

Hoắc Truy Ân chỉ cảm thấy cẩu quan qua quýt cho có lệ, ràng y muốn giống nữ nhân ngoan ngoãn giữ nhà làm cơm hâm canh chăm con chăm cái. Mẹ nó chứ, muốn dùng hành động để đáp trả cẩu quan: Nằm mơ!

"Phu nhân, nếu phu nhân tin ngày mai theo ta lên công đương xem là biết thôi", Tiết Niệm Chung bất đắc dĩ , lại vừa đúng với ý muốn của Hoắc đại thiếu gia.

Sáng sớm hôm sau, Tiết Niệm Chung vừa mở mắt ra liền phát Hoắc Truy Ân còn ở giường, chỉ còn mình thanh Đoạn Thủy Kiếm nằm giữa chắn ngang. Y vèn màn ra chuẩn bị xuống giường, liền giật mình trông thấy nam tử ngồi ở gian ngoài! Khoảng cách quá xa nên y trông mặt mày, chỉ thấy đối phương thân áo xanh. Người kia thấy y tỉnh liền đứng dậy tiến lại gần, bước chân nhàng mà hào hùng khí phách, thân hình cao gầy rắn rỏi. bước lại gần y mới thấy, người này mặt như thoa phấn, đầu mày tựa kiếm, trong ánh nhìn ngập vẻ ngạo mạn và khinh rẻ, vừa nhìn liền thấy giống đại thiếu gia học vấn nghề nghiệp do gia đình giàu sang nào đó nuông chiều mà ra.

"Tỉnh rồi à? Vậy thôi", đại thiếu gia mở miệng, ràng chính là giọng của Hoắc Truy Ân.

Tiết Niệm Chung trông mà há hốc cả mồm, rầm tiếng, thân thể vừa ngả ra liền rớt từ giường xuống. Hoắc Truy Ân thấy vẻ bất ngờ ấy, nghĩ rằng cẩu quan bị bản thân dọa sợ, mới vội vàng giải thích: "Ta… ta mặc nam trang tiện hơn, cũng cần dẫn Quế Viên theo".

Tiết Niệm Chung vịn vào giường mà bò dậy, trong lòng thầm nghĩ may mà bản thân sớm biết phu nhân là nam nhi, nếu nhất định dẽ bị dọa cho chết khiếp. Y quay đầu quan sát Hoắc Truy Ân lúc này kỹ, phong thái bất phàm, tuấn tiêu sái, dù là nương nhà nào thấy cũng rung động, trang nam nhi tốt biết nhường nào!

Hoắc Truy Ân bị y nhìn chăm chú đến nhột nhạt cả người. Sáng sớm lúc gọi Quế Viên đổi nam trang cho mình bị phản đối kịch liệt, nàng : "Thiếu gia cậu nghĩ gia là đồ ngốc à, cậu có khí khái nam tử như thế, vừa nhìn biết cậu phải phận nữ nhi rồi!". còn hùng hồn cãi lại rằng, y có thấy được bên trong đâu, nhiều lắm cũng chỉ cảm thấy ta đây đủ nhắn dễ thương thôi! ra , vốn có ý xấu muốn dọa dẫm cẩu quan phen. Nam nhân bình thường mà trông thấy bộ dạng này của chắc chắn dẹp hết mấy suy nghĩ linh tinh vớ vẩn, sau đó vội vã cuống cuồng lao tìm tiểu thiếp, trừ khi cẩu quan được bình thương! "Nhìn cái gì mà nhìn! Đợi đến lúc về nhà tự nhiên ta đổi lại trang phuc." Đại thiếu gia quay người liền , chỉ ném lại câu: "Nhanh lên chút, ta ở bên ngoài chờ ngươi!".

Tiết Niệm Chung lầu bầu ra đổi cũng chẳng sao, sau đó tìm y phục mặc vào. Lúc buộc vạt áo y lại nghe thấy trong sân nhốn nháo cả lên. Dỏng tai nghe kỹ, mới ra là vú Trần quát tháo, thanh vang dội đến khiếp người, chỉ nghe thấy bà ầm ĩ chửi mắng: "Dã nam nhâ từ đâu tới đây?!".

"Hỏng rồi!" Tiết Niệm Chung kịp buộc vạt áo cho tử tế, liền tung cửa xông ra.

Chỉ thấy Hoắc Truy Ân bị vú Trần cầm chổi đuổi đánh. Vốn dĩ sáng sớm vú Trần thức dậy đổ bô, ai dè lại trông thấy nam tử lạ mắt đứng trong sân nhà, bà tức khắc ném bô qua bên, vớ lấy cây chổi lao tới đánh túi bụi. Hoắc Truy Ân lại dám ra tay chống trả, chỉ có thể vừa trón vừa kêu ầm lên: "Vú Trần, là ta mà…".

"Ta đánh ngươi chứ còn ai!" Vú Trần nổi trận lôi đình vung chổi lên hung hăng nện xuống.

Thường ngày lúc chuyện với Tiết mẫu và vú Trần Hoắc Truy Ân luôn giả giọng nữ, giờ phút này vừa mở miệng giọng nam, chỉ đem lại tác dụng gì, còn chọc cho đối phương giận thêm, chỉ hai nhát chổi bị đánh lăn kềnh ra đất. Tiết Niệm Chung vội vàng lao lên phía trước, ngăn vú Trần lại, : "Vú Trần, thể đánh được, là phu nhân mà!".

"Thiếu, thiếu phu nhân?" Vú Trần lăm lăm cây chổi trong tay vẻ mặt khó tin.

"Phu nhân, nàng sao chứ?" Tiết Niệm Chung vội vàng tới đỡ Hoắc Truy Ân dậy.

Sao sao, chỉ là bị quật cho hết cả ung dung phong độ, còn lăn cho người đầy bụi đất. Tiết Niệm Chung đỡ dậy, phủi y phục cho , Hoắc Truy Ân thấy vú Trần vẫn sửng sốt nhìn mình, chỉ đành thanh thanh cổ họng, dịu giọng bảo rằng: "Vú Trần, là ta mà".

Tiết Niệm Chung nghe thế mà rùng mình cái, da gà da vịt nổi khắp toàn thân. Vú Trần vẫn mang vẻ mặt sao tin nổi, Hoắc Truy Ân lại bổ sung thêm: "Hôm nay ta muốn cùng…", phẫn hận liếc xéo Tiết Niệm Chung cái, phát giác ra cẩu quan ôm hờ lấy mình, liền mau chóng đẩy y ra, hừ tiếng, sau đó : "Cùng tướng công phá án, mặc đồ nữ tiện, thế nên ta mới đổi thành nam trang".

"Ai da, thiếu phu nhân, bộ dạng này của người dọa chết tôi rồi!" Vú Trần lúc này mới buông chổi xuống, mặt nhăn nhó bảo: "Cũng may gan tôi lớn, chứ nếu là lão phu nhân trông thấy, quả thực bị người hù cho chết khiếp! Người xem sao quần áo tử tế người mặc, lại biến ra cái bộ dạng quỷ ma này làm gì? Thiếu phu hân, người đừng trách già này lắm lời, nữ nhân vẫn nên để tâm vào chuyện nhà chuyện cửa là hơn, việc bên ngoài cứ để nam nhân lo liệu, người tới góp vui làm gì!".

"Vú Trần, vú Trần, bà mau về chăm sóc mẫu thân ". Tiết Niệm Chung vội vàng cắt ngang lời vú Trần , giục bà trở về phòng, bởi vì y trông thấy khóe miệng Hoắc Truy Ân bắt đầu co giật, nếu còn tiếp … tuy đại thiếu gia ra tay đánh vú Trần, thế nhưng khó đảm bảo đè cổ y ra trút giận.

Hoắc Truy Ân thở phì phì, thảm hại trở về phòng đổi bộ y phục mới, lần này là màu lục nhạt, lại biến thành trang công tử phong độ ngời ngời, nghênh ngang cùng Tiết Niệm Chung tới nha môn. Tạp dịch Tiểu Đỗ chạy ra nghênh tiếp, phát giác Hoắc Truy Ân trông có điểm quen mắt.

"Đây là…" Tiết Niệm Chung liếc mắt nhìn sang, trông thấy Hoắc Truy Ân vênh vang kiêu ngạo, khí thế của bản thân nhất thời yếu phân nửa, nếu người này là phu nhân của mình chắc chẳng ai tin, liền bảo: "Là đại cữu gia của ta".

" ra là đại cữu gia, xin mời xin mời!" Tiểu Đỗ lập tức cung kính nghênh đón Hoắc Truy Ân vào cửa.

Hoắc Truy Ân vô cùng cao hứng, cảm thấy hành động giúp che giấu thân phận của cẩu quan rất thức thời. vào công đường ngồi xuống. Tiểu Đỗ dâng trà cho , sau đó cẩu quan bắt đầu giới thiệu những người làm việc trong nha môn.

Chủ bộ Phó Tiểu Chu là thư sinh văn nhược, chỉ lạnh lùng chào hỏi câu liền làm việc của mình. Nha dịch có tổng cộng sáu người, hai người họ Chu, là đôi huynh đệ ruột, bốn người còn lại có họ lần lượt là Lý, Vương, Dư, Đinh, những việc như đứng trực, làm bổ khoái, hành hình đều do họ đảm nhận cả. Cung cách bọn họ đối xử với Hoắc Truy Ân có thể dùng bốn từ "a dua nịnh hót" để hình dung, chỉ hận thể vác luôn lên bàn thờ mà cũng bái, khiến Hoắc Truy Ân nghi ngờ biết có phải cẩu quan bày trò hay ? ra, ai mà biết đại nhân lấy tiểu thư Hoắc gia giàu sang nức tiếng, tại dùng thân phận đại cữu gia, đương nhiên trở thành đối tượng để người ta bợ đỡ, cũng chỉ có văn nhân tự giữ thanh cao mới thèm để ý mà thôi.

Tiết Niệm Chung đổi quan phục, sau đó liền cùng Phó Tiểu Chu đưng bên riêng gì đó. Hoắc Truy Ân thấy hai người thân mật như thế, trong lòng cực kỳ khó chịu, đương nhiên phải vì đố kỵ ghen ghét gì, mà là cảm thấy bản thân mình bị người ta cố ý cách ly. Ngồi thừ người đến giữa trưa, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, đại thiếu gia mệt đến độ gà gật lim dim, bắt đầu hoài nghi liệu có phải do cẩu quan cố tình sắp xếp?

Khó khăn lắm mới đợi được người tới báo án, Hoắc Truy Ân cực kỳ hưng phấn chạy theo, lại bất hạnh bị phụ nhân tới báo án túm chặt lấy. Nàng ta khóc lóc kể lể, nước mắt nước mũi tùm lum, gà nhà mình chạy vào sân nhà Trương ghẻ lở đẻ trứng, Trương ghẻ lở những trả, còn luộc lên ăn mất! Hoắc Truy Ân nghe mà khóe miệng co rúm, sắc mặt càng lúc càng đen, trở lại liền bóp nát chén trà.

"Đại nhân", Phó Tiểu Chu thấy mà chau mày lại, ghé tai với Tiết Niệm Chung, "Vị đại cữu tử này của ngài tính tình được tốt".

Tiết Niệm Chung nghe cũng cảm thấy gì, chỉ cười mà : "Quen là tốt ngay thôi".

Phó Tiểu Chu khỏi thở dài, vô cùng đồng tình với đại nhân. Hai ngày trước phu nhân tới thăm chuyến, gã trốn ở phía sau nhìn thoáng qua, thái độ ngạo mạn, hoàn toàn có chút rụt rè nào của nữ tử, hôm nay lại trông thấy đại cữu tử, cũng chẳng có lễ nghĩa gì đáng , hai huynh muội quả thực giống nhau y hệt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.