Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 14: Lập lờ nước đôi



Tròn ngày trời, gân xanh của Hoắc Truy Ân luôn trong tình trạng nảy lên nảy xuống điên cuồng, cực kỳ hào hứng theo bổ khoái tuần, kết quả lại trở về trong ảo não. Thu hoạch duy nhất là đống đồ vặt vãnh bị ít người buôn bán đường cố nhét vào tay, để ăn hay để dùng đều có cả. vừa gặm lê vừa cảm thấy vô cùng phẫn hận, đây chẳng phải là thu phí bảo kê trá hình sao? Quả nhiên, bổ khoái trong thiên hạ rặt lũ xấu xa, thuộc hạ của cẩu quan cũng ngoại lệ!

"Đại cữu gia, ngài có mệt ạ? Có cần nghỉ ngơi lát ?" Suốt dọc đường Đại Chu kính cẩn khép nép, rất sợ vị này có gì mất hứng.

Hoắc Truy Ân khoát tay, chỉ vào đống chiến lợi phẩm mà hai người thu được đường, trào phúng bảo: "Thu hoạch của hai ngươi cũng nhỉ".

Tiểu Chu gật đầu cười híp mắt, ; "Lần nào cũng vậy, mọi người cứ nhất mực nhét vào tay, khiến chúng tôi cũng thấy ngượng".

Hoắc Truy Ân khẽ hừ tiếng, trong lòng thầm nghĩ: Đối mặt với đám thổ phỉ danh chính ngôn thuận như các người, bách tính dám hiếu kính sao? Ai ngờ còn chưa nghĩ xong nghe Tiểu Chu tiếp: "Đại nhân nghiêm lệnh cấm chúng tôi được nhận hàng hóa hay tiền tài của bà con, ngài trừ khi bà con tự nguyện cho, đồ quý, bấy giờ mới được nhân".

"Có lẽ đại cữu gia biết nhỉ?" Đại Chu tiếp lời, bảo: "Những người làm sai dịch như chúng tôi được nhận bổng lộc gì, đều dựa vào tiền bảo kê thu được mà sống qua ngày. Đại nhân vì muốn chúng tôi làm khó cho bách tính, mới lấy bổng lộc của chính bản thân mình phân phát cho chúng tôi".

"Đúng thế đúng thế, đại nhân đúng là người tốt." Tiểu Chu gật đầu, : "Cũng vì từ trước tới giờ chúng tôi chưa từng làm khó bà con, thế nên mới được mọi người quý".

Hoắc Truy Ân tức khắc sững người, trăm triệu lần nghĩ đến chuyện này còn có nội tình như thế. Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân khiến cẩu quan nghèo đến khó hiểu sao?

"Ôi chao, đại nhân cũng thực vất vả, bao nhiêu năm rồi mà vẫn mời nổi sư gia về." Ngữ khí của Đại Chu mang theo tiếc hận và thở dài, lại : "Đại nhân có tấm lòng nhân hậu như thế, nhất định đối xử với phu nhân của mình cũng tràn ngập thương, đại cữu gia xin cứ yên lòng".

Hoắc Truy Ân bị câu chuyển chủ đề bất thình lình này khiến cho nghẹn họng, đáp được lời nào, rảo nhanh bước trở về. Sau khi về nha môn rồi, cẩu quan vẫn khách khí với như cũ, săn sóc chu đáo, khiến trong lòng rất bực dọc, khỏi cảm thấy cái tốt của cẩu quan phải giả vờ mà có, thậm chí còn có phần bội phục. Thế nhưng chỉ lát sau thuyết phục bản thân rằng, chỉ có lòng tốt cũng vô dụng, cũng phải làm ra chuyện gì thực tế mới xong!

Đợi đến buổi tối, hai người trở về nhà, Hoắc Truy Ân liền thấp thỏm gặp Tiết mẫu. Mẹ chồng có tốt đến cỡ nào cũng thể chấp nhận được chuyện con dâu ra ngoài chạy rông cả ngày, hơn nữa còn mặc nam trang. May mà cẩu quan bao che cho , vừa tán tụng võ nghệ của giúp đỡ mình nhiều thế nào, vừa giải thích cái tiện lợi khi mặc nam trang, cuối cùng thành công lấy đượcđồng ý ngầm của Tiết mẫu. Nhưng rốt cuộc vẫn được mặc nam trang lúc ở nhà, cũng thể chết dí ở nha môn suốt được, chỉ khi nào cẩu quan cần mới được .

Hoắc Truy Ân trốn trong phòng ngâm nước nóng, lưu luyến rời đổi lại về y phục nữ, lại bảo Quế Viên nhặt nhạnh mấy thứ trang sức vật phẩm để đổi lấy bạc.

"Thiếu gia, em bảo với cậu làm vậy được rồi cơ mà", Quế Viên kháng nghị.

" phải ta cần, ngươi đổi chút tiền , ta muốn giúp cẩu quan mời sư gia." Tóc Hoắc Truy Ân xõa tung ra, tùy tiện buộc lên.

"Vậy cũng được, gia mà biết nổi giận mất!"

"Ta giúp y mời sư gia, y cảm ơn ta còn kịp, giận dữ cái gì?"

"Thiếu gia, sao cậu lại hiểu thế nhỉ? tóm lại, gia nhất định chẳng đồng ý đâu!"

Hoắc Truy Ân nghĩ mãi thông, cảm thấy hiếm lắm bản thân mới muốn giúp đỡ cẩu quan lần, cam tâm cứ thế bỏ qua, liền dứt khoát gọi luôn Tiết Niệm Chung tới trưng cầu ý kiến, lại bịtiếng quát lớn " được" của y làm cho kinh hãi sững sờ.

"Phu nhân, cần nàng nhọc công lo lắng! Nếu quả nàng rảnh rỗi quá, vậy nên tới làm bạn với mẫu thân nhiều hơn!" Ngữ khí của Tiết Niệm Chung được tốt, rất hiển nhiên: Y nổi giận rồi.

Chậu nước lạnh này đúng là chẳng hiểu từ đâu dội xuống, Hoắc Truy Ân nhất thời bừng bừng lửa giận, quát ầm lên: "Cũng có bắt ngươi chi tiền đâu, sao lại được?".

Quế Viên cảm nhận rất ràng tình thế ổn, cứ tiếp diễn thế này xảy ra xô xát mất, liền vội vàng khuyên nhủ: "Gia, phu nhân cũng chỉ nghĩ cho người thôi, người đừng nóng giận". ra nàng cũng tương đối kinh ngạc, hiểu sao thiếu gia lại đột nhiên có lòng như thế, còn cực kỳ cao hứng về quan hệ phu thê giữa hai người có phần biến chuyển, thế nhưng dù sao thiếu gia cũng là nam tử, làm sao hiểu được quy củ của phận làm vợ người ta?

Hoắc Truy Ân nghe thế lại càng cáu giận hơn, ông đây còn chưa phát hỏa, cẩu quan dựa vào cái quái gì mà nổi nóng?

Bản thân có lòng tốt giúp y, y lại biết tốt xấu như vậy, đúng là đáng đánh mà!

Mặc cho Hoắc Truy Ân khí thế hung tàn, Tiết Niệm Chung cũng chẳng hề nhân nhượng, y hùng hồn hỏi: "Phu nhân, nếu đổi lại là nàng, liệu có đồng ý để thê tử bán của hồi môn xoay sở tiền bạc cho mình ?!".

Khụ, hình như… quả … là thể đồng ý. Tiết Niệm Chung vừa thế là Hoắc Truy Ân tỉnh ra ngay, tuy rằng thông hiểu đạo lý gì to lớn, thế nhưng cũng biết được làm trượng phu mà lại sa sút đến độ phải nhờ thê tử bán của hồi môn lấy tiền còn mặt mũi gặp ai? bằng chết quách cho xong. Huống gì cẩu quan còn làm quan, thể diện quan trọng hơn tính mạng, tuyệt đối thể chấp nhận được.

Hoắc Truy Ân cảm thấy lời này có vấn đề gì, Quế Viên nghe lại thấy kinh hãi thôi. Sao gia lại hỏi vậy? Thiếu gia hoàn toàn hiểu quy củ của người làm thê tử, chỉ có cách đổi thành góc nhìn của trượng phu cậu ấy mới nghĩ thông được, sao gia có thể bắt chuẩn như vậy chứ? Chẳng lẽ… Nàng khỏi thấy lạnh cả người, chắc là đâu nhỉ, nếu gia mà biết , sao còn có thể thản nhiên mà sống như vậy được?

Tuy rằng Hoắc Truy Ân hiểu ra đạo lý trong đó, thế nhưng vẫn cảm thấy cẩu quan chết tiệt đáng đánh vô cùng, lại dám làm dữ với ? sống đến từng này tuổi, số người dám hung hăng với chỉ cần bàn tay đếm đủ rồi, hơn nữa chẳng có kẻ nào có kết cục tử tế, nếu phải… liền… Hừ! Chút ít thiện cảm mới bồi đắp được cũng theo đó mà trôi sạch, đại thiếu gia hậm hực leo lên giường, chui vào chăn, chỉ lộ đầu ra ngoài.

Quế Viên xin phép lui xuống, Tiết Niệm Chung chần chừ đứng trong phòng, biết phải làm sao. Y nghĩ ban nãy thái độ của bản thân quả tốt, phu nhân có lòng lại bị cự tuyệt, nhất định thoải mái. Chỉ có điều lòng tốt như vậy quả thực la quá sỉ nhục y, bảo y chấp nhận như thế nào đây?

"Phu nhân." Tiết Niệm Chung nhích người tới bên giường, khẽ gọi tiếng, thấy Hoắc Truy Ân phản ứng gì, y lại gọi thêm lần nữa: "Phu nhân, tâm ý của nàng Niệm Chung vô cùng cảm kích, chỉ có điều…".

Hoắc Truy Ân cuộn mình trong chăn lời. ra đây chỉ là chuyện cỏn con, cũng chẳng có gì đáng hờn đáng giận, thế nhưng chẳng hiểu vì sao, cứ cảm thấy trong người bực bội, rất muốn túm lấy cẩu quan hung hăng giáng cho hai cái bạt tai. Bạn đang

"Phu nhân?"

"Câm mồm, ngủ !"

Thấy đối phương cuối cùng có phản ứng, Tiết Niệm Chung khỏi mỉm cười, ngoan ngoãn nghe lệnh thổi tắt đèn, sau khi liên giường liền quy củ nằm xuống phần giường còn lại bên thanh Đoạn Thủy Kiếm.

lòng, nằm chung giường bao ngày rồi, Hoắc Truy Ân chẳng hề lo lắng cẩu quan vượt qua ranh giới. Thứ nhất cẩu quan có cái gan ấy, cứ cho là y ăn phải tim hùm gan báo, chỉ cần Hoắc Truy Ân còn hơi thở y đừng mong làm được chuyện gì. Thứ hai là cái đầu chết tiệt của y bị sách thánh hiền đầu độc, suốt ngày phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ , phi lễ động vào, sao làm ra nổi hành phi cầm thú như vậy?

Hoắc đại thiếu gia yên tâm nhắm hai mắt vào, lại nghĩ, đúng, vượt rào là cầm thú, vượt rào chẳng phải là cầm thú cũng bằng? Cẩu quan chết tiệt nếu đột nhiên nghĩ thông, cảm thấy so với việc bằng cầm thú, thà rằng làm cầm thú lần còn hơn phải sử lý sao? lật đật bò ra khỏi chăn, nhìn chòng chọc vào Tiết Niệm Chung nằm bên cạnh, phát giác ra người ta yên ổn ngủ rồi.

lại thấp thỏm nằm xuống, lo lắng nghĩ nếu cẩu quan lên cơn cầm thú bản thân phải đáp trả thế nào? thể nặng tay được, đánh chết hay nện cho tàn phế đều có lỗi với Tiết mẫu cùng bách tính trong huyện, thế nhưng nếu tay lại bị hiểu lầm đùa , giỡn sao? Dù gì cẩu quan cũng là nam nhân, nếu y muốn xông lên , bản thân làm thế nào tránh thoát mà gây thương tích cho đối phương? Lại còn được để bị phát ra thân phận nam nhi nữa!

Càng nghĩ càng khổ não, Hoắc đại thiếu gia bứt rưt đến mấy canh giờ cũng nghĩ ra ý tưởng nào, cuối cùng vinh quang… mất ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.