Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 15: Ngàn cân treo sợi tóc



Hoắc Truy Ân miên man nghĩ ngợi cả đêm, nghĩ đến độ cả thân thể lẫn tinh thần đều uể oải, rồi lại dám nhắm mắt ngủ, mãi đến khi trời sắp sáng mới cưỡng lại được cơn mệt mỏi, buông lơi cảnh giác mà nằm thẳng ra. Ai ngờ Tiết Niệm Chung nằm bên cạnh lại nhân cơ hội vồ tới, Hoắc Truy Ân nhất thời kinh hãi, ra cẩu quan chết tiệt vẫn án binh bất động, chờ đợi thời cơ?!

"Cẩu quan chết giẫm, ngươi muốn làm gì?!" Hoắc Truy Ân gầm rú, lại phát giác tay chân mình có tý sức nào, chỉ có thể mặc cẩu quan đè xuống như vậy.

Nhìn gần lại càng thấy Tiết Niệm Chung thanh tú, da dẻ trắng trẻo, hết mực tao nhã điềm đạm. Y ôm Hoắc Truy Ân chặt, cúi người xuống bậy bạ hôn hồi, hôn lên trán, lên má, thẳng đến đôi môi.

"Này, ngươi điên rồi!" Hoắc Truy Ân vội vã rút tay ra chặn miệng y lại, chằm chằm nhìn đối phương đầy phẫn nộ.

"Phu nhân, ta thích nàng, thích nàng, thích nàng vô cùng vô tận", Tiết Niệm Chung tha thiết , ánh mắt chất đầy nhu tình mật ý.

Hoắc Truy Ân lại thêm phen kinh ngạc, tâm tình lập tức rối tung lên, gương mặt hoang mang biết phải làm sao. Đúng vào lúc này, tay của Tiết Niệm Chung trượt xuống phía trước, vạch áo lót của Hoắc Truy Ân ra. Thế này xong rồi? Quần áo vừa cởi ra, chẳng phải lộ luôn thân phận? Hoắc Truy Ân thoáng chốc tỉnh ra, nhất thời cảm thấy chân lại có chút sức lực, liền dùng đầu gối chặn bụng Tiết Niệm Chung lại, vận sức đá bay đối phương xuống giường.

Sau đó… Hoắc đại thiếu gia thình lình mở to hai mắt, phát giác bản thân ngủ chiếc giường trống rỗng, chăn bị đá bay xuống đất, giường chỉ còn thanh Đoạn Thủy Kiếm nằm cùng, đâu còn thấy bóng dáng của cẩu quan? ngờ lại là giấc mơ, hại người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ánh mặt trời sắp chiếu tới giường, con nha đầu Quế Viên chết tiệt kia lại chạy đâu chơi rồi? Cũng tới gọidậy!

Đại thiếu gia bò dậy, nhặt chăn lên, tự mình mặc áo váy, xỏ chân vào đôi giày thêu hoa, chạy ra khỏi phòng, sau đó phát Quế Viên đứng chuyện về việc nhà với Thanh Bình trong bếp. Thấybước lại gần, hai người vội vã vấn an, Quế Viên tủm tỉm cười, : "Phu nhân, gia tối hôm qua người ngủ ngon giấc, bảo em đừng gọi người dậy". Xem ra thiếu gia cần mình cũng có thể mặc quần áo tử tế rồi.

Hoắc Truy Ân vốn định mắng nha đầu này làm tròn bổn phận, vừa nghe thấy đó là chủ ý của Tiết Niệm Chung liền nghẹn họng, trong lòng thầm nghĩ cẩu quan đúng là thích xen vào việc của người khác, làm con dâu lại ngủ đến gần trưa, mẹ chồng nghĩ thế nào? Đúng lúc này vú Trần bước vào bếp, tay còn xách con vật sống nhăn, Hoắc Truy Ân ngưng mắt nhìn kỹ, ra là con ba ba, ra sức giãy giụa.

"Thiếu phu nhân dậy rồi." Vú Trần cười ha hả, nhanh nhẹn túm ba ba, ấn xuống thớt, giơ cao dao thái thịt, chém xuống nhát.

Hoắc Truy Ân nhìn mà cũng cảm thấy đau, sâu sắc ngộ ra rằng nơi trọng yếu như nhà bếp quả thực thích hợp với mình. Nghĩ tung hành giang hồ lâu như thế, tình cảnh nào mà chưa từng thấy, giờ lại dám nhìn thẳng cảnh con ba ba bị phanh thây.

Vú Trần giơ tay chém xuống, chặt ba ba thành mấy khối, ném vào trong vại, : "Thiếu phu nhân, lão phu nhân dặn dò rất ràng rồi, món canh này bồi bổ thân thể, người nhất định phải uống hết mới được".

Hoắc Truy Ân chưa kịp đáp lại Quế Viên tiếp lời, nàng cười bảo: "Phu nhân, ba ba là thứ bổ nhất đấy".

Nhất thời khóe miệng Hoắc Truy Ân co rúm lại, rời khỏi nhà bếp, tâm tình vô cùng phức tạp. Mẫu tử Tiết gia đều là người tử tế, đối xử với quả thực cũng tốt, nếu có ngày họ phát ra phải là nữ nhân ra sao nhỉ? càng nghĩ lại càng thấy đau đầu, khiến cho bản thân buồn bực cả ngày trời, lúc canh ba ba được đưa tới, ừng ực uống ngụm liền hết, chẳng thưởng thức được ra hương vị thế nào.

Đêm đến, Tiết Niệm Chung trở về nhà, Hoắc Truy Ân vừa trông thấy y liền nhớ tới giấc mộng ban sáng, tức cảm thấy xấu hổ thôi, lẳng lặng chuồn ngủ. Tiết Niệm Chung vừa thay áo ngoài ra thấy gian trước bóng người, đưa mắt nhìn vào trong, thấy phu nhân lên giường. Sao đèn vừa mới thắp mà phu nhân ngủ rồi?

"Phu nhân, có phải nàng thấy khỏe chỗ nào ?", Tiết Niệm Chung quan tâm mà hỏi.

Hoắc Truy Ân rúc người trong ổ chăn, lúng búng trả lời: "Ừm… ta hơi mệt chút".

Tiết Niệm Chung biết tối hôm qua trằn trọc cả đêm ngon giấc, cũng làm phiền nữa, thổi tắt đèn rồi ra khỏi phòng, hầu chuyện mẫu thân mình. Mẫu tử hai người trò chuyện về mấy việc thường ngày, liền nhắc đến Hoắc Truy Ân. Tiết mẫu vừa nghe bảo con dâu thân thể thoải mái vô cùng nóng ruột, may mà vú Trần nhiều kinh nghiệm, khả năng đầu tiên bà nghĩ tới là liệc có phải phu nhân "có" rồi .

"Phụt!" Tiết Niệm Chung phun ngụm trà ra, đừng hai người còn chưa làm chuyện phu thê, dù có làm rồi Hoắc Truy Ân cũng mang thai nổi.

Tiết mẫu lại cảm thấy lời này rất có lý, : "Con dâu cũng gả vào nhà ta hơn tháng rồi. Chung nhi, con phải cố gắng lên, sớm sinh thêm con cháu cho Tiết gia".

Tiết Niệm Chung mỉm cười , trong lòng thầm nghĩ lời này nhất định thể phu nhân nghe được. sau khi tâm tình với mẫu thân xong, y liền trở về phòng, lúc ngang qua sân có liếc thấy mảnh tường bị Hoắc Truy Ân làm sụp, có tiền tu sửa. Cũng hẳn là có tiền, chỉ có điều y vẫn chưa dám động tới số tiền nhạc phu đại nhân cho, y muốn lấy số tiền đó bù vào tiền thuế hằng năm nộp lên , giảm gánh nặng cho bà con trong huyện. Y tiếp tục tiến về phía trước, lại thình lình nghe thấy tiếng "vụt", lúc y dõi đường nhìn qua bên đó lại trông thấy gì, thầm nghĩ chắc bản thânnghe lầm…

Lại về Hoắc Truy Ân lúc này trong cảnh "phòng đơn gối chiếc", ban ngày ngủ nhiều như thế, giờ ngủ được mới là lạ. hăn đợi cả nửa ngày vẫn thây cẩu quan trở về, lại càng ngủ yên ổn. Y cũng nên về rồi mới phải chứ, ngồi với Tiết mẫu có gì hay ho để đây? lồm cồm bò dậy, xỏ giày vào, ra ngoài, vừa mới mở cửa ra liền trông thấy bóng đen vụt qua vệ tường.

Tới lúc đêm hôm khuya khoắt, nhất định có ý đồ gì tốt. Gia đình cẩu quan nghèo đến độ ngay cả thứ để trộm cũng có, vậy nhất định là nhằm vào con người! Còn chưa kịp sửng sốt, Hoắc Truy Ân phát ra Tiết Niệm Chung cũng đứng ở cửa phòng, ánh mắt gắt gao theo sát bóng đen kia. "Phu, phu nhâ…" Tiết Niệm Chung nhất thời hoang mang, biết xử lý như thế nào mới tốt.

"Ngươi về phòng , đừng có ra ngoài!" Hoắc Truy Ân ra lệnh xong liền phi thân vượt qua tường đất, cấp tốc đuổi theo hắc y nhân.

Hắc y nhân kia cũng có vài phần bản lĩnh, thân hình cực kỳ nhanh nhẹn, linh hoạt hệt loài mèo vậy, vừa nhìn biết là phải nhân tài mà huyện Cùng có thể nuôi ra. Tuy vậy Hoắc Truy Ân cũng nào phải hạng tầm thường, chút ngón nghề cỏn con ấy còn chưa để vào trong mắt, mới nhảy vài bước nhàng đuổi kịp kẻ kia. Hắc y nhân thấy đuổi theo với khí thế hung hãn, xoay người lại, quăng ra chiếc phi tiêu.

Chiếc phi tiêu kia vừa nhanh lại mạnh, lao thẳng tới trước mặt, Hoắc Truy Ân nghiêng người tránh thoát, trong lòng lại giật mình, thân thủ của người người này quá đỗi quen thuộc! "Chậm!", vừa quát lên tiếng, người kia lập tức dừng tay.

Hắc y nhân vội vàng lộn trở lại, chằm chằm nhìn Hoắc Truy Ân hiểu ra sao cả, lúc sau mới lắp bắp: "Ân, Ân nhi?".

Hoắc Truy Ân nghe vậy, lập tức kích động đến độ nước mắt nhạt nhòa, quỳ sụp xuống : "Nương, chính là con đây".

Hắc y nhân vạch mũ trùm đầu ra, để lộ dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, người này chính là nhân vật số của Dật Long sơn trang - Hoắc phu nhân. "Ta cứ nghĩ là ai đuổi theo mình chứ, Ân nhi, sao con lại ăn mặc thế này?" Bà vội vàng kéo đứa con bảo bối của mình dậy, đưa mắt đánh giá vòng, từ xuống dưới rồi lại từ trái qua phải, khỏi cất lời khen: "Trông cũng đẹp lắm đấy con". Hoắc phu nhân vẫn luôn xếp Hoắc lão gia vào hàng "táo nứt dưa cong", may mà con trai lớn lên giống mình, thế nên dù mặc nữ trang cũng xinh đẹp đến hoa bay tán loạn.

"Nương, sao đến giờ người mới tới?" Hoắc Truy Ân hoàn toàn có hứng thú thảo luận về thứ phục trang nam ra nam, nữ ra nữ này.

"Ta nhận được mật tín của con xong liền tức tốc đuổi tới đây, ngay cả sơn trang cũng trở về. Đứng chờ ngoài phòng gần đêm vẫn thấy con đâu, còn sợ bản thân tìm nhầm nhà nữa chứ." Hoắc phu nhân kìm lòng được mà tiếp tục ngắm nghía nhi tử bảo bối của mình: Lông mày sắc bén quá, hợp với y phục trang sức gì cả; Vòng eo cũng nên thắt chặt thêm chút nữa.

"Vậy là người biết hết mọi chuyện rồi?" Hoắc Truy Ân vừa tới chỗ này liền gửi thư cho mẫu thân xin trợ giúp.

"Hả? Ừm." Hoắc phu nhân phục hồi lại tinh thần, : "Ân nhi, con cứ yên tâm , đợi đến lúc về nhà nhất định ta dạy cho lão gì chết tiệt ấy bài học nên thân, lại dám tùy tiện gả nhi tử bảo bối của ta như thế".

"Nương, thế con tính sao?" Đây mới là vấn đề Hoắc Truy Ân quan tâm nhất.

Hoắc phu nhân an ủi: "Ân nhi đừng sợ, theo mẫu thân trở về, ta đố lão già chết tiệt ấy dám làm gì con!".

Hoắc Truy Ân lập tức có thứ cảm giác khoái trá lâng lâng khi trông thấy ánh sáng mặt trời, lại bảo: "Thế cẩu quan sao ạ?". Dù sao bản thân cũng cùng y bái đường rồi, sao có thể đếm xỉa gì, cứ thế bỏ cho được. Bạn đang

" lo, để ta giết chết y, thế là chẳng còn gì phiền phức nữa!", Hoắc phu nhân đáp.

"Gì cơ? Người giết y làm gì!" Hoắc Truy Ân vừa nghe liền kích động, vội vàng : "Chuyện, chuyện này đều do cha gây ra cả, có phải lỗi của y đâu!".

" giết y làm sao con được?"

Câu hỏi này khiến Hoắc Truy Ân biết phải đáp ra sao. rất muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân hệt như ác mộng này, thế nhưng nếu muốn giết cẩu quan, là người đầu tiên đồng ý! Chẳng ngờ vào đúng lúc này, tiếng "Phu nhân!" đánh ta luồng suy tư của , quay đầu nhìn lại, ngờ chính là Tiết Niệm Chung đuổi tới! Thấy Hoắc Truy Ân đuổi theo hắc y nhân, sao Tiết Niệm Chung có thể an tâm đợi ở nhà cho được, y chẳng hề do dự đuổi theo, thế nhưng y chậm, lúc này mới theo kịp, phì phò thở dốc.

Hoắc Truy Ân nhất thời biến sắc, kinh hãi thấy tay Hoắc phu nhân lăm lăm chiếc phi tiêu lấy mạng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.