Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 16: Mệnh trời định



"Nương!" Hoắc Truy Ân vội vàng giữ chặt tay của Hoắc phu nhân, đoạt lấy phi tiêu.

"Ân nhi?" Hoắc phu nhân bị cướp mất phi tiêu, lực sát thương giảm hẳn, khỏi lộ vẻ nghi ngờ, sắc mặt cực kỳ khó hiểu.

Tiết Niệm Chung đuổi tới, thấy Hoắc Truy Ân và hắc y nhân vô cùng thân mật, nhất thời cũng buồn bực trong lòng, hỏi: "Phu nhân, vị này là ai?".

Hoắc Truy Ân muốn giấu giếm làm gì, trả lời: "Mẫu thân ta".

" ra là nhạc mẫu đại nhân!" Tiết Niệm Chung sau khi sửng sốt lập tức quỳ xuống, : "Nhạc mẫu đại nhân, xin nhận của con rể lạy", y vội vã dập đầu.

Y làm vậy lại khiến Hoắc phu nhân biết phải ứng đối thế nào, bà che miệng lại, thấp giọng hỏi Hoắc Truy Ân: "Ân nhi, con để ta giết y sao ta dẫn con được?".

Tâm tình của Hoắc Truy Ân cũng vô cùng phức tạp, thấp giọng đáp lời: "Người cứ tùy tiện bịa ra cớ nào đó để dẫn con là được, nhớ đừng để lộ thân phận của con, cần gì phải lấy mạng y".

"Ôi chao, thằng bé này, con đúng là mềm lòng quá".

Sao có thể chỉ dùng hai ba câu mà khiến người ta đồng ý để kẻ khác dẫn vợ mình chứ! Hoắc phu nhân trong lòng biết độ khó khăn của việc này rất lớn, lập tức thể ra tư thái ngạo mạn, với Tiết Niệm Chung bằng vẻ mặt dè bỉu chê bai: " ra là ngươi à…".

Nhạc mẫu bảo đứng dậy, Tiết Niệm Chung liền quỳ yên tại chỗ, đáp tiếng "Vâng". Hoắc phu nhân cười khẩy tiếng, dùng khóe mắt liếc y, : "Mặt mũi cũng tầm thường thôi, nghe ngươi làm quan hả? Là chức quan gì?".

"Thưa nhạc mẫu đại nhân, là quan huyện của huyện này ạ", Tiết Niệm Chung thà đáp.

"Hả, chỉ là huyện quan tép riu thôi à, vậy cùng chẳng có tiền đồ gì đâu nhỉ." Có thể Hoắc phu nhân thốt ra câu nào là chói tai câu ấy, Tiết Niệm Chung lộ vẻ bối rối, lại nghe bà hùng hổ hỏi: "Trong nhà có mấy mẫu ruông? Có làm ăn gì ? Có bao nhiêu tiền của để dành?".

Tiết Niệm Chung xấu hổ vô cùng, vâng vâng dạ dạ đáp lời, "Bẩm nhạc mẫu đại nhân, tất cả đều có ạ".

"Cái gì cũng có? Thế ngươi lấy cái gì để nuôi con trai, con ta." Hoắc phu nhân lên mặt nạt người, tiếp tục châm chọc: "Xem ra là chuẩn bị tới nhà ta ở rể, đúng ?".

Tiết Niệm Chung nghe thế liền trắng bệch cả mặt, đáp lại nổi câu.

"Nương!" Hoắc Truy Ân đứng bên cạnh cũng nghe nổi nữa, : "Người hỏi mấy cái đó làm gì?!".

" hỏi sao được? Tiền đồ của nó mù mờ như thế, ta đương nhiên phải dẫn con rồi", Hoắc phu nhân đáp, hùng hồn như thể đó là chuyện vô cùng hợp tình hợp lý.

"Tiền đồ của chàng mù mờ chỗ nào? Quan huyện làm sao? Chàng vừa làm tròn chức trách vừa được bách tính kính , có chỗ nào tốt! phải chỉ là có ruộng, trong nhà thiếu ít tiền thôi sao, chàng cũng có để con phải đói đâu!" Hoắc Truy Ân tuôn tràng, giữa đường thấy chuyện bất bình, xông ra đỡ cẩu quan mấy lời, khiến cả Hoắc phu nhân lẫn Tiết Niệm Chung đều sững người ra.

Hoắc phu nhân ho khan tiếng, tiến lại gần, kề tai Hoắc Truy Ân : "Ân nhi, con cái gì thế, còn muốn nữa hay ?".

Hoắc Truy Ân cảm thấy những gì mình vô cùng hợp lý hợp tình, bất mãn kháng nghị: "Mặc kệ có hay người cũng cần làm tổn thương y như thế!".

Cái quái gì, ta đây làm bao nhiêu chuyện như thế là vì ai? Trước đây Hoắc phu nhân chỉ biết con lấy chồng như bát nước đổ , giờ mới biết ra con trai cũng y như thế, khuỷu tay ngoắc sang phía chồng nó mất rồi! Bà bất đắc dĩ, ho khan thêm mấy tiếng, ngữ khí trở nên ôn hòa hơn chút, lại hỏi Tiết Niệm Chung: "Trong nhà có những ai?".

"Mẫu thân và con ạ", Tiết Niệm Chung trả lời.

"Cha ngươi chết rồi à?" Câu này của Hoắc phu nhân lại khiến cho Tiết Niệm Chung chết lặng.

"Nương!!!" Hoắc Truy Ân nhịn được phải gầm lên.

"Ôi chao, biết rồi biết rồi." Bị con trai kháng nghị thêm lần nữa, Hoắc phu nhân thể kiềm chế bản thân lại, hỏi: "Có huynh đệ tỷ muội gì ?". Tiết Niệm Chung trả lời có, bà lại bảo: "Thế con trai, khụ, con ta phải khổ lắm sao?".

Tiết Niệm Chung vẫn quỳ như thế, lập tức đáp lời: "Xin nhạc mẫu đại nhân cứ yên tâm, con tuyệt đối để phu nhân phải chịu mảy may khổ sở".

Hoắc Truy Ân nghe thế, đột nhiên thấy áy náy. Cẩu quan lòng đối xử tốt với , lại khăng khăng muốn bỏ , vậy phải đốn mạt lắm sao? Hơn nữa còn cả mẹ chồng, bằng… để thư thư thời gian rồi hẵng ?

"Yên tâm?" Hoắc phu nhân vẫn giữ nguyên vẻ mặt ghét bỏ, : "Ân nhi là bảo bối của ta, gả đến cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này sao ta yên tâm được".

hồi, Tiết Niệm Chung biết vị nhạc mẫu này lợi hại vô cùng, trong lòng liền nảy ra chủ ý, : "Lời nhạc mẫu đại nhân rất phải, Tiết mỗ có thể lấy được phu nhân là phúc lớn trong đời, nhất quyết làm khó phu nhân".

"Tiết?" Hoắc phu nhân vừa nhe thấy chữ này, lập tức thay đổi ngay sắc mặt, vội vàng truy hỏi: "Tiết gì? Phụ thân ngươi tên gì?". Bạn đang

Tiết Niệm Chung thấy việc có cơ xoay chuyển, lập tức báo tên, "Con rể họ Tiết, tên là Niệm Chung, gia phu là Tiết Thanh Thiên".

Hoắc phu nhân kinh hãi thôi, hít ngược hơi thở, chớp mắt sau liền lao người tới, hô lơn tiếng: "Hiền tế con ơi!", sau đó dùng hai tay đỡ y đứng dậy.

Hoắc Truy Ân quả tài nào tin nổi biến cố diễn ra trước mắt mình. Hoắc phu nhân nâng Tiết Niệm Chung dậy bằng vẻ mặt xót xa vô hạn, ân cần hỏi thăm rằng: "Ôi chao, con quỳ lâu như thế có thấy mệt ? Để ta xoa bóp cho con nhé".

", , con nào dám làm phiền nhạc mẫu đại nhân." Tiết Niệm Chung cũng ngờ mức độ tương phản lại lớn đến vậy, khỏi có phần xấu hổ.

Hoắc phu nhân giữ chặt lấy Tiết Niệm Chung, quan sát hồi liền tán thán: "Đúng là đấng tài, rất có phong thái của Tiết Thanh Thiên năm đó".

"Nhạc mẫu đại nhân quá lời rồi."

"Đại nhân gì chứ, cứ gọi thẳng nhạc mẫu là được rồi."

"Vâng, nhạc mẫu."

Khóe miệng Hoắc Truy Ân co rút đến độ phục hồi nguyên trạng được nữa, chuyện quái gì thế này? Mới giây trước còn hùng hổ bạt kiếm giương cung, thế mà giờ thuận hòa vui vẻ được rồi. Mà Hoắc phu nhân có hiền tế rồi, hoàn toàn còn tâm tư đâu mà để ý tới con trai nữa, phàn nàn rằng: "Lão già chết tiệt này đúng là, hai con thành thân, chuyện trọng đại như thế mà cũng báotiếng để ta trở về".

"Là do con nóng ruột, quả thực nên chờ nhạc mẫu trở về mới phải, giờ con xin được nhận lỗi với người", Tiết Niệm Chung xong liền muốn hành lễ tạ tội.

Hoắc phu nhân vội vàng bảo Tiết Niệm Chung đừng làm thế, nắm chặt lấy y nỡ buông ra, đúng là càng nhìn càng thấy thích: "Thằng con, à , ý ta là đứa con này của ta tuy rằng tính tìnhđược tốt lắm, thế nhưng thân thể khỏe mạnh, nếu nó có chỗ nào nghe lời hay làm sai cái gì, con đừng khách khí, cứ thẳng tay nện luôn, đánh đau vào, vợ ngoan đều do đánh mà ra".

Cái gì?! Hoắc Truy Ân kinh hãi, hoàn toàn dám tin lời này thốt ra từ miệng mẹ mình.

", , phu nhân rất tốt, tốt lắm ạ." Tiết Niệm Chung cảm thấy hoảng hốt cả người.

Hoắc phu nhân thấy y vẻ mặt khẩn trương, liền an ủi: "Con cần sợ nó, nếu nó dám đánh lại cứ với ta, ta giúp con xử lý".

"Nương!" Hoắc Truy Ân lại kháng nghị rồi.

"Câm miệng!" Thế nhưng Hoắc phu nhân lại hòa nhã gì với , nhiếc móc: "Có thể gả vào nhà họ Tiết là phúc phận của mày, nếu mày dám có suy nghĩ lung tung nào tao đánh chết!".

Hoắc Truy Ân biết giờ kế hoạch chạy trốn của mình tong rồi, tại đến cả mẫu thân cũng đứng về phía nữa, tại sao người nào người nấy đều về phe tên cẩu quan đó hết vậy? Vậy cũng quá bất công! Trong lòng Hoắc Truy Ân oán hận vô cùng, hậm hực theo cẩu quan trở về nhà. Hoắc phu nhân cùng bọn họ, mãi đến khi về đến Tiết gia mới lưu luyến rời chia tay con rể, sáng sớm ngày mai tới thăm hỏi bà thông gia, còn dặn dò con trai phải ngoan ngoãn ngủ.

Hoắc Truy Ân ôm bụng tức trong lòng, cảm thấy bản thân gặp phải Tiết Niệm Chung đúng là xui xẻo tám đời. thô bạo đạp giày ra, y phục cũng chẳng buồn thay leo thẳng lên giường, Tiết Niệm Chung múc nước vào cho rửa mặt chỉ nhận được cái nhìn cự tuyệt lạnh tanh.

"Phu nhân, ta…" Tiết Niệm Chung ngồi bên giường, thở dài hơi, lâu sau mới : "Ta cứ nghĩ nàng muốn bỏ ".

Đường nhìn của Hoắc Truy Ân và Tiết Niệm Chung giao nhau, ánh mắt của cẩu quan ôn hòa mà tha thiết, còn có đôi phần thương cảm, khiến nỗi áy náy trong lòng Hoắc Truy Ân lại dâng lên. Lúc có cơ hội giờ giờ phút phút muốn , thế nhưng đến khi cơ hội tới lại do dự chần chừ. "Nghĩ vớ vẩn cái gì, ta ", xong, liền xoay lưng về phía Tiết Niệm Chung, ngủ.

Gương mặt Tiết Niệm Chung tức khắc chuyển từ trạng thái mây mù sang nắng rạng, lộ ra nụ cười vui sướng. Hôm nay lúc được phu nhân đỡ mấy lời y thấy vui sướng lắm rồi, giờ càng cao hứng hơn, thành khẩn : "Phu nhân, ta đối xử tốt với nàng".

Hoắc Truy Ân lên tiếng, trong lòng nghĩ: Đêm nay chắc lại mấy ngủ tiếp rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.