Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 18: Gian trá chẳng phải con buôn



Sau khi Hoắc phu nhân rồi, Hoắc Truy Ân lại quay về những tháng ngày đau đầu với thực đơn ăn uống. Tính tình vốn đã nóng nảy, sao chịu được cành ngồi mốc ở nhà? Chịu đựng mấy hôm,liền nhịn được mà mặt nặng mày với Tiết Niệm Chung. Cẩu quan nào dám ý kiến ý cò, còn giúp tay nghĩ trò vui cho giải sầu.

“ Hay là nàng đi đưa cơm cho ta nhé?” Tiết Niệm Chung nghĩ nát óc, cuối cùng cũng tìm được cho đại thiếu gia cái cớ hợp lí để ra khỏi nhà.

Rất đương nhiên, ý tưởng đó bị Hoắc Truy Ân khinh thường ra mặt. Có điều sang ngày thứ hai, đại thiếu gia liền dẫn theo Quế Viên chặn đường Thanh Bình giữa ban ngày ban mặt, cướp lấy làn đựng cơm, nghênh ngang tới nha môn.

Thái bổ đầu đã trở lại làm việc, cảm thấy Tiết phu nhân trông rất quen mắt, cực kỳ giống tên ác nhân hành hung mình. Có điều gã vô cùng thức thời, đừng là trông giống, dù có là cùng người gã cũng dám chỉ mặt vạch tên. Lúc ban đầu Hoắc Truy Ân thấy gã có phần chột dạ, thế nhưng thấy người ta kính cẩn khúm núm với mình, hoàn toàn có vẻ gì khác lạ, cũng yên tâm, còn vênh váo đắc ý vìđối phương nhận ra mình lúc mặc nữ trang. Quế Viên lại thản nhiên được như Hoắc Truy Ân, nàng vẫn cảm thấy vậy áy vô cùng, thường xuyên mở lời quan tâm, thăm hỏi Thái bổ đầu.

Tiết Niệm Chung sớm đã đoán được Hoắc Truy Ân buồn chán đến cùng cực sẽ đồng ý đưa cơm, có điều nghĩ là lại nhanh như thế, cao hứng vô cùng. Đại thiếu gia vận động chân cẳng được hai ngày, so với việc đưa cơm tới nhìn cẩu quan ăn, thà cùng nhau ăn còn thoải mái hơn. Thế là chỉ mấy ngày sau, bách tính trong cả huyện đều biết đến Hoắc đại thiếu gia ngông nghênh kiêu ngạo. Thê tử đi đưa cơm cho tướng công vốn là chuyện rất bình thường, chẳng qua Tiết Niệm Chung thân là quan phụ mẫu của huyện, tùy tiện sai hạ nhân là được, đâu cần phiền đến phu nhân của mình, thế mà Tiết phu nhân lại tự mình ra trận. Có thể thấy tình cảm phu thê giữa hai người cực kì sâu sắc, nửa ngày gặp liền quay quắt nhớ nhung.

Hoắc Truy Ân cũng lười để ý tới những lời bàn tán ấy, ngày ngày đúng giờ đưa cơm tới nha môn, dùng bữa trưa cùng cẩu quan, sau đó còn có thể lượn lờ vòng quanh thành rồi mới trở về nhà. Tiết mẫu thấy đôi trẻ quấn quýt ngọt nào như thế cũng thấy hài lòng, còn may cho bộ quần áo mới.

Hoắc Truy Ân mặc quần áo mới, lại dẫn theo Quế Viên tới nha môn. Vừa đi qua liền trông thấy Tiết Niệm Chung cùng Phó Tiểu Chu trốn trong nội đường, châu đầu ghé tai, tư thế cực kỳ thân mật, miệng tên kia sắp dính sát vào tai Tiết Niệm Chung rồi.

“Gia”, Quế Viên vội vàng gọi tiếng.

Tiết Niệm Chung phát ra hai người, liền tươi cười nghênh đón, Phó Tiểu Chu cũng lễ phép cúi chào. Hoắc Truy Ân “ừm” tiếng như đuổi người đi, sai Quế Viên bày đồ ăn ra. Từ sau khi Hoắc Truy Ân bắt đầu đưa cơm, cách nhìn của Phó Tiểu Chu đối với hắnđã thay đổi hẳn. Phó Tiểu Chu cảm thấy giữ thói nhõng nhẽo tiểu thư là chuyện vô cùng đáng quý, lúc này cũng biết điều lui xuống phía dưới.

“Hai người… chuyện gì đó?”, Hoắc Truy Ân cắn đũa, hỏi.

Tiết Niệm Chung gắp thức ăn cho , cười bảo: “ có gì, chỉ là vụ án thôi”.

“Ừm, án ra làm sao?” Hoắc Truy Ân rất muốn biết.

“Công tử Lý gia đánh người khác bị thương, bị chúng ta bắt lại, nhà tới đây xin thả người, rất khó đối phó. Ta và Tiểu Chu thương lượng nên đuổi người đi như thế nào”, Tiết Niệm Chung có gì nấy.

Hoắc Truy Ân có hứng thú gì mấy với vụ án, lại cảm thấy hai chữ Tiểu Chu có chút chói tai. Có thấy cẩu quan gọi thẳng tên Thái bổ đầu bao giờ đâu, đám mọt sách bọn phải câu nệ chuyện xưng hô nhất sao? Gọi thân mật như thế còn ra thể thống gì? Bữa cơm này ăn trong tâm trạng hậm hực vui, Hoắc Truy Ân vừa ăn xong liền giục Quế Viên thu dọn đồ đạc trở về nhà, Tiết Niệm Chung tiễn ra ngoài cửa.

Quế Viên cười mím chi, xách theo chiếc làn theo sát phía sau, dọc đường ngừng “tấn công” Hoắc Truy Ân: “Thiếu gia, hôm nay cậuăn ít quá”, “Thiếu gia, cậuđi nhanh thế làm gì?”, “Thiếu gia, hình như gia chúý đến bộ quầnáo mới của cậu phải?”.

“Còn lằng nhằng nữa ta xé cho rách miệng bây giờ, ai cần y chúý làm gì!” mặc quầnáo mới là để cho Tiết mẫu xem. Hoắc Truy Ân cảm thấy bản thân còn chưa rồ dại tới mức muốn mặc đồ nữ cho cẩu quan ngắm nghía.

Chủ tớ hai người đi đến đầu phố, lại có hai người biết chui ra từ đâu, đột nhiên đuổi theo sau lưng, luôn miệng gọi “Tiết phu nhân, Tiết phu nhân”. Hoắc Truy Ân căn bản hề nhận ra bản thân chính là Tiết phu nhân, cứ đi tuốt về đằng trước, mãi đến khi bị người đuổi theo chặn lại. Cản đường Hoắc Truy Ân là già trẻ, trông bộ dáng cũng là một đôi chủ tớ.

Ông lão kia mặt mũi hiền lành, hành lễ, : “Tiết phu nhân, xin dừng bước”.

Hoắc Truy Ân khỏi bực mình, hỏi: “Ông là ai?”

“Tiểu nhân là Chung Hùng Hữu, ông chủ của Tế Nhân Đường, xin ra mắt phu nhân.” Tế Nhân Đường là hiệu thuốc lớn nhất trong thành, ông chủ Chung vẻ mặt vui tươi hòa nhã.

Ông chủ Chung đưa mắt ra hiệu, tiểu tử sau lưng lập tức dâng lên chiếc hộp, mở ra mới thấy trong đó có cây nhân sâm. Ông chủ Chung : “Tiết phu nhân, củ nhân sâm này thân dài, vỏ vàng, vân , hình dáng tuyệtđẹp, là hàng tốt khó có được, biết phu nhân có hứng thú ?”.

ra là tới bán hàng, Hoắc Truy Ân nhìn cây nhân sâm chớp mắt. Tuy nghiên cứu tìm hiểu gì về dược liệu, thế nhưng củ nhân sâm này vừa nhìnđã biết là hàng cao cấp, khỏi xiêu lòng, muốn mang về hiếu thuận với mẹ chồng. “Bao nhiêu tiền?”

“Nếu Tiết phu nhân thích cứ cầm là được” Ông chủ Chung đưa ngay chiếc hộp qua.

Đâu dưng có kẻân cần, gian tàđích thị sài lang rặt loài! Hoắc Truy Ân đương nhiên chịu nhận, buông câu “Vậy ta cần” rồi quay ngườiđịnhđi.

“Ôi chao, hiểu lầm, hiểu lầm rồi.” Ông chủ Chung vội vàng cản lại, : “Tiết phu nhân cóđiều biết, tiểu nhân làmăn ở huyện này biết bao năm, được Tiếtđại nhân chiếu cố rất nhiều, vẫn muốn báođápđại nhân, chỉ tiếc luôn bị từ chối”.

“Vậy ta càng thể nhận”, Hoắc Truy Ân cự tuyệt.

“Thế nàyđi, lão bán cho Tiết phu nhân giá hai lượng bạc, thế có được ?” Ông chủ Chung chịu bỏ cuộc.

Củ nhân sâm này ít nhất cũng đáng giá mười lượng. Hoắc Truy Ân thầm nghĩ, cẩu quan cũng cho phép thuộc hạ nhận mấy món nho , bản thân bỏ ra hai lượng bạc mua củ nhân sâm tốt cũng xem là chuyện quá đáng. Thế là liền trả hai lượng bạc, lại vòng ra chợ mua con gà, vô cùng cao hứng cầm về bảo vú Trần hầm cho Tiết mẫu ăn, còn để phần cho Tiết Niệm Chung bát.

Tiết Niệm Chung vừa về liền được uống canh, tuy y rất cảm kích quan tâm của phu nhân nhưng vẫn cảm thấy việc này có phần xa xỉ. Hơn nữa phu nhân uống là được rồi, cần cố ý để phần y làm gì.

“ quý gìđâu, ông chủ Chung vừa bán vừa cho đấy”, Hoắc Truy Ân đáp.

câu ra, suýt chút nữa khiến Tiết Niệm Chung lật nhào bát canh, mặt y biến sắc hỏi: “Chung Hùng Hữu?”

Hoắc Truy Ân nhìn sắc mặt của y liền biết là có chuyện ổn, hỏi ngược lại: “Đúng thế, có chuyện gìà?”

Nhân sâm hầm, nuốt vào trong bụng, Tiết Niệm Chung chỉ đành : “Phu nhân, làm phiền nàng, ngày mai trả bù tiền cho lão”.

“Có chuyện gì thế?”

“Người họ Lý ta kể cho phu nhân ban trưa chính là cháu ngoại của Chung Hùng Hữu, lão đã tới chỗ ta tặng lễ vật mấy lần, đều bị ta đuổi đi. Có lẽ vì vậy nên mới xuống tay với phu nhân”.

“…”

Hoắc Truy Ân vừa tới chỗ này được mấy tháng, gần đây mới bắt đầu ra khỏi nhà, đương nhiên biết được quan hệ thân thích giữa mấy người đó. khỏi bản thân tham món lợi , cũng căm tức tên gian thương họ Chung kia, đúng là cá mè lứa với lão cha mình!

Ngày thứ hai, trời vừa sáng Hoắc Truy Ân liền cùng Quế Viên tới Tế Nhân Đường, mang theo tiền ăn nửa năm trời,vốn dĩ muốn dùng của hồi môn nhưng lại bị Tiết Niệm Chung ngăn cản. Ai ngờ được ông chủ Chung lại khó đối phó hơn nghĩ.

“Tiết phu nhân, người cần gì phải khách khí như vậy” Ông chủ Chung cười cực kỳ xảo quyệt.

Hoắc Truy Ân thường chịu thiệt dưới tay gian thương, ghét nhất việc qua lại với bọn họ, giận dữ : “Củ nhân sâm dó bao nhiêu tiền, ta trả bù cho ông, chuyện của cháu ngoại ông ta giúp được”.

Ông chủ Chung hề nóng ruột, cười : “Chỉ cần câu của Tiết đại nhân thôi mà, coi như tiện tay làm phúc”. Bạn đang

“ được, nếu ông còn , vậy ta coi như nó chỉ đáng giá hai lượng!” Hoắc Truy Ân chịu thỏa hiệp.

Ông chủ Chung thấy chuyện thể vãn hồi được nữa, lập tức cười lạnh: “Tiết phu nhân, phu nhân làm thế là đúng rồi. Cây sâm giá trăm lượng bạc, người lại chỉ trả có hai lượng, có khác gìăn cướp đâu? Chúng ta có thể nhờ người trong thành đến phân xử xem sao!” Thanh của lão âm vang, cố ý dẫn dụ dân chúng tới vây xem.

Trăm lượng? Lần này thì đúng là cướp giật rồi! Hoắc Truy Ân hận mà thể làm gì được, chỉ hận thể xông lên đạp cho lão già vô lại này mấy đạp, khổ nỗi đứng trước mặt bao người thế này làm sao ra tay được. còn chưa ngu đến nỗi trả trăm lượng bạc cho củ nhân sâm. Có điều tình thế lại nghiêng về ông chủ Chung, thậm chỉ còn có tiếng xì xào hắn ỷ thế hiếp người, khiến lửa giận trong người Hoắc Truy Ân càng bốc cao hơn.

trong lúc giằng co, đột nhiên có vài tiếng hô “Tránh đường” truyền đến. Hoắc Truy Ân quay đầu lại nhìn, ra là Thái bổ đầu đã tới, còn có cả cẩu quan mặc quan phục nữa. Sáng nay Tiết Niệm Chung tới nha môn ngẫm nghĩ kĩ càng, cảm thấy phu nhân lòng dạ ngay thẳng đối mặt với ông chủ Chung xảo quyệt nhất định chịu thiệt, liền dẫn người tớ iđây.

Ông chủ Chung bắt được “thóp” trong tay, chẳng hề sợ hãi, ngoài mặt nở nụ cười rằng: “Sao Tiết đại nhân lại có thời gian rảnh đến chỗ của tiểu nhân thế này?”

Tiết Niệm Chung lạnh lùng đưa mắt nhìn lão, nghiêm nghị quát lớn: “Chung Hùng Hữu, ngươi to gan! Người đâu, bắt lại cho ta!”

Kẻ buôn bán sao dám đối đầu với quan lại,ông chủ Chung vừa thấy Thái bộ đầu hùng hổ xông tới, lập tức hoảng hồn, mặt mày méo xệch, : “Đại nhân, tiểu nhân hiểu”.

“Được, vậy ta cho ngươi hiểu.” Tiết Niệm Chung : “Tội đánh người của cháu ngoại ngươi đã định, ngươi lại muốn hối lộ để bản quan thả người, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để bản quan trị tội ngươi rồi. Chẳng qua bản quan niệm tình người thương cháu trai, trong lòng sốt ruột lại mới phạm tội lần đầu, chỉ đuổi ngươi , ngờ ngươi dám chuyển sang đút lót phu nhân ta, lợi dụng chuyện phu nhan biết ngọn ngành, giờ lại mưu đồ đe dọa phu nhân, ngươi xem ta nên phạt ngươi tội gì?”

“Xin đại, đại nhân tha mạng!” Ông chủ Chung sợ đến mức quỳ sụp xuống, nước mắt nước mũi chảy như mưa. Thấy Thái bộ đầu muốn xông đến bắt mình, lão liền quay sang cầu xin Hoắc Truy Ân: “Tiết phu nhân, tiểu nhân biết sai rồi, cây nhân sâm đó chỉ đáng giá mười lượng mà thôi, tiểu nhân dám nữa!”

Hoắc Truy Ân lẳng lặng quay ngoắt người đi, thèm để ý đến lão ta, trong lòng mắng câu đáng kiếp. Quế Viên lấyđủ tám lượng, đặt lên quầy hàng của hiệu thuốc.

“Phu nhân, mời” Tiết Niệm Chung gọi hắn đi.

Hoắc Truy Ân ngẩng đầu ưỡn ngực bước ra ngoài. Đứng trước mặt bao nhiêu người thế này cẩu quan vẫn cư xử lễ độ với , khiến được phen nở mày nở mặt, khỏi thấy vui vẻ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.