Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 19: Tự rước lấy họa



Cuộc sống của Hoắc Truy Ân trôi qua rất an nhàn, ăn no ngủ kĩ, chồng thương mẹ quý, được mọi người cung phụng như ông lớn trong nhà, chẳng gặp chút phiền não nào, còn thư thái hơn cả những ngày sống ở Dật Long sơn trang. Điều này khiến kìm được mà nghĩ rằng: Cuộc sống như vậy cũng đến nỗi nào.

Buổi trưa, lúc đưa cơm tới nha môn, Hoắc Truy Ân liền nghĩ ăn xong rồi về nhà cũng chẳng có gì làm, bằng đợi đến chạng vạng cùng về với cẩu quan. Chẳng ngờ vừa vào đến cửa nha môn trông thấy Tiết Niệm Chung và Phó Tiểu Chu dính lấy nhau thậm thụt gì đó, trông thần bí vô cùng, Hoắc Truy Ân ho khan hai tiếng, Tiết Niệm Chung quay đầu lại trông thấy , sắc mặt lại tái mét cả ra, sau đó nhét đống đồ tay vào lòng Phó Tiểu Chu, đổi thành vẻ mặt hòa nhã vui vẻ ra đón .

Hoắc Truy Ân đương nhiên rất tò mò, bởi vậy đương nhiên phải hỏi ngọn nguồn. Kết quả, Tiết Niệm Chung trả lời câu nào, mặc truy hỏi thế nào cũng chẳng chịu hé răng. Đại thiếu gia lập tức mất hứng ngay, nếu đã có gì cớ sao thể ? Phó Tiểu Chu có thể biết, vì sao lại được biết? Bữa ăn hôm nay thành ra vô cùng khó chịu, đại thiếu gia còn chịu bỏ cuộc, hỏi cẩu quan ban nãy đưa thứ gì cho Phó tiên sinh.

Tiết Niệm Chung sắc mặt sa sầm lại, : “Phu nhân, nàng về trước đi, buổi chiều ta phải ra ngoài với Tiểu Chu”.

Hoắc Truy Ân khỏi sững sờ, từ trước tới nay được cẩu quan cung phụng chiều chuộng, bao giờ bị đốiđãi thế này, nhất thời cảm thấy bực bội vô cùng, lang thang trong thành như để trút giận, chịu về nhà. Quế Viên giỏi nhất là nhìn vẻ mặt màđoáný thiếu gia, trông thấy bộ dạng như thế chẳng những lo lắng, còn thầm mừng trong dạ, cảm thấy tính tình thiếu gia nên được uốn nắn lại chút.

Huyện thành cũng chỉ lớn bằng từngấy, lại thêm Hoắc Truy Ân giờđã quen lối quen đường, chẳng mấy chốcđãđi được hai vòng. Quế Viên theo loanh quanh cả nửa ngày, dọc đườngđi cứ cằn nhằn than thở mãi, khiến hết sức bực mình, uy hiếp bán phứt nàngđi, gả cho cái tên thợ rèn sốngở thành Tây làm vợ.

“Thiếu gia, cậuđúng là, uổng công em hầu hạ cậu lâu như thế, cũng chẳng tìm cho em người tử tế.”

“Thợ rèn có chỗ nào tốt? Người ta vừa thành lại có sức vóc.”

“Hứ, có sức vóc để làm gì, tìm tướng công phải tìm người như gia ấy, vừa tốt vừa có năng lực, lại săn sóc quan tâm.”

“Hừ!” Hoắc Truy Ân đưa mắt liếc xéo nàng cái, trong lòng nghĩ cẩu quan khốn kiếp có gì hay.

Quế Viên vãn lải nhải ngừng, sau đó đột nhiên phát ra thiếu gia hoàn toàn đểý gì đến nàng, đường nhìn gắt gao dõi về phía đằng xa: “Thiếu gia, cậuđang nhìn gì thế?”

Hoắc Truy Ân hoàn hồn lại, vẻ mặt hoang mang : “Ta trông thấy bóng người quen lắm… theo lí mà … thể như thế được”. lặc đầu, thấy sắc trời cũng còn sớm, mình thể về nhà muộn hơn cẩu quan được, liền bảo: “Mặc kệđi, chúng ta về nhà thôi”.

Hai người trở về, Hoắc Truy Ân lại rất bận lòng về bóng người thoáng qua nọ, đôi bên quen biết nhiều năm, sao có thể trông nhầm cho được? Thế nhưng nghĩ mãi vẫn ra đối phương tớiđây để làm gì. Mảnh đất bé tranh chấp với đời này, nhấtđịnh có lý do gì để người ta phải lặn lội đường xa, vậy chỉ có thể là vì tới tìm . Người kia nghìn dặm xa xôi tới tìm làm gì? Đôi bên là bằng hữu có thể cùng sống chết, chung hoạn nạn, vậy mà chuyện bản thân lập gia đình vẫn chưa cho người ta biết, quả thực rất có lỗi với người ta.

Lúcđi đến khu nhà của Tiết gia, liền trông thấy bóng người cao lớnđang ngần ngừ đứng bên ngoài. Người này mặc trang phục của kẻ võ biền, rấtđơn giản, cao lớn khôi ngô, khí thế hào hùng, mày rậm mắt to, gương mặt nghiêm nghị.

Vừa trông thấy người này Hoắc Truy Ân chỉ có duy nhất mộtý nghĩ: Quay đầu bỏ chạy. Ai ngờ Quế Viên thấy người kia quen mặt, lập tức ngọt nào gọi tiếng: “Kia chẳng phải là Lạc công tử hay sao?” khiến Hoắc Truy Ân điên tiết tới độ muốn bán nàngđi .

Người này chính là người được thế nhân xưng tụng là trong võ lâm tam đại cao thủ cùng với Hoắc Truy Ân – Truy Phong Đao Lạc Cạnh Thiên, mỗi người đều có sở trường tuyệt học riêng, khó phân cao thấp, lại vì binh khí mình dùng nên được giang hồ tôn xưng là “Nhất kiếm song đao”.

Lạc Cạnh Thiên lòng vòng trong thành cả nửa ngày trời mới tìm được tớiđây, băn khoăn bước tiếp theo nên làm thế nào, trông thấy Quế Viên mừng rỡ lắm: “Quế Viên nương, xem ra tatìmđúng chỗ rồi”.

Hoắc Truy Ân trốnở đằng sau dám lên tiếng, Quế Viên lại bảo: “Lạc công tử tới tìm thiếu gia ư?”.

“Đúng thế, xin hỏi đệấy cóởđây ?”, Lạc Cạnh Thiên hỏi, có phần nóng ruột.

Quế Viên quay đầu nhìn về phía Hoắc Truy Ân, ánh mắt của Lạc Cạnh Thiên cũng nhìn theo, khỏi lộ ra vẻ hoang mang. Hoắc Truy Ân trong trang phục nữ, mặt mũi tối sầm gọi tiếng: “Lạcđại ca”.

Lạc Cạnh Thiên cảm thấy nương này từ thân hình, diện mạo cho tới thanh đều vô cùng quen thuộc, thế nhưng y lại dám khẳngđịnh: “Vị này là…”

“Đệ là Hoắc Truy Ân”, Hoắc Truy Ân đáp, cực kỳ tình nguyện.

“Ngươi là... Ân đệ?!” Lạc Cạnh Thiên kinh ngạc đến độ khép miệng vào được, vốn dĩ y và Hoắc Truy Ân kết bái với nhau, Hoắc Truy Ân lơn làm tiểu đệ.

Biết ngay mà! Hoắc Truy Ân vẻ mặt xấu hổ chịu nổi, đáp: “Đúng thế”.

Lạc Cạnh Thiên tài nào vượt qua nổi cơn choáng váng. Y đến Dật Long sơn trang thăm hỏi, chỉ biết Hoắc Truy Ân tới nơi này lập gia đình, lúcấy y thấy trong lòng mất mát, oán trách Ân đệ. Thành hôn là chuyện lớn như vậy, thế mà cũng báo cho đại ca tiếng. Ai ngờ sau khi vội vã tớiđây rồi, mọi chuyện lại vượt ngoài tưởng tượng của y, ra Ân đệ vốn phải làÂn đệ, mà làÂn muội? phải đệấy lấy vợ, mà là gả cho người khác?

“Đại ca, đừng đứngởđây nữa, chúng ta vào trong nhà ”. Hoắc Truy Ân tránhánh nhìn của Lạc Cạnh Thiên, nhấc chân định vào nhà.

Quế Viên vội vàng kéo lại, : “Phu nhân, phu nhân làm bậy quá!”.

Lúc này Hoắc Truy Ân mới tỉnh ra. Đúng rồi, bậy bạ quá, lần trước mặc đồ nam vào thôi suýt bị người ta đánh chết, lần này lại dẫn theo gãđànông về nhà, có khi bị nhốt cũi thả trôi sông cũng nên? “Đại ca, ngại quá… Phu, phu quân của ta vẫn chưa về, tiện mời huynh vào nhà”.

Ân muội, phu quân, Lạc Cạnh Thiên khó mà chấp nhận được thực này, được câu nào cả.

“Hay là, chúng ta tới quán trà ngồi chốc”. mặt Hoắc Truy Ân cảm thấy đứngở chỗ này rất bất tiện, mặt cũng lo lắng Tiết mẫu hay vú Trần phát ra, vội vàng lôi Lạc Cạnh Thiên rời khỏi.

Thế nhưng Lạc Cạnh Thiên vẫn đần người ra đó, trơn mắt há mồm, gọi cũng nhúc nhích gì. Hoắc Truy Ân sốt ruột, đứngđây thêm chút nữ đừng mẹ chồng, ngay cả cẩu quan cũng về đến nhà mất, thế là liền bước tới kéo Lạc Cạnh Thiên . may, Tiết Niệm Chung lại trở vềđúng vào thời khắcấy, vừa vặn bắt gặp hai ngườiđang lôi lôi kéo kéo nhau ra ngoài.

Hoắc Truy Ân đột nhiên cảm thấy tội lỗi dâng lên, hệt như bị bắt gian tại trận vậy, vội vàng giải thích: “Đây đây đây, đây làđại ca của ta!”, rồi nhanh chóng buông tay ra.

Bấy giờ Lạc Cạnh Thiên mới miễn cưỡng hoàn hồn lại, cóđiều vẫn rời mắt được khỏi Hoắc Truy Ân, nghiêng mặtôm quyền với Tiết Niệm Chung: “ Tại, tại hạ… Lạc Cạnh Thiên, làđại ca củaÂn, Ân đệ”.

Lễ tiết nên làm Tiết Niệm Chung sơ sảy, y khách khí tên mình ra, sau đó hỏi hai ngườiđịnhđi đâu.

“, ăn cơm, đến giờ cơm rồi mà”, chẳng hiểu sao Hoắc Truy Ân lại thấy căng thẳng vô cùng.

“Ăn ở nhàđi!”, Tiết Niệm Chung , ngữ khí vẫn giống như thường ngày nhưng vẻ mặt hiển nhiên đủôn hòa. Y ném lại câu như thế rồi đẩy cửa vào trong.

Hoắc Truy Ân ý thứcđược cẩu quan nổi giận rồi. Tuy rằng vẫn khách khí đấy, cóđiều thử nhìn cái thái độ gượng gạoấyđi, nhấtđịnh y giận rồi, đối tượng giận dữ lại còn là ! Về phần Lạc Cạnh Thiên, y bao giờ gặp cảnhấyđâu, vẫn ngơ ngác đứng yên tại chỗ, Hoắc Truy Ân khổ não gọi y vàoăn cơm, sau đó dẫn người vào Tiết gia.

Bữa cơm ấy diễn ra vô cùng gò bó, mất tự nhiên. May mà Tiết mẫu hiểu chuyện của Hoắc gia cho lắm, thế nên Tiết Niệm Chung chỉ mấy câu liền gạt được bà. Y Lạc biểu ca đường buôn bánđi qua nơi này nên thuận tiện ghé thăm biểu muội. Hoắc Truy Ân dám phủ nhận, Lạc Cạnh Thiên cũng dám phản bác, người nào người nấy cắm đầuăn cơm. Khổ nỗi Lạc Cạnh Thiên lạinhịn được màđưa mắt nhìn Hoắc Truy Ân suốt, nhìn đến độ Hoắc Truy Ân đổ mồ hôi lạnh, nhiều lần ra hiệu bảo y đừng nhìn nữa, thế nhưng rấtđáng tiếc, tên đầu gỗấy lại hiểu đượcẩný của.

Những chuyện này Tiết mẫu nhìn thấy, vú Trần lại trông cả. Cung cách ăn mặc của vị Lạc biểu ca này trông sao cũng giống thương nhân, bảo là biểu ca chỉ để gạt người thôi đúng ? Hơn nữa hai người này lại lớn gan mắtđi mày lại như thế, thiếu phu nhân quả thực quá xằng bậy! Bất quá thấy thiếu gia nhắm mắt làm ngơ, bà cũng chẳng dám lắm lời.

Đợi đến khi ăn xong bữa, Tiết Niệm Chung để ý gì đến hai người, để bọn họ ngồi chuyện trong khách sảnh, tự mình trở về phòng. Áp lực đè len vai Hoắc Truy Ân rất lớn, thái độ của vú Trần hệt như muốn tha nhốt cũi thả trôi sông vậy, giờ cẩu quan lại còn để hai người ở riêng với nhau, y là ngại chết chưa đủ nhanh sao?

“Ân… muội” Lạc Cạnh Thiên lên tiếng.

Muội cái đầu ngươi! Hoắc Truy Ân căm phẫn liếc y cái, hỏi: “Đại ca tìm đệ có chuyện gì?”. Tốt nhất nên có chuyện khẩn cấp, nếu lần này lỗ nặng rồi!

“Chuyện ấy… Haizzz”, Lạc Cạnh Thiên thở dài , “Vốn dĩ có việc xảy ra, các môn phải võ lâm bao vây Hùng Sơn, Danh Kiếm Môn có tình mời “Nhất kiếm song đao” tới giúp tay, có điều ta trông muội giờ, chắc là được”.

Hùng Sơn, Hùng Giáo!!! Hoắc Truy Ân vừa nghe liền kích động thôi, bao nhiêu năm trôi qua, vẫn luôn mơ tới ngày có thể tái chiến với giáo chủ Hùng Giáo, chẳng qua tình hình tại… “Đại ca, xin lỗi, đệ rất muốn đi, nhưng quả được, dù cẩu quan có đồng ý cũng khó ăn với mẹ chồng.” Bỗng nhiên dẫn gã đàn ông trở về, sau đó còn muốn cùng gã đàn ông đó ra ngoài mấy tháng, đừng tới cẩu quan với Tiết mẫu, ngay cả bản thân cũng thấy chuyện này thể nào tha thứ được.

“Cẩu quan?”

“Khụ… là xưng hô thân mật, xưng hô thân mậtấy mà.”

“Ta hiểu rồi.” Lạc Cạnh Thiên chợt thấy buồn phiền mất mát, vì sao, y : “Vậyđại ca trước, về sau lại tới thăm muội.”



Hoắc Truy Ân nghe liền giật thót,vội vàng thấp giọng với y: “Lần sau huynh hãy phóngám hiệu gìđó, đệ tự tới tìm huynh”, nhấtđịnh được để cẩu quan và Tiết mẫu phát ra! Lạc Cạnh Thiên gật đầu, vẫn giữ nguyên bộ dạng mất mát kia, Hoắc Truy Ân cũng chẳng biết y bị làm sao, đưa người ra cửa lớn.

“Ân muội”, trước lúc lên đường Lạc Cạnh Thiên vẫn mặtủ mày chau, y cố gượng cười, : “Muội đúng là chẳng ra sao. Sao sớm cho huynh biết muội là phận nữ chứ”.

Khóe miệng Hoắc Truy Ân co rúm lại. Thôi bỏ đi, cũng lười giải thích, bị nghĩ là phận nữ còn hơn thân là nam nhân lại bị gả cho người ta làm vợ.

Lạc Cạnh Thiên thấy trong lòng khổ sở được thành lời. Nhớ năm đó nâng chén cùng vui, kết làm huynh đệ, nếu sớm biết Ân đệ là Ân muội, y … tới nhà hỏi cưới từ lâu rồi. Có điều Ân muội vẫn giấu thân phận của mình với y, cũng đủ thấy rằng muội ấy chỉ coi mình là đại ca chứ phải là đối tượng cho vị trí phu quân.

Sau khi tiễn Lạc Cạnh Thiên rồi, Hoắc Truy Ân lẩn khẩn trong sân lúc lâu, đau đầu nghĩ xem phải giải thích với cẩu quan ra sao. Cuối cùng vẫn nghĩ ra được cách nào cả, chỉ có thể thấp thóm trở về phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.