Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 2: Cưỡng bức lợi dụ



Phía sau Dật Long sơn trang có cái hố, sóng nước mênh mang, mây mù bảng lảng tựa cảnh bồng lai, do Hoắc trang chủ dốc lòng dốc sức kiến tạo theo tôn chỉ khoe tiền là chính, khoe của là chủ yếu.

Mặt hồ lúc này tự mặt gương, chẳng mảy may gợn sóng, thế nhưng lại thấy thân người màu lam sẫm đứng giữa lòng hồ, ung dung tiêu sái, mờ ảo đến nhường kia. thân ảnh ấy vốn là củanam tử, có thể ung dung đứng mặt nước hồ như vậy, đủ thấy khinh công tuyệt diệu. Trong thoáng chốc, chân người kia khẽ lay động, gợn ra tầng tầng sóng nước, tung người lên giữa trung, trục cơ thể xoay chuyển, đâm nghiêng thanh kiếm trong tay vào mặt nước, sau đó lại khẽ khơi lên, con rồng nước như thoát mình khỏi mặt hồ. Thân rồng thẳng đứng mà lên , dường như có linh tính trong người, quấn chặt lấy thân nam tử, phảng phất vài phần khí thế long tranh hổ đấu, khó lòng phân tách.

Thế nhưng vào lúc này lại có gã tiểu tư chạy tới bên hồ, hét gọi nam tử mặt nước, "Đại thiếu gia, lão gia gọi cậu tới thư phòng".

Động tác của người kia khựng lại, trường kiếm vung lên, rồng nước bị đán vỡ tan thành mảnh , hóa thành vô số hạt nước rơi xuống lòng hồ. Chỉ thấy mũi chân khẽ điểm thêm lần nữa, thân người tung lên cao, phảng phất như cánh ưng lao vào bầu trời cao rộng, cuối cùng chậm rãi hạ xuống bên hồ, giày lại mảy may dính nước.

"Cha tìm ta?" Người này chính là con trai cả của Hoắc Dịch Toàn - Hoắc Truy Ân, là thiếu chủ Dật Long sơn trang được giang hồ xưng tụng là Đoạn Thủy Kiếm, bị cha mình giam lỏng tại nhà.

Vẻ mặt gã tiểu tư cực kỳ hoang mang, đáp: "Chắc là tìm cậu đấy ạ".

Trong mắt Hoắc Truy Ân lóe lên tia bất mãn, đưa trường kiếm trong tay cho gã tiểu tư. Đó là cây kiếm gỗ, là loại mà đám đạo sĩ chuyên dùng để lừa lọc người đời, cây bội kiếm chân chính của bị Hoắc lão gia khóa lại chỉ đành lấy kiếm gỗ chơi cho cơn thèm. "Tìm ta làm gì?"

"Con biết ạ", tiểu tư trả lời rất thành thực.

Hoắc Truy Ân càng thấy bực dọc hơn, lão già này tìm nhất định có chuyện gì tử tế, kiếm bị khóa người bị giam, lão còn muốn thế nào nữa? sải bước về phía thư phòng, tiểu tư ôm theo cây kiếm gỗ bám sát phái sau.

Hoắc Dịch Toàn đợi ở thư phòng, lòng nóng như lửa đốt, thấy Hoắc Truy Ân vung vẩy tay chân tiến vào liền khỏi chau mày, có điều chỉ chớp mắt sau lão đổi dang vẻ mặt hòa nhã vui mừng, : "Con ơi! Rốt cuộc đến lúc mày báo đáp ơn dưỡng dục của cha rồi!".

Hoắc Truy Ân nghe thế, sắc mặt liền trở nên bối rối, hỏi: "Cha có ý gì?".

Hoắc Dịch Toàn ho khan vài tiếng cho thông cổ họng, sau đó : "Chuyện này kể ra cũng rất dài, ngày đó khi mày còn chưa ra đời, cha bị kẻ gian hãm hại, may nhờ có Tiết lão gia rửa sạch oan khuất cho chúng ta, già trẻ trong nhà mới phải lên đoạn đầu đài. Việc này cha kể rồi, mày có nhớ ?".

Ta rảnh rỗi lắm sao mà nhớ mấy thứ này? Hoắc Truy Ân thuận miệng "ừm" tiếng, trong lòng nghĩ xem làm thế nào mới lấy được bảo kiếm dấu của mình về.

Hoắc Dịch Toàn tiếp tục thao thao bất tuyệt, "Có điều cha vẫn còn chuyện chưa cho mày hay, ngày đó cha cực kỳ kính ngưỡng Tiết lão gia, thấy ông ấy có đứa con thơ, liền mặt dày mày dạn bám riết đòi kết thông gia, giờ…hèm, người ta tới cửa đón dâu rồi". Thấy con trai cứ dạ dạ vâng vâng mà mặt mũi cứ lờ đờ, Hoắc Dịch Toàn thấy bất mãn quá, quát ầm lên: "Mày dạ dạ vâng vâng cái gì, rốt cuộc có nghe hiểu đấy?!".

Hoắc Truy Ân liếc mắt nhìn cha, : " cha cứ cho đón là xong chứ gì?".

Hoắc Dịch Toàn điên tiết quá, giậm chân bình bịch: "Lấy gì cho người ta đón? Ta có đứa con nào đâu!".

"Vậy…", Hoắc Truy Ân chỉnh lý ngôn từ phen, cuối cùng thốt ra: "Liên quan quái gì đến con".

Hoắc Dịch Toàn nghe câu này của con trai xong, suýt nữa nghẹn họng đến tắt thở, tức giận quát: "Cái thằng láo toét này, đồ bất hiếu, quỳ xuống cho ta!". Hoắc Truy Ân hoàn toàn cảm thấy mình láo ở chỗ nào, đứng yên chẳng thèm nhúc nhích, Hoắc Dịch Toàn nhất thời nổi cơn tam bành, hét to: "Quỳ xuống!".

Hoắc Truy Ân sợ, thế nhưng gã tiểu tư đứng sau sợ đến són ra quần, mặt mày mếu máo khuyên bảo: "Đại thiếu gia, cậu đừng chọc giận lão gia nữa, cẩn thận ngài ấy lại ném kiếm của cậu xuống đáy hồ dở".

Hoắc Truy Ân bị chọc đúng vào điểm yếu, chỉ đành chịu thua mà quỳ xuống, thế nhưng sống lưng ưỡn thẳng tắp, với phụ thân: "Rốt cuộc cha muốn cái gì?".

Hoắc Dịch Toàn nuốt nước bọt đánh ực cái, sau đó thử dò lời: "Cha có con , mày tạm thay nhé?".

"Cái gì?" Hoắc Truy Ân bật dậy. Bộ dạng vốn cao lớn, giờ đứng phắt lên khiến Hoắc lão gia giật nảy, nhảy lùi ra sau bước.

May mà tiểu tư tay chân nhanh nhẹn, ôm chặt cứng lấy chân của Hoắc Truy Ân, khóc lóc van xin: "Đại thiếu gia, bình tĩnh bình tĩnh! Cậu phải nghĩ cho bảo kiếm của mình chứ!". Dưới lôi kéo cực kỳ nhiệt tình của tiểu tư, Hoắc Truy Ân bị ép quỳ trở lại.

Hoắc Dịch Toàn biết thằng con này của lão bị mẹ nó dạy hư rồi, võ công lại cao đến thần kỳ, căn bản dây vào được, liền vội vàng trốn ra sau bàn đọc sách, gào lên từ xa: "Thằng bất hiếu, mày muốn tạo phản à?".

Hoắc Truy Ân có nóng thế chứ nóng nữa cũng thể động thủ với cha mình được, chỉ có thể dùng võ mồm mà thôi. ưỡn thẳng thắt lưng lên, : "Cái lão hồ đồ này, hôm nay lại quên uống thuốc đấy phải ?!".

Làm gì có ngữ con cái nào lại mắng chửi cha mình như thế chứ? Hoắc Dịch Toàn đau lòng ghê lắm, may mà lão còn đòn sát thủ chưa tung ra: "Mày đồng ý chứ gì? đồng ý đúng ? Được, chatìm Thu Vũ!".

Thu Vũ là con trai út của Hoắc Dịch Toàn, năm nay mới vừa tròn mười bốn tuổi. Hoắc Truy Ân nghe thế liền bật dậy lần hai, tiểu tư cố kéo nhưng kéo nổi: "Ông điên rồi hả? Thu Vũ nó còn!".

Tiểu tư dùng hết cả hai tay hai chân, cố ép Hoắc Truy Ân quỳ xuống. Hoắc Dịch Toàn cảm thấy mình chiếm được thế thượng phong, liền lập tức truy kich: "Thu Vũ nghe lời hơn mày, cha mà tìm nó, nhất định nó gật liền".

Quả thực sai, Thu Vũ là đứa trẻ ngoan ngoãn đáng như thế, có khi đồng ý chứ chẳng đùa. Hoắc Truy Ân điên tiết, đứng bật dậy, đạp phăng gã tiểu tư qua bên, hùng hổ lao ra ngoài.

Hoắc Dịch Toàn thấy ổn, vội kêu lên: "Mày đâu thế?". W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Hoắc Truy Ân liêc lão cái, ánh mắt nồng nặc sát khí: ''Tôi giết tên họ Tiết kia, xem ông còn làm được gì!".

"Mày dám?!" Hoắc Dịch Toàn kích động đến nhảy dựng lên, quát ầm ĩ: "Mày dám động đến người ta, cha, cha chết cho mày xem!". Sau đó Hoắc lão gia liền bật khóc rưng rức: "Mày là thằng bất hiếu, ép chết cha ruột, mày sợ thiên lôi đánh chết à?! Sao ta lại sinh ra đưa con vô liêm sỉ như mày, cả ngày làm được việc gì đàng hoàng tử tế, hết ăn lại ngủ, giờ lại còn muốn ép chết ta!".

Xết mặt nào đó, Hoắc Truy Ân quả thực làm việc đàng hoàng. Hoắc gia theo nghiệp buôn bán bao đời nên mới có được gia sản lớn đến nhường này. Người Hoắc gia tập võ để thân thể khỏe mạnh, vì buôn bán mà rèn luyện nền tảng cơ thể. Bởi vậy đứa con giống như Hoắc Truy Ân, luyện võ luyện đến độ bỏ rơi gia nghiệp như thế, quả thực khác gì thằng con phá gia chi tử họchay, cày biết!

Có điều cứ hễ đề cập tới mấy chuyện chẳng ra gì lúc Hoắc Truy Ân mới chân ướt chân ráo vào giang hồ là Hoắc Dịch Toàn lại thấy oán giận vô cùng, lão liền đứng phắt dậy, bừng bừng khí thế mà quát: "Mày xem mày phiêu bạt giang hồ, nếu có thể kiếm được cái danh xưng gì đó cũng coi như xong, thế nhưng mày xem mày làm được những gì ?! Giao thủ với ma đạo, thua đến mảnh giáp cũng còn, mặt mũi Hoắc gia bị mày ném cho chó gặm hết rồi!".

Hoắc Truy Ân hận nhất bị người khác đề cập tới chuyện này. ra trong võ lâm cũng coi như nhân vật lớn, tuổi còn trẻ bước được vào hàng tam đại cao thủ, Đoạn Thủy Kiếm do sáng tạo ra càng thuộc hàng tinh hoa hiếm thấy trong kiếm giới. Thế nhưng kỳ tài võ học trăm năm khó gặp như lại đụng phải đối thủ còn quái thai dị dạng hơn.

Năm ấy còn chưa tròn hai mươi tuổi, đối thủ bất quá cũng chỉ mới hai mươi mấy, đôi bên đều là tuổi trẻ khí thịnh, chiến đấu kịch liệt suốt ba ngày ba đêm. Trong ba ngày đó, lần đầu tiên trong đời Hoắc Truy Ân được thể nghiệm cái gì gọi là bó tay chịu trói, cái gì gọi là lực bất tòng tâm, cái gì gọi là đạo cao thước, ma cao trượng! Suốt ba ngày đó đều bị vây ở thế hạ phong, vô số lần nhờ đối phương hạ thủ lưu tình mà nhặt được mạng về. cảm thấy bản thân như con rối gỗ, hoàn toàn bị thao túng trong tay của đối phương, thất bại vô cùng nhục nhã! Thế nhưng có chuyện càng ngờ tới, đó là ma đầu kia chỉ ra được chỗ thiếu sót trong kiếm pháp của , thậm chí đưa ra kiến nghị cải tiến. Lúc ấy cho rằng đối phương cười nhạo bản thân mình, nghiến răng nghiến lợi "thăm hỏi" tổ tiên nhà tên kia lượt, thế nhưng chẳng bao lâu sau liền nhận ra bản thân sai rồi. luyện kiếm theo hướng mà đối phương chỉ điểm, lại có được tiến bộ vượt bậc. Lúc này Hoắc Truy Ân mới chợt tỉnh ra, độ cao người đó đứng là nơi mà Hoắc Truy Ân tài nào tới được, nếu có thể gặp lại bản thân nhất định phải cùng người nọ nâng chén cười, kết thành huynh đệ!

ra người oán hận phải người nọ, phải thất bại, mà là lão cha già khốn nạn vin vào cái cớ thất bại mà nhốt trong sơn trang, còn khóa luôn thanh kiếm của lại! Mà lại có cách nào phản kháng, con cháu thương nhân lại lo chuyện làm ăn, chạy lưu lạc giang hồ còn thất bại thê thảm, điều này khiến địa vị của trong gia tộc tụt dốc thảm hại. Lão cha từ trước tới nay vốn dám to tiếng với lập tức tung người cưỡi lên đầu lên cổ mà hô gió gọi mưa, thậm chí còn lớn gan muốn gả cho người khác!

"Ông bớt lấy chuyện đó ra mà kìm chân tôi . Ông đồng ý bừa với người ta tự mà gánh, đừng mơ đem tôi ra chịu trận!" Địa vị của Hoắc Truy Ân tụt dốc tới độ tiểu tư lại lao tới kéo quỳ xuống rồi!"

Hoắc Dịch Toàn ngửa đầu hừ lạnh tiếng: " phải cha muốn đem mày ra chịu trận, mà vốn từ khi sinh ra mày có nghĩa vụ phải lấp cái hố này rồi!"

"Cái gì?"

"Cái tên "Truy Ân" của mày được đặt sẵn trước khi mày ra đời, nhớ là nhớ ân đức của Tiết gia chứ còn gì nữa. Ai mà ngờ được mày lại là con trai?" Hoắc Dịch Toàn thả lỏng, bảo: "Mẹ mày lại biết phấn đấu, Thu Vũ cũng là con trai nốt, cha có cách nào bây giờ? giờ đừng lằng nhằng nữa, là nam tử hán đại trượng phu dứt khoát chú !".

"Mẹ kiếp, ông có giỏi lại lần nữa xem!" Hoắc Truy Ân lại đánh văng tiểu tư ra, đứng bật dậy. Tiểu tư lăn lông lốc tận mấy vòng, va đến độ mặt mũi bầm dập. Hoắc Truy Ân nổi trận lôi đình, quát ầm ĩ: "Có ai làm cha như ông hả? Rốt cuộc tôi là con trai ông hay tên họ Tiết đó mới là con trai ông?".

Hoắc Dịch Toàn co cẳng chạy, trốn ra sau bình phong, cam lòng yếu thế, cũng quát trả: "Con trai có thể cần, thế nhưng đứa con rể này ta chắc chắn phải có!".

"Ông sớm biết có cái hôn ước này, sao biết đường nhận con nuôi?", Hoắc Truy Ân rống to hơn.

"Ân đức của Tiết lão gia, muốn ta nhảy vào lửa báo đáp cũng được, tuyệt đối thể dối gạt người ta!" Sau bình phong vang lên thanh to kém. Kỳ thực Hoắc lão gia rất chột dạ, việc hôn nhân nay là chuyện của hai mươi năm trước, lão cứ nghĩ Tiết gia quên rồi, thế nên cũng… lơ luôn.

Tâm tình tại của Hoắc Truy Ân có thể diễn tả bằng hai từ "hỏng bét", chỉ hận thể loi kẻ nào đó ra đây nện cho tơi tả. liếc mắt nhìn thanh kiếm gỗ mà tiểu tư ôm tới, liền lao qua bên đó, cầm lên bẻ "rắc'' cái, kiếm gãy làm đôi. "Ông thích tên họ Tiết kia như thế, sao tự gả mình cho luôn ???" Câu này đương nhiên chỉ là giận quá bừa thôi.

Hoắc lão gia dù gì cũng là gian thương nổi tiếng, binh đến tướng ngăn, nước dâng đập chặn, đáp trả ngay: "Ta mà trẻ ra được hai mươi tuổi làm gì đến lượt mày??? Tóm lại nếu mày đồng ýcha bảo Thu Vũ thay, tùy mày quyết định".

Trong phòng lâm vào trạng thái lặng ngắt như tờ, Hoắc Truy Ân nắm chặt tay, "răng rắc răng rắc". Bầu khí này quỷ dị đến khiếp người, Hoắc Dịch Toàn trốn sau tấm bình phong dám thò mặt ra, tiểu tư khênh vai áp lực cực lớn, ngay cả thở mạnh cũng dám. Cuối cùng Hoắc Truy Ân rốt cuộc cũng lên tiếng! Vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt hiểm ác, hung hăng phun ra câu: "Mẹ kiếp!".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.