Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 21: Tiến thoái lưỡng nan



Sáng hôm nay Hoắc Truy Ân dậy rất sớm, Tiết Niệm Chung vừa mở mắt ra liền trông thấy đại thiếu gia xách váy chạy vào, với y: “Cẩu quan, ngươi tỉnh rồi, ta cứ sợ ngươi ngủ quên”.

Tiết Niệm Chung thấy hơi xấu hổ, lại có phần chột dạ. Đêm hôm qua bị phu nhân kéo về phòng, y liền phát ra gối đầu của mình đã biến dạng hoàn toàn, phu nhân ấp a ấp úng, giải thích mãi xong, cuối cùng ném luôn cái gối xuống giường, bảo hai người chung gối, nằm chật chội một đêm cũng được. chung gối thì đương nhiên thể chia chăn, chung gối chung chăn thì đương nhiên thể để Đoạn Thủy Kiếm ngăn ở giữa được, hai người liền dán sát vào nhau, cực kỳ thân mật, về sau đợi phu nhân ngủ rồi, y còn lén lút ôm phu nhân chút. Giờ thấy thanh Đoạn Thủy Kiếm gác bàn trang điểm, liền khiến y nhớ lại hành vi quy củ của mình tối hôm qua.

Hoắc Truy Ân đưa sấp y phục đã gấp gọn gàng cho Tiết Niệm Chung, : “Cẩu quan, y phục của ngươi Quế Viên chuẩn bị xong từ sớm rồi”. Quả đúng là như thế, đại thiếu gia khi buồn bực hành hạ người khác, đến lúc vui vẻ rồi cũng làm khổ người ta, trời vừa tinh mơ đã gọi nha hoàn dậy.

“Đa tạ phu nhân.” Tiết Niệm Chung nhận lấy, bắt đầu mặc y phục.

Từ tới giờ, từ mặc y phục cho tới chuyện tóc tai Hoắc Truy Ân đều có người hầu hạ, giờ đổi thành Quế Viên tay đảm nhận, trông thấy cẩu quan có thể tự mình mặc chỉnh tề như thế khâm phục sát đất. Đại thiếu gia thấy vạt sáo sau lưng còn chưa phẳng phiu liền tự tay chỉnh trang lại cho y. Tiết Niệm Chung có phần bất ngờ khi thấy phu nhân đột nhiên tỏ ra “vợ hiền dâu đảm” như thế, lại càng vui mừng vì phu nhân cuối cùngđã chấp nhận mình.

“Cẩu quan, ăn cơm sángđi.”

“Cẩu quan, nếm thử miếng canh , hầm cả mộtđêm đấy.”

“Cẩu quan, buổi trưa ngươi muốnăn gì?”

“Cẩu quan,…”

Nhắc mãi tới lúc rời nhà, Tiết Niệm Chung rất vui mừng vì phu nhân quan tâm tới mình như thế, chẳng qua xưng hô vậy vẫn có phần thỏađáng. Lúc có ai cảm thấy thân mật đấy, thế nhưngtrước mặt người ngoài lại giống nhưđang mắng chửi. Nhìn bộ dạng cười tủm tỉm của Quế Viên mà xem, hệt nhưđang xem trò hề vậy.

“Phu nhân, liệu có thể…” Trước lúcđi, Tiết Niệm Chung len lén thương lượng với Hoắc Truy Ân, “Đừng gọi ta là cẩu quan nữa được ?”.

Hoắc Truy Ân nghe thế liền ngẩn người, gọi cẩu quan quen miệng rồi, giờ nghĩ kỹ lại mới thấy quả thực hơi bất nhã, liền : “Vậy gọi là gì bây giờ?”. Nếu bảo ngày nào cũng gọi tướng công, phu quân gì gìđó quả … mở miệng đượcđâu!

ra Tiết Niệm Chung cũngđã nghe cẩu quan đến quen tai, cóđiều quan hệ phu thê giờđã phát triển lên tầm cao mới, cách xưng hô cũng nên cải tiến chút, “Phu nhân gọi tên ta có được ?” Y cũng hy vọng chuyện phu nhân gọi mình là tướng công lắm, nhưng chắc chỉ có thể mơ hão mà thôi.

“Tiết, Niệm, Chung”, Hoắc Truy Ân nhẩm thử hồi, thấy cảm giác tuyệt bằng lúc gọi cẩu quan, : “Líu lưỡi quá, thèm thèm”.

tiếng này bay vào tai Tiết Niệm Chung lại khiến y ngơ ngẩn cả người, cuối cùng cũng nghe được tên mình phát ra từ miệng phu nhân, cảm giác kỳ diệu. Vốn y định bảo phu nhân gọi tên tự của mình, lại thấy như vậy gò bó quá, vẫn cứ tùy theo ý thích là hơn. “Phu nhân, ta trước nhé, đợi tối về chúng ta thương lượng tiếp”.

Hoắc Truy Ân tiễn y ra cổng, ngóng mắt nhìn đến khi ngườiđãđi xa rồi mới trở về phòng, viết thựcđơn đưa cho Thanh Bìnhđi chợ, sau đó liền vò đầu bứt tóc vì vấn đề xưng hô với cẩu quan. “Tiết, Niệm, Chung”, vừa gọi vừa viết lên giấy, còn tiện tay viết luôn cả mấy cách xưng hô như cẩu quan, tướng công, phu quân…

Quế Viên thấy bộ dạng như vậy nhịn được cười. Nàng hầu hạ thiếu gia lâu như vậy, bao giờ thấy thiếu gia chăm chú thế nàyđâu? Đại thiếu gia vẫn hồn nhiên hay biết, đúng là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê! “Chúc mừng cậu cùng gia tâm đầuý hợp”.

Hoắc Truy Ân giật nảy cả mình, đoán chắc là con nha đầu nàyđã trông thấy cái núi tướng công, phu quân viết bừa rồi, liền vội vội vàng vàng vo giấy thành cục, chuẩn bị phi tang chứng cớ, biện giải rằng: “ lung tung cái gìđó! Ta… chúng ta đều là nam nhân cả!”.

“Thiếu gia sợ cái gì, cả lão gia và phu nhân đềuđã đồngý, Tiết lão phu nhân lại nhìn thấy”, Quế Viên cười gian, : “Gia đểý nữa là xong chuyện”.

nghe nhàng gớm nhỉ! Hoắc Truy Ân lạnh lùng lườm nàng, mà thèm đểý cặp cha mẹ vô lương tâm kia nghĩ gì chắc? Quan trọng nhất là cẩu quan có thể chấp nhận ? Cái đầu mục nát của cẩu quan ấyà, nếu biết bản thân lấy nam nhân về làm vợ, chỉ sợ chôn sống đầu tiên, sau đó tìm cha liều mạng, cuối cùng châm lửa đốt trụi Dật Long sơn trang. Được rồi, có lẽ cũng hung hãn đến mứcấy, thế nhưng chắc chịuđả kích , thắt cổ tự vẫn? Đến lúcđó chỉ thành quả phụ, còn biết lấy mặt mũi nàođi gặp Tiết mẫu? Mà cứ cho là nghiêm trọng đến mứcấyđi, nếu Tiết Niệm Chung bị chuyệnấyđả kích, trở nên điên điên khùng khùng sao? phải bản thân hại cả nhà người ta sao!

“ mau mau, tìm cái gối mới vềđây.” Hoắc Truy Ân đuổi ngườiđi rồi, ý thức sâu sắc được rằng bản thân thể chỉ vì mấy thứ cảm giác mơ hồ chẳng ràng này mà choáng váng đầuóc. Tuyệt đốithể để cẩu quan biết thân phận của bản thân, tuyệt đối thể để Tiết gia tan nát trong tay mình!

Thế nên buổi trưa, ngườiđưa cơm lại đổi lại thành Thanh Bình. Tiết Niệm Chung vốn dĩ rất trông ngóng bữa cơm trưa đầu tiên sau khi phu thê hòa hảo, trông thấy Thanh Bình đến liền khỏi buồn bực, phu nhân sao thế nhỉ, ràng ban sớm cònổn cơ mà? Chẳng lẽ chuyện đổi cách xưng hô khiến phu nhân thấy phiền lòng?

Tiết Niệm Chung lo lắng yên, cơm trưa hầu như chẳngđụngđũa. Đến lúc mang làn cơm trở về, Thanh Bình còn bị thiếu phu nhân mắng cho trận, trách gã biết đường đốc thúc gia ăn cơm, lần sau cho gãđi đưa cơm nữa. Thanh Bình cảm thấy oan ức vô cùng, trong lòng nghĩ: “Sao phu thê hai người giận hờn nhau, tôi lại thành người xui xẻo thế này?”.

Bạn đang

Đợi đến tối trở về phòng ngủ, Tiết Niệm Chung lại phát ra gối đầuđã biến trở về hai cái, chăn khôi phục hai chiếc, Đọa Thủy Kiếm cũng tái xuất giang hồ, chình ình nằm ngay đó. Phu nhân tuy lạnh lùng với y nhưng cũng chẳng mấy nhiệt tình. Chuyện ấy khiến Tiết Niệm Chung đau lòng vô hạn, y cứ nghĩ quan hệ đôi bên kề cận thêm ít, ra chỉ là tự y đa tình. Phu nhân khuyên y về phòng, phỏng chừng chỉ vì muốn bị mẫu thân trách hỏi mà thôi.

Hoắc Tri Ân đương nhiên nhận ra được nỗi sầu muộn của Tiết Niệm Chung, khổ nỗi có thể làm sao bây giờ? Cẩu quan nhất định thích rồi,đối xử với tốt vô cùng, tôn trọng . cũng cảm thấy cẩu quan tốt lắm, bản thân nếu là phận nữ nhi còn gì ao ước nữa rồi! Thế nhưng là nam nhân, sét có đánh xuống cũng thay đổi được ấy, đủ tư cách làm vợ, càng có biện pháp nào nối dõi tông đường. Nếu có ngày cẩu quan biết được thực này y nhìn thế nào? Lừa dối? Đùa bỡn? Sỉ nhục? Bất kể là thế nào, đều khiến cẩu quan bị tổn thương, làm hại tới Tiết gia, muốn trở thànhtội nhân.

“Phu nhân.” Tiết Niệm Chung cam lòng, y cảm thấy với tính tình phu nhân, nếu phải có tình với y sao lại bằng lòng hôn y? “Chúng ta chuyện chút có được ?”

Hoắc Truy Ân giật nảy, ấp úng bảo: “ chuyện gì?”

Tiết Niệm Chung chau mày , : “Phu nhân, ta biết mình có bản lĩnh gì, nàng theo ta cũng chịu ít khổ sở, có lẽ ghét bỏ ta.”

Ghét cái đầu ngươi ấy, ông đây thảm hại đến thế này rồi! Hoắc Truy Ân thầm mắng trong lòng, dường như đoán được cẩu quan muốn gì, khỏi đổ mồ hôi như tắm.

“Phu nhân, có mấy lời ta vẫn chưa hề . Chúng ta thành thân lâu như thế, vốn sớm nên ra, chỉ là ta sợ nàng biết rồi thêm gánh nặng, thế nên dám thổ lộ. Ta muốn với nàng rằng, ta…”

“ được !”

Hoắc Truy Ân thét lớn, tâm tình kích động mà rằng: “Nghìn vạn lần được , ta cấm ngươi , chữ cũng !”

Tiết Niệm Chung thấy phản ứng mawnhj như thế, chỉ đành ngậm miệng vào. ra y muốn rằng ta biết ngươi là nam nhân, ở cạnh ta là việc vô cùng ấm ức, thế nhưng xin hãy tin ta, ta cố gắng hết sức bồi thường lại cho ngươi, mong ước của ngươi ta đều giúp ngươi đạt được. Thế nhưng phu nhân cho y , chữ cũng cho.

“Ta tìm mẹ đây!” Hoắc Truy Ân ném lại câu, sau đó co giò chạy mất, Tiết Niệm Chung gọi mấy tiếng liền cũng quay đầu lại.

Hoắc Truy Ân cảm thấy cả người hốt hoảng, vừa căng thẳng vừa kinh hãi, nhất định là cẩu quan muốn thổ lộ nỗi lòng, lại có cách nào hồi đáp! cảm thấy bản thân mình gặp báo ứng trước rồi, trước đây ức hiếp cẩu quan như vậy, bây giờ chịu tội cũng là đáng kiếp. nên căm hận lão cha mình, tất cả bi kịch đều do lão già khốn kiếp đó tạo ra, mấy biện pháp đó của lão đều là đồ bỏ cả, đáng ra có chết cũng nên gật đầu đồng ý! Giờ tốt rồi, bảo phải xử trí sao đây? Cự tuyệt, cẩu quan tất nhiên đau khổ, bản thân cũng chẳng đành lòng; chấp nhận, đến lúc cẩu quan phátmình là nam nhân bi kịch phải đối mặt lại càng lớn hơn. Bất kể là tình huống nào, đều mong muốn gặp phải.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.