Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 22: Bó tay chịu trói



Hoắc Truy Ân tìm mẹ chồng , Tiết mẫu rất hoan nghênh, chẳng qua nửa đêm nửa hôm con dâu ngồi thân mật với tướng công, chạy tìm mẹ chồng lại năng gì, quả thực khiến bà lo nghĩ yên. Bà thương người con dâu này lắm, nghĩ vị thiên kim đại tiểu thư gả chồng xa nhà, tới tận vùng đất nghèo khó này chịu khổ. Con dâu tốt bụng với người xung quanh lại vô cùng hiếu thuận, quả thực là Tiết gia tích đức mấy đời. Thế nên khi vú Trần ngầm ám chỉ con dâu có hành vi đáng nhốt cũi thả trôi sông còn bị bà mắng cho trận.

“Con dâu, con làm sao thế?” Tiết Mẫu thấy Hoắc Truy Ân cứ thất thần mãi, chuyện câu trước chẳng ăn nhập với câu sau, liền quan tâm mà hỏi: “Có phải Chung nhi ức hiếp con ?”.

“Dạ?” Từ đầu tới giờ tâm trí Hoắc Truy Ân cứ lãng đãng tận đâu, vội vàng xua tay, đáp: “ có, có ạ”.

Tiết mẫu thương đứa con dâu này muốn chết, đến mức chẳng dám về phòng rồi, còn mình bị ức hiếp, bà bảo: “Vú Trần, vú gọi Chung nhi tới đây cho ta”.

Hoắc Truy Ân vừa nghe thấy liền cuống cả lên, tới đây để trốn người ta cơ mà, vội vàng : “Mẹ, cần gọi chàng đâu, để con chuyện phiếm với người, cần phu quân tới làm gì”.

Tiết mẫu thấy vậy, lại càng cho rằng con trai mình làm ra chuyện gì đốn mạt, khiến con dâu khổ sở ấm ức đến nỗi này! Bà khăng khăng muốn gọi Tiết Niệm Chung sang đây dạy dỗ, Hoắc Truy Ân hết cầu xin lại khuyên bảo cũng có tác dụng, còn Tiết Niệm Chung vừa bước chân sang bị quát, bắt quỳ xuống.

“Chung nhi, con làm chuyện gì có lỗi với con dâu sao?” Tiết mẫu ra vẻ nghiêm khắc, hoàn toàn cho con trai giải thích, luôn: “Con dâu tức giận đến độ chịu trở về phòng, thế mà con cònnhận sai!”.

Hoắc Truy Ân khỏi chột dạ, cẩu quan có làm sai chuyện gì đâu, ràng bản thân làm mình làm mẩy, cẩu quan bị tội oan nhất định cãi lại. Thế nhưng Tiết Niệm Chung lại ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Truy Ân, : “Phu nhân, ta sai rồi, nàng theo ta trở về phòng ”. Đường nhìn của đôi bên giao nhau, Hoắc Truy Ân vội vàng lảng tránh.

Tiết mẫu hoàn toàn thỏa mãn, : “Con cứ quỳ ở đấy cho ta, lúc nào con dâu tha thứ mới được đứng lên!”.

Hoắc Truy Ân kinh hãi, làm gì có ông quan nào lại quỳ gối trước phu nhân cơ chứ, Tiết mẫu đối xử với quả thực còn hơn con đẻ. “Mẹ, phải phu quân ức hiếp con đâu, mẹ đừng bắt chàng quỳ nữa.”

“Con dâu, con đừng sợ, có ta phân xử cho con.”

Tiết mẫu bán tín bán nghi, lại chẳng thấy con trai biện giải câu nào, rốt cuộc là con dâu che chở chồng hay con trai bị tội oan?

Hoắc Truy Ân thấy có tác dụng gì, cẩu quan lại chuyện, nóng ruột quỳ luôn xuống bên cạnh, : “Mẹ, là tự con thấy khó chịu trong lòng, liên quan gì đến phu quân cả”.

Tiết Niệm Chung cũng : “Con chăm sóc phu nhân tử tế, là lỗi của con”.

Hoắc Truy Ân sốt ruột vô cùng, cẩu quan đầu óc có vấn đề rồi sao? Chuyện đâu liên quan gì đến y. nháy mắt ra hiệu với y cả nửa ngày trời, muốn bảo đối phương đừng nhận sai bừa bãi.

Tiết mẫu nghe thấy con dâu cũng quỳ xuống rồi, trong lòng đâu nỡ, liền vội : “Hai đứa có chuyện gì là tốt rồi, vợ chồng phải thuận hòa vui vẻ với nhau, đứng dậy cả ”.

Hoắc Truy Ân bò dậy, liếc thấy ánh mắt vú trần nhìn có phần... giống như nhìn tinh hại người, liền bắt đầu chột dạ, trong lòng thầm thấy may mắn vì mẹ chồng là Tiết mẫu, nếu đổi thành vú Trần, chỉ sợ bị gia pháp “hầu hạ” rồi.

Tiết Niệm Chung tiến lại gần , khách khí : “Phu nhân, theo ta trở về ”.

Hoắc Truy Ân có cảm nhận vô cùng sâu sắc rằng lần chạy trốn này của mình mất mặt hết chỗ , liền vội vàng gật đầu. Hai người chào hỏi Tiết mẫu xong liền trở về phòng. Đợi đến lúc vào phòng rồi, vấn đề cũ lại xuất : Tiết Niệm Chung rất muốn chuyện với phu nhân, còn Hoắc Truy Ân chỉ muốn nhanh chóng lên giường ngủ.

“Phu nhân, nghe ta .”

“ cho !”

“Ta chuyện ấy nữa, ta cái khác.”

“Thế... là gì?”

Tiết Niệm Chung vẫn còn ôm hy vọng, tuy rằng phu nhân trốn tránh y nhưng lại hề cự tuyệt. “Phu nhân, ta... ta rất thích phu nhân.” cho nhắc tới thân phận nam nhi, vậy chắc thổ lộ được nhỉ.

Cái tên khốn nạn này! Hoắc Truy Ân chửi thầm trong dạ, gương mặt thoáng cái đỏ bừng lên, bảo cho rồi, sao vẫn thốt ra thế này? trốn tránh vất vả như thế, cẩu quan đáng chết sao lại chịu hiểu cho? Bảo trả lời thế nào bây giờ? “Ngươi... ta... ta muốn ngủ.”

“Phu nhân!” Vẫn bị cự tuyệt, thế nhưng Tiết Niệm Chung cũng thấy buồn bực lắm, tội gì phu nhân phải dằn vặt y như thế? Tiết Niệm Chung mở to hai mắt nhìn phu nhân luống cuống tay chân bò lên giường, cam lòng mà tiến lại gần, “Phu nhân”.

Hoắc Truy Ân lòng muốn trốn trong chăn, cố sống có chết chui vào trong ấy. Tiết Niệm Chung cũng chẳng có cách nào, liền ôm luôn cả người lẫn chăn chặt.

“Buông ra, ngươi làm gì thế?” Hoắc Truy Ân từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, lần đầu tiên bị người ta ôm chặt cứng như vậy, cảm thấy vừa căng thẳng muốn chết vừa xấu hổ cực kỳ. ra có thể dùng đá hoặc đấm đánh người kia lăn xuống giường, khổ nỗi ra tay được, chỉ còn cách dùng ánh mắt kháng nghị mà thôi.

“Phu nhân”, Tiết Niệm Chung thấy đối phương chống cự, đương nhiên chẳng buông lỏng vòng tay, “Ta rất thích phu nhân”.

“Câm, câm miệng!” Hoắc Truy Ân vặn tới vặn lui, cuối cùng biến thành tư thế đôi bên đối mặt nhau.

Tiết Niệm Chung vững vàng đè người , tuy rằng nhận được mấy cái xô đẩy, chẳng qua hoàn toàn đủ tính uy hiếp, ngược lại rất có cảm giác “mặc người xâu xé”. “Phu nhân... Truy Ân, ta thích ngươi”.

Trong nháy mắt, Hoắc Truy Ân chết lặng, lần đầu tiên, lần đầu tiên cẩu quan gọi thẳng tên của . Hai người ở chung lâu như thế, lúc nào cẩu quan cũng kính trọng gọi bằng hai chữ phu nhân, ngay cả nương tử cũng chưa từng gọi. tiếng “Truy Ân” này vang lên gần như khiến buông kiếm đầu hàng. “Cẩu quan, buông...ưm...”

Nụ hôn của Tiết Niệm Chung thình lình hạ xuống, Hoắc Truy Ân trong cơm kích động liền vươn tay nắm chặt lấy phần áo trước ngực đối phương, chẳng những đẩy ra mà còn kéo lại gần hơn, hành động này vô tình lại trở thành cổ vũ vô cùng lớn đối với Tiết Niệm Chung. Y hôn dính lấy đôi môi của Hoắc Truy Ân, chặt, dễ dàng tách miệng ra, đưa lưỡi mình vào trong đó,

“Ưm, ưm...” Hoắc Truy Ân hoàn toàn phản kháng, rất hào phóng tiếp nhận xâm nhập của đối phương.

Tiết Niệm Chung thấy phu nhân phối hợp với mình như thế, liền lớn gan thò tay vào trong chăn. Hoắc Truy Ân liền hoàn hồn lại, nhanh như chớp đánh bay bàn tay mò đến vạt áo mình của đối phương, dùng sức đẩy bật thân thể ép người mình ra, vừa buồn bực vừa xấu hổ, nạt: “Đủ rồi, còn làm xằng làm bậy nữa là ta đánh ngươi đấy!”

Phu nhân đồng ý, Tiết Niệm Chung cũng chẳng dám ép uổng gì, ngoan ngoãn rụt người về mép giường. Hoắc Truy Ân vội vàng quay lưng lại, chỉnh trang quần áo bị bung ra, quả thực nhìnra cẩu quan lại ra tay nhanh như thế, mà cản lại chậm chút là váy áo bị lột ra hết cả rồi.

“Đờ người ra đó làm gì, ngủ , ngày mai ngươi phải đến nha môn chắc!” Hoắc Truy Ân hung hăng quát, kéo y nằm xuống giường, chỉ đắp có cái chăn, cái chăn còn lại cùng Đoạn Thủy Kiếm đều bị đẩy vào tít bên trong.

Gối có hai cái, lúc ngủ liền rộng rãi hơn rất nhiều, Tiết Niệm Chung ngơ ngác nằm giường, nhúc nhích mảy may, nghĩ tới nghĩ lui vẫn hiểu được tâm tư của phu nhân, phu nhân ràng rất sẵn lòng chấp nhận y, vậy vì cớ gì còn đẩy y ra? Hoắc Truy Ân cũng tâm chất chồng, đương nhiên chấp nhận cẩu quan, cũng muốn cùng y thân mật lắm, khổ nỗi thân thể có cho phép đâu cơ chứ, vừa cởi quần áo ra lộ hết, chiêu trò gì cũng xong luôn!

Tiết Niệm Chung chẳng nản lòng, lại thò tay ôm lấy thắt lưng Hoắc Truy Ân. Hoắc Truy Ân thấy chỉ ôm eo mà thôi, hẳn phát ra cái gì nên cự tuyệt, hai người lại kề sát vào nhau, rất gần, rất gần. Tiết Niệm Chung lại càng sầu não hơn, phu nhân hoàn toàn kháng cự gì y cả, còn tự động rúc người vào lòng y, thế sao ban nãy lại đẩy y ra nhỉ? Tiết Niệm Chung suy nghĩ mãi thông, đầu óc Hoắc Truy Ân cũng rối tinh rối mù. Những hành vi thân thiết với cẩu quan hoàn toàn diễn ra trong vô thức, trái tim chấp nhận người này, thân thể cũng chấp nhận theo, nếu phải ngại ngần thân phận nam nhi của bản thân, sớm cùng y mây mưa điên đảo!

Hai người chớp mắt cả nửa ngày, Tiết Niệm Chung đột nhiên nhớ ra chuyện, liền buông lỏng tay ra. Khiến Hoắc Truy Ân đột nhiên thấy cực kỳ quen, vội hỏi: “Ngươi đâu đó?”.

“Đèn còn chưa thổi tắt mà”, Tiết Niệm Chung trả lời, định xuống giường thổi đèn, phòng vẫn còn sáng rực.

“Đúng là, ngủ yên lành bò dậy làm gì!” Hoắc Truy Ân để y , vô cùng tự giác kéo tay đối phương đặt lại lên eo mình, sau đó tháo trâm cài tóc ban nãy vội lên giường quên gỡ, ném luôn.

“Vèo” tiếng, đèn tắt, căn phòng tối đen như mực.

Tiết Niệm Chung nín thinh lên tiếng, ngoan ngoãn ôm lấy phu nhân, tâm tình vô cùng khó diễn tả, thầm cảm khái chiêu này đúng là tiện ! Bạn đang

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.