Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 25: Thất bại trong gang tấc



Hoắc Truy Ân trốn trong chăn chịu ra ngoài, mãi đến khi căn phòng yên tĩnh lại. Quế Viên ôm chậu nước đứng ở bên giường gọi, bấy giờ đại thiếu gia mới ló đầu ra khỏi chăn, đưa mắt liếc xung quanh hồi, phát trong phòng chỉ còn lại mình và Quế Viên, cửa sổ cũng đóng kín mít.

"Cẩu quan đâu rồi?" Hoắc Truy Ân thò cái đầu rối tung sũng nước ra, khóa chặt thân mình như bánh tét.

"Gia bị lão phu nhân gọi rồi." Quế Viên đặt chậu nước xuống, ý bảo đại thiếu gia lau rửa.

Hoắc Truy Ân nao núng bò ra, bằng vẻ mặt tuyệt vọng: "Xong đời ta rồi, cẩu quan trông thấy! Làm thế nào bây giờ?".

Quế Viên thò tay thử độ ấm của nước, rất vừa, liền vội vàng dấp ướt cái khăn: "Trông thấy gì cơ ạ?".

"Trông thấy ta chứ còn gì, ban nãy lúc y bước vào ta chẳng mặc gì người cả!" Đại thiếu gia lấy hai tay ôm đầu, rất muốn tìm chỗ nào mà đập vào mấy phát.

Quế Viên cho đó là chuyện gì to tát, đáp rằng: "Cậu chắc gia trông thấy chứ? Em thấy lúc ngài ấy ra có gì khác lạ đâu".

Hoắc Truy Ân lập tức nhen lên ngọn lửa hy vọng, hỏi: "Có ?"

Quế Viên gật đầu, quay đầu tìm quần áo, : "Gia lo lắng cho cậu như thế, chắc chẳng chú ý cậu có mặc quần áo hay đâu. Chưa kể, cũng có khi tóc cậu che hết rồi nên chẳng nhìn thấy gì nữa ấy chứ".

Hoắc Truy Ân nghe vậy, cảm thấy cũng có lý lắm. Cẩu quan hoảng hốt, vội vàng trở về nhà, lòng lo lắng đến an nguy của , có lẽ lưu ý tới thân thể . "Mẹ gọi y có chuyện gì?"

"Em biết, nghe khẩu khí của lão phu nhân hình như giận lắm phải." Quế Viên lấy ra bộ váy, đặt ở bên giường.

"Vậy sao còn chưa xem thử!" Hoắc Truy Ân ra lệnh, con nha đầu chết tiệt này đúng là, việc liên quan đến mình là sống chết mặc bay.

"Vâng vâng." Quế Viên nhặt nhạnh đám y phục ướt vương vãi nền đất, quay đầu lại với đại thiếu gia rằng: "Thiếu gia nghe em này, cậu cứ với gia , giấu giếm mãi thế này cũng lâu dài được".

Hoắc Truy Ân xua tay bảo nàng ra, sau đó xuống giường lau rửa thân thể, thay bộ váy áo mới, trong lòng lại thấy buồn bực. Nếu có thể lâu rồi, cũng muốn cẩu quan chấp nhận thân phận thực của mình lắm chứ, nhưng nếu cẩu quan chấp nhận được sao? Vậy hết đường cứu vãn! giờ với cẩu quan cũng coi như vui vẻ, muốn mạo hiểm!

lúc sau, Quế Viên trở về báo cáo với đại thiếu gia, Tiết mẫu cho rằng con trai ức hiếp con dâu, phạt y quỳ canh giờ trước bài vị tổ tiên. Hoắc Truy Ân đau lòng vô hạn, định tìm mẹ chồng cầu tình, cho dù cầu được, cũng muốn cùng quỳ với cẩu quan. Khổ nỗi trong lòng vướng bận chuyện rốt cuộc cẩu quan có nhìn thấy thân thể của mình , đâm ra lại sợ hãi phải giáp mặt y, thế là cứ dùng dằng mãi dám ra khỏi cửa.

Tiết Niệm Chung quỳ suốt canh giờ, hai chân suýt chút nữa tàn phế. May mà vú Trần đỡ y, lúc báo cáo tình hình lược bớt chi tiết y phục rơi đầy đất, bởi vậy Tiết mẫu chỉ biết con trai ức hiếp con dâu, còn về phân ức hiếp thế nào bà hay. Kỳ thực đừng Tiết mẫu, vú Trần biết, đến cả bản thân Tiết Niệm Chung cũng chẳng hiểu ra sao, ôm mối oan khuất trong lòng quỳ cả nửa ngày trời, đến khi quỳ xong còn phải nhờ Thanh Bình dìu trở về phòng.

"Sao lại thế này!?" Hoắc Truy Ân vừa thấy đối phương thê thảm như vậy liền bắt đầu hối hận bản thân cầu tình.

" sao, phu nhân đừng lo lắng." Tiết Niệm Chung thay quan phục ra, quan phục là tài sản của quốc gia, đương nhiên thể mặc mà quỳ được.

Sau khi đỡ người nằm xuống rồi, Thanh Bình còn định đấm chân cho Tiết Niệm Chung, lại bị Hoắc Truy Ân đuổi ra ngoài. Đại thiếu gia xắn ống tay áo lên, tự mình xoa bóp đầu gối và cẳng chân cho Tiết Niệm Chung.

"Phu nhân, có gì đáng ngại mà." Tiết Niệm Chung được chăm sóc mà sửng sốt, bắt lấy bàn tay của phu nhân.

Hoắc Truy Ân nhất thời cảm thấy hai gò má hơi nong nóng, có phần ngượng ngùng ngồi bên cạnh Tiết Niệm Chung, hỏi quanh co: "Ngươi… ngươi trông thấy chưa?".

"Hả?"

"Chính là lúc ngươi vào phòng ấy… Lúc ấy ta thay phục…"

Tiết Niệm Chung hoàn toàn hiểu được ý tứ của phu nhân, rất thành thực hỏi ngược lại: "Trông thấy cái gì?".

Hoắc Truy Ân vừa tức lại vừa thẹn, còn có thể thấy cái gì nữa! Về phần Tiết Niệm Chung quả tình y hiểu , lúc y vừa mới xông vào phu nhân mặc y phục, có điều hai người thân mật đến mức ấy rồi, đến cả nữ nhân còn để ý, huống gì là đại nam nhân? Hơn nữa, nam nhân nhìn nam nhân cũng có gì đáng để kinh ngạc đâu?

Hoắc Truy Ân thấy cẩu quan vẫn giống mọi khi, đoán rằng có lẽ Quế Viên đúng , đối phương hoàn toàn chú ý tới chuyện này, liền thở phào hơi, hại lo bóng lo gió hồi. Nhưng rồi đại thiếu gia lại mơ hồ có phần buồn bực, thế này chẳng phải lại trở về trạng thái ban đầu hay sao? Vẫn phải tiếp tục giấu giếm thân phận nam nhân của bản thân, đến lúc nào mới có thể giải thoát đây? "Cẩu quan, ta…".

Tiết Niệm Chung hướng ánh nhìn về phía Hoắc Truy Ân, đợi những lời sau của . Hoắc Truy Ân đối diện với ánh nhìn chân thành ấy, trong thoáng chốc nỗi áy náy tự nhiên dâng trào, muốn thẳng thắn về thân phận của mình, muốn bất chấp tất cả mà đánh cược phe. Dù sao giấu giếm cũng chỉ là phương án tạm thời, rồi có ngày bại lộ, cứ lần lữa mãi như thế này chẳng ích gì, cứ dứt khoát thẳng thăn chút, có đau cũng chỉ đau lần này. Khổ nỗi sao thốt được nên lời, tuy muốn thừa nhận nhưng quả rất sợ, sợ cẩu quan chấp nhận được, sợ tình cảm của hai người bị đánh gục bởi sóng lớn gió to. Nếu bản thân vẫn có thể tiếp tục hạnh phúc ngọt ngào, đợi ba, bốn năm trôi qua, cẩu quan chán rồi, bản thân cũng lãnh đạm rồi, vậy đau như vậy nữa. tuy rằng là người giang hồ, lòng ôm hoài bão cùng chí lớn, đối mặt với địch thủ trùng trùng cũng chưa từng khiếp đảm, thế nhưng về mặt tình cảm lại chẳng biết điều chỉ, gặp phải tình huống bất ngờ cũng biết phải xử lý thế nào, chỉ đành mực chọn cách trốn tránh.

"Phu nhân, nàng muốn cái gì?" Tiết Niệm Chung thấy vẻ mặt do dự, mơ hồ có cảm giác những lời phía sau cải thiện rệt quan hệ phu thê giữa hai người.

"Ta…" Hoắc Truy Ân ngập ngừng cả nửa ngày trời, cuối cùng : "Bỏ , có gì". thở dài tiếng, lại bảo: "Ngươi nghỉ ngơi thêm chốc nữa , ta xem cơm tối chuẩn bị thế nào rồ", xong liền đứng dậy, ủ ê bước ra ngoài.

"Phu nhân, phu nhân!" Tiết Niệm Chung vội vàng nhảy xuống giường, hại chân vẫn chưa hoàn toàn nghe lệnh, khập khà khập khiễng chạy về phía Hoắc Truy Ân, cản lại: "Phu nhân, Truy Ân, nàng muốn gì?".

Hoắc Truy Ân thấy bộ dạng y như vậy, lập tức ra lệnh: "Ngươi về nằm cho tử tế ".

"Truy Ân, nàng có chuyện muốn với ta, nhất định có chuyện muốn ." Tiết Niệm Chung bỏ cuộc mà vịn chặt lấy bờ vai phu nhân, giờ hai chân y quả tình nhũn ra rồi, thân thể tránh khỏi phải dựa lên người phu nhân.

Có lời muốn , lại chỉ dám trong lòng. Hoắc Truy Ân cùng Tiết Niệm Chung ôm lấy nhau, mặt đối mặt, chỉ sợ y bị ngã. "Để sau này rồi "

", luôn bây giờ." Tiết Niệm Chung lộ ra vài phần kích động, chịu để lỡ thời cơ quý giá này, : "Truy Ân, ta thích nàng, rất thích nàng, còn nàng sao? Có thích ta ?".

Cái này còn cần phải hỏi? Hoắc Truy Ân lẩm bẩm trong dạ, lão tử nếu thích ngươi, vậy có thể để ngươi hết hôn lại sờ, hết sờ lại hôn thế nào? Tuy làm được trọn vẹn chuyện vợ chồng quả có phần tiếc nuối, thế nhưng cũng đủ thân mật rồi, phải biết khắp thiên hạ này còn chưa có kẻ thứ hai dám sờ mông lão tử đâu! Thế là đại thiếu gia thấp giọng đáp tiếng "Ừm".

Tiết Niệm Chung tức thời mặt mày rạng rỡ, nụ hôn lập tức kế theo, hôn đến độ Hoắc Truy Ân trở tay kịp. Mà giờ này hai chân Tiết Niệm Chung có sức, trọng lượng cả cơ thể đều đè lên đại thiếu gia, cứ thế đẩy Hoắc Truy Ân lùi lại phía sau, hai, ba bước liền áp sát bức tường

Hai người ngày nào cũng phải hôn nhau đến mấy bận, chẳng qua nụ hôn phát sinh đột ngột lại nồng nàn kích thích như lần này đúng là chưa từng có. Hoắc Truy Ân bị áp cứng lên tường, môi lưỡi bị y đảo qua lật lại, cả hít thở cũng khó khăn cực đổ. Tiết Niệm Chung thay đổi hẳn dịu dàng săn sóc lúc trước, hôn mạnh mẽ vô cùng, hoàn toàn để lại chút cơ hội phản kháng nào.

"Ưm…" Hoắc Truy Ân bị hôn đến độ tâm trí có phần trống rỗng, vất vả rút hai tay ra ôm chặt lấy cần cổ của Tiết Niệm Chung, đòi hỏi cái ôm thắm thiết hơn, điên cuồng hơn.

Thân thể hai người kề sát, khát vọng được hòa vào làm . Tiết Niệm Chung vộ vã cởi bỏ vạt áo, cạp váy của Hoắc Truy Ân, lột bỏ y phục mà đại thiếu gia mới mặc vào chưa được bao lâu xuống, từng cái từng cái . tha ngất ngây trong biển tình, hoàn toàn ý thức được bản thân vượt qua ranh giới, còn cực kỳ phối hợp mà mở rộng hai tay ra, giúp y cởi bỏ áo ngoài thuận lợi hơn, mãi đến khi… có vật cứng cứ ép sát, làm đau phần thân dưới của , còn vô cùng hăng hái muốn lách vào bên trong.

Hoắc Truy Ân chợt tỉnh cả người, cúi đầu nhìn xuống, phần thân bị lột bỏ chỉ còn sót lại lớp áo lót mỏng tang. Cẩu quan lúc này ra sức chiến đấu với cái váy của hăn, mông lộ ra phân nửa, tiểu huynh đệ cũng sắp xông ra đến nơi rồi!

Tình cảnh ấy như cây gậy giáng thẳng xuống đầu Hoắc Truy Ân, mẹ nó chứ, thế này hỏng bét rồi còn gì? Mắt thấy cẩu quan hết sức tập trung lột váy mình ra, thứ cứng cứng kia còn chà xát giữa hai chân , đại thiếu gia liền hét lớn tiếng "Dừng tay!", dưới tình huống cấp bách, liền đạp luôn cái, trúng ngay vào háng của Tiết Niệm Chung.

Chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, căn phòng lại trở về yên lặng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.