Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 31: Đối chọi gay gắt



Bận rộn cả ngày trời, ngay cả ngụm nước cũng chưa được uống, đến tận giờ Tiết Niệm Chung mới có thể nghỉ ngơi. Hoắc Truy Ân đổi lại nam trang, sớm dặn vú Trần chuẩn bị cơm tối sẵn sàng để Tiết Niệm Chung về nhà có thể dùng cơm canh nóng hổi ngay. Vú Trần vừa nghe có vương gia đến đây, chỉ hận thể lập tức ngắm nghía. Bà bản than sống hơn nửa đời người mà chưa từng thấy hoàng tộc bao giờ, thiếu gia nhất định phải giúp bà thực nguyện vọng này.

Hoắc Truy Ân càng nghe càng thấy bực mình, : “Vú Trần, bà để phu quân nghỉ ngơi lát ”.

Vú Trần bị mắng liền ngoan ngoãn ngậm miệng vào, thức thời thu dọn bát đũa rồi lui ra ngoài. Đợi đến khi bà vú rời , Hoắc Truy Ân liền dính lại gần, quan tâm hỏi: “Lão Chung, mệt lắm à?”.

Phu nhân chủ động lại gần, Tiết Niệm Chung lập tức xốc lại tinh thần, ôm lấy thắt lưng của phu nhân, : “Phu nhân, người giận ta nữa à???”.

“Hứ!” Hoắc Truy Ân quay phắt đầu sang bên, toàn bộ trọng lượng cơ thể lại dồn hết lên người Tiết Niệm Chung, : “Ta đây hẹp hòi như thế!”.

Tiết Niệm Chung nghe vậy cao hứng vô cùng, nắm chặt lấy bàn tay của Hoắc Truy Ân, áp lên má mình, câu chẳng hề ăn nhập: “Truy Ân, ngươi tốt”.

Hoắc Truy Ân thích nhất cũng như khó chống cự nhất mỗi khi Tiết Niệm Chung gọi tên của mình. Y gọi câu khiến chỗ nào chỗ nấy người mềm nhũn cả ra, chủ động dâng đôi môi của mình lên. Tiết Niệm Chung thong dong nhận lấy, khẽ mút lấy đôi môi của đối phương, tựa như nhấm nháp, thưởng thức viên đường, ngọt đến tận tim.

“Lão Chung…” Hoắc Truy Ân bị hôn đến thư thái rồi, tự nhiên chưa thể thỏa mãn, : “Hôm nay ngươi vất vả như thế, nằm xuống , để ta tự tới”.

Tiết Niệm Chung quả thực rất mệt, thê nhưng chỉ cần phu nhân có nhu cầu, tiểu huynh đệ luôn trong trạng thái sẵn sàng, bất cứ lúc nào cũng có thể xông pha chiến trận. “Dược”, y gật đầu, cùng phu nhân than mật lôi lôi kéo kéo đến tật giường, y phục lột bỏ chỉ còn tầng áo lót mỏng tanh…

Ngủ qua đêm, sau khi thức dậy Tiết Niệm Chung cứ ngáp ngắn ngáp dài suốt, lúc gần xuất phát lại nhờ Hoắc Truy Ân mướn mấy đầu bếp về đặc biệt chuẩn bị cơm nước cho đoàn người Tiểu vương gia, nguyên liệu còn phải dùng loại tốt nhất. Hoắc Truy Ân gật đầu đồng ý, trong lòng lại vui vẻ, Tiểu vương gia phải cũng là người sao, cớ gì được ưu đãi đến thế?

Nghĩ vậy, lời dặn vẫn phải làm theo. Hoắc Truy Ân mặc nữ trang chọn vài đầu bếp trụ cột của mấy quán ăn. Lúc đầu ai chịu nhận lời, mọi người đều cực kì sợ hãi vị Tiểu vương gia kia, về sau thấy tiền công đại thiếu gia trả rất cao mới chịu gật đầu. Hoắc Truy Ân dẫn người tới nơi ở tạm thời của Tiểu vương gia, ngờ bị đám hộ vệ cản ngoài cửa, đợi người thông báo xong mới được vào. Thế mà sau khi vào nhà rồi cũng thấy tiểu vương gia đâu, Hoắc Truy Ân cũng chẳng thiết tha gì với công việc thấy mặt y, tự mình an bài đám đầu bếp cho thỏa rồi rời ngay.

Đợi cho đến khi Hoắc Truy Ân rồi, Tiểu vương gia mới chậm rãi bước ra từ trong phòng trong. ra từ lúc Hoắc Truy Ân vừa bước vào cửa y bắt đầu quan sát , gương mặt đó quả thực rất quen, nhất định y nhìn thấy ở đâu rùi, khổ nỗi vò đầu bứt tóc cả đêm cũng nghĩ ra đáp án.

An Quảng Chính cũng hay Tiểu vương gia khổ não vấn đề gì, cả ngày cứ cau tít đôi mày lại, có điều chỉ cần tới làm phiền đám thủ hạ bọn gã gã cũng lười để tâm. “Tiểu vương gia, mời người dùng cháo”. Gã bưng lên bát cháo ngũ sắc bài biện rất đẹp mắt, dùng đến mấy loại nguyên liệu hầm thành. Gã móc cây trâm bạc ra đâm sâu vào cháo, sau khi xác nhận có độc rồi mới dám mời Tiểu vương gia ăn.

Tiểu vương gia nhìn cái thứ đủ màu kia chòng chọc, đầu mày càng nhíu chặt hơn, dường như, mặt mày chó chút… Đột nhiên, y nghĩ ra rồi, nghĩ ra mình nhìn thấy Hoắc Truy Ân ở đâu rồi! Đó là bức họa, bức họa vẽ người, dù được mười phần cũng phải giống sáu, bảy. Bức họa đó là do y cố tình sai người tìm về, nghe là bức họa vẽ võ lâm đệ nhất mỹ nhân. nhân vật quá lứa lỡđủ sức gợi lên hứng thú của y, chẳng qua y chỉ muốn nhìn xem rốt cuộc là người thế nào mới có thể sánh ngang tên tuổi với mẫu thân mình? Trong mắt của y, bất kể người nào cũng thể so được với nét đẹp của mẫu thân. Người trong bức họa kia khiến y chán ghét vô cùng, chỉ hận thể bắt về giết chết! Cuối cùng y cũng hiểu ra vì sao vừa trông thấy thê tử của tiểu huyện quan ythấy ngứa mắt rồi, ai bảo nàng ta có cái mặt khiến người ta chán ghét cơ chứ!

“Quảng Chính”, Tiểu vương gia lập tức ra lệnh, “Ngươi thăm dò thử võ công của thê tử nhà tiểu huyện quan cho ta”. Nếu nàng ta có huyết thống với võ lâm đệ nhất mỹ nhân, vậy nhất địnhbiết võ công, vừa đúng lúc có thể dùng lệnh cấm võ trị tội!

An Quảnh Chính đầu tiên là ngẩn người ra, cả người túa mồ hôi lạnh. Mới đến ngày đầu tiên xuống tay, hơn nữa đối tượng lại là thê tử của quan địa phương, dù xét về tình hay lý cũng thấythích hợp! “Tiểu vương gia, xin thứ lỗi cho thuộc hạ thẳng, chuyện này được ổn thỏa cho lắm…”

“Lớn mật, ngươi dám chống đối lại mệnh lệnh của bản vương à?!” Tiểu vương gia nổi giận.

An Quảng Bình vội vàng khom người xuống : “Thuộc hạ dám, thuộc hạ lập tức làm ngay”, xong gã liền mau chóng đuổi theo đối phương.

Có điều mãi tới tận chạng vạng, An Quảng Chính vẫn chỉ bám theo sau, hề ra tay. Thứ nhất gã biết thân phận đối phương hư thực thế nào, muốn đánh rắn động cỏ; Thứ hai gã cảm thấy đối phương là phận nữ lưu, bản thân đường đường thân trai tráng, bắt nạt đàn bà con còn ra thể thống gì! Đợi mãi đến khi đối tượng bám theo tướng công cùng trở về nhà, nghĩ lúc này ra tayhết đường ăn với Tiểu vương gia mất, bấy giờ gã mới mặt dày mày dạn cản lối hai người trước Tiết gia.

“Ngươi bám theo ta cả ngày, rốt cuộc muốn làm cái gì?” Hoắc Truy Ân sớm phát giác ra có người bám đuôi, thấy đối phương chần chừ hành động, cũng lưu tâm đến.

An Quảng Chính chắp tay : “Tiết đại nhân, Tiết phu nhân, xin thứ lỗi cho An mỗ vô lễ, Tiểu vương gia có lệnh, sai tại hạ tới đây thử võ công của Tiết phu nhân”.

Tiết Niệm Chung vừa nghe liền hoảng hốt, lao lên che trước người Hoắc Truy Ân, : “Hiểu lầm, hiểu lầm rồi, phu nhân của ta biết võ công!”.

“Tiết đại nhân xin lượng thứ cho, An mỗ cũng là bất đắc dĩ”, An Quảng Chính bối rối .

“Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm, xin An hộ vệ hãy dẫn hạ quan tới gặp Tiểu vương gia, để hạ quan giải thích ràng cho ngài ấy!” Tiết Niệm Chung gắt gao che chở cho phu nhân,chịu tránh ra.

Nhất thời Hoắc Truy Ân cũng nghĩ ra được bản thân lộ sơ hở ở chỗ nào, rất lâu rồi động đến võ công, cớ gì vẫn bị phát ? Tiết Niệm Chung và An Quảng Chính còn trong thế giằng co, ai cũng chịu lùi bước, cứ thế này cũng phải là cách giải quyết. liền bảo: “Lão Chung, ngươi cứ tránh ra trước , để ta xử lý”. Tiết Niệm Chung chịu, vẫn cố sống cố chết chắn trước mặt đại thiếu gia, kết quả bị xô ra. Hoắc Truy Ân với An Quảng Chính thế này: “An hộ vệ đúng nhỉ? Ta thấy ngươi cũng là trang hán tử chân chính, bằng chúng ta cá cược phen”.

“Tiết phu nhân coi trọng tại hạ rồi, xin hỏi cá cược thế nào?”, An Quảng Chính hỏi. Bạn đang

“Ta với ngươi luận võ, đánh có chừng mực, phân thắng bại là dừng. Nếu ngươi thắng vậy lúc về gặp Tiểu vương gia ngươi muốn báo cáo thế nào báo cáo thế ấy.” Đại thiếu gia cực kì thoải mái nhàng, Tiết Niệm Chung nghe lại thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Còn nếu ngươi thua phải xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cho Tiểu vương gia biết ta chẳng qua chỉ là phận nữ lưu yếu đuối.”

An Quảng Chính thấy Tiết phu nhân hào sảng như vậy, lập tức đáp lời: “Được, xin Tiết phu nhân cứ yên tâm, An mỗ nhất định tuân thủ lời hẹn trước”.

“Mời.” Hoắc Truy Ân bảo Tiết Niệm Chung đứng dẹp qua bên, tránh tai bay vạ gió. Tiết Niệm Chung lại nhất quyết chịu tránh khiến sốt ruột quát ầm lên: “Đừng có làm loạn nữa, mau tránh ra”.

“, phải… phu nhân, vũ khí của ngươi tính sao?” Ánh mắt của Tiết Niệm Chung dõi về phía thanh đao đeo bên người An hộ vệ.

Hoắc Truy Ân cũng đưa mắt nhìn An hộ vệ, đối phương ngược lại rất khách khí làm tư thế “mời”, ý bảo: vội, ta chờ ngươi lấy vũ khí tới. Có lấy tới cũng bị khóa chặt cứng rồi! Hoắc Truy Ân bĩu môi, bản thân chỉ lo cuộc sống hạnh phúc với Lão Chung, sớm ném Đoạn Thủy Kiếm lên tít chín tầng mây. “Lão Chung, tùy tiện tìm giúp ta thứ gì đó thích hợp, cầm được tay.”

Tiết Niệm Chung đảo mắt nhìn bốn phía vòng, cuối cùng tập trung vào thứ vũ khí vú Trần quen sử dụng: Chổi quét. Khóe miệng Hoắc Truy Ân co giật, chỉ run run nhả ra được mấy chữ: “Dài quá…”.

Rắc! Đại thiếu gia dùng cước, đạp cho cây chổi gãy làm hai nửa, nhặt đoạn cán chổi lên cầm thử, ngờ lại rất được, chẳng trách vú Trần cứ dùng thứ này làm vũ khí hành hung mãi. “An hộ vệ, mời.”

An Quảng Chính trông thấy cán chổi kia, tâm trạng có phần khó tin được, có phần sao hiểu nổi, có phần thẹn quá hóa giận, đây chẳng phải là sỉ nhục gã sao?! Thế này khinh thường người khác quá, tốt xấu gì gã cũng là Đới đao hộ vệ ngàn dặm mới chọn được người, nữ nhân này lại muốn dùng cán chổi quét đánh ngã gã ư? “Tiết phu nhân, mời!”, thanh điệu của gã cao vút, bảo đao lập tức tuốt khỏi vỏ.

Hoắc Truy Ân bình tĩnh như , tay cầm chổi quét nghênh đón cường địch, Tiết Niệm Chung tức thời cảm thấy hãi hùng thay cho !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.