Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 32: Tai vạ đến nơi



Qua được mấy chiêu, Hoắc Truy Ân đột nhiên phát ra cán chổi là thứ binh khí cực kỳ... “bá đạo”. Đừng trông cây đao kia của An Quảng Chính múa ra chiêu ra trò, so lực sát thương còn khuya mới bì được với cán chổi. Đao kiếm có mắt, nếu chỉ là luận võ, đôi bên lại chẳng có thù sâu hận lớn gì, đương nhiên thể dùng đến sát chiêu. Còn cán chổi lại khác, nó chỉ là cây gậy, đại thiếu gia hoàn toàn cần bận tâm An hộ vệ bị nó chém chết, đâm chết, chọc chết, hễ nâng cán chổi lên là có thể mặc sức vung tới mà cần suy nghĩ. An hộ vệ rút đao, gậy; An hộ vệ đá chân, gậy; An hộ vệ đứng yên nhúc nhích, mấy gậy liền!

An Quảng Chính bị nện vào đầu, tức hai mắt hoa lên, gã lại thể vung đao chém lại. Ban nãy khi lưỡi đao xẹt qua y phục của Tiết phu nhân gã sợ đến mồ hôi lạnh đầm đìa. Bản thân vô lễ, tới đây mạo phạm, nếu làm bị thương người ta đúng là hết đường thoát tội.

Hoắc Truy Ân giáo huấn đối phương chẳng hề khách khí, công phu của An hộ vệ quy củ đâu ra đấy, cũng phải tốt, thích hợp hành quân đánh trận, chẳng qua đánh nhau với đại thiếu gia lại rất bất lợi, mới mấy gậy bị đánh cho ôm chân ôm tay.

“Phu nhân, phu nhân, hạ thủ lưu tình.” Tiết Niệm Chung trốn ở bên thấy thắng bại phân, vội vàng lao lên khuyên can.

Hoắc Truy Ân ném cán chổi , chắp tay : “An hộ vệ nhường rồi”.

An Quảng Chính thi đao vào vỏ, khách khí : “Tiết phu nhân võ công tinh diệu, An mỗ cam bái hạ phong”. Võ công của Tiết phu nhân quả thực tầm bản thân, may mà đối phương chỉ dùng chổi quét, nếu đổi thành thứ vũ khí gì sắc bén, bản thân chẳng phải lìa chân lìa tay lìa luôn cái cổ?

Tiết Niệm Chung thấy người ta bị đánh cho khập khà khập khiễng, khỏi có phần lo lắng, : “An hộ vệ, ngài có ổn ? Chuyện kia, chuyện kia...”.

“Tiết đại nhân xin hãy yên tâm, An mỗ nhất định giữ lời”, xong An Quảng Chính liền cáo biệt, trở về báo cáo kết quả nhiệm vụ với Tiểu vương gia.

Thấy đối phương rồi, Tiết Niệm Chung vội vàng nâng tay của phu nhân lên xoa nắn, : “Phu nhân vất vả rồi, có điều ban nãy ngươi ra tay nặng quá”.

Hoắc Truy Ân bất bình đáp trả: “Gã dùng đao ta dùng chổi, có thể nặng tay sao?”. Tiết Niệm Chung cảm thấy câu này cũng rất có đạo lý, vốn dĩ binh khí thua người khác bậc, nếu lại nhân nhượng nữa tổn thất to. Trận chiến này cũng khiến đại thiếu gia nhớ đến vấn đề nghiêm trọng sớm bị quên tuốt luốt, vội vàng túm lấy y phục của Tiết Niệm Chung, : “Lão Chung, chìa khóa của Đoạn Thủy Kiếm ở chỗ nào? Đưa cho ta”.

Tiết Niệm Chung vẫn luôn ghi nhớ lời dạy bảo của nhạc phụ đại nhân, từ chối: “Nếu phu nhân sử dụng Đoạn Thủy Kiếm e bị người ta phát giác, đến lúc đó chuyện lại càng rầy rà”.

“Hứ, ngươi có lý.” Hoắc Truy Ân bực dọc bảo. ra cái khiến khó chịu chính là việc bản thân lại có thế ném tuốt thanh kiếm lên tận chín tầng mây.

Tiết Niệm Chung ôm lấy phu nhân vào lòng, về phòng rồi bóp vai đấm lưng cho phu nhân, chẳng mấy dỗ cho đối phương vui vẻ. Vú Trần cười tủm tỉm nghênh đón hai vị chủ tử về nhà, lại phát cây chổi gác ngoài cửa gãy làm hai nửa, lập tức đứng đó giậm chân bình bịch, chửi ầm lên: “Thằng oắt nhà nào làm hỏng chổi quét nhà ta?!”. Hai người kia chột dạ, lẳng lặng trở về phòng, cài cửa lại.

An Quảng Chính trở về báo cáo với Tiểu vương gia, Tiết phu nhân chỉ là nữ tử yếu đuối, hề biết chút võ công nào, bản thân vừa tới dọa cho đối phương nước mắt lưng tròng, khiến gã khỏi thấy hổ thẹn.

“Chẳng hề biết chút võ công nào?” Tiểu vương gia cao giọng, ánh mắt quét qua người An Quảng Chính, tức giận hỏi: “Thế thương tích người ngươi từ đâu mà có?”. Lành lặn ra lại khập khiễng trở về, ban nãy lúc quỳ còn mặt nhăn mày nhó.

“Thuộc hạ cẩn thận bị ngã ạ”, An Quảng Chính trả lời.

“?” Tiểu vương gia tài nào tin nổi.

“Chính xác hoàn toàn, tuyệt có nửa điểm dối lừa”, An Quảng Chính khăng khăng mực.

Tiểu vương gia rất nghi ngờ, lại chẳng có cách nào, kẻ tôn quý như y thể tự mình thử được, đành bảo đối phương mau cút ra ngoài, đừng lởn vởn trước mặt làm ngứa mắt y. ngờ An hộ vệ vừa mới ra chưa được bao lâu lại chạy về, Tiểu vương gia hận gã vô dụng, ngặt nỗi hết lần này tới lần khác đều tìm ra được khuyết điểm nào, giận dữ quát: “Ngươi lại dám quấy rầy bản vương nghỉ ngơi?!”.

“Tiểu vương gia, Đồng tướng quân tới.” An hộ vệ bị Tiểu vương gia mắng quen, hoàn toàn để tâm.

Tiểu vương gia lấy làm kinh hãi lắm, Đồng tướng quân là thủ hạ tâm phúc của phụ vương, giờ lão phụ trách việc tiêu diệt những phần tử võ lâm ngoan cố, tới chỗ này nhất định là có chuyện lớn xảy ra. “Mau mời vào trong!”

Đồng tướng quân chỉ dẫn theo đội quân tới đây, thân khoác quân phục, phong trần mệt mỏi, quỳ gối trước mặt Tiểu vương gia: “Tham kiến Tiểu vương gia”.

“Đồng tướng quân, mời đứng dậy.” Tiểu vương gia điệu bộ mười phần, dáng vẻ vô cùng cao ngạo: “ biết tướng quân tới đây vì chuyện gì?”.

Đồng tướng quân lập tức đáp lời: “Hồi bẩm Tiểu vương gia, chúng thần đuổi bắt tên tội phạm truy nã quan trọng đến tận đây lại để mất dấu . Thần sai người canh giữ cổng thành nghiêm ngặt, đoán rằng kẻ kia chạy ra được, nhất định náu vào nhà dân, lại biết Tiểu vương gia ở đây mới cố ý tới bẩm báo, rất mong Tiểu vương gia hạ lệnh lục soát thành”.

Tiểu vương gia nghe thế lập tức vui vẻ hẳn lên. Cái nơi rách nát này rặt đám nhà quê, đào đâu ra chỗ dùng tới lệnh cấm võ? Kẻ duy nhất có khả năng biết võ công lại bắt được sơ hở nào,ràng là lãng phí thời gian! Giờ rốt cuộc cũng có tội phạm truy nã tới đây, vừa khéo để y bắt về tranh công với phụ vương. “Được được, An hộ vệ, mau gọi cái tên... cái tên tiểu huyện quan đó tới đây.” Tiểu vương gia chẳng thèm lưu tâm tên của đối phương, chỉ nhớ được đó là quan huyện của vùng này.

An hộ vệ nhận lệnh, kéo đôi chân khập khiễng mà , Đồng tướng quân khỏi thầm thắc mắc, An hộ vệ chính là cao thủ hàng đầu trong đám hộ vệ, vì sao lại bị thương như thế? Nghi vấn vừa đề ra bị câu của Tiểu vương gia đẩy trở về.

“Tự ngã đấy.” Tiểu vương gia đời nào thèm quan tâm An hộ vệ làm sao, y : “Đừng nhắc chuyện ấy nữa, mau cho bản vương biết ngươi truy bắt kẻ nào, có quan trọng ? Có đủ sức nặng ?”.

Đồng tướng quân dám cãi lời, báo cáo đúng tình hình thực tế, lòng lại vẫn vướng bận về vết thương của An hộ vệ.

Lại về Tiết Niệm Chung và Hoắc Truy Ân, lúc hưởng thụ thế giới ngọt ngào của hai người lại đột nhiên bị cắt ngang, An hộ vệ dẫn người trong nỗi áy náy khôn cùng, Hoắc Truy Ân chỉ có thể trơ mắt nhìn theo. Đợi người vừa rời khỏi, Quế Viên liền xông vào, ghé tai thầm với đại thiếu gia rằng: Chuyện lớn xong!

“Làm sao?” Hoắc Truy Ân quả thực nghĩ ra con tiểu nha đầu này có thể có chuyện lớn gì.

Quế Viên đưa mắt nhìn trái nhìn phải, thái độ cực kỳ khẩn trương, ép giọng xuống thấp hết mức có thể, : “Lạc công tử tới rồi”.

“Cái gì?! Ưm ưm!” Hoắc Truy Ân vừa rống lên tiếng nhanh chóng bị Quế Viên bịt miệng lại.

“Suỵt! Thiếu gia, cậu giọng chút nào. Lạc công tử bị thương, em để cậu ấy ở trong phòng chứa củi. Cậu mau theo em xemngười ta thế nào”, Quế Viên thấy đại thiếu gia giãy giụa ngừng, càng giữ chặt hơn.

Hoắc Truy Ân đẩy văng Quế Viên ra, thở hổn hển hỏi: “Ban nãy lão Chung ở đây sao ngươi ?”. Chuyện lớn thế này nhất định phải thương lượng với lão Chung!

“Cậu...” Hai gò má của Quế Viên đỏ bừng lên, : “Hai người vừa trở về liền trốn trong phòng thầm to, làm sao em dám tới gõ cửa chứ!”.

“Ngươi...” Hoắc Truy Ân bị nghẹn đến hụt cả hơi, tức mình : “Hôm nay chúng ta làm!”. Thường ngày hai người quá khoa trương, thế nên chỉ bóp vai với đấm chân thôi cũng bị hiểu lầm.

Quế Viên đời nào chịu tin, nàng : “Rốt cuộc cậu có gặp người ta ?”.

“Còn dẫn đường !”, Hoắc Truy Ân gào trả, cùng nha đầu tới phòng chứa củi.

Lạc Cạnh Thiên bị thương nhiều chỗ, thương thế tương đối nặng, miệng vết thương kết vảy, Quế Viên cũng tiến hành xử lý tạm thời. Lúc Hoắc Truy Ân đến kiểm tra phát ra miệng vết thương đồng nhất, vết thương do đao, do kiếm, do tên đều có cả, chắc hẳn bị người ta vây đánh.

“Lạc đại ca, đại ca”, Hoắc Truy Ân lo lắng thôi, liên tiếp gọi mấy tiếng liền.

Lạc Cạnh Thiên thần trí có phần tỉnh táo, mở mắt ra thấy là liền lập tức có tinh thần hơn chút, vội kêu lên: “Ân muội, cuối cùng đại ca cũng gặp được muội rồi”.

Hoắc Truy Ân cúi đầu nhìn bản thân, mẹ nó cứ, vẫn chưa kịp đổi sang nam trang. “Đại ca, huynh cứ nghỉ ngơi trước , đệ tìm ít thuốc chữa thương về.”

Thấy người sắp rời , Lạc Cạnh Thiên vội vàng túm lấy cổ tay của Hoắc Truy Ân, : “Ân muội, có thể gặp được muội, đại ca có chết cũng còn gì hối tiếc”.

“Đại ca, huynh lung tung gì đó!” Hoắc Truy Ân gỡ bàn tay nắm chặt của Lạc Cạnh Thiên ra, dấu máu hình bàn tay lưu lại ống tay áo, : “Huynh chết, đệ để cho huynh chết. Huynh cứ nghỉ ngơi cho tốt, đệ nghĩ biện pháp”. xong liền dặn dò Quế Viên chăm sóc Lạc Cạnh Thiên cẩn thận, nhớ kỹ được để người ta phát .

Sau khi trở về phòng thay y phục, Hoắc Truy Ân xuất môn mua thuốc. phát ven đường có thêm binh sĩ tuần tra, vòng tới cửa thành liền trông thấy binh lính hùng hậu đứng gác, khiến khỏi đau đầu xem nên xử lý thế nào? Đợi đến khi tới Tế Nhân Đường, liền trông thấy quan binh căn dặn nếu trong mấy ngày này có người tới mua thuốc trị thương, nhất định phải bẩm báo. Ông chủ Chung luôn miệng vâng dạ, trông thấy Hoắc Truy Ân liền vội vã kêu lên “Tiết phu nhân, Tiết phu nhân”, sau đó ra nghênh tiếp. Hoắc Truy Ân mình tới bốc thuốc cho mẹ chồng, mua vài thang thuốc bổ xong liền trở về nhà, càng bối rối hơn.

Tiết Niệm Chung bị gọi tới diện kiến Tiểu vương gia, ý tứ của Tiểu vương gia rất ràng: Lục soát thành, quật tung ba thước đất lên cũng phải đào được người ra, ai chứa chấp tội phạm, chém đầu!

“Tiểu vương gia, xin chờ , mong Tiểu vương gia nghe tiểu quan lời.” Tiết Niệm Chung vội đứng ra trước khi Tiểu vương gia hạ lệnh. Tiểu vương gia bực mình liếc y, cho phép . Y vội thưa: “Tiểu vương gia, vùng đất này từ trước đến nay vốn thái bình, chưa hề gặp qua võ lâm nhân sĩ, những người sống ở đây đều là bà con dân quê, nếu đột ngột lục soát thành chì sợ khiến mọi người hoảng loạn. bằng trước tiên cứ dán tờ bố cáo, cho mọi người biết có nghi phạm náu trong thành, mong dân chúng cung cấp manh mối, đừng mắc vào tội che giấu tội phạm, nếu ba ngày sau vẫn có tin tức gì lúc đó lục soát thành vẫn chưa muộn”. Những lời này hợp tình hợp lý, lập tức nhận được ủng hộ của Đồng tướng quân.

Tiểu vương gia chỉ cảm thấy tên quan huyện tép riu này lá gan , : “Bản vương cần ngươi dạy!”.

“Tiểu quan dám.” giọt mồ hôi rớt khỏi trán Tiết Niệm Chung.

“Người đâu!” Tiểu vương gia gọi đám thuộc hạ tới, ra lệnh: “Làm... làm theo lời y ”.

Mãi sau khi đêm đến Tiết Niệm Chung mới trở về nhà, Hoắc Truy Ân sốt ruột như kiến bò chảo nóng, thế nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, Tiết Niệm Chung đưa qua bình thuốc trị thương.



“Mang cho Lạc biểu ca dùng ”, Tiết Niệm Chung .

Hoắc Truy Ân kinh ngạc thôi, hỏi: “Ngươi... Sao ngươi lại biết?”.

“Đồng tướng quân ông ấy truy bắt Lạc Cạnh Thiên.” Tiết Niệm Chung chuyến liền biết chuyện, cũng đoán được nghi phạm trốn trong nhà mình, nếu lục soát thành rắc rối to!

Hoắc Truy Ân cảm thấy khó mà tin được, lại hỏi: “Vậy sao ngươi biết đại ca bị thương?”.

“Nếu bị thương trốn thoát từ lâu rồi”, Tiết Niệm Chung trả lời. Nếu bị thương nặng sao lại bị người ta vây ở trong thành?

“Lão Chung, ngươi quá lợi hại!” Hoắc Truy Ân sán lại gần hôn Tiết Niệm Chung cái, : “Thế thuốc trị thương ngươi lấy đâu ra? Cả ta cũng mua được”.

Tiết Niệm Chung trả lời thành thực: “Ta tới xin An hộ vệ, lúc luận võ với gã ngươi bị trặc tay”.

Hoắc Truy Ân thầm cảm khái, bản thân có tướng công thông minh, quả may mắn biết chừng nào, : “Vậy giờ làm nào đây? Ta thấy chỗ nào cũng có quan binh cả”.

“Trong vòng ba ngày nhất định phải đưa Lạc Cạnh Thiên , để ta nghĩ cách, phu nhân đừng lo lắng”, Tiết Niệm Chung trấn an. “Ngươi cứ xem Lạc biểu ca thế nào trước .”

Hoắc Truy Ân gật đầu liên tục, may mà có lão Chung nếu quả cũng chẳng biết phải giải quyết thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.