Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 33: Tình thủ túc



Tiết Niệm Chung cảm thấy phòng chứa củi được thỏa đáng cho lắm, tuy rằng rất kín đáo, dễ bị người ta xem , nhưng bất kể là đun nước, xào rau hay nấu cơm đều cần dùng tới,vũ Trần, Thanh Bình ai cũng có thể vào, giấu Lạc biểu ca ở đây có nguy cơ bị phát bất cứ lúc nào. Hai người đương nhiên cáo trạng, chỉ sợ họ nhất thời lỡ miệng, đến lúc đó hết cách vãn hồi! Hoắc Truy Ân hoàn toàn tán đồng với ý kiến của lão Chung, hỏi y xem nên để người ở chỗ nào? Tiết Niệm Chung cân nhắc trong chốc lát, nhớ ra nhà mình còn gian khách phòng khuất mắt, thường ngày Tiết gia cũng có người khách nào cần dùng tới, gian ấy cách xa phòng chính, đám vú Trần cũng rất ít khi qua, chắc hẳn an toàn.

Thế là đôi vợ chồng trẻ lợi dụng bóng đêm lén lén lút lút di rời Lạc Cạnh Thiên. Tiết Niệm Chung vốn định cõng người qua đó, lại phát bản thân tâm có thừa mà sức chẳng đủ, căn bản cõng nổi người ta, thế còn sẵn lòng để phu nhân cõng. Đến cuối cùng mỗi người góp phần sức lực, chung tay khiêng người vào trong phòng, đặt lên giường. Hai người dám thắp đèn lộ liễu, cố gắng điều chỉnh ngọn đèn cho tù mù tối, chỉ vừa đủ để nhìn thấy miệng vết thương mà đắp thuốc xử lý.

Lạc Cạnh Thiên tuy rằng thương tích chằng chịt nhưng đều trí mạng. Dù sao gã cũng là cao thủ hàng đầu, tất cả những nơi hiểm yếu đều tránh được, cũng kịp thời điểm mất huyệt đạo cầm máu, hoàn toàn nguy hiểm đến tính mạng. Sau khi rửa sạch và đắp thuốc lên, miệng vết thương còn gì đáng ngại, chỉ cần chờ người tỉnh lại nữa thôi. Hoắc Truy Ân và Tiết Niệm Chung chuẩn bị rời , để đối phương nghỉ ngơi tử tế.

Đúng lúc này, Lạc Cạnh Thiên lại phát ra thanh. Gã trong tình trạng hôn mê, khó mà khẳng định được là do miệng vết thương đau đớn khiến gã rên lên, hay là nằm mơ thấy cái gì, chỉ nghe gã ú ớ gọi cái gì, khó khăn lắm mới nghe ra được tiếng gã gọi là “Ân muội”.

Hoắc Truy Ân tức cảm thấy xấu hổ vô cùng, sợ đến độ thân người đầm mồ hôi lạnh. Tình cảnh này mà bị vú Trần nhìn thấy, nghe thấy có trăm cái miệng cũng khó mà biện bạch cho xong.quay đầu nhìn sang Tiết Niệm Chung, cười gượng: Đại ca, huynh ấy… mớ ấy mà”.

“Ân muội… Ân muội…” Lạc Cạnh Thiên càng gọi thiết tha hơn, từ thốt ra khỏi miệng cũng càng lúc càng ràng, tay hơi nâng lên, giống như dò dẫm tìm kiếm cái gì.

Người có ngu ngốc đến mức nào cũng trông ra được y muốn tìn Ân muội! Hoắc truy Ân biết nên xử lý thế nào mới tốt, đưa mắt nhìn Lạc đại ca của , lại đưa mắt nhìn lão Chung, quay đầu, vò tóc, lặng thinh câu nào. ra đưa tay ra cũng chẳng phải chuyện gì to tát, ngặt nỗi đứng trước mặt lão Chung mà làm thế lại rất có vấn đề! Bản thân tốt xấu gì cũng là người có chồng, sao có thể tùy tiện cùng người khác làm ra động tác thân mật được?

Tiết Niệm Chung cũng đứng sững ngay bên cạnh, hết nhìn phu nhân lại nhìn Lạc biểu ca. y cũng chẳng thích thú gì với tình cảnh này, nhưng rồi lại thể tính toán so bì với người bị thương được, giờ điều quan trọng nhất là làm sao cho Lạc biểu ca đừng luôn miệng kêu “Ân muội, Ân muội” thế này nữa, nếu dẫn người khác đến đây to chuyện!

Thế nên Tiết Niệm Chung chủ động thò tay qua, tay của người học văn vẫn có khác biệt so với tay của kẻ học võ, ngón tay thon dài, cứng mềm vừa phải. Lạc Cạnh Thiên trong cơn hôn mê cứ nghĩ đó là bàn tay nhắn mềm mại của nữ nhi, liền nắm chặt lấy như người chết đuối vớ được cọc, hô hấp chẳng mấy chốc yên ổn trở lại, cũng mớ gì nữa, an tĩnh thiếp .

Tiết Niệm Chung thong thả rút tay ra, kéo chăn đắp cho đối phương cẩn thận, sau đó : “Mấy ngày này, tốt nhất phu nhân nên ở trong nhà canh chừng lạc biểu ca, phòng ngừa vạn nhất”.

“Ta với đại ca có chuyện gì đâu”, Hoắc Truy Ân chỉ sợ bị hiểu lầm, vội vàng .

“Ta biết.” Tiết Niệm Chung đương nhiên tin tưởng phu nhân của mình rồi, y vẫn phân được tình và tình huynh đệ, : “Chúng ta cùng trở về phòng , đừng quấy rầy Lạc biểu ca nghỉ ngơi”.

Hoắc Truy Ân mừng khấp khởi, níu lấy cánh tay của Tiết Niệm Chung, hỏi: “Về phòng định làm gì?”.

Tiết Niệm Chung xoa cằm mà cười, đáp rằng: “Hay là… chúng ta thương lượng chút xem nên đưa Lạc biểu ca ra khỏi thành thế nào?”.

“Chỉ thương lượng chuyện ấy thôi à?” Hoắc Truy Ân vừa trông thấy cái bộ dạng giả vờ đứng đắn của Tiết Niệm Chung liền hận thể xông tới lột sạch y ra.

Tiết Niệm Chung ôm lấy thắt lưng của phu nhân, kề sát bên tai bảo: “Vậy xin theo ý tứ của phu nhân… mình làm thêm mấy chuyện khác nữa?”. xong, hai người liền vội vã chạy về phòng, leo thẳng lên giường.

Sáng sớm hôm sau, Tiết Niệm Chung tiếp tục ứng phó với Tiểu vương gia, Hoắc Truy Ân ở lại nhà trông nom Lạc Cạnh Thiên. vừa sợ đối phương bị đói, lại sợ đối phương chạy ra ngoài, liền điều cả Quế Viên tới đứng canh, thay phiên chăm sóc.

Khi Lạc Cạnh Thiên tỉnh lại thần trí khôi phục hoàn toàn, chuyện tối hôm qua gã nhớ lắm, chỉ mang máng nhớ rằng bản thân mạo muội nắm lấy tay Ân muội, quả thực là… quá vô lễ! Gã muốn xin lỗi Ân muội vì lỗ mãng đêm qua, lại trông thấy Hoắc Truy Ân mặc thân nam trang đẩy cửa bước vào, tiêu sái thoát tục hệt như Hoắc Truy Ân mà gã quen thuộc ngày xưa.

“Đại ca, huynh tỉnh rồi.” Hoắc Truy Ân bưng chén cháo nóng hôi hổi tay.

“Ân muội, làm phiền muội rồi.” Lạc Cạnh Thiên quan sát cách ăn mặc của Hoắc Truy Ân, quả thực rất quen thuộc, chẳng hiểu sao lại cảm thấy có gì đúng lắm, liền bảo: “Ân muội, sao muội lại mặc nam trang rồi? là muội mặc nữ trang trông vẫn đẹp hơn”.

Tâm tình phơi phới của Hoắc Truy Ân lập tức vơi nửa. Đẹp cái đầu ngươi ấy! hề thích nữ trang, bất đắc dĩ lắm mới phải mặc, nếu người câu này phải là đại ca kết nghĩa của nhất định phải xông lên cho đối phương hai đạp. “Đại ca”, bất mãn , “Huynh và đệ quen nhau lâu như thế, đệ là nam hay nữ huynh nhìn ra sao? ràng đệ là nam nhân mà, có chỗ nào giống nữ nhân!”.

Hoắc Truy Ân ào ào tràng, Lạc Cạnh Thiên nghe xong mà trợn mắt há mồm ra. Ý tứ cơ bản gã nghe hiểu, đó là Ân muội phải là Ân muội, vẫn cứ là Ân đệ! thực này quả hệt như sấm sét giữa trời quang, nhất thời khiến gã khó mà chấp nhận được, kinh hãi đến độ sao khép được miệng vào, mãi nửa ngày sau mới ngập ngừng được câu: “Ân… đệ, vậy, vậy vậy vậy… Tiết đại nhân là nữ tử sao?”.

Hoắc Truy Ân giật nảy mình, : “Sao có thể thế được? Đương nhiên y là nam nhân!”.

“Vậy… hai người phải là phu thê sao?”, Lạc Cạnh Thiên lại càng chẳng hiểu ra sao. Nếu đôi bên đều là nam nhân cả, sao lại kết thành phu thê?

Hoắc Truy Ân cảm thấy nếu từ chuyện bản thân bị ép gả cho Tiết gia phải kể đến khi tối mịt mất, hơn nữa cả câu chuyện ấy quá phức tạp, quá đáng sợ, quá… mất mặt, liền dứt khoát đáp: “Nam nhân lại làm sao? Đệ và lão Chung đôi bên có tình, ái mộ lẫn nhau, muốn bạc đầu răng long, trọn đời trọn kiếp, có gì đúng sao?”.

Lạc Cạnh Thiên trơ ra như phỗng, những đả kích gã gặp phải trong ngày hôm nay còn nhiều hơn cả đời này cộng lại! Đầu tiên Ân muội ngày nhớ đêm mong lại biến trở về nam nhân, tiếp đó Ân đệ chẳng hề e ngại mà thừa nhận bản thân nam nhân khác! Loạn, quả thực loạn quá rồi, nhưng tuy rằng tối rắm vẫn có điểm gã thấy cực ràng, bất kể là nam hay nữ, gã đều phải người Ân đệ chọn!

“Đại ca, huynh ăn chút cháo ”, Hoắc Truy Ân bưng bát cả nửa ngày, giục giã đối phương.

Lạc Cạnh Thiên còn chưa khôi phục lại tinh thần, : “Cảm ơn Ân đệ, đệ cứ để tạm ở đó , ta vẫn còn hơi mệt, muốn ngủ thêm chốc”.

Hoắc Truy Ân đặt cháo sang bên, lại : “Đại ca, quan binh truy bắt huynh vào thành rồi, lùng sục khắp nơi. Huynh nhớ đừng rời khỏi gian phòng này, nếu có chuyện gì cần cứ với đệ và Quế Viên”.

Lạc Cạnh Thiên gật đầu, áy náy : “Đại ca liên lụy đệ rồi”.

Hoắc Truy Ân xua tay: “Đệ và huynh là huynh đệ vào sinh ra tử, nhắc tới hai chữ liên lụy làm gì. Lão Chung mau chóng nghĩ cách đưa huynh ra khỏi thành, tạm thời huynh cứ yên tâm ở nơi này dưỡng thương cái ”.

“Đa tạ.” Lạc Cạnh Thiên khách khí đáp lời, trước đây gã có thể vì hai tiếng huynh đệ này mà liều mạng sống, giờ lại chỉ cảm thấy nó quá đỗi chói tai.

Hoắc Truy Ân hoàn toàn phát giác ra bất ổn của gã, lại hỏi: “Đại ca, từ lúc huynh đến đây đệ vẫn thấy Truy Phong Đao của huynh đâu, sao thế?”

Lạc Cạnh Thiên thở dài tiếng, than rằng: “Trong trận giao chiến với Sở giáo chủ, Truy Phong Đao bị nứt, về sau ta lại bị quân triều đình mai phục tập kích, nó gãy luôn rồi”. Sở giáo chủ chính là người đứng đầu ma giáo, võ công cực kỳ cao, hoàn toàn xứng đáng là thiên hạ đệ nhất.

Hoắc Truy Ân thấy vẻ mặt gã rầu rĩ chán chường, an ủi: “Đại ca đừng đau buồn, ngày sau tìm bảo đao khác là được”.

Lạc Cạnh Thiên lại nghe ra tầng hàm nghĩa khác: Huynh đừng đau buồn, ngày sau tìm người khác là được. “Lời Ân đệ rất phải, đại ca hiểu rồi.”

Hoắc Truy Ân rời khỏi phòng, để mình gã nghỉ ngơi. Gã chết lặng nằm ở giường, ánh mắt nhìn về phía bát cháo kia. Nếu gã đau lòng nhất định là dối, ra chỉ trách gã chẳng có mắt, đúng như lời Ân đệ , là nam sao mà là nữ sao? Chỉ cần lòng nhau, ai còn bận tâm nhiều chuyện như vậy nữa? Chỉ đáng tiếc, trước khi Ân đệ thành thân gã nhìn được tình cảm của bản thân mình, đợi đệ ấy gả cho người khác rồi mới hối hận có tác dụng gì? chỉ vô dụng, còn làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường tại của Ân đệ. Lần này nếu làm hại phu phụ Ân đệ, vậy gã có chết cũng hết được tội này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.