Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 34: Gió mưa sắp tới



Tiết Niệm Chung sải những bước chân nhõm trở về nhà, dường như tâm tình vô cùng tốt. Hoắc Truy Ân ra đón y, liền nghe y bảo chuyện của Lạc biểu ca được tích cực chuẩn bị, trong vòng hai ngày có thể đưa được người . Hoắc Truy Ân mừng lắm, luôn miệng gọi Tiết Niệm Chung hoài, nghe đến là thân thiết, kéo y ngồi vào bàn dùng cơm. Bữa cơm này mọi người trong gia đình ăn vô cùng vui vẻ, khí thuận hòa. Tiết mẫu quên căn dặn nhi tử phải nghiêm túc làm tròn bổn phận, làm việc thu mình, Tiết Niệm Chung liên tục thưa vâng, xin mẫu thân cứ yên lòng, bản thân chú ý.

Hoắc Truy Ân sợ bị phát nên tới khách phòng thường xuyên, chỉ sai Quế Viên thầm đưa cơm qua đó, thuận tiện Lạc Cạnh Thiên kiên nhẫn chờ thêm hai ngày nữa đưa gã ra khỏi thành. Lạc Cạnh Thiên tiếng "Cảm tạ", bộ dạng như có điều gì suy nghĩ. Gã thử dò hỏi Quế Viên liệu có mang lại chuyện gì phiền phức hay . Quế Viên , gia tự mình xử lý ổn thỏa. Lạc Cạnh Thiên lắc đầu than thở, mình làm liên lụy đến Ân đệ và Tiết đại nhân. Quế Viên khuyên gã chớ nên tự trách, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, mọi chuyện rồi có biện pháp giải quyết. Lạc Cạnh Thiên lần nữa cảm ơn nàng khuyên nhủ, đưa mắt nhìn nàng rời , sau đó lại lâm vào trầm tư.

Hoắc Truy Ân và Tiết Niệm Chung trở về phòng, nhân lúc trời còn sớm, liền muốn làm mấy chuyện thường ngày vẫn hay làm. Hai người quấn lên đến đệm, y phục cởi ra phân nửa, Tiết Niệm Chung lại đột nhiên dừng động tác.

"Sao lại dừng?" Hoắc Truy Ân vừa mới tiến vào trạng thái, dùng đầu gối huých Tiết Niệm Chung ở phía mấy cái.

Tiết Niệm Chung trả lời, có phần xấu hổ, "Phu nhân, lát nữa ngươi mà kêu lên tính sao?".

"Cái gì mà tính sao?", Hoắc Truy Ân khó hiểu hỏi lại, thường ngày phải cũng vậy ư?

Người trong nhà nghe quen, Tiết Niệm Chung sợ, chỉ có điều… "Lạc biểu ca đó…"

Hoắc Truy Ân đột nhiên bừng tỉnh. Tối hôm qua Lạc đại ca vẫn còn hôn mê nhưng hôm nay hồi tỉnh, khách phòng lại cách đây xa. Nếu để đối phương nghe được, vậy bảo sau này làm thế nào đứng được trước mặt đại ca đây? "Hay là… ngươi bịt miệng ta lại?"

Tiết Niệm Chung sững nguwoif, cảm thấy chủ ý này cũng tạm được, lại có phần hơi kích thích quá đà, đành lòng : "Làm thế có ổn ?".

Hoắc Truy Ân hừ tiếng: "Có cái gì mà được?".

Tiết Niệm Chung liền vươn tay cầm tới chiếc khăn bằng lựa, quấn thành túm, chuẩn bị nhét vào trong miệng Hoắc Truy Ân. "Chờ chút ", Hoắc Truy Ân liên tiếng ngăn cản, lại : "Hay là ngươi trói luôn tay ta lại ?". Tiết Niệm Chung trợn tròn hai mắt, dám làm gì, Hoắc Truy Ân lại bổ sung thêm: "Nếu ta nhịn được mà giật khăn lụa ra làm thế nào?", xong, liền giơ hai tay ra trước mặt Tiết Niệm Chung.

Tiết Niệm Chung nuốt ngụm nuốt bọt, rút dây lưng ra buộc hai tay Hoắc Truy Ân lại, sau đó đẩy chúng lên đầu giường, dùng phần dây còn thừa thắt nút vào mép giường. "Truy Ân, có đau?"

Hoắc Truy Ân thử nhúc nhích cổ tay, lắc đầu, sau đó há miệng ra, ý bảo Tiết Niệm Chung nhét khăn lụa vào. Tiết Niệm Chung lo cắn phải lưỡi, thế nên nhét vào vô cùng cẩn thận, đợi đến khi mọi chuẩn bị xong, y liền bảo: "Vậy ta bắt đầu nhé?".

Hoắc Truy Ân chớp mắt, gật đầu "ừm ừm" hai tiếng, y phục bị xổ ra, như như . Tiết Niệm Chung thấy đối phương đồng ý liền bắt đầu "vào việc".

Hai người làm đến khi mệt lả mới dừng lại. Tiết Niệm Chung rút khăn lụa ra, thấy Hoắc Truy Ân thở dốc liên hồi, trong ánh mắt ngập vẻ mềm mại dịu ngoan, hai gò má sắc hồng, khóe miệng kéo ra vài sợi nước bọt mảnh như tơ, khỏi cúi đầu hôn liếm đôi môi của phu nhân. Sau đó y cởi trói cho hai tay của đối phương, lại thấy cổ tay lưu lại vết hằn đỏ, khỏi đau lòng đặt vào lồng ngực vuốt ve xoa nắn.

Hoắc Truy Ân cười ha hả, có việc gì, bắt đầu nhấm nháp dư vị của cơn kích tình ban nãy. "Lão Chung", đợi Tiết Niệm Chung nhìn lại, trưng ra vẻ vui đùa cười cợt, : "Lần sau thử đổi người bị trói thành ngươi xem sao?".

Tiết Niệm Chung bật cười ôm đối phương vào lòng, lại kéo chăn lên che thân thể hai người, đáp tiếng "Ừ".

* * *

Đêm khuya thanh vắng, Lạc Cạnh Thiên con đường vắng vẻ, gã mặc người bộ trang phục làm từ vải thô, đeo tay nải, nhìn qua trông rất giống thôn dân. Lần này lỗ mãng tới tìm, gã mang phiền phúc tới cho phu phu Ân đệ, gã muốn lại vì mình mà khiến hai người họ phải dấn thân vào nguy hiểm. Tuy rằng thân thể gã vẫn còn thương tích nhưng hoàn toàn ảnh hưởng đến tính mạng, công lực cũng còn năm, sáu phần, chạy trốn hẳn vấn đề gì.

Vốn dĩ gã chẳng định từ khong thế này, lúc ra trông thấy phòng ngủ Ân đệ còn sáng đèn, gã còn muốn tới lời từ biệt và cảm ơn tiếng. Ai ngờ vừa bước lại gần, gã liền nghe thấy bên trong liên tục truyền ra những thanh quái di, nhất thời tò mò, gã chọc thủng tờ giấy hồ cửa sổ, cúi người nhìn, lập tức kinh hãi đến độ cuống cuồng lao ra khỏi viện. Bao nhiêu năm nay gã vẫnlòng chuyên tâm luyện võ, bao giờ trông thấy khung cảnh kích thích thế đâu, huống gì đối phương còn là người bản thân đem lòng thương nhớ, nhất thời thấy khó mà chịu đựng được, hấp tấp trốn .

tới cổng thành, Lạc Cạnh Thiên cẩn thận quan sát suốt khắc đồng hồ. Vệ binh trông coi cổng thành chỉ có hai người, bốn phía hề có bất kỳ động tĩnh gì khác, nếu động thủ cũng có thể dễ dàng chế ngự, gã liền an tâm bước về phía trước.

"Đứng lại!" Vệ binh thấy gã bước tới, liền cấp tốc rút bội đao ra, quát hỏi: "Ngươi từ đâu tới?".

Lạc Cạnh Thiên dừng bước, khom người chào hai tên thủ vệ, : "Hai vị binh gia, mẫu thân tiểu nhân bệnh nặng, ở chốn xa quê nhà, tiểu nhân vội vã muốn về thăm người, khẩn cầu hai vị thông cảm cho".

"Canh ba nửa đêm, thăm cái gì mà thăm, mau quay về !" Vệ binh quan sát cung cách ăn mặc của Lạc Cạnh Thiên, cũng chẳng mấy khả nghi.

Lạc Cạnh Thiên thấy đối phương có phần buông lỏng, lập tức làm vẻ mặt âu sầu, khóc lóc mà rằng: "Binh gia, tiểu nhân vừa nhận được thư của gia huynh gửi tới, mẫu thân bệnh tình nguy kịch, lòng như lửa đốt, các vị binh gia đây cũng có mẫu thân, xin hãy hiểu cho tiểu nhân với", rồi liền móc ra phong thư chuẩn bị trước, cầm ở tay.

Tên vệ binh kia nghe vậy liền nhớ tới tình cảnh của bản thân, từ sau khi nhập ngũ tới giờ cũng chưa từng được gặp lại mẹ già, có phần đành lòng bảo: "Tiểu ca, ngươi vẫn cứ trở về , chúng ta thể để ngươi được. Sáng sớm ngày mai ngươi hãy tìm quan xin tấm giấy thông hành là có thể ra khỏi thành".

Lạc Cạnh Thiên nhụt chí, tiếp tục khẩn cầu: "Nếu có thể chờ đến ngày mai tiểu nhân cũng vào giờ này làm gì, cầu xin hai vị binh gia thông cảm cho tiểu nhân".

Vệ binh kia khó xử vô cùng, : "Tiểu ca, chúng ta quả quyết định được chuyện này, chẳng bằng ngươi chờ Đồng tướng quân tới đây, cầu xin ngài ấy thử xem thế nào".

Lạc Cạnh Thiên vừa nghe vậy, trong lòng lập tức có tính toán, gã đương nhiên thể chờ Đồng tướng quân tới đây, còn phải gấp rút trốn ra khỏi thành trước khi lão ta đến. Trong chớp mắt gã liền ra tay, cấp tốc điểm mấy yếu huyệt người hai tên thủ vệ. Hai tên thủ vệ kia hoàn toàn phản ứng kịp, mắt mở trừng trừng đứng yên tại chỗ.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

"Đắc tội rồi", Lạc Cạnh Thiên áy náy xong liền định mở cửa thành.

Thế nhưng ngay vào khoảnh khắc tay gã sắp chạm vào cổng thành, bốn phía đột nhiên rực sáng đuốc đèn, trong nháy mắt hơn trăm tên vệ binh ùn ùn lao ra. Lạc Cạnh Thiên ngay lập tức biết bản thân trúng kế, ra những người này mai phục sẵn trong nhà dân gần đó, mãi đến khi gã ra tay mới xuất , thế nêntrên đường tới đây gã mới phát giác.

Đồng tướng quân xông lên trước tiên, quát lớn: "Chạy đâu?!", liền chém ngay đao.

Lạc Cạnh Thiên tay tấc sát, Đồng tướng quân sức lớn vô cùng, đao này chém tới gã căn bản có cách nào ngăn trở, chỉ có thể gắng sức tránh né. Thanh đao của Đồng tướng quân xé gió lao thẳng về phía Lạc Cạnh Thiên. Võ công của Lạc Cạnh Thiên vốn vượt Đồng tướng quân, hiềm nỗi người mang thương tích, tài nào thi triển được, đao phong quét qua, gã liền bị hất văng ra xa mười bước. Đồng tướng quân thấy bản thân chiếm được thế thượng phong lập tức thừa thắng xông lên, chỉ mấy chiêu đánh cho Lạc Cạnh Thiên còn sức mà chống trả.

Thấy cấp bắt được tội phạm quan trọng, đám sĩ binh đều cực kỳ vui sướng, cùng hô "Đồng tướng quân uy vũ" rồi kéo nhau xông lên trói go Lạc Cạnh Thiên lại. Phó quan hỏi xin ý kiến phải xử lý thế nào, Đồng tướng quân trước tiên hãy giao nghi phạm cho Tiểu vương gia. Đoàn người liền áp giải Lạc Cạnh Thiên tới nơi ở tạm thời của Tiểu vương gia. Chỉ đáng tiếc Tiểu vương gia nghỉ ngơi, tiếp ai cả, việc lớn bằng trời cũng phải đợi đến khi Tiểu vương gia ngủ no nê, dậy rồi mới tính.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.