Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 35: Gió nổi mây phun



Tiểu vương gia vừa tỉnh lại liền nhận được phần đại lễ, đoàn người Đồng tướng quân áp giải Lạc Cạnh Thiên vào, đè đối phương xuống đất, hưng phấn báo cáo tình hình lại với y. Tiểu vương gia nghe vậy, lập tức vỗ tay khen "Tốt", hân hoan nhảy nhót nhận lấy "lễ vật", rằng phải dẫn người trở về xin phụ vương ban thưởng.

Đám người Đồng tướng quân thấy thế liền kinh ngạc thôi, bọn họ cực khổ gác đêm, liều mạng bắt người, thứ chảy xuống là mồ hôi của chính mình, người bị thương là huynh đệ của bản thân, công lao lại bị Tiểu vương gia ngủ đến khi trời sáng bảnh nẫng tay ! Mắt thấy sức chú ý của Tiểu vương gia đều dồn cả vào Lạc Cạnh Thiên, Đồng tướng quân bất đắc dĩ trao đổi ánh mắt với phó quan, liền bước lên trước, :"Chúc mừng Tiểu vương gia bắt được trọng phạm, chúng thần… Chúng thần còn phải truy bắt những phạm nhân khác, xin được cáo lui trước".

Tiểu vương gia căn bản có thời gian rảnh mà để ý tới bọn họ, xua tay đuổi người . Đồng tướng quân thở dài hơi, dẫn theo chúng thuộc ha lui ra ngoài, phó quan theo sau lão vẻ mặt vui, phàn nàn: "Cực nhọc vất vả bắt tội phạm về, thế mà ngay cả câu khen ngợi cũng có".

Đồng tướng quân đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, trách mắng rằng: " được ăn lung tung, Vương gia đối với chúng ta ơn trọng như núi, dù phải nhảy vào nước sôi lửa bỏn chúng ta cũng từ nan, chỉ chuyện cỏn con thế này, cần gì nhắc tới!". Miệng vậy, thế nhưng vừa nghĩ đến chuyện rồi ngày bản thân phải phục vụ, cống hiến cho Tiểu vương gia, lão cũng cảm thấy thê lương vô cùng.

Phó quan dám nhiều lời, cũng nghĩ tới chuyện có lẽ chỉ mẫy năm nữa thôi Tiểu vương gia chính thức trở thành chủ tử khỏi rùng mình ớn lạnh. Thế là đoàn người rời khỏi huyện thành với đám mây đen quỷ dị che phủ đầu.

Tiểu vương gia lần đầu tiên trong đời bắt được tội phạm, ngập tràn chờ mong với việc hành hạ phạm nhân, khổ nỗi y lại biết phải ra tay thế nào, cũng chẳng hay đời này còn có thứ gọi là "phòng tra khảo". Thế là y uổng công lượn hai vòng quanh Lạc Cạnh Thiên, sau với An Quảng Chính: "Tìm cho ta thứ gì đó ".

An Quảng Chính hầu hạ Tiểu vương gia bao năm, lập tức hiểu ý, vội vàng phân phó hạ nhân mang dụng cụ tới. Lạc Cạnh Thiên bị trói như cái bánh té, quỳ mặt đất nhúc nhích được, gã ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu vương gia nhảy nhót liên hồi kia, cảm thấy vị Tiểu vương gia này hình như kích động quá đà rồi phải?

lát sau, hạ nhân mang tới cây chổi lông gà, Tiểu vương gia liền sa sầm mặt lại, định phát hỏa hạ nhân kia run rẩy giải thích: "Bẩm Tiểu vương gia, thứ này đánh người rất đau ạ, đám trẻ con sợ nhất là thứ này".

"?" Tiểu vương gia cầm lấy đầu có lông gà, vụt hai cái vào khí, thanh vun vút vang lên, thế là y khỏi nhìn cái thứ vũ khí này bằng ánh mắt khác xưa, lập tức xuống tay với Lạc Cạnh Thiên.

Lạc Cạnh Thiên nhất thời cảm thấy bẽ mặt vô cùng, nghĩ gã tung hoành giang hồ bao năm, từng bị đao chém trúng, từng máu đỏ tuôn trào, có lần nào oanh oanh liệt liệt? Thế mà giờ lại bị suy bại đến độ bị người ta đánh bằng chổi lông gà!

Tiểu vương gia "vút vút" đánh trận, lông gà rơi đầy đất, đánh đến khi cái tay quý giá kia mỏi nhừ ra liền dừng lại, dùng cán trúc nâng cằm Lạc Cạnh Thiên lên, hống hách hỏi: ", mấy ngày hôm nay ngươi trốn ở nhà ai? Bản vương phải tru di cửu tộc nhà !".

Lạc Cạnh Thiên buồn bực trong lòng, hiểu tên Tiểu vương gia này nghĩ cái gì, nghĩ gã thành khai ra chắc? "Tiểu vương gia biết sao? Ta vẫn trốn ở chỗ này suốt đây."

"Cái gì?" Tiểu vương gia giật nảy cả mình, tiến hành cuộc đấu tranh tư tưởng trong giây lát, sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Ta hiểu rồi, trong đám nô tài chết tiệt này có đồng bọn của ngươi! , kẻ đó là ai?".

Lạc Cạnh Thiên lại cười, vui vẻ : "Cũng phải vậy, người trong phủ ta chẳng biết ai, chỉ cần nhắc tới chuyện nơi nguy hiểm cũng là nơi an toàn nhất, liền chọn chỗ này".

Tiểu vương gia cảm thấy cũng rất có đạo lý, hỏi tiếp: "Vậy ngươi trốn ở đâu? Sao có ai phát ra?".

Lạc Cạnh Thiên thường ngày cũng là người hiền lành chân chất, thế nhưng hôm nay lại bỡn cợt thành nghiện, tiếp tục đáp: "Trong quý phủ chỉ có căn phòng đám hạ nhân dám lục soát thôi, ta liền trốn ở trong đó".

giọt mồ hôi lạnh rớt khỏi trán An Quảng Chính, gã có dự cảm lành, khi thấy Tiểu vương gia truy hỏi đó là căn phòng nào dự cảm ấy lại càng mạnh mẽ hơn.

Lạc Cạnh Thiên cũng lòng vòng úp mở, trực tiếp luôn: "Đương nhiên là phòng của Tiểu vương gia rồi".

Tiểu vương gia lại được phen kinh hãi, ngay sau đó liền giơ chân đạp An Quảng Chính, mắng to: "Cái đám bỏ này, gã lần được vào tận phòng ngủ của bản vương rồi, thế mà các ngươi lạiphát ra!".

An Quảng Chính vô duyên vô cớ phải chịu đạp trời giáng, trong lòng rất bất bình, nhịn được mà vạch trần Lạc Cạnh Thiên: "Tiểu vương gia, gã lừa ngài đấy…".

"Lừa ta?" Tiểu vương gia nhìn về phía Lạc Cạnh Thiên tuy rằng y hiểu ràng, lại vô cùng căm phẫn, giơ chổi lông gà lên hung hăng nện xuống, mắng loạn xị cả lên: "Dám lừa cả bản vương cơ đấy, ta đánh chết ngươi!".

Lạc Cạnh Thiên gồng người hứng đòn, chỉ cần vận công chổi lông gà có nện thế chứ nện nữa cũng chỉ như gãi ngứa mà thôi. Trái lại Tiểu vương gia đánh rất vất vả, chẳng mấy chốc buông tay thở hổn hển, với An Quảng Chính rằng: " gọi tiểu huyện quan tới đây, nhốt tên tiện dân này vào".

Tiết Niệm Chung và phu nhân sáng nay vừa thức dậy biết có chuyện xảy ra, vẫn chờ truyền gọi, lúc này lập tức vào trong bái kiến Tiểu vương gia, cũng trông thấy luôn Lạc Cạnh Thiên bị bắt. Lạc Cạnh Thiên mặt đổi sắc đưa mắt nhìn Tiết Niệm Chung cái, thấy y bộ dạng trấn tĩnh như thường, lập tức quay đầu sang bên.

Tiểu vương gia ra lệnh: "Tiểu huyện quan, đây là tội phạm quan trọng, ngươi trông coi tử tế cho ta, nếu mà người chạy mất, ta chỉ hỏi mình ngươi thôi đấy!".

"Xin Tiểu vương gia cứ yên tâm, tiểu quan nhất định dốc hết sức lực." Tiết Niệm Chung đáp lời, ra lệnh cho Thái bổ đầu theo sau dẫn người tới nhà giam.

Tiểu vương gia nhất thời nhõm cả người, nhìn Tiết Niệm Chung cũng thấy thuận mắt hơn nhiều, : "Còn nữa, gọi người cho ngựa ăn no, chuẩn bị chu đáo, ngày mai bản vương áp giải người trở về vương phủ".

Tiết Niệm Chung đáp tiếng vâng, đầu mày khẽ chau lại trong chớp mắt, sau đó : "Tiểu vương gia minh thần võ, chưa đầy ba ngày bắt được trọng phạm, dũng mãnh phi thường, khắp cả thiên hạ này ai sánh được".

Tiểu vương gia cười khẩy tiếng, ra vẻ chuyện chẳng đáng gì: "Bản vương tự mình ra tay, có trắc trở gì đáng chứ?".

Tiết Niệm Chung đúng thế đúng thế liên hồi, lại tán tụng thêm vài câu nữa mới lui ra. An Quảng Chính thấy bộn dạng Tiểu vương gia cao hứng bừng bừng, liền : "Lần này Tiểu vương gia thuận lợi bắt được trọng phạm, Vương gia nhất định rất vui mừng".

Tiểu vương gia ha hả cười mấy tiếng, : "Nhất định ta phải xin phụ vương ban thưởng hẳn hoi mới được".

An Quảng Chính thuận theo hỏi tiếp: "Tiểu vương gia lần này muốn thứ gì?".

ngờ Tiểu vương gia lại hừ lạnh tiếng, nghiến răng nhiến lợi : "Muốn cái gì ư? Hừ, ta muốn phụ vương mau chóng phế ả tiện nhân kia , lập mẫu thân ta làm chính phi!".

An Quảng Chính nghe mà mồ hôi lạnh túa ròng ròng, dám tiếp lời. Khắp cả thiên hạ này người dám gọi thẳng vương phi là tiện nhân chỉ có mình Tiểu vương gia, dù có là Thánh thượng cũng thẳng thừng như thế. Tiểu vương gia tuy rằng khiến người ta chán ghét, thế nhưng lòng hiếu thảo với mẫu thân lại cảm động cả đất trời.

Lạc Cạnh Thiên bị nhốt vào phòng giam, Thái bổ đầu và đám bổ khoái phân thành hai tốp thay phiên canh giữ. Để đảm bảo có sơ sót gì, họ còn tròng cùm lên người phạm nhân. Tiết Niệm Chung dặn dò đám thuộc hạ đưa nước đưa cơm đúng giờ, đối xử tử tế, ngoài cái đó ra y cũng dám làm nhiều hơn nữa.

Phó Tiểu Chu hiểu rất ràng cái khó khăn của nhiệm vụ lần này, : "Chuyện này thể xem thường, đại nhân nhất định phải cẩn thận". W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Tiết Niệm Chung bản thân tự biết chừng mực, cảm tạ đối phương nhắc nhở xong liền trở về nhà, báo lại tình hình cho phu nhân biết. Suốt buổi sáng Hoắc Truy Ân sốt ruột vô cùng, vừa nghe tin người bị bắt liền cuống cuồng hoảng hốt, lại hay thêm chuyện ngày mai áp giải về kinh thành lòng càng nóng như lửa đốt, bảo Tiết Niệm Chung mau chóng nghĩ cách gì đó.

"Phu nhân", Tiết Niệm Chung vô cùng khó xử, : "Ta đủ sức".

Hoắc Truy Ân vừa căm tức lại vừa nôn nóng, bảo: "Ta cướp ngục!".

"Phu nhân được", Tiết Niệm Chung vội vàng ngăn cản.

" giờ Đồng tướng quân rồi, chỉ cần cứu được đại ca ra ngoài là có thể dễ dàng đưa người rời khỏi thành."

Hoắc Truy Ân cảm thấy việc này có thể thực được, nhà giam có cao thủ trông nom, cướp ngục chắc chắn thuận lợi.

Vẻ mặt Tiết Niệm Chung khó xử vô cùng, giải thích rằng: "Nếu biể ca được cứu thoát, Tiểu vương gia nhất định giận chó đánh mèo, trút giận lên chúng ta".

Hoắc Truy Ân sững người, lại : "Vậy làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ bảo ta trơ mắt nhìn đại ca vào chỗ chết sao?".

Tiết Niệm Chung an ủi rằng: "Phu nhân cần lo lắng qua, biểu ca bị áp giải lên kinh thành, ta đoán chiêu hàng là việc chính, hoàn toàn nguy hại đến tính mạng".

"Nếu đại ca đồng ý quy hàng thế nào? Chẳng phải vẫn chết ư!" Hoắc Truy Ân giận dữ , trong lòng cũng trách Lạc Cạnh Thiên lỗ mãng rời , nhưng thế sao? Cũng thể thấy chết mà cứu! cứu,có lỗi với tình huynh đệ, càng có lỗi với lương tâm của bản thân! "Mà thôi, lão Chung, ngươi cần nhiều lời, đại ca ta nhất định phải cứu, ngục này ta nhất định phải cướp, ngươi yên tâm , talàm liên lụy tới ngươi, sau khi cứu thoát đại ca rồi ta tự mình ra đầu thú!"

"Phu nhân", Tiết Niệm Chung lắc đầu, : " thể được, ngươi nghe ta ".

"Đưa chìa khóa của Đoạn Thủy Kiếm ra đây."

"Phu nhân."

"Đưa ra đây!"

Thái độ của Hoắc Truy Ân kiên quyết vô cùng, cho phép thương lượng mảy may. Tiết Niệm Chung thấy khuyên mãi xong, cũng phí nước bọt nữa, cương quyết : "Phu nhân, ta tuyệt đốigiao chìa khóa ra, nếu ngươi khăng khăng làm tới, ta buộc phải sai người tử thủ, bất chấp tất cả để ngăn cản ngươi".

Hoắc Truy Ân giật mình, thứ cảm giác đau nhói như bị kim châm lan khắp toàn thân, tay nắm chặt thành quyền, đáp trả, chẳng hề kém cạnh: "Được, để xem ngươi có bản lĩnh gì ngăn cản được ta".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.