Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 36: Kín kẽ đến mấy cũng ra lỗi lầm



Tiết Niệm Chung trở lại nha môn, Phó Tiểu Chu an bài thỏa đáng tất cả mọi chuyện, hỏi y còn có gì dặn dò hay . Tiết Niệm Chung trông có vẻ tâm thần bất định, trầm mặc lúc lâu mới phục hồi lại tinh thần, ra lệnh cho Thái bổ đầu và những người liên quan phải canh phòng nghiêm ngặt, bước rời.

"Đại nhân có tâm gì chăng?", đợi đến khi bốn phía chẳng còn ai, Phó Tiểu Chu mới giọng hỏi.

Tiết Niệm Chung cau mày: "Phó Tiểu Chu, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?".

Phó Tiểu Chu trả lời: "Đây là năm thứ tư rồi".

" bốn năm rồi cơ đấy…" Tiết Niệm Chung khỏi cảm thán thời gian trôi như bóng câu ngoài cửa sổ, bật cười, "Trước đây, ta lòng nghĩ xem phải thế nào để làm tròn bổn phận, tận trung với nước, làm nhục danh tiếng của phụ thân. giờ suy nghĩ trong đầu lại là phải làm thế nào mới bảo vệ được cho cả gia đinh, ta thay đổi rồi".

"Đại nhân quá lời." Phó Tiểu Chu an ủi: "Gia đình giữ được, lóng người bất an, gì đến quốc gia rộng lớn? Đại nhân muốn gì cứ làm ".

Tiết Niệm Chung vẫn lộ ra vẻ mặt lo lắng vô cùng, : "Chuyện này chắc thành công, Phó Tiểu Chu, năng lực của ta có hạn, ta nắm chắc được điều gì cả".

Phó Tiểu Chu bước lên phía trước, ôm tay cúi người, hiên ngang : "Phó Tiểu Chu nguyện sống chết cùng theo".

Tiết Niệm Chung vẻ mặt vui mừng, ôm quyền đáp lễ, kích động : "Ân tình của Tiểu Chu Tiết Niệm Chung ghi tạc trong dạ, tính mạng này liền giao lại cho ngươi".

Phó Tiểu Chu câu đại nhân nặng lời rồi, sau đó cùng Tiết Niệm Chung thương lượng mãi tới khi trời sẩm tối. Tiết Niệm Chung lại tới vương phủ lâm thời chuyến, khẩn cầu Tiểu vương gia phái người chi viện. Ban đầu Tiểu vương gia bằng lòng, về sau Tiết Niệm Chung nơi này có binh lính, điều động tất cả bộ đầu bổ khoái cũng mới được năm người, bản thân cũng canh giữ trong phòng giam, thế nhưng để đảm bảo chuyện xảy ra sơ sót vẫn nên tăng cường phòng bị. Tiểu vương gia cũng lo lắng con vịt đến miệng rồi bay mất, liền ra lệnh An hộ vệ dẫn theo vài tên thị vệ đến trợ giúp. Lạc Cạnh Thiên thấy binh lính canh phòng tăng thêm lớp rồi lại lớp, khỏi buồn bực ngẫm rằng: Bản thân mang thương tích, chân tay bị trói gô, có cần huy động nhiều người đến thế ?

Mặt khác Hoắc Truy Ân giờ này thay bộ y phục dạ hành, vải đen trùm kín đầu, chỉ để lộ ra đôi mắt. muốn để lộ thân phận, muốn làm liên lụy đến lão Chung, nếu nhất định phải có người gánh tội xuất với nam trang, xóa sạch mọi quan hệ với lão Chung. Sau khi ăn mặc chỉnh tề, chờ đợi đêm khuya dần tới, định bụng chốc nữa tới phòng chứa củi tùy tiện kiếm thứ gì đó, con dao chặt củi chẳng hạn.

Đúng lúc này Hoắc Truy Ân lại bắt gặp chiếc chìa khóa chưa từng trông thấy nằm tủ đầu giường, trái tim khỏi đập "thịch" tiếng. vội vàng cầm lên xem thử, linh cảm sâu sắc rằng đây chính là chìa khóa của Đoạn Thủy Kiếm, có điều chẳng phải lão Chung là đưa sao? tay cầm chìa khóa, tay cầm Đoạn Thủy Kiếm bị khóa, ngắm chuẩn lỗ khóa, cắm vào, xoay cái, khóa sắt mở ra.

tròn năm ròng Đoạn Thủy Kiếm chưa được ra khỏi vỏ, tiếng ngân dài khi rời vỏ kiếm tựa hồ như tuyên bố khao khát của nó. Gọi là Đoạn Thủy bởi vì nó chưa từng dính giọt máu nào, chinh chiến nhiều vô kể vẫn sáng ngời như mới. Hoắc Truy Ân vuốt ve thân kiếm, tâm tình kích động bởi cách biệt lâu ào ạt dâng lên, thu kiếm vào vỏ, bắt đầu nhớ lại trận cãi vã với lão Chung hồi chiều. Hẳn lão Chung để chìa khóa lại sau đó, chẳng lẽ y đổi ý, ủng hộ cứu đại ca? để ý được nhiều như thế, lại chờ hơn canh giờ nữa trôi qua, liền lợi dụng bóng đêm lẻn ra khỏi cửa.

Nhà lao của huyện Cùng cơ bản để hoang dùng đến, thường ngày chẳng hề có người thăm hỏi. Hoắc Truy Ân cũng biết nó ở chỗ nào, cứ nghĩ còn phải tốn công tốn sức tìm, chẳng ngờ lại có cả đám người canh gác xung quanh nhà lao, có muốn phát cũng được, quả nhiên là "phải tăng cường canh gác" đúng như lời lão Chung .

Đội ngũ của An Quảng Chính được huấn luyện đàng hoàng, cố thủ ở bên ngoài, Tiết Niệm Chung cùng những bộ hạ khác canh gác cạnh Lạc Cạnh Thiên. Nhìn có vẻ chẳng hề sơ hở, thế nhưng đối với Hoắc Truy Ân mà lại phải là chuyện khó. Người có võ công cao nhất trong đám này là An Quảng Chính, có thể xử lý trong vòng mười chiêu, đám lâu la tôm tép còn lại càngcần nhắc đến, hơn nữa nhân số cungxkhoong coi là nhiều.

Sau khi so sánh, cân nhắc hồi, Hoắc Truy Ân quyết định xông vào, thời gian cũng cho phép bày mưu tính kế. Nghĩ xong liền hành động, vỏ kiếm tuột khỏi tay, lao thẳng về phía tên hộ vệ, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, tên hộ vệ kia bay ra xa mấy thước, hôn mê bất tỉnh. An Quảng Chính thét to tiếng: "Người tới là ai?", chúng hộ vệ nhất tề rút bội đao ra.

Hoắc Truy Ân ra tay nhanh chóng, trong lúc mọi người còn hoảng hốt, chưa hoàn hồn lại, lại xuất kiếm lần hai, kiếm đâm vào huyệt đạo của tên hộ vệ, khiến gã tài nào nhúc nhích, lại bổ thêm chưởng về phía tên hộ vệ khác, khiến gã nhất . Lúc này bảy hộ vệ chỉ còn lại bốn người, An Quảng Chính xông lên, giơ đao chém xuống, đao nào đao nấy hung hãn vô cùng, Hoắc Truy Ân có lý giải nhất định về đường nước bước trong võ công của gã, đỡ từng chiêu , sau đó nhân cơ hội đối phương lơ đãng, ra sức đạp cước vào cẳng chân của đối phương. An Quảng Chính bị đau, đại thiếu gia lại xông lên, bổ thêm cước lên cái chân còn lại, đối phương lập tức gục người, đứng lên được nữa.

Những người còn lại thấy đến cả thủ lĩnh còn bị xử đẹp, bàn tay nắm đao run lên bần bật. Hoắc Truy Ân tốn chút sức lực nào đánh ngã ba người, lập tức nhặt vỏ kiếm lên, xông vào phòng giam, vừa vặn đụng phải Thái bổ đầu và chúng bổ khoái nghe thấy tiếng động lao ra giúp đỡ, hai bên rằng, lập tức lăn xả vào nhau.

Trực diện đấu nhau, Thái bổ đầu kinh hãi phát ra thân thủ của người này lại quen thuộc vô cùng, thốt lên: "Là người!".

Hoắc Truy Ân cũng giật mình, nện quyền vào ngực đối phương, Thái bổ đầu bị đánh cho sùi bọt mép, loạng quạng ngã lăn ra đất. Những người còn lại bị đánh ngất cũng bị điểm huyệt, thường ngày những kẻ này đều cực kỳ cung kính lễ độ với , khiến khỏi thấy trong lòng áy náy. Xông vào sâu thêm chút nữa, liền trông thấy Lạc Cạnh Thiên bị trói gô lại, ném trong buồng giam, còn cả Tiết Niệm Chung ngồi bên cạnh, nương đèn đuốc mà xem sách.

Hoắc Truy Ân khựng lại, biết phải xử lý thế nào mới tốt. Tiết Niệm Chung gấp sách lại, giơ tay ném chìa khóa buồng giam tới cạnh chân Hoắc Truy Ân. Hoắc Truy Ân vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, định gọi tiếng "Lão Chung", lại thấy Tiết Niệm Chung ra dấu đừng lên tiếng. lập tức ngậm miệng lại, nhặt chìa khóa lên mở cửa buồng giam, cắt đứt dây thừng trói Lạc Cạnh Thiên, kéo người dậy liền muốn rời .

"Cổng thành có ai canh gác", Tiết Niệm Chung kề bên tai , những người canh gác cổng thành đều bị y điều về cả.

Hoắc Truy Ân gật đầu ý bảo hiểu rồi, đối diện với ánh mắt của Tiết Niệm Chung, đường nhìn của người kia dịu dàng như nước, khiến trái tim khỏi đập rộn lên.

"Chém ta kiếm", Tiết Niệm Chung tiếp. Hoắc Truy Ân nghe mà hai mắt trợn trừng, lại nghe y giục giã: "Mau! Tiểu Chu chạy báo cho Tiểu vương gia rồi!".

Hai tay Hoắc Truy Ân run bắn lên, cảm thấy sức lực nắm kiếm bị hút cạn cả rồi. Lạc Cạnh Thiên biết khó xuống tay, thế nhưng tình thế ép buộc, làm xong, liên : " bằng để ta…", lời còn chưa hết, Hoắc Truy Ân giơ tay chém xuống, kiếm quét ngang ngực Tiết Niệm Chung. Tiết Niệm Chung bị kiếm phong đánh cho giật lùi liên tục, cuối cùng ngã nhào xuống đất.

Y phục tước ngực bị chém bung ra, máu thấm đỏ xung quanh, nhìn có vẻ vô cùng đáng sợ, thế nhưng thực tế thương tới gân cốt. Hoắc Truy Ân quỳ xuống cạnh người Tiết Niệm Chung, vạch mặt nạ đen ra, tay ôm nửa người Tiết Niệm Chung dậy, cúi đầu hôn. Tiết Niệm Chung chớp mắt với , khẽ nở nụ cười. Hoắc Truy Ân cũng cố gắng nặn ra nụ cười, đặt người nằm thẳngmặt đát, sau đó dẫn Lạc Cạnh Thiên rời .

Tiết Niệm Chung nằm đó mình, máu còn chảy nữa, cảm giác đau đớn lại chưa hề mất. Từ đến lớn, y chưa bao giờ bị thương nặng thế này, lần này quả thực y lao đầu vào ván bài may rủi. Phu nhân chịu nghe y khuyên ngăn, khăng khăng làm theo ý mình, y lại thể để phu nhân cúi đầu nhận tội, đành cùng phu nhân phạm sai lầm, chỉ hy vọng màn kịch này có thể lừa Tiểu vương gia.

Phó Tiểu Chu tới vương phủ lâm thời, chẳng ngờ Tiểu vương gia ngủ mất rồi, gặp bất cứ ai. Có điều gã phải Đồng tướng quân, chuyện Đồng tướng quân dám làm, gã dám, liền đại náo hồi trong phủ, còn bị hộ vệ đè xuống dưới đất đánh cho trận. May mà Tiểu vương gia bị tiếng ồn đánh thức, ra khỏi phòng giận dữ quá lên: "Là kẻ nào lớn gan như thế, dám quấy rầy giấc ngủ của bản vương!".

Phó Tiểu Chu lập tức xông lên khóc lóc kể lể, bảo rằng nhà lao bị cướp, Lạc Cạnh Thiên chạy mất, cầu Tiểu vương gia mau chóng phái người chi viện! Tiểu vương gia kinh hãi lắm, vội vàng dẫn theo đám hộ vệ còn lại đuổi tới ngục giam, trước lúc lên đường quên đá phó hộ vệ trưởng cái, mắng gã xảy ra chuyện lớn thế này lại dám vào thông báo.

Mà giờ phút ấy Hoắc Truy Ân tiễn Lạc Cạnh Thiên ra khỏi thành. Lần này cứu người cấp bách, kịp chuẩn bị cái gì, chỉ mang sẵn chút ngân lương. Hoắc Truy Ân : "Đại ca, đệ chỉ có thể tiễn huynh tới đây thôi, lần này rồi huynh hãy tạm thời cư, tất cả mọi chuyện chờ đến khi vết thương khỏi hẳn rồi hẵng ".

Lạc Cạnh Thiên đáp tiếng "Được", áy náy bảo rằng: "Ân đệ, đại ca có lỗi với đệ, làm liên lụy đến đệ và Tiết đại nhân rồi".

Hoắc Truy Ân khuyên nhủ: "Đại ca nặng lời rồi, chúng ta là huynh đệ, nên làm mà".

Trải qua việc lần này, Lạc Cạnh Thiên hiểu bản thân cùng Ân đệ chỉ có thể làm huynh đệ tốt. Tiết đại nhân hiểu nghĩa lớn, phu phu hai người ân ái thuận hòa, gã chân thành chúc phúc cho bọn họ bạc đầu giai lão. "Ân đệ, lần này ta rồi liệu có hại đến Tiết đại nhân?"

"Đại ca chớ lo lắng, lão Chung có biện pháp đối phó", Hoắc Truy Ân tràn ngập tự tin , "nhiều nữa, đệ cũng phải mau chóng trở về thu xếp hậu quả". Vừa nghĩ đến kiếm lão Chung phải chịulại thấy đau lòng.

Sau khi tạm biệt Lạc Cạnh Thiên, Hoắc Truy Ân lén lút trở về nhà, hoàn toàn phát có gì khác thường. thay bộ quần áo đen ra, giấu kỹ, sau đó nóng lòng chờ người tới thông báo tin Tiết đại nhân bị thương.

Miệng vết thương người Tiết Niệm Chung vừa được xử lý qua quýt phen, liền bị gọi tới quỳ xuống trước mặt Tiểu vương gia. Tiểu vương gia giận dữ vô cùng, cao giọng mắng tất cả đều làlũ phế vật, kéo An hộ vệ ra ngoài đánh hai mươi trượng.

"Ngươi có lời nào muốn ?", Tiểu vương gia chỉ vào Tiết Niệm Chung quỳ trước nhất, hỏi.

Tiết Niệm Chung dập đầu cái trước, sau đó : "Đối phương khí thế hung hãn, chúng thần dốc hết sức mình vẫn chống đỡ được, xin Tiểu vương gia giáng tội".

Tiểu vương gia đời nào để ý xem Tiết Niệm Chung có dốc hết sức hay , giờ người còn, y trở về có gì để lấy lòng phụ vương nữa rồi, cần phải tìm ai đó trút giận. "Trước đó ngươi đảm bảo với bản vương, tại người lại chạy mất, ngươi bản vương nên trị ngươi tội gì đây?"

"Trị tiểu quan tội làm tròn chức trách". Tiết Niệm Chung đáp lời .

"Vậy còn ngây ra đó làm gì?", Tiểu vương gia giận quát lên, y xông lên đạp cước xem như nhân từ rồi

Đám người Phó Tiểu Chu quỳ sau lưng Tiết Niệm Chung, thấy vậy liền lập tức cầu tình: "Tiểu vương gia minh giám, đây phải do Tiết đại nhân làm tròn chức trách mà là kẻ cướp ngục quá hung hãn, chúng thần dốc hết toàn lực nhưng vẫn ngăn được".

Tiểu vương gia căn bản để lời lẽ vào tai, thấy Tiết Niệm Chung tháo mũ quan xuống, lại hung ác thêm: "Ngươi làm tròn bổn phận, khiến trọng phạm trốn được, tội thể tha. Người đâu, giải y xuống cho ta, ba ngày sau xử trảm!".

Lời này vừa dứt, tất cả mọi người chấn kinh, cùng hít ngược hơi, tức khắc tiếng cầu tình vang lên bốn phía. An hộ vệ kéo lê thân thể khập khà khập khiễng cũng tới cầu khấn Tiểu vương gia.

Tiểu vương gia trông thấy gã, lại càng mắng chửi như tát nước: "Nếu niệm tình ngươi hầu hạ bản vương nhiều năm như thế, lần này chém luôn lượt rồi!".

Gương mặt Tiết Niệm Chung ngơ ngác mịt mờ, y biết Lạc Cạnh Thiên trốn mất, dù có ăn hợp tình đến đâu cũng bị trị tôi, thế nên cố gắng tạo cho ra tình huống: Mọi người chuẩn bị chu toàn, bản thân giữ vững cương vị, phái người thông báo kịp thời. làm đến thế, dù có bị truy cứu cũng phải lỗi của mình y, tối cũng chỉ mất chứ mà thôi, thế nào cũng đến mức chém đầu. Thế nhưng y suy tính lại cuối cùng vẫn tính nhầm, y đánh giá thấp Tiểu vương gia. tiểu quan thất phẩm hèn mọn như y, cho dù Tiểu vương gia có duyên cớ chém đầu, bên cũng chẳng có ai đoái hoài hỏi đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.