Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 4: Động phòng hoa chúc



Hôn được chuẩn bị vô cùng gấp rút, vốn dĩ Tiết Niệm Chung cực lực phản đối chuyện tổ chức lễ thành hôn ở Hoắc gia. Cũng đâu phải y ở rể Hoắc gia, xét về tình hay về lý cũng nên đón tân nương về nhà rồi mới bái đường. Thế nhưng Hoắc lão gia chỉ sợ đường Hoắc Truy Ân trở chứng, hết lời khuyên bảo Tiết Niệm Chung cả đêm, từ giao tình đời trước đến tình cảm đời này, cái gì mà ta vẫn luôn coi cháu như con ruột, bái đường ở đây cũng có nghĩa là ở rể, ta chờ đợi mỏi mòn bao năm cũng chỉ muốn được tận mắt trông thấy hai đứa bái đường thành thân. Tiết Niệm Chung vẫn nhất định đồng ý, bảo chuyện này hợp quy củ. Hoắc Dịch Toàn chỉ thiếu nước hộc máu ra thôi, cuối cùng lão phải vác bộ mặt già nua nước mắt giàn giụa, mặt dày mày dạn khẩn thiết van nài, lão già này cũng chẳng còn sống được bao nhiêu năm nữa, nếu trông thấy hai đưa bái đường chẳng thà sớm xuống đó tìm cha cháu còn hơn. Người ta lấy cái chết ra mà ép rồi, Tiết Niệm Chung còn cố chấp làm sao được nữa? Chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

Tiết Niệm Chung thân là con rể tương lai lập tức trở thành tâm điểm chú mục của mọi người, đãi ngộ nhận được quả còn tốt hơn cả Hoắc lão gia, tới đâu cũng có đến mười mấy người kè kè phía sau hầu hạ. Phu xe Thanh Bình cũng được hưởng đối xử lễ độ trước nay chưa từng có, thậm chí gã còn sinh ảo giác rằng bản thân còn là gã phu xe thông minh nữa, mà được thăng lên chức phu xe đứng đầu của nhà quyền quý.

Khác với an tâm của Thanh Bình, Tiết Niệm Chung cứ có thứ cảm giác cổ quái, y thấy ánh mắt đám người hầu quan sát mình có... thứ gì đó khang khác. phải là khinh thường hay ghét bỏ, nếu là hai loại ấy y còn có thể hiểu được, bản thân bộ dạng nghèo hèn như vậy lại có thể kết thân với Hoắc gia giàu có, quả thực khiến người ta ghen ghét. Thế nhưng thứ y nhìn thấy trong ánh mắt của đám người hầu phải những điều ấy, ngược lại có phần hao hao... vẻ mặt mọi người lộ ra khu túm tụm ở quán trà nghe Lữ Ba Hoa kể chuyện, là vẻ mặt chờ xem trò vui!

Bởi vì Hoắc lão gia chủ trương đánh nhanh diệt gọn, thế nên giờ Tiết Niệm Chung mặc lên người bộ trang phục đỏ của tân lang. Hoắc Dịch Toàn vô cùng kích động, kéo hai tay y lên, nước mắt lưng tròng : “Hiền tế(rể hiền) ơi, con trai ngoan ơi, chúng ta là người nhà rồi”.

Tiết Niệm Chung quỳ dưới đất dập đầu ba cái, ba hoa chích chòe tâng bốc nhạc phụ đại nhân phen. A dua nịnh hót là môn học bắt buộc đối với những kẻ làm quan, nhất là với những chức quan bằng mắt muỗi như y, nó lại càng là bản lĩnh sinh tồn. Y dùng có mất câu khen Hoắc lão gia đến độ rang rỡ mặt mày, trực tiếp mọc cánh thành tiên luôn rồi.

Tiếng cười của Hoắc Dịch Toàn chỉ có thể dùng hai từ “điên cuồng” để hình dung, vừa hả hê liền động đến vết thương mặt, lập tức đau đến độ gập người. Tiết Niệm Chung lúc này mới để ý bên mặt Hoắc lão gia bị tím mảng hỏi: “Sao nhạc phụ lại bị thương thế ạ?”

Hoắc Dịch Toàn ôm mặt, dám càn quấy nữa, trả lời: “ có gì, có gì, sáng sớm hôm nay ta cẩn thận va vào cửa đấy mà”. ra trời vừa tảng sáng lão kích động, hăm hở dẫn người vây xem Hoắc Truy Ân mặc nữ trang, còn luôn miệng bảo, cuối cùng lão phu cảm nhận được tâm tình gả con cho người ta rồi, mau tới mà xem, đại thiếu gia của các ngươi ăn vận thế này thua kém bất cứ đại tiểu thư nào cả, đúng là sinh nam hay sinh nữ cũng chả khác gì nhau! Hoắc Truy Ân cũng chẳng dài dòng với lão cha làm gì, trực tiếp tháo mũ phượng xuống, hung hăng quăng vút , điểm thêm nét “chấm phá” mặt Hoắc Dịch Toàn.

Tiết Niệm Chung cực kỳ tôn trọnh vị nhạc phụ đại nhân này, thế nên hoàn toàn nghi ngờ gì cả. Cũng giống như khi nhạc phụ với y hôn lễ tổ chức quá gấp gáp, khách khứa đều tới kịp vậy, y chẳng hề nghĩ ngợi gì nhiều.

“Hiền tế à”, Hoắc Dịch Toàn nắm chặt lấy tay Tiết Niệm Chung, thận trọng : “Đứa con trai, khụ khụ, đứa con này của ta lăn lộn nhiều năm giang hồ, quen cuộc sống chém chém giết giết, tác phong làm việc có phần, có phần... ờ ...”

“Linh hoạt dứt khoát!”

“Đúng đúng, thế nên là, tính tình liền có chút, có chút...”

“Hào sảng!”

“Đúng đúng, hoàn toàn chính xác. thế nên con nghìn vạn lần đừng làm căng với nó.”

“Nhạc phụ đại nhân yên tâm, có thể lấy được tiểu thư là phúc phận của Niệm Chung, con nhất định nghe nàng mọi chuyện.” Tiết Niệm Chung đến hào hùng hăng hái, khiến Hoắc Dịch Toàn gật mãi thôi.

Vương quản gia lật đật chạy lại, giờ lành tới, có thể bái đường rồi. Hoắc lão gia vội vàng đến ngồi ở ghế chính trong khách sảnh, cười híp mắt đợi tân lang tân nương.

Tiết Niệm Chung cảm thấy vô cùng căng thẳng, thậm chí có phần luống cuống biết làm sao. Y vẫn chưa trông thấy đại tiểu thư của Hoắc gia bao giờ, lần đầu gặp mặt liền đứng ngay trước ngưỡng cửa hôn nhân, chuẩn bị bước qua trang mới của đời người.

Chính trong thời khắc kích động lòng người ấy, Hoắc Truy Ân thân đỏ rực bước vào lễ đường, đầu trùm tấm khăn màu đỏ, chẳng cần ai dìu, trực tiếp sải bước vào giữa phòng, vén vạt hà phi 1 lên, quỳ xuống. Cả quá trình diễn ra nước chảy mây trôi, chỉ có thể dùng hai chữ “tiêu sái” để hinh dung cho trọn.

(1. là loại phục sức choàng vai của phụ nữ cổ đại, hàm ý chỉ vẻ diễm lệ như ráng mây ngũ sắc. Hà phu xuất vào thời kỳ Nam Bắc triều, đến thời Tùy Đường có tên gọi này, đến đời Tống được xếp vào hàng lễ phục. Đời Minh thứ phục sức này trở nên tương đối phổ biến, hình dáng của nó giống như dải dài màu sắc rực rỡ. chiếc hà phi ngắn ba tấc hai phân, dài năm thước bảy tấc, lúc dùng quàng qua cổ, thả trước ngực, phía dưới có gắn vàng hoặc đá quý.)

Tiết Niệm Chung nhìn mà ngẩn cả người, mãi đến khi nghe tiếng ho khan của Hoắc lão gia y mới hoàn hồn lại, vội vàng quỳ xuống bên cạnh Hoắc Truy Ân. Lẽ thường là ai đều cảm thấy hứng thú với dung mạo của người vợ chưa từng gặp mặt, Tiết Niệm Chung đương nhiên cũng vậy, thế nên y len lén liếc mắt vài lần, chỉ có thể thấy được chiếc cằm lấp ló dưới vành khăn đỏ, cả hình dạng lẫn độ cong đều vô cùng xinh đẹp.

Bái xong ba bái, đợi người ta hô “Đưa vào động phòng”, Hoắc Truy Ân đứng luôn dậy, rũ áo che hai tay, về phía phòng tân hôn. Khí thế ấy, tư thế ấy, từ “tiêu sái” sao có thể hình dung cho trọn! Đối với chuyện này, những người xung quanh sớm tập mãi thành quen, chỉ còn Tiết Niệm Chung trông mà đờ đẫn cả người, trong lòng cảm thán thôi: Quả hổ danh nữ hiệp!

Có điều đợi Tiết Niệm Chung cảm thán xong, dưới ánh mắt ra hiệu của Hoắc lão gia, Vương quản gia lập tức “rầm” tiếng, đặt vò rượu cực lớn xuống trước mặt y, phía sau cũng có hơn hai mươi người nhất tề đứng ra.

“ gia 1 , ngài uống cạn chén này với chúng tôi, nghĩa là xem thường chúng tôi!”, xong liền bưng bát lên tu ừng ực.

(1. gia: Cách cha mẹ vợ hoặc người nhà vợ gọi chú rể.)

Tiết Niệm Chung khỏi lùi lại phía sau bước, đầu mày chau lại, gian nan nuốt ngụm nước bọt.

Bạn đang

Trong phòng tân hôn, khăn trùm đầu bị quăng xuống đất từ đời tám hoánh, phía còn in hai vết chân. Hoắc Truy Ân ăn sạch khay táo đỏ cho hả giận, còn nhổ hạt táo ra đầy đất. May mà ném mũ phượng rồi, có mỗi bộ hà phi này thôi nặng nề muốn chết, thêm cái mũ phượng nữa còn nổi ? dứt khoát vạch phần ngực áo ra, nhìn vào hoàn toàn chẳng thấy có tí tao nhã nào đáng bàn, ngược lại còn rất “lẳng lơ”.

Ước chừng nửa canh giờ sau, tiếng cửa kẽo kẹt vang lên, Hoắc Truy Ân đoán chắc là Tiết Niệm Chung bị người ta khênh vào, liền vô cùng khinh bỉ, đưa mắt liếc sang, ai ngờ lại liếc thấy Tiết Niệm Chung vào trong tư thế đứng.

Tiết Niệm Chung gài cửa lại, loạng choạng bước tới bên bàn, tay chống xuống mặt bàn tay ôm ngực, thở hổn hển mà rằng: “Suýt chút nữa bỏ xác ở ngoài kia rồi.”

Mặt y đỏ bừng, hiển nhiên bị chuốc ít rượu. Y nhấc bình nước bàn lên rót đầy chén, vừa đưa tới bên môi thấy ổn, đây cũng là rượu. Nhất thời Tiết Niệm Chung cảm thấy miệng mồm khô khốc, y đưa tay nới cổ áo ra, liếc mắt thấy mặt đất vương vãi đầy hạt táo, lại tiện đường đưa mắt nhìn qua, trông thấy Hoắc Truy Ân ngồi ngay ngắn giường, đầu vẫn trùm khăn đỏ, ơ... sao lại bẩn thế kia?

“Phu nhân, Tiết Niệm Chung xin có lời chào.” Tiết Niệm Chung chắp hai tay lại, khom người hành lễ, ánh mắt vừa lúc chạm phải vạt áo rộng mở trước ngực Hoắc Truy Ân. Y nhìn mà khỏi ngỡ ngàng, đây, đây là... nóng lòng chờ được hay sao? Nghĩ y vùi đầu đọc sách bao năm, nào bao giờ trông thấy tình cảnh thế này, gương mặt lập tức đỏ bừng như gấc chín.

Hoắc Truy Ân lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ lão cha già khốn nạn làm ăn kiểu gì thế này? Lại để cho y trốn thoát!

“Phu nhân?” Tiết Niệm Chung lại gọi thêm tiếng nữa, vẫn thấy động tĩnh gì, sau đó y trông thấy thanh đoản kiếm để bàn.

Cũng cần phải nhắc đến thanh đoản kiếm này chút. Mấy thứ dùng để lật khăn trùm đầu có rất nhiều, đũa này, gậy tre này, đòn cân này... ngắn dài gì đều được, thế nhưng Hoắc Truy Ân là ai chứ? là thiếu chủ Dật Long danh chấn giang hồ, là đỉnh cao kiếm giới khiến người kính ngưỡng, giống người thường! Thế nên chỉ có kiếm mới xứng để lật khăn trùm đầu của lên!

Tiết Niệm Chung thò tay về phía thanh đoản kiếm, có điều Hoắc Truy Ân cho y cơ hội, lập tức đoạt với tốc độ sét đánh kịp bưng tai, sau đó kề kiếm lên cổ họng Tiết Niệm Chung. Cùng lúc này, khăn trùm đầu nhàng tung bay, rơi xuống phía dưới.

Tiết Niệm Chung sửng sốt vô cùng, đương nhiên phải y sửng sốt vì tướng mạo của Hoắc Truy Ân, vào thời khắc sống còn thế này ai còn tâm tình quan tâm đối phương vuông hay tròn nữa! “Phu, phu nhân, nàng đừng kích động.” chú ý của y dồn cả lên thanh kiếm, hoảng hốt : “Ta biết chúng ta vừa mới biết nhau trở thành phu thê, nàng nhất định cảm thấy vô cùng thiệt thòi, thế, thế nhưng ta có thể thề với trời, ta nhất định đối xử tử tế với nàng”. Cảm giác được thanh kiếm lại kề sát thêm chút nữa, sắp đâm vào cổ họng tới nơi, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, y lại : “Chuyện, chuyện động phòng... trước mắt chúng ta có thể tạm hoãn lại, chờ đến khi ta và nàng hiểu nhau rồi mới...”.

Nếu có thể kiếm của Hoắc Truy Ân đâm xuống từ lâu rồi, cái tên này vừa thể giết vừa thể nện, đúng là phiền phức. vung tay điểm mấy huyệt đạo lớn của Tiết Niệm Chung lại, lúc này mới thu thanh kiếm hăm dọa lại.

Tiết Niệm Chung tài nào nhúc nhích, cũng chẳng được, chỉ đành chuyển sức chú ý tới gương mặt của Hoắc Truy Ân. Đẹp, quả thực vô cùng đẹp, thế nhưng tuyệt đối dính dáng tới cái gì mà quốc sắc thiên hương, hoa dung nguyệt mạo, quả thực hoàn toàn thuộc cùng khái niệm! Hoắc Truy Ân khí khái hào hùng áp đảo người khác, mặt mày vô cùng tuấn lãng, khiến người ta xem vừa lòng ưng mắt, rồi lại than thở hoàn mỹ cũng chỉ đến thế này thôi, làm Tiết Niệm Chung lại phải cảm thán thêm lần nữa: Quả hổ danh nữ hiệp!

Hoắc Truy Ân phát ra đường nhìn của Tiết Niệm Chung, thấy ác cảm vô cùng, lập tức nhặt khăn trùm đầu rơi dưới đất lên, đó lại dính thêm vài hạt táo, cũng lười giũ sạch, trùm luôn lên đầu đối phương. Sau đó tự mình bò lên giường, nằm xuống, khi sắp nhắm mắt lại liếc thấy tên xui xẻo đứng sừng sững bên mép giường, chẳng hề do dự mà hừ tiếng, miệng thốt ra câu, “Cẩu quan”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.