Nhất Phẩm Thiên Kim

Chương 6: Khoanh tay đứng nhìn



Sau khi được tân trang tốc độ của xe ngựa tăng lên hẳn, quãng đường ban đầu cần đến hai ngày giờ có thể kết thúc trong ngày rưỡi. Hoắc Truy Ân ngủ giấc, ăn hai miếng bánh điểm tâm, uống nửa bình nước, nhàm chán đến độ muốn đánh người, càng nhìn càng thấy Tiết Niệm Chung ngồi cùng xe ngứa mắt. Giữa trưa, Thanh Bình dừng xe ngựa trước quán ven đường, chuẩn bị giải quyết bữa trưa. Bọn họ ra khỏi thành, lên đường núi, đây là quán hàng cuối cùng trước khi tới được huyện tiếp theo. Hoắc Truy Ân lại chịu xuống xe ngựa, sai Quế Viên bưng bát mỳ dầm tương 1 vào cho mình.

(1. Mỳ dầm tương: Là món mỳ, khi ăn trộn đều mỳ và tương dầm (thông thường gồm thịt băm, tương đậu nành, đường hoặc mật), có thể ăn kèm trứng gà hoặc số loại rau củ như: dưa chuột thái sợi, đậu nành, cải bó xôi, lá hương thung...)

“Thiếu gia, ôi em nhầm, nên gọi là phu nhân mới phải.” Quế Viên hầu hạ suốt đường , được nghỉ ngơi gì cả, giờ còn để nàng ăn cơm tử tế, nàng bĩu môi hậm hực, “Đúng là, cậu làm mình làm mẩy gì chứ!”

“Câm miệng!” Hoắc Truy Ân giật bát mỳ về tay, trộn vài cái rồi bắt đầu ăn. tuyệt đối muốn có thêm người trông thấy ăn mặc thế này, nếu gặp phải người quen sau này bảo ra đường như thế nào?

Quế Viên thấy ăn hùng hổ như thế, liền đưa khăn tay qua, “Còn nữa, cậu cũng để gia vào trong ngồi . Gia ngồi chỗ đó, cậu lo gia rơi ra ngoài à?”

Hoắc Truy Ân định bảo liên quan quái gì đến ngươi, thế nhưng nghĩ lại liền thấy Tiết Niệm Chung cũng chẳng trêu chọc gì đến , y chẳng qua chỉ là người đáng thương bị lừa gạt mà thôi, liền : “Là bản thân y vào đấy chứ...”

“Gia cứ hơi động tí là cậu lại lạnh lẽo nhìn người ta, thế ai dám vào đây nữa?” Quế Viên lòng cảm thấy Tiết Niệm Chung là người tốt, cáu bẳn lại lễ độ, bộ dạng cũng rất khôi ngô, “ đem phu thê trăm tối ân tình, cậu đối xử với gia tốt hơn chút .”

Hoắc Truy Ân nghe mà mặt mũi sa sầm, giận dữ quát lên: “Cút cút cút, mang cho ta đĩa dưa muối vào đây!” Lời này nếu do tiểu tư chắc chắn gã bị Hoắc Truy Ân giơ chân đá xuống rồi.

Tiết Niệm Chung và Thanh Bình ngồi bên chiếc bàn đất, gọi vài món xào, thấy Quế Viên phải lên lên xuống xuống tới mấy bận liền, hẹn mà cùng thở dài hơi.

“Gia, phu nhân... cao quý như thế, liệu có thể thích ứng được với cuộc sống của chúng ta ?”, Thanh Bình dè dặt hỏi, đột nhiên cảm thấy làm tôi tớ của nhà quyền quý cũng chẳng sung sướng đến thế, ít nhất bản thân gã còn có thể ngồi cùng bàn dùng cơm với chủ nhân.

Tiết Niệm Chung cũng khổ não vô cùng, y : “Phu nhân gả vào Tiết gia ta, quả thực là thiệt thòi cho nàng, ta chỉ có thể cố hết sức để nàng chịu khổ. Đúng rồi, ngươi bảo chủ tiệm làm gì đó đưa tới cho Quế Viên nương , ấy vẫn chưa ăn gì cả.”

Thanh Bình lập tức làm theo. Sau khi Quế Viên được hối lộ lại càng thiên vị Tiết Niệm Chung hơn, đợi đến khi ăn xong bữa lên xe rồi, đợi Hoắc Truy Ân phát biểu ý kiến, nàng gọi luôn y vào trong ngồi. Tiết Niệm Chung thấy Hoắc Truy Ân phản đối vui mừng lắm, cảm thấy quan hệ giữa đôi bên lại tiến được bước lớn nữa rồi.

Đường sá xa xôi, kế đó là mấy canh giờ đường núi, ngay cả dấu chân người cũng khó trông thấy được, có thể là buồn chán đến cực điểm. Quế Viên liền bày bộ cờ và bàn cờ ra, cùng Hoắc Truy Ân đánh vài ván giải sầu. Tiết Niệm Chung từ được giáo dục ở tư thục, cầm kỳ thi họa thứ nào cũng biết dăm ba đường, thế nhưng y có tư cách ngồi vào bàn, chỉ có thể rúm người ngồi bên nhìn. Tài đánh cờcủa Quế Viên hiển nhiên thuộc hàng xoàng xĩnh, thế nhưng Hoắc Truy Ân còn tệ hại hơn, ba bốn lượt bị dồn vào bước đường cùng. Tiết Niệm Chung nhìn mà khóe mắt co giật liên hồi, cuối cùng chỉ đành ngoảnh mặt sang bên, trong lòng thầm nghĩ phu nhân tuy rằng mặt mày xinh đẹp, thế nhưng kỳ nghệ lại thảm thương, quả nhiên có người nào thập toàn thập mỹ.

Chiếc xe ngựa lao vun vút trong bầu khí có thể coi là hòa thuận. Đột nhiên xe dừng gấp, đôi ngựa hí vang, ba người trong xe đều theo đó mà lộn nhào, những quân cờ đen trắng rơi rào rạo, tung tóe nền.

“Phu nhân!” Tiết Niệm Chung bị va khiến hai mắt hoa lên, trượt ra phía cửa, thế nhưng thứ đầu tiên nghĩ đến vẫn là Hoắc Truy Ân. Hoắc Truy Ân chẳng làm sao cả, còn nắm lại được Quế Viên suýt nữa bị bắn ra ngoài.

Lúc này Thanh Bình thò đầu vào, sắc mặt trắng bệch, báo: “Gia, có sơn tặc!”

Tiết Niệm Chung kinh ngạc, lập tức quay sang phía Hoắc Truy Ân và Quế Viên, thấp giọng dặn dò: “Phu nhân, hai người tuyệt đối được lên tiếng!”, vẻ mặt y hoang mang lo sợ, lại thêm: “Quế Viên nương, lát nữa nếu nghe ta hô chạy phải dẫn phu nhân chạy vào trong rừng, tìm cơ hội trở về huyện thành, nhất định phải bảo vệ cho phu nhân!” Y xong liền hấp tấp xuống xe.

Bảo vệ? Hoắc Truy Ân sửng sốt vô cùng, đầu cẩu quan bị va vào đâu nên có vấn đề rồi? Lại muốn Quế Viên bảo vệ cho ? Quế Viên cũng bị lời của Tiết Niệm Chung khiến cho ù ù cạc cạc, ngây người tại chỗ.

núi có sơn tặc cũng là chuyện bình thường, lúc bọn họ gặp phải là vì xe ngựa quá cũ nát, ngay cả sơn tặc cũng thèm để mắt. giờ đổi thành cỗ xe ngựa hào hoa như thế, lại đơn độc mình, tự nhiên thành con dê béo tốt trong mắt đám sói hoang.

Tiết Niệm Chung vội vã xuống xe, trông thấy bốn người trước mắt đều thuộc hàng vạm vỡ cao to, đao lớn tay dài bằng nửa thân người, khỏi run rẩy hai chân. “Bốn vị đại hiệp, chúng ta chỉ là người làm ăn ngang qua nơi này, xin hãy tha cho chúng ta qua”, rồi lập tức bước lên phía trước khom lưng cái.

gã trong đám sơn tặc cao giọng : “Bớt lằng nhằng, có gì hiếu kính ông đây mau mang ra!” gác đao lớn vai, cằm hếch lên cao, người để râu quai nón đứng bên cạnh là thủ lĩnh của bọn chúng. Hai người khác nắm chặt lấy dây cương đôi ngựa, đề phòng con mồi đào thoát.

Tiết Niệm Chung móc ra tấm ngân phiếu ngàn lượng, cung kính đưa qua. Đám sơn tặc trợn trừng mắt, thiếu chút nữa rớt cả con ngươi ra ngoài. Cái nghề này của bọn chúng chẳng mấy khi được ăn no bụng, bao giờ trông thấy ngân phiếu có giá trị đến nhường này? Bốn kẻ kia đưa mắt nhìn nhau, chắc mẩm lần này câu được con cá lớn.

“Cái xe lớn thế này, bên trong chở gì thế?” Sơn tặc giương thanh đao lớn lên, chỉ về phía xe ngựa.

Sắc mặt Tiết Niệm Chung trắng bệch, đáp: “Chỉ là mấy món hàng linh tinh, bốn vị đại hiệp, xin hãy để chúng ta .”

“Ông đây muốn thả tự nhiên thả, còn lằng nhằng nữa ta cho mi nhát bây giờ!”, sơn tặc hung hăng ngạo mạn hét lớn, sải bước tiến về phía xe ngựa.

Tiết Niệm Chung đổ mồ hôi lạnh, đuổi theo sau : “Đại hiệp, là hàng hóa mà.”

Thanh Bình ngồi đầu xe ngựa, sợ đến độ người run lẩy bẩy. Gã sơn tặc bước tới, giơ tay túm phắt xuống đất, định giơ tay vén màn xe. Tiết Niệm Chung cũng chẳng biết lấy được dũng khí từ đâu, đưa tay túm chặt lấy cánh tay gã sơn tặc, kêu lên: “Tiền ta đưa rồi, các ngươi còn muốn thế nào!” Sơn tặc nhấc chân lên đá y ngã lăn ra đất, Tiết Niệm Chung chịu bỏ cuộc, lao tới ôm cứng lấy chân gã sơ tặc. Cái ôm này khiến sơn tặc nổi giận, lại tặng thêm hai đạp lên người y. Thư sinh như Tiết Niệm Chung sao có thể chịu đựng được, phun ra búng máu.

Trong xe, Quế Viên lặng lẽ vén rèm lên, vừa liếc mắt trông thấy Tiết Niệm Chung bị đánh, lập tức hướng về phía Hoắc Truy Ân, vội vã hô lên: “Đại thiếu gia, cậu còn ngồi đó làm gì? Gia sắp bị đánh chết rồi!”

Hoắc Truy Ân chẳng thèm lo lắng, giọng đầy khinh rẻ: “Ai khiến y vô dụng còn thích xông ra khoe mẽ”.

“ phải gia làm thế vì muốn bảo vệ cậu sao!” Quế Viên nghe tiếng đánh mắng bên ngoài, lòng khỏi nóng như lửa đốt.

Hoắc Truy Ân nghe thế liền nổi da gà, : “Ta khinh, ai báu gì cái bảo vệ của y?”

“Cậu mau ra tay , nếu em trở về với lão gia!” Quế Viên chống nạnh, khí thế dạt dào, hoàn toàn chấp nhận thương lượng.

Cả Thanh Bình lẫn Tiết Niệm Chung đều bị đánh rất thê thảm, thế nhưng vẫn liều mạng bảo vệ xe ngựa, chỉ sợ sơn tặc phát ra trong xe có nữ nhân nổi lòng háo sắc. Ai ngờ được Quế Viên lại tự mình nhảy ra, quát mấy gã sơn tặc: “Buông chủ nhân nhà ta ra!”

“Quế Viên, ...” Tiết Niệm Chung kinh hãi, trong lòng thầm trách Quế Viên xốc nổi, nàng ra thế này lại càng khó đuổi đám sói đói này .

Nhất thời, đôi mắt đám sơn tặc sáng bừng, đâu còn tâm tư để ý tới Tiết Niệm Chung, thèm khát mà sán lại gần con mồi mới. Quế Viên chẳng hề sợ hãi, giận dữ quát lên: “Thức thời mau cút, nếu mạng khó bảo toàn!”

“Ôi chao, hồn đây sớm bị em câu mất rồi.” Gã sơn tặc kia cười cực kỳ dâm đãng, chẳng ngờ tiếng cười chưa dứt, thấy cơn gió mạnh lao thẳng tới, gã hét lên tiếng thảm thiết, bắn ra xa.

Từng tiếng kêu rên thảm thiết liên tiếp vang lên, chỉ thấy gã dùng hai tay ôm mặt, lăn lộn nền đất. Tên râu quai nón vội vàng lao tới bên cạnh gã, hỏi: “Lão nhị, ngươi làm sao thế?” Cạy tay gã ra nhìn, chỉ thấy quân cờ màu trắng cắm giữa ấn đường! Quay đầu lại thấy rèm xe hơi lay động, gã râu quai nón hét lớn câu: “Trong xe có cao thủ!”, rồi giơ cao thanh đao lên, chém tới. Hai tên còn lại cũng nắm chắc vũ khí xông vào.

Hạng cướp vặt thế này Hoắc Truy Ân hoàn toàn để vào trong mắt, tiện tay bốc nắm cờ đen trắng lên, ném ra ngoài. Những quân cờ được rót nội lực vào, thế như chẻ tre, lao thẳng về phía địch, đánh cho ba tên sơn tặc tan tác tả tơi, chỗ bị cờ đập vào bầm tím nặng gãy xương. Chỉ thử chiêu biết thực lực hai bên chênh lệch ra sao, gã râu quai nón hô lớn tiếng “Rút!”, bốn tên liền cắp đuôi chạy thục mạng.

Chỉ thế mà đuổi được đám sơn tặc rồi? Cả Tiết Niệm Chung và Thanh Bình đều trố mắt đứng nhìn, tâm tình vô cùng phức tạp. “Gia, ngài sao chứ?” Quế Viên nhảy xuống, dìu Tiết Niệm Chung thương tích đầy mình vào trong xe. Hoắc Truy Ân đưa mắt nhìn y mấy lần, thảm hơn tưởng, sau đó vội vàng quay đầu sang bên, làm như trông thấy.

Thanh Bình biết bản thân nên lắm lời, thế nhưng quả tài nào nhịn được, : “Phu nhân, võ công của người cao như thế, sao...”Sao ra tay sớm!

“Thanh Bình, được lắm lời, đánh xe ”, Tiết Niệm Chung cắt ngang. Thanh Bình dám ho he gì nữa, hậm hực quay lại đầu xe. xe ngựa có thuốc trị thương, Quế Viên chỉ có thể thấm ướt khăn tay. Tiết Niệm Chung dám làm phiền nàng, nhận lấy khăn tay tự mình lau mặt, nhàng cười, với Hoắc Truy Ân: “Võ nghệ của phu nhân quả thực phi phàm”.

Hoắc Truy Ân vẫn để ý gì tới y, trong lòng vô cùng mâu thuẫn. mặt cảm thấy hình như bản thân có phần quá đáng, năm xưa lang bạt giang hồ nếu gặp phải cảnh ỷ mạnh hiếp yếu, dù chỉ là người qua đường cũng ra tay tương trợ, sao tới phiên cẩu quan này lại làm được? mặt lại cảm thấy ràng là tại cẩu quan tự mình khoe mẽ, bị đánh cũng đáng đời, liên quan quái gì đến !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.