Nhất Thế Khuynh Tình

Chương 15



Hôm sau yến hội chiêu đãi, Dung Thành hạ chỉ phát ba vạn binh tiếp viện Nguyệt tộc, do Trình Văn Viễn lãnh binh xuất chinh. Đương nhiên, người có chút đầu óc trong lòng biết rõ ràng, hỗ trợ là giả, điều tra là thật. Không có bằng hữu vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.

Hoàn Ân chiều hôm đó liền nhận được bản sao thánh chỉ, nghĩ một lát, viết một phong thư từ dịch quán chuyển giao cấp Trình Văn Viễn, ủy thác hắn hộ tống Uyển Đồng về nước. Uyển Đồng tỉnh lại biết được, vừa khóc lại náo loạn, còn kém”Rời nhà trốn đi” , thẳng đến Hoàn Ân mặt lạnh , ngưng trọng nói : “Ngươi phải trở về, không thương lượng.” Mới khóc thút thít nghẹn chạy đến phòng ngủ đi sinh hờn dỗi, buổi tối cũng không có đi ra ăn cơm, ngay cả bọc đồ đều là Hoàn Ân thu xếp.

Ngày thứ ba dưới thánh chỉ, đại quân bắt đầu lên đường xuất chinh. Uyển Đồng cũng lại bất chấp cáu kỉnh, khóc như núi đổ, ôm thắt lưng Hoàn Ân không đi. Hoàn Ân| trong lòng cũng khổ, cố nén thương tâm đem Uyển Đồng giao cho Trình Văn Viễn, nhìn theo bánh xe cuồn cuộn, cuối cùng một chút bụi mù đều rơi xong rồi, mới thở dài một tiếng, xoay người trở về dịch quán.

Hiện nay, nơi này hổ lang tiền đồ còn chưa biết, cũng chỉ có một mình y . Hoàn Ân chống đỡ cái trán nhắm mắt bình phục một lát, trải rộng giấy tuyên thành ra, mài chút mực, tinh tế viết chữ xuống.

Y mặc dù không muốn gặp lại người nọ, nhưng ân huệ lớn này không ra mặt nói lời cảm ơn, cấp bậc lễ nghĩa thật sự không thể nào nói nổi. Thôi thôi, này hơn phân nửa cũng là gần nhất một lần cuối cùng thấy hắn, lần này gặp xong, liền khả yên lặng chờ chiến sự chấm dứt, khi đó nói không chừng có thể về nước . Nếu không thể về nước. . . . . .

Hoàn Ân viết viết, trước mắt hiện ra biểu tình người nọ dưới ánh nến không rõ cùng ngũ quan sắc bén, tay không khỏi run lên, chữ “Hạ” kia một nét dường như cuộn sóng . Hoàn Ân cúi đầu thở dài, lấy ra cái chặn giấy, lại trải ra giấy tuyên thành đè hảo.

Buổi chiều liền thu được phúc đáp trong cung đưa tới ,cho y giờ Dậu vào cung dự tiệc, còn ghi chú riêng chỉ có quân thần hai người, mặc gì tùy ý.

Hoàn Ân vừa nghe chỉ có hai người bọn họ, trên lưng mồ hôi lạnh ứa ra, Lưu Kỳ ho khan một tiếng, y mới giật mình bừng tỉnh, đưa tay tiếp nhận thánh chỉ.

***

Đang lúc hoàng hôn, Cam Tuyền cung sau ngự hoa viên hoa mai lưu động. Mặt trời sắp xuống núi tà tà ở trong vườn mạt lên ánh chiều tà vàng óng ánh, hoa cỏ thanh u ở trong gió nhẹ lay động, trong không khí tản mạn ti ti hương thơm, làm người ta huân nhiên dục túy.

Dung Thành vừa bước qua cổng vòm, liền gặp Hoàn Ân một thân thuần trắng đứng ở bên đình, nghiêng đầu xem hồng lí ngư trong ao. Hôm nay tóc y cũng cột lên, thật dài buông xuống sau người, bị gió thổi nhẹ, vung lên nhiều lọn tóc. Cổ như bạch ngọc tinh xảo đặc sắc, như thiên nga , làm cho Dung Thành tâm lí sinh ra chút cảm giác kỳ diệu: không biết là y trắng hơn, hay Lộng Ngọc trắng hơn ?

Hoàn Ân nghe thấy tiếng bước chân, hoàn hồn nhìn, chỉ thấy Dung Thành đã muốn đến gần , tuy là thân minh hoàng , vẫn là dấu không được một thân khí chất sắc bén. Hoàn Ân trong lòng nảy lên một trận sợ hãi, mượn xoay người hành lễ che dấu trái tim kinh hoàng.

“Bình thân, chớ đa lễ.” Người nọ thản nhiên nói, vươn tay nâng cổ tay y Hoàn Ân lập tức giống như bị bỏng, nhanh chóng lùi tay về.

Trên lưng ra một thân mồ hôi lạnh, mới cảm thấy được chính mình thất lễ trước quân vương, Hoàn Ân đầu cũng không dám ngẩng lên, vội vàng nói: “Thật có lỗi. . . . . . Ta nhất thời có chút khẩn trương. . . . . .”

Dung Thành mặc dù hơi hơi có chút không hờn giận, cũng lười vạch trần, nhíu mày nói : “Vô sự, tâm tình của ngươi trẫm cũng có thể lý giải một hai. Ngồi đi.” Nói xong liền dẫn đầu vén lên bào tử, ngồi ở trên ghế đá bạch ngọc phô nhuyễn đệm.

Hoàn Ân ngồi xuống lấy lại bình tĩnh, bưng lên tửu hồ trên bàn rót đầy một chén rượu cho Dung Thành , lại châm cho mình một ly, nâng chén nói : “Bệ hạ nhân từ, thần bái tạ bệ hạ hoàng ân hạo đãng. Bệ hạ phát binh cứu Nguyệt tộcvu thủy hỏa chi trung, ngày sau tùy người sai khiến, Nguyệt tộc muôn lần chết không chối từ. Thần xin kính trước.” Dứt lời, thẳng uống cạn trước.

“Tiện tay mà thôi.” Dung Thành thản nhiên lên tiếng.”Không biết vương tử điện hạ sốt cao đột ngột có chuyển biến tốt đẹp?”

“Nhờ phúc bệ hạ, ngay lúc đó đã đỡ một nửa hiện tại đã khỏi hắn.” Thái y viện mỗi ngày hướng dịch quán đưa dược liệu trân quý, , nhân sâm đều ăn không hết. Sốt lui đi, nhưng di chứng ho khan còn lưu lại, nơi bí ẩn bị xâm nhập mãnh liệt không lâu , vẫn đang ẩn ẩn đau.

“Kia trẫm an tâm.” Dung Thành mỉm cười, thay đổi câu chuyện: “Ung kinh rất lớn, vương tử điện hạ có hứng thú có thể ra dạo, thích hợp đi lại đối việc khỏi hẳn cũng nhiều có ích lợi.”

“Tạ bệ hạ quan tâm, thần đã đại khái dạo qua. Ung kinh phồn hoa giàu có và đông đúc, làm người ta tán thưởng, Nguyệt tộc cả nước sợ hãi cũng chỉ có thể ngắm nhìn . Toàn bộ dựa vào bệ hạ anh minh.”

Thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên. Khen ngợi như vậy là từ dân ngoại tộc thảo luận mà có, phá lệ làm người ta đắc ý. Dung Thành cười ha ha, nâng lên chén rượu.

“Kỳ thật trẫm thực buồn bực một việc.”

“Bệ hạ thỉnh giảng.”

Dung Thành chậm rãi mở miệng, ngữ khí nghe không ra hỉ giận: “Vì sao vương tử điện hạ vẫn tránh né không nhìn trẫm? Là trẫm bộ dạng có vẻ đáng sợ sao?”

Hoàn Ân sợ hãi cả kinh: chẳng lẽ hắn đã phát hiện? ! Tính phản xạ ngẩng đầu, đối phương nhìn như nhàn tản phiêu đến liếc mắt một cái, ba đầu ngón tay thưởng thức chén không trong tay, trên ngón giữa đeo ngọc lục bảo bảo thạch như mắt mèo phát ra lục quang sâu kín.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.