Nhất Thế Khuynh Tình

Chương 50: Thân mật



Hoàn Ân tỉnh, nhưng cũng không muốn mở mắt.

Y mơ hồ cảm thấy, tất cả thật giống như đều rời khỏi quỹ đạo,phát triển tới phương hướng không biết .

Lúc hai người cải trang vi hành đêm đó y đã phát hiện, Dung Thành như là cố ý đòi mình niềm vui, y không có không cảm giác được. Chẳng qua là càng nghĩ xuống càng cảm thấy sợ: hắn tại sao muốn mình vui? . . . . . . Đáp án kia. . . . . . Y không dám nghĩ.

Ngày hôm qua ở trên xe ngựa, người kia hỏi y, có muốn thử bên cạnh hắn một chút hay không, trong lòng y lúc ấy liền bộp!” một cái. Y cho là, y phải đi về nước, đây là sự thật hai người ngầm cam chịu hiểu lẫn nhau. Một là chất tử, còn bị bức ở giường thư phục dưới thân người khác, sao lại có thể nguyện ý lưu lại.

Y cho là, y nói rõ , bởi vì cự tuyệt hắn, cũng không có thấy hắn tức giận. Nhưng tối hôm qua ở trong tình sự, người nọ lại còn nói. . . . . . Ở lại bên cạnh hắn, ở lại trong ngực của hắn.

Đây là ý tứ gì, y không phải không biết.

Sự thật cuối cùng cũng chỉ hướng đáp án y sợ nhất.

Y thật không biết, nên đối mặt như thế nào.

Y chưa từng luyến ái qua, huống chi, đối tượng là người từng cường bạo y. Không khí của hai người hiện tại tương đối hài hòa, nhưng không có nghĩa là, y quên mất đoạn sự thật này. Bị lăng nhục như vậy, y còn không tha thứ đến có thể hoàn toàn làm như chưa từng phát sinh qua.

Nếu như người nọ hướng y cầu ái, y vẫn cự tuyệt. . . . . . Người nọ. . . . . . Có thể nổi trận lôi đình hay không, lại khôi phục diện mục thật sự? Có thể, nhốt y không để cho y trở về nước hay không . . . . . . ?

Hoàn Ân trong đầu đầy suy nghĩ lung tung, càng nghĩ càng không lạc quan. Cả người đau nhức không chịu nổi, vốn định nhắm mắt ngủ tiếp thu hồi cảm giác, kết quả nhắm mắt lại sẽ không ngủ tiếp nữa, trong bụng lo lắng, không khỏi thở dài khe khẽ.

“Vừa sáng sớm than thở cái gì?”

Hoàn Ân cả kinh, trợn to hai mắt, Dung Thành đang ngồi ở bên giường nhìn y, áo choàng trên người cũng còn không cởi xuống.

“Bệ hạ? . . . . . .”

Canh giờ gì rồi? Sao hắn vây săn liền trở lại nhanh như vậy?

Dung Thành như là biết trong lòng y đang suy nghĩ gì, nói: “Nghe nói ngươi đã tỉnh, trẫm trước hết liền hồi cung.”

“. . . . . .”

Hoàn Ân không biết nên nói gì, dứt khoát nhắm lại mắt giả vờ ngủ say.

Hô hấp ấm áp để sát vào, tiếng người nọ đè thấp thanh âm truyền đến: “Thân thể. . . . . . Còn đau sao?”

Dĩ nhiên là đau , chẳng qua lời này vừa nói ra khỏi miệng, giống như đang làm nũng, thế là Hoàn Ân không thể làm gì khác hơn là lại yên lặng.

“Sao vậy? Giận trẫm?”

Người trên giường nhẹ nhàng lắc đầu.

“Còn muốn ngủ không?” Nhìn tai trơn bóng của Hoàn Ân, không nhịn được nhẹ nhàng cắn một cái.

“Ngô. . . . . . Không được.” Người này một mực bên giường quấy rầy, bảo y làm sao ngủ.

Dung Thành cởi áo choàng xuống ném qua một bên, hai tay xuyên qua xương sườn phía sưới của y đỡ y ngồi dậy. Phía sau thật sự có chút đau , Hoàn Ân không khỏi nhẹ nhàng cau mày.

“Hôm nay cũng đừng có đi ra ngoài, ở trong cung nghỉ ngơi thật tốt.”

“Ân. . . . . . Thần nơi này không có chuyện gì, bệ hạ vẫn là đi vây săn đi.” Hắn luôn ở bên cạnh, Hoàn Ân cũng không biết nên làm cái gì mới tốt.

“Nếu trở lại liền không đi. Sau này không nên thần a thần , ngươi ở trước mặt trẫm liền xưng ‘ ta ’ là được.” Y không phải là chất tử Nguyệt tộc. Y chính là người yêu của hắn.

“Bệ hạ. . . . . . Này không hợp lễ. . . . .”

“Chuyện này là trẫm định đoạt hay ngươi định đoạt?”

“Hiển nhiên là bệ hạ. . . . . .”

Dung Thành cầm qua trung y ở một bên ờ như sẽ phải thay Hoàn Ân mặc vào, Hoàn Ân cả kinh, nói: “Bệ hạ. . . . . . Vẫn là tự mình . . . . . .”

Dung Thành cũng không để ý đến y, nâng lên cổ tay của y, đem tay áo từ cổ tay chụp vào, lại đem đai lưng kim ngọc ở một bên thay y đeo vào. Lúc Hoàn Ân phủ bạch y đai lưng trắng giống như trích tiên, mặc áo choàng đồ trắng hoa văn bạc, cài lên đai lưng ngọc, lại biến thành khí chất vương công quý tộc. Bất kể là loại nào, hắn cũng rất thích.

Dung Thành kéo y đứng lên, vây lấy y vòng vo hai lần, cảm giác mình làm cũng không tệ lắm. Lại kéo y ngồi ở trước gương đồng, cầm lên lược gỗ hoàng dương.

“Bệ hạ! . . . . . .” Người này hôm nay là muốn. . . . . .

“Ngồi yên đừng động.” Dung Thành nhíu lông mày, nhìn chằm chằm khuôn mặt Hoàn Ân như có điều suy nghĩ.

“Ân, không thể kẻ lông mày, buộc tóc cũng coi như được đi.”

Nói xong, Dung Thành liền nâng đầu y xoay qua chỗ khác, nhẹ nhàng chải xuống đầu tóc đen của Hoàn Ân, từng chút từng chút chải tóc, từng sợi từng sợi nắm ở trong tay. Thái độ tiểu tâm dực dực, thật giống như trên tay cầm chính là đồ sứ vừa đụng liền vỡ.

“Ngươi trời sinh đầu tóc liền tốt như thế sao?”

“. . . . . . Trước kia thái y trong cung nói, dùng tạo giác gội đầu tóc sẽ trở nên rất tốt. . . . . . Ta từ nhỏ hay gội tạo giác, đại khái là nguyên nhân này đi. . . . . .”

Dung Thành nhẹ nhàng để sát vào ngửi một chút, thấm vào ruột gan, mang theo mùi thơm ngát đặc thù của Hoàn Ân. “Vậy mùi hương trên người thì sao? Lại là bởi vì cái gì?”

“. . . . . . Điều này sao có thể. . . . . . Trên người của ta nào có mùi thơm gì?”

“Trên người mùi hương có gì không thừa nhận ? Hôm nay chải kiểu gì? Dùng trâm gài buộc tóc được không?”

Hoàn Ân từ trong gương thấy Dung Thành cầm lược bộ dạng kia rõ ràng không thuần thục, cuối cùng cũng không nhịn được nói: “. . . . . . Bệ hạ, vẫn là để cho Lưu công công. . . . . .” Thấy người kia nhanh chóng nhăn lại lông mày, không thể làm gì khác hơn là thở dài, đổi lời nói: “Bệ hạ, dùng trâm gài tóc là được rồi.”

Dung Thành nhìn Hoàn Ân trong gương, ước chừng là bởi vì chính mình chải tóc, cảm thấy đặc biệt xinh đẹp. Nghĩ đến hắn là thật mê y đến không thể tự thoát ra được, cảm thấy y thả tóc điềm tĩnh ôn nhuận như vậy, tóc dài buộc cao cao lên lại anh khí bức người, tóm lại nhìn sao cũng làm cho người thưởng tâm duyệt mục (cảnh đẹp ý vui).

Hoàn Ân từ trong gương đồng thấy Dung Thành nhìn mình chăm chú, thật sự cảm thấy ánh mắt kia nặng không chịu nổi, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu nhìn ngón tay của mình.

“Trước kia có người nói ngươi rất đẹp hay không?” Dung Thành đột nhiên hỏi

“. . . . . . Đẹp là hình dung nữ tử a. . . . . .”

“Có hay không? . . . . . .”

“Không có. . . . . .” Người nào có hình dung một nam tử “đẹp”? Nguyệt tộc thượng võ, không thích chính là âm nhu.

“Vậy thì tốt quá.” Dung Thành không nhịn được cao hứng, thật giống như thoáng cái ít đi rất nhiều tình địch.

Hoàn Ân không hiểu rõ ngẩng lên đầu, hai tròng mắt to đen nhánh mở to giống như là động mãi mãi không đáy đem Dung Thành hút vào, Dung Thành khống chế không được nâng cằm Hoàn Ân lên, cúi đầu nhẹ nhàng hôn xuống.

“Dùng bữa đi, hôm nay có kinh hỉ cho ngươi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.