Nhất Thế Khuynh Tình

Chương 8: Gặp gỡ



Dung Thành giơ lên hai cái tay, để Lưu công công từ phía sau phủ thêm miện phục (mũ), lại đem tay áo xuyên vào cánh tay.Lưu công công tiểu tâm dực dực hầu hạ ,vừa len lén nhìn trộm vẻ mặt quân chủ ,chỉ thấy hắn hơi nhíu lấy lông mày, tựa hồ có chút không vui.

Hôm nay hoàng thượng rất khó chịu. Lưu công công âm thầm hoảng sợ.Làm việc cẩn thận chút ít.

Tuyên hướng tổ chế, năm ngày nghỉ ,quan viên mộc dục canh y,hoàng đế không cần vào triều, coi như cho nghỉ.Vũ Đế mới hai mươi hai,tâm tính thiếu niên ,thừa dịp năm ngày nghỉ ngơi hết sức lưu luyến kỹ viện đã không phải là lần đầu tiên, ngay cả thái hậu cũng mở một con mắt nhắm một con mắt,tùy hắn đi.Hôm nay vừa lúc là năm ngày nghỉ ngơi, hoàng thượng tối hôm qua vi phục xuất cung, sáng nay mới từ ngoài cung trở lại, vẻ mặt tàn độc. Thái Y Viện sờ mạch kê đơn thuốc, nói là say rượu dẫn đến nhức đầu.Phao cho hoàng thượng thuốc tắm, buổi trưa ăn chút ít dược thiện,vừa nằm trên giường nghỉ ngơi một canh giờ, xế chiều sắc mặt sao lại không tốt.

Sáng nay trở lại đã nghe Tiểu Hợp Tử mật báo, Vân Vũ Đế tối hôm qua chờ lâu mà Lộng Ngọc công tử không tới, sau một tiểu quan hay khách nhân lại tới bị người bắt vào phòng xem như Lộng Ngọc công tử mà tiết hỏa, sợ là do chuyện này mà chọc giận.Vũ Đế ở bên ngoài chưa bao giờ lộ thân phận thật, Ung kinh dưới chân thiên tử, quyền quý chi gia nhiều vô số kể, Lộng Ngọc công tử cho hắn là một quý tộc bình thường ,có chút chậm trễ, cái này nên đại tội .

Lưu công công vừa cột lại khấu đái ngang hông cho Dung Thành,vừa tiểu tâm dực dực thử dò xét nói: “Bệ hạ, hôm qua Lộng Ngọc công tử hầu hạ không tốt?”

Tuy nói dòm ngó tâm tử thiên tử là tối kỵ của hạ nhân,nhưng đầu năm nay, không đắn đo lo tâm sự chủ tử ,làm sao qua.Làm việc chu đáo không chỉ có nghĩa là dựa vào việc tốt.

Lưu công công lời này vừa ra, Vũ Đế hồi lâu không có mở miệng, vốn là không có gì thì không khí lập tức lạnh hơn.

Dung Thành thật ra thì một ngày hôm nay đều phiền muộn chuyện này.

Sáng nay tỉnh lại, trên giường chỉ có một mình hắn.Tiểu Hợp Tử nói, người nọ rạng sáng đã đi.Hắn bỗng nhiên trong lòng cực kì khó chịu,chưa bao giờ có tiểu quan nào dám ban đêm khi khách đang ngủ lại lặng lẽ rời đi .

Đợi Tiểu Hợp Tử hầu hạ rửa mặt, Dung Thành mới hơi tỉnh táo lại, mơ hồ có chút nhớ lại, tối hôm qua người nọ căn bản không phải Lộng Ngọc, là hắn uống rượu say đem người nọ cứng rắn túm lên giường, còn không chú ý người nọ giãy dụa liền trực tiếp cưỡng bức.Làm đương kim thiên tử, hắn dĩ nhiên không phải là phiền muộn chuyện có muốn hay không đối với người xui xẻo này chịu trách nhiệm,mà là đang phiền muộn người này rốt cuộc là người nào.

Bộ dáng người nọ hắn không có chút nào ấn tượng, nhưng thân thể sở nghiệm khoái cảm tiêu hồn thực cốt, khó có thể quên. Da thịt như tơ mềm mại tinh tế,nơi tư mật thì khít chặt,còn có mái tóc đen tản mát trên gối. . . . . . Từ sáng nay ngồi ở trên nhuyễn kiệu về cung,hắn còn một mực tinh tế hồi tưởng,không khỏi hoài nghi có phải hay không tối hôm qua trong phòng có huân hương trợ giúp kích tình. Trong cung có rất nhiều loại huân hương này,lúc trước hắn ở Hồ Thiên hồ cũng dùng qua một chút, nhưng tựa hồ cũng không có hiệu quả tốt như tối hôm qua

“Bệ hạ? . . . . . . Bệ hạ? . . . . . .”

Cho đến Lưu công công kêu to thanh âm, Dung Thành mới kịp phản ứng.”Chuẩn bị xong rồi?”

“Chuẩn bị xong rồi, bệ hạ cảm thấy có còn nơi nào không thoải mái hay không?”

Dung Thành nhìn sang gương đồng, mình bên trong áo mũ chỉnh tề, anh khí bộc phát. Sách, gặp vương tử nhược quốc nào cần ăn mặc đoan chính như thế .”Đi thôi.”

Bước ra Trường Nhạc cung ,Dung Thành bỗng nhiên xoay người, nói: “Lưu Kỳ, ngươi cho Tiểu Hợp Tử đi tra, tối hôm qua trong phòng kia điểm huân hương gì,đem mấy phần về cung cho ta.”Cuối cùng bồi thêm một câu: “Càng nhanh càng tốt.”

Lưu công công cuối cùng biết đại khái là chuyện gì rồi,vội vàng đáp: “Dạ, nô tài đi làm.”

Tịch dương chiều tà,văn võ bá quan đã trong Cam Tuyền cung chờ chực lâu.

Dung Thành bước lên kim loan ngự ngồi,vén bào tử ngồi xuống, quần thần lập tức khom lưng hành lễ, sơn hô vạn tuế.

“Các khanh bình thân, tựu tọa.”

Quần thần ngồi vào vị trí,bên cạnh kim loan tọa thái giám phất trần kêu lớn: “Tuyên Nguyệt tộc vương tử bái kiến!”

Âm điệu cao mà rõ ràng,truyền tới bên ngoài cửa cung Cam Tuyền.Không lâu sau,một thân ảnh không nhanh không chậm , dưới ánh chiều đi đến. Trong lúc nhất thời, vốn chúng thần đang bàn luận xôn xao cũng dừng lại nghị luận.

Hoàn Ân một thân hoa phục mạ vàng đỏ hồng nổi bật ,vòng eo mảnh khảnh được bạch ngọc đẹp dẽ tóm gọn, y phục có chút diễm tục nhưng khi hắn mặc trên người ngoài ý muốn dáng vẻ phong lưu, xinh đẹp tuyệt trần dị thường. Vốn là mái tóc đen nhánh tùy ý bó buộc hôm nay được vấn lại,đỉnh đầu dùng Ngọc Tông tròn tròn vấn lên,thật dài rũ xuống một đạo vòng cung, giống như nhánh cây cao bên gió nhảy múa .Mặc dù mặt mũi chẳng qua bình thường,không thể nói đặc biệt xinh đẹp, nhưng da thịt trắng nõn lúc này nhuộm lấy chút đỏ ửng,lại dị thường câu nhân.

Ngay cả Tuyên Vũ Đế “Kinh qua vô số người”cũng có chút giật mình sững sờ, cho đến khi đối phương đi tới kim loan ngự ngồi xuống, khó khăn quỳ lạy đại lễ,Dung Thành mới thanh tỉnh chút ít, nói: “Vương tử điện hạ chớ đa lễ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.