Nhất Thế Khuynh Tình

Chương 90: Phiên ngoại 4. Vô trách nhiệm với con cái



Lời nói chưa kịp rời khỏi miệng đã bị một nụ hôn sâu cắt đứt, trong lúc mê man, ngoại bào bị cởi ra hơn phân nửa, cổ áo mở rộng, để lộ một mảng da thịt trắng nõn, bởi vì đã lâu không trải qua chuyện tình sự(chuyện giường chiếu), những dấu hôn lưu lại lần trước đã hoàn toàn biến mất.

Nhịn hơn nửa năm, bây giờ hơi thở của Dung Thành có chút gấp gáp. Hắn cắn loạn lên môi Hoàn Ân, mạnh mẽ áp đảo đối phương, quấn quýt đến khi cả hai đều thở hồng hộc, sau đó hôn thẳng một đường xuống dưới, để lại những dấu hôn trên cổ và xương quai xanh. Hoàn Ân nằm trên long sàng, hô hấp khó khăn, quần áo hỗn loạn, mái tóc đen hơi rối xõa trên gối, đôi môi hồng nhuận khẽ nhếch, hai gò má vốn mảnh khảnh nay đã đầy đặn hơn, mang đến cảm giác điềm tĩnh và bao dung của người làm mẹ. Nhìn bộ dạng động tình của Hoàn Ân, tim Dung Thành bắt đầu đập loạn xạ, chỗ kia cũng đã trướng đau khó chịu, chỉ muốn trực tiếp áp đảo đối phương.

Nhưng hắn không có làm thế.

“Nói cho trẫm biết, tại sao gần đây lại lẩn tránh chuyện phòng the?”

Dung Thành vừa hỏi vừa cởi y phục của hai người, dùng môi mút lấy bờ ngực trắng nõn như ngọc của Hoàn Ân, chóp mũi nhẹ nhàng lướt qua da thịt khiến Hoàn Ân run rẩy không ngừng.

“Lân. . . Lân nhi còn. . . . A. . .”

Dung Thành cầm ngọc hành của Hoàn Ân trong lòng bàn tay, liếm chất lỏng trong suốt trên đỉnh côn trụ, giọng nói khàn khàn: “Đừng có lấy lí do này gạt trẫm, có rất nhiều nhũ mẫu chiếu cố Lân nhi rồi.” Tiếp theo đó liền ngậm cả ngọc hành vào trong miệng. Khoái cảm đánh thẳng lên đầu, cả người Hoàn Ân đều run rẩy, gần như không nói nên lời: “Ngươi. . . . Đừng. . . . . A!” Ngọc hành bị người kia cắn nhẹ như trừng phạt, Hoàn Ân nhanh chóng đạt tới cao trào, nhưng Dung Thành lại không cho y bắn ra.

“Mau nói thật cho trẫm biết.”

Hoàn Ân chỉ rưng rưng nước mắt lắc đầu. Chuyện này rất xấu hổ, y không tài nào mở miệng được.

Dung Thành hừ nhẹ một tiếng, đầu lưỡi đảo nhẹ, liếm lấy đỉnh côn trụ, còn đảo qua đảo lại thăm dò cái lỗ nhỏ trên đỉnh. Rốt cuộc Hoàn Ân không thể chịu nổi nữa, y muốn cựa quậy thân thể, nhưng tay chân đều bị Dung Thành khóa chặt, không thể nhúc nhích được, cả người đều co quắp vì bị kích thích đánh ập tới, đành lên tiếng rên rỉ: “Bệ hạ.”

“Nói mau.” Dung Thành dùng thanh âm trầm thấp mê hoặc đối phương, “Con cũng đã sinh, còn có gì không thể nói với phu quân? Nếu ngươi còn tiếp tục giấu diếm, trẫm sẽ giận đấy.”

“. . . . .” Trong lòng Hoàn Ân khẽ động, y mở mắt ra, nước mắt dần dần thối lui, đập vào mắt là hình ảnh cửu ngũ chí tôn chôn đầu giữa hai chân, dùng miệng hầu hạ mình.

Đúng vậy, người nọ đã cúi người để làm mình hài lòng, còn có gì không thể nói chứ?

Khuôn mặt Hoàn Ân như sắp sinh ly tử biệt, giọng nói đứt quãng: “Ta. . . Ta nói. . . Ngươi không được. . . Không được. . .” Những lời còn lại thật sự không biết nên nói như thế nào.

“Đừng ngại, cứ nói đi.” Màn đã buông xuống, chỉ còn sót lại chút ánh sáng từ bên ngoài, chiếu lên khuôn mặt dịu dàng của vị vua trẻ.

“Lúc trước. . . Lúc trước ta nghe người khác nói. . .” Hoàn Ân vẫn cảm thấy rất xấu hổ, y dùng hai tay che mặt, quay đầu sang một bên, “Sau khi sinh con. . . Chỗ đó. . . Chỗ đó sẽ lỏng ra. . . Ta. . . Ta sợ. . .”

Nói đến đây, cổ tay đột nhiên bị Dung Thành dùng sức kéo ra đặt sang hai bên, lông mi của Hoàn Ân run rẩy kịch liệt, y không dám mở mắt nhìn thẳng vào Dung Thành. Hơi thở ấm áp dần dần tới gần, phả lên má y.

“Ngươi a. . . Trẫm nên làm thế nào mới tốt đây. . .”

“. . .”

“Có phải ngươi cảm thấy trẫm chỉ ham mê thân thể của ngươi chứ không để ý đến những thứ khác?”

“. . . Không, không phải. . .” Hoàn Ân mở mắt ra, cảm giác được bàn tay Dung Thành lơ đãng lướt qua mặt mình.

“Trẫm rất cao hứng, thì ra ngươi cũng sợ bị thất sủng.”

“. . . A . . .” Gần đây Hoàn Ân cứ mãi u sầu vì việc này, còn chạy tới Thái y viện để hỏi xem phải dùng cái gì để thắt chặt âm đạo cho phụ nữ sau khi sinh, cố gắng thử đủ mọi cách để tẩm bổ, bất tri bất giác phát hiện ra ── Không ngờ sau khi trải qua bao nhiêu chuyện, y đã thích Dung Thành đến độ này, sợ Dung Thành không đạt được khoái cảm như trước sẽ không sủng ái mình nữa.

Âm thanh vừa trầm thấp vừa có từ tính từ từ vang lên bên tai y: “Nếu ngươi sợ chỗ đó đã bị lỏng, thôi thì chúng ta thử một lần là biết ngay.”

“Bệ hạ, bệ hạ! A!”

Ngọc hành bị xoa nắn hai cái liền co giật rồi bắn ra, Dung Thành dùng chất lỏng màu trắng đó đưa ra phía sau Hoàn Ân, bắt đầu thăm dò vào bên trong. Hoàn Ân nhắm mắt lại thở dốc, do quá khẩn trương nên chỗ kia đã bắt đầu tự động thắt chặt lại.

“Ngươi xem, lỏng thế nào được?”

“Hm! A. . . .”

“Rõ ràng vừa chặt vừa nóng, đã thế còn mút ngón tay trẫm không chịu nhả, đây là do sau khi sinh thân thể ngươi trở nên dâm đãng hay là do lâu rồi trẫm không chạm vào ngươi nên ngươi mới đói khát như vậy?”

“Ô. . . .” Vừa rồi còn nhu tình như nước, bây giờ lại vô sỉ như thế, đã lâu không sinh hoạt phòng the nên suýt chút nữa Hoàn Ân đã quên mỗi lần lên giường người này đều nói năng không e dè chút nào.

“Trẫm cảm thấy là nguyên nhân thứ hai, ngươi cảm thấy thế nào? Hả?”

Câu cuối cùng được nói bằng giọng mũi, ngón tay cũng theo đó rút ra khỏi cơ thể. Dung Thành đặt hai chân Hoàn Ân quanh thắt lưng mình, mạnh mẽ đỉnh một cái, toàn bộ đều tiến vào trong.

Đã lâu không trải nghiệm tư vị mất hồn khi được bao chặt lấy, Dung Thành gần như không thể kiềm chế nổi, không còn sự dịu dàng, nhanh chóng rút ra rồi mạnh mẽ tiến vào tới chỗ sâu nhất, tàn sát bừa bãi.

“A! Bệ hạ! A! . . .”

Từ lúc ở cữ tới nay chưa từng trải qua ân ái kịch liệt như vậy, Hoàn Ân bị đâm chọt đến mức kêu to, ngón tay bấu chặt lên lưng Dung Thành. Dung Thành không ngừng đỉnh vào chỗ mẫn cảm kia, y làm sao có thể chịu nổi, hai chân vô thức ôm chặt lấy thắt lưng người nọ, cơ thể hai người đều run rẩy kịch liệt.

“Kẹp chặt như thế, còn nói là bị lỏng, trẫm muốn phạt ngươi tội khi quân. . .”

“A. . . A a. . . .”

Vật phía sau đâm sâu đến tận bụng khiến Hoàn Ân cảm thấy vừa nóng vừa trướng, y không thể theo kịp tiết tấu của hắn, bị sáp đến mức hồn xiêu phách lạc. Hoàn Ân mở to miệng thở dốc, khóe mắt ửng đỏ ngập đầy nước, bộ dáng này của y càng khiến cho thú tính của Dung Thành mãnh liệt hơn, hắn ôm Hoàn Ân đứng lên, đặt người dưạ vào tường rồi tiếp tục luật động.

Từ trong thiên điện truyền đến tiếng khóc của Lân nhi, âm thanh chói tai xen vào tiếng nước dâm mỹ trong phòng. Hoàn Ân đỏ mặt nói: “Ngươi. . . Dừng lại một chút. . . Ta đi xem Lân nhi thế nào đã. . .”

“Không cần, kế bên có nhũ mẫu.”

“Ngươi. . . Ta muốn đi xem thử. . .”

Dung Thành không vui liếc Hoàn Ân một cái, tùy tiện xé một mảnh vải từ cái màn, buộc chặt ngọc hành đã cương cứng của y. Hoàn Ân hoảng hốt nói: “Ngươi. . .” Người này lại muốn sử dụng chiêu trò bậy bạ gì, chẳng lẽ định thanh toán món nợ nửa năm trong một lượt?

“Ngươi nghĩ sai rồi, hôm nay trẫm phải dạy dỗ ngươi.” Dung Thành tiếp tục áp đảo Hoàn Ân, hai tay không ngừng xoa noắn cặp mông mềm mại, thậm chí còn duỗi ngón tay chạm vào nơi tính khí hai người giao nhau. Tuy bình thường Dung Thành luôn cười nói cợt nhả, nhưng ở phương diện kia, bản chất của hắn luôn bá đạo, duy ngã độc tôn*. “Trẫm muốn ngươi nhớ kĩ, thân phận đầu tiên của ngươi chính là tính nô (nô lệ tình dục) của trẫm, sau đó mới tới thân phận mẹ của Lân nhi, không được đổi vị trí hai cái này cho nhau.”

*duy ngã độc tôn: ý nói chỉ có bản thân mình là nhất.

“Sao ngươi lại tranh giành với Lân nhi. . .?”

“Ta muốn tranh đó.” Dung Thành thản nhiên nói, “Nếu ngươi còn lẫn lộn chúng với nhau, lần sau ta sẽ thao ngươi ngay trước mắt Lân nhi.”

Trong nháy mắt, Hoàn Ân cảm thấy hai ngươi như trở về trước kia, hắn nói gì thì chính là cái đó, hoàn toàn không để ý đến sự uy nghiêm của mình. Hoàn Ân vừa định mở miệng nói gì đó, nhưng rốt cuộc chỉ có tiếng rên rỉ phát ra. Dung Thành bắt đầu cử động, sức nặng toàn thân đều tập trung xuống chỗ hai ngươi đang kết hợp, Hoàn Ân có cảm giác tính khí thô to kia đã đâm xuyên qua cơ thể mình.

“A . . . . Bệ hạ, bệ hạ. . . . .”

Lân nhi ở gian ngoài vẫn đang khóc to, bên tai lại vang lên tiếng rên rỉ cố kiềm nén của mình và tiếng hô hấp nặng nề của người nọ. Hạ thân bị trừu sáp kịch liệt, đầu vú bị hắn dùng sức cắn mút, ngọc hành muốn nổ tung bị buộc chặt. . . . Hoàn Ân gần như sắp điên rồi.

“Bệ hạ, bệ hạ. . . Xin ngươi. . . . Ta. . . Ta hiểu rồi. . . . .”

“Hiểu cái gì?” Người nọ vừa thở dốc vừa thì thầm bên tai y.

“Thân phận đầu tiên của ta, là tính nô của ngươi. . . . A a a!”

Dung Thanh “ừ” một tiếng, sau đó tháo tơ lụa đang buộc chặt tính khí của Hoàn Ân. Trước mắt Hoàn Ân đều biến thành màu đen, y phát tiết lần thứ hai, thậm chí còn bắn một ít lên mặt của hai người. Tiếng khóc của Lân nhi bên ngoài cũng dần dần nhỏ đi và ngừng hẳn.

Duy trì tư thế cho Hoàn Ân nghỉ ngơi trong chốc lát, Dung Thành lại ôm y lên giường, dùng tư thế xỏ xuyên từ phái sau. Hắn nhịn lâu như vậy, tất nhiên không thể chỉ làm một chút là thỏa mãn.

Hoàn Ân nửa quỳ nửa nằm trên giường thở dốc, theo bản năng muốn tránh khỏi người Dung Thành, nhưng lồng ngực nóng rực của hắn không hề có ý buông tha y, nhanh chóng áp sát vào lưng y, giống như muốn thiêu đốt linh hồn của cả hai. Bạn đang

Đúng vậy. . . . . Y là nam nhân, là đệ đệ của Hoàn Hoằng, là tiểu vương tử của Nguyệt tộc, là vật hi sinh của Nguyệt tộc, là “mẹ” của Lân nhi. . . . . Nhưng thân phận trên hết của y, đồng thời là thân phận quan trọng nhất ── Chính là người yêu của Dung Thành, bạn giường, tính nô của hắn. . . . Hắn là người mà y muốn sống cùng suốt quãng đời còn lại, sau khi chết cũng muốn chôn cùng một chỗ, là người y muốn nắm tay đi đến cùng trời cuối đất.

“Đừng để bất kì kẻ nào. . . Quan trọng hơn trẫm trong lòng ngươi. . .” Người nọ vừa mút cái cổ trắng nõn của y vừa khàn khàn nói, giọng nói kia vừa giống như mệnh lệnh vừa giống như khẩn cầu.

Hoàn Ân không nói gì, chỉ quay đầu ra phía sau hôn lên môi Dung Thành, hai người như hòa quyện vào nhau.

Hoàn Ân nỗ lực dùng chút sức lực cuối cùng liều mạng kẹp chặt chỗ kia, muốn giúp Dung Thanh lên đỉnh nhanh một chút. Dung Thành nhất thời bị kích thích đến đỏ mắt, hai tay nắm chặt eo Hoàn Ân, rút ra toàn bộ, mang theo cả mị thịt, sau đó lại cắm toàn bộ tính khí của mình vào bên trong, khiến cho Hoàn Ân suýt bật khóc.

Cuộc ân ái này tiếp tục kéo dài từ xế chiều tận đêm khuya, cuối cùng khi Dung Thành đã làm đủ, hai người như vừa bước ra từ trong nước, toàn than đều ướt đẫm. Hoàn Ân đã sớm hôn mê bất tỉnh, giữa hai chân là một mảnh hỗn độn.

Đã có lần đầu tiên, hiển nhiên sẽ có lần thứ hai, thứ ba. Cho nên trong ngày, sẽ có lúc Lân nhi nằm trong lòng mẹ, cũng có lúc ngọ nguậy trên giường, tự mình chơi đùa trống bỏi.

* * * * *

“Lưu công công, phụ thân ta đâu? Lân nhi muốn tìm phụ thân!”

“Ách. . .” Lưu Kỳ nghĩ sớm muộn gì mình cũng bị dọa đứng tim, “Tiểu tổ tông, cha ngươi đang bàn chuyện chính sự với hoàng thượng, đừng đi vào quấy rầy.”

“Hai người đang thảo luận chuyện gì mà không thể cho Lân nhi vào?!”

Lân nhi cảm thấy vô cùng buồn bực, nhanh chóng chạy vào bên trong. Lưu Kỳ nhanh tay giữ nhóc lại, nháy mắt với mấy người hầu, bọn họ đưa cho Lân nhi một cây kẹo hồ lô mới tạm thời dời đi lực chú ý của nhóc.

Đột nhiên trong phòng truyền ra tiếng rên rỉ mơ hồ, lỗ tai Lân nhi lập tức dựng thẳng lên: “Tiếng gì thế!?”

Mồ hôi trên đầu Lưu Kỳ tuôn như suối: “Cha ngươi đang. . . Luyện ca hát với hoàng thượng. . .”

“Ồ.” Lân nhi không có hứng thú với ca hát, vì vậy tiếp tục im lặng ăn kẹo hồ lô, nhưng sau đó cứ đứng ngồi không yên, lại muốn vào bên trong.

Lưu Kỳ đổ mồ hôi đầy đầu, trống bỏi hình con hổ cũng đã được đem ra mà không có tác dụng gì, hắn đành phải cất cao giọng thông báo: “Hoàng thượng! Điện hạ! Tiểu hoàng tử tới!”

Tiếng rên rỉ bên trong dừng lại, thay vào đó là tiếng loảng xoảng. Dung Thành dùng vẻ mặt không vui đẩy cửa ra, Lân nhi liền kêu một tiếng “phụ hoàng”, sau đó lốc cốc chạy vào bên trong.

Thấy gương mặt Dung Thành càng lúc càng âm trầm, Lưu Kỳ nhanh chóng quỳ xuống: “Hoàng thượng tha tội. . . Nô tài đã dùng hết mọi cách để ngăn cản thái tử điện hạ. . . ”

Tuy hiểu rõ nhưng Dung Thành vẫn cảm thấy rất khó chịu, hắn lên tiếng: “Làm việc bất lực, trừ ba mươi lượng bổng lộc!” Sau đó phất tay áo đi vào trong.

Ai ngờ vừa bước vào đã bị Lân nhi nhào tới đánh loạn xạ lên người mình. Vừa rồi chạy tới chạy lui chơi đùa đã lâu nên Lân nhi không còn bao nhiêu sức, Dung Thành dở khóc dở cười, ôm con trai bảo bối vào lòng, hỏi: “Dám đánh cả phụ hoàng à?”

“Hừ!” Lân nhi quay đầu sang chỗ khác, không thèm để ý đến hắn, sau đó dùng giọng nói non nớt của mình lên án, “Phụ hoàng lại bắt nạt phụ thân!”

Dung Thành buồn cười nói: “Sao phụ hoàng lại bắt nạt phụ thân chứ?”

“Phụ thân khóc! Không phải phụ hoàng bắt nạt thì còn ai nữa?!”

Dung Thành liếc Hoàn Ân một cái, Hoàn Ân đang ngồi ở bên giường, tóc tai hỗn loạn, quần áo xốc xếch, khóe mắt hồng hồng, còn lưu lại một chút nước mắt, thoạt nhìn giống như vừa mới bị bắt nạt. Dung Thành không nhịn được bật cười, nói với Hoàn Ân: “Con chỉ bênh ngươi, hoàn toàn không bênh trẫm.”

Hoàn Ân ngồi trên giường nở nụ cười.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi một nhà ba người bọn họ. Còn gì hạnh phúc hơn đây?

【Toàn văn hoàn】

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.