Nhật Thực Lai

Chương 21: Tử thần



Thiền định giúp con người tĩnh tâm nhưng thực chất ta phải tĩnh tâm trước mới rơi vào trạng thái thiền. Giữ cho tâm trí vững vàng, không suy nghĩ vẩn vơ là điều quá khó đối với tôi, ít nhất là trong lúc này. Tôi đã ép bản thân nhắm chặt mắt suốt cả đêm và giờ khi mắt tôi không chịu đựng nổi nữa, nó mở ra, trời đã sáng. Chị Loan vẫn ngủ trên ghế sô pha, anh Quân vẫn thiếp đi trên giường bệnh, chỉ còn tôi mệt nhoài với cái lưng đau nhức muốn ngủ nhưng không được. Đồng hồ điểm bảy giờ hơn, tôi sắp vào ca học tới nơi rồi.

Tôi lấy giấy bút trong cặp ra viết lời nhắn để lại cho anh và chị. Rằng hai người cứ về biệt thự vì sự an toàn, rằng em rất xin lỗi anh vì không thể trốn tiết để cùng anh rời khỏi viện được. Xong xuôi, tôi dán tờ giấy lên mặt bàn.

Mắt tôi đau nhức sau một đêm ngủ không đủ giấc. Tôi cố gắng mở to mắt ra mà nhìn đường, nhìn đúng tuyến xe buýt với động lực nhỏ nhoi là khi lên xe tôi có thể chợp mắt một lúc. Chiếc xe buýt với hai hàng ghế ngồi vắng vẻ đã dừng tại trạm. Bước lên xe, tôi thả người xuống dãy ghế đầu tiên, bên cạnh cửa kính. Tôi tựa đầu vào kính xe khiến cái đầu lắc lư theo nhịp xe chạy để mình không thể ngủ quên.

Thần giao cách cảm. Tôi và Phạm Hòa có thể thấu hiểu tâm tư của nhau, hứng chịu cảm xúc của nhau bất cứ lúc nào chúng tôi nhìn vào mắt nhau sao. Tôi vốn là đứa giỏi chấp nhận sự thật chỉ trừ có cái chết vậy mà kể từ khi vướng vào rắc rối giữa các nhà ngoại cảm tôi đã dần trở thành kẻ chuyên dối lừa bản thân. Tôi không muốn tin rằng nụ hôn đầu của mình do Phạm Hòa tặng cho hay nói nặng hơn là anh ta cưỡng hôn tôi nên tôi đã xóa bỏ nó khỏi ký ức. Lúc này tôi lại muốn làm vậy sao, xóa bỏ thứ gọi là thần giao cách cảm kia ra khỏi tâm trí rồi sao nữa. Rồi mỗi khi lỡ nhìn vào mắt anh ta tôi lại phải cảm nhận những gì anh ta đang cảm nhận sao. Có lẽ tôi không thể phủ nhận sự thật trớ trêu đó. Tôi chỉ chưa dám tin vào điều này. Tôi mong rằng có thể gặp lại anh ta để kiểm chứng.

Mỗi lần xe buýt dừng khi đến trạm là các dãy ghế lại đông hơn một chút. Vì là buổi sáng nên chỉ có người lên xe đi làm, đi học, đi đây đi đó chứ chưa thấy ai bước xuống cả. Giống như cái đầu nhỏ của tôi vậy. Như một chiếc xe buýt đông nịch người vào sáng sớm, các phiền muộn trong tâm trí tôi ngày một nhiều dần, nhiều dần, chưa một lần vơi đi. Tôi tự húc đầu vào kính cửa để tâm trạng khấm khá hơn rồi quyết định xuống xe ngay ở trạm kế tiếp.

Cửa xe buýt còn chưa mở hết tôi đã lao lên vỉa hè để thoát khỏi khung cảnh ngày một đông đúc kia. Chiếc xe không thể phát nổ vì quá tải nhưng cái đầu tôi sẽ nứt vụn mất. Đáng lẽ tôi phải làm thế này sớm hơn rồi. Hòa mình trong không khí thoáng đãng của con phố buổi sớm khiến tôi thấy cuộc sống thật yên bình. Tôi như được trở lại những ngày trước khi vụ tai nạn xe hơi xảy đến. Nhìn dòng người qua lại tấp nập trên đường, đoàn người dừng xe trước đèn đỏ hay những nhóm người tụ tập bên hàng quán ven hồ tôi tự hỏi trong số họ có ai là nhà ngoại cảm không. Tôi như bị lạc lõng trong thế giới mình từng thân quen vậy.

Một tiếng hù cùng cái đánh lưng khiến tôi giật nảy người. Trước khi quay lại phía sau để xem thủ phạm là ai tôi liền giở trò trinh thám. Không thể là tên quản gia bởi hắn có tâm thần đến đâu cũng chẳng động chạm tôi một cách hài hước thế này. Không thể là ai đó ở biệt thự, anh Quân và chị Loan có lẽ còn chưa thức dậy trong bệnh viện mà có thức dậy đi chăng nữa họ cũng đang trên đường ra ngoại ô, tiến sĩ thì càng không thể dạo phố giữa ban ngày ban mặt. Vậy người muốn tôi thót tim chắc hẳn là bạn bè bình thường của tôi rồi.

- Mới sáng sớm mà mặt mày ủ rũ vậy. - Linh lại huých tôi thêm cái nữa. - Câu hỏi đặt ra là anh chàng của cậu đâu mà cậu phải đi bộ đến trường thế này.

Tôi huých lại nó:

- Thế anh chàng của cậu đâu?

- Chào buổi sáng. - Yeun vác hai chiếc ba lô chạy tớ chỗ tôi. Nhìn qua cũng biết một chiếc là của cậu, một chiếc là của Linh. - Các cậu đi nhanh quá.

- Không thể nào. - Tôi há hốc miệng vì ngạc nhiên. - Lý do cậu trốn học hôm qua vì dư âm của buổi tiệc lãng mạn phải chứ.

- Thành thật mà nói. - Linh hắng giọng. - Mình và Yeun cần có thời gian tìm hiểu nhau.

Tôi mừng thầm cho Yeun nhưng vẫn muốn biết tại sao Linh lại thay đổi nhanh vậy:

- Yeun đã tặng cậu một bản tình ca ngay giữa buổi tiệc của trường khiến cậu trở thành nàng công chúa nổi bật trong đêm chăng.

- Thật ra, cậu ấy chẳng làm gì cả. - Linh bóp mặt Yeun, vuốt tóc mái của cậu lên để tôi thấy một cậu trai bảnh bao hơn thường ngày gấp nhiều lần. - Yeun chỉ mặc bộ vét kiểu tuxedo đến chào mình với bộ dạng này thôi.

- Chỉ thôi à. - Tôi cố nhịn cười. - Thế là quá đủ cho cậu rồi còn gì.

Linh chữa ngượng bằng cách nói ngược lại suy nghĩ của mình như nó vẫn thường làm:

- Mình sẽ qua lại với Yeun trước khi kiếm được anh chàng mới. Không như cậu, mình đâu thể chịu đựng nổi cảnh độc thân trong vòng một tuần. Hỏi lại lần nữa này, anh chàng của cậu đâu rồi.

- Vì hôm qua cậu trốn học để đi với anh chàng mới nên mình phải ngồi trong giảng đường với bao nỗi bực tức không thể kể với ai. - Tôi bắt đầu trút bỏ phiền não bằng một câu rút gọn không chứa đầy đủ nội dung câu chuyện mà vẫn khiến Yeun và Linh hiểu. - Quân bị tai nạn.

Linh rùng mình, mặt nó tái nhợt:

- Có chuyện gì xảy ra vậy? Không lẽ hai người bỏ buổi tiệc vì chuyện này.

- Buổi tiệc đầu tiên mình có bạn nhảy. - Tôi gật mạnh. - Phải.

- Anh ta ở viện nào thế? - Yeun hỏi. - Chúng ta sẽ cùng nhau tới thăm sau khi hết giờ học.

- Hoặc chúng ta trốn luôn. - Linh hào hứng nói. - Cậu không thể bỏ bạn trai đang nằm viện trong tình trạng nguy cấp để đi học được, Khả Ngân à.

- Mình cũng muốn bỏ học lắm. - Tôi nói. - Nhưng anh ấy đã về nhà khi vết thương có chuyển biến tốt từ…sáng nay rồi.

- Vậy chúng ta tới nhà anh ấy. - Linh vẫn không chịu từ bỏ mong muốn nghỉ học. - Mình rất muốn xem nhà của bác sĩ sẽ như thế nào đấy.

Yeun nói lên ý tưởng của cậu:

- Chắc có rất nhiều bộ xương người treo lủng lẳng trên trần.

- Cậu xem phim viễn tưởng nhiều quá đấy. - Linh quay ra phía tôi. - Xin lỗi, mình cần thêm vài tuần để giúp cậu ta thay đổi tính tình và sở thích.

Tôi nhìn đồng hồ số trên di động và biết đã sắp vào học tới nơi. Chấm dứt cái trò lôi thôi của Linh, tôi cứ thế tiến lên phía trước. Đó là cách duy nhất để nó bám theo từng bước chân trên con đường đến trường của tôi mà không kêu ca về vấn đề nghỉ học thêm một lần nào nữa.

Tới đoạn rẽ sang đường, tôi đứng trên các vạch trắng dành cho người đi bộ trước khi đèn đỏ hiện lên. Với đôi mắt ngoại cảm tôi có thể trông rõ từng góc phố cách chỗ mình đứng hàng cây số trong trường hợp tôi căng mắt ra mà nhìn. Tôi cứ đọc các hàng chữ nhỏ li ti dán trên những biển hiệu của cửa hàng thời trang, thư viện như một thú vui khi đang chờ đèn đỏ. Rồi tôi trông thấy quán ăn Việt-Hàn vẫn đóng kín cửa, có thể bà của Yeun không thích thức dậy vào sáng sớm. Tôi toan chuyển tầm nhìn thì trông thấy ba bóng người lững thững tiến tới cửa quán Việt-Hàn. Một người phụ nữ xăm trổ đầy mình và hai người đàn ông.

- Phạm Hòa. - Tôi lấy tay che miệng, căng mắt ra hết cỡ để nhìn cho rõ. Đúng là anh ấy, anh đi cùng một ả xăm trổ và người đàn ông đầu trọc có tưởng bặm trợn, dữ dằn. - Anh…

- Này. - Yeun đặt tay lên vai tôi khiến tầm quan sát của tôi bị phá vỡ. - Cậu không định sang đường hả?

Nhìn cột đèn hiện lên màu đỏ sáng trưng mà tôi chẳng có cảm giác muốn chạy sang đường chút nào. Đôi chân của tôi quay ngược lai con đường ban nãy đã đi qua trong khi mắt căng hết sức để theo dõi xem chuyện gì đang diễn ra trước quán ăn Việt-Hàn.

- Giờ cậu muốn trốn học rồi à? - Tôi có thể nghe tiếng bước chân của Linh đang chạy theo mình. - Mình không muốn diễn vai sinh viên gương mẫu đâu nhưng cậu cư xử hơi lạ đấy. Nói gì đi chứ.

Tôi đáp lại câu nói chút gì đi của Linh bằng cách chạy hết tốc lực đến quán ăn Việt-Hàn. Trong lúc nó thắc mắc tại sao tôi lại quay đầu bất ngờ như thế thì Phạm Hòa và bạn anh ta đã phá cửa quán để bước vào bên trong. Tôi biết mình sắp sửa dấn thân vào chuyện gì nhưng tôi cần gặp anh ta. Tôi cần nhìn vào mắt anh ta để xác thực cái gọi là thần giao cách cảm mà chị Loan nhắc đến. Nếu chị đoán sai tôi sẽ bị đám người đó xé xác nhưng nếu chị đoán đúng tôi có thể biết Phạm Hòa cảm thấy thế nào khi anh ta làm điều sai trái, tôi có thể biết anh ta phản bội biệt thự hay thực sự bị tên quản gia nắm thóp theo chủ kiến của tiến sĩ.

Chạy gần tới quán Việt-Hàn tôi mới nhận ra cả Yeun và Linh vẫn theo chân mình. Bọn họ không biết tôi đã trông thấy gì và tại sao lại phải đến đây. Họ không biết Phạm Hòa nguy hiểm thế nào chứ đừng nói tới hai người đi cùng anh ta.

- Đó là quán của bà mình. - Yeun bỏ lại ba lô của cậu và Linh xuống đất để chạy như bay sang đường bên kia. - Mình cần tới đó.

- Khoan đã. - Linh tức giận. - Cả cậu cũng cư xử kiểu gì thế.

- Cậu ở lại giữ đồ nhé. - Tôi cởi chiếc túi đang đeo trên vai xuống đống ba lô nằm vất vưởng dưới đất. - Bọn mình sẽ quay lại ngay.

Chắc chắn Linh sẽ không đồng ý làm người giữ đồ nhưng nó chẳng còn cách nào khác bởi tôi đã len lỏi qua hàng xe cộ dưới lòng đường để đuổi theo Yeun. Cái dáng người nhỏ con của cậu trông vậy mà nhanh khủng khiếp. Tôi tự hỏi tại sao cậu không có tên trong danh sách thi điền kinh của trường. Với tốc độ người đuổi theo người, tôi nhanh chóng bắt kịp Yeun trước khi cậu chạy vào trong quán từ cánh cửa chính bị đập vỡ tan.

- Dừng lại! - Tôi quát cậu mà vẫn phải giữ mức âm lượng sao cho mấy tên ngoại cảm kia không nghe thấy. - Để mình vào được rồi.

- Tại sao? - Yeun nhăn mặt. - Hình như quán bị cướp. Mình phải vào xem có hư hại nhiều không để báo cảnh sát và gọi cho bà.

Tôi chẳng biết phải giải thích thế nào để Yeun rời đi. Đây là quán ăn của gia đình cậu ấy chứ chẳng liên quan gì đến con nhỏ như tôi cả. Tôi càng không thể nói rằng chính mắt mình đã trông thấy ba kẻ xấu đi vào trong quán từ khoảng cách rất xa và đến giờ chúng vẫn chưa trở ra.

- Thế này đi. - Tôi gửi di động cho Yeun. - Cậu báo cảnh sát trong khi mình giúp cậu kiểm tra thiệt hại. Mỗi người một việc sẽ nhanh hơn.

- Vậy cũng được.

Yeun ngồi tại bậc cầu thang dẫn vào cửa quán để liên lạc với cảnh sát. Còn tôi nhẹ nhàng chạy vào bên trong. Mọi cử động của tôi đều bị cắt giảm rất nhiều khi bước qua cánh cửa kính bị vỡ vậy mà vẫn làm cho một mảnh kính nhỏ rơi xuống nền nhà. Tay tôi đặt lên ngực để nén lại nhịp thở vội vã của mình. Không thấy tiếng động nào khác ngoài tiếng vang của mảnh kính tiếp xúc với mặt đất tôi mới tiếp tục tiến sâu vào bên trong.

Các bộ bàn ghế vẫn nằm rất ngay ngắn, dường như chẳng bị xê dịch một chút nào. Họ đến đây vì mục đích gì nếu không phải muốn tìm nơi nào đó để gây sự với bản tính hung hăng sẵn có. Và điều quan trọng là họ biến đi đâu rồi bởi quán ăn rất yên ắng.

- Này!

Yeun lấy di động tôi cho cậu mượn gõ nhẹ vào vai tôi khiến tôi sợ chết khiếp. Tôi chịu thua với cậu ta rồi. Giờ không phải lúc để đuổi cậu ta ra mà có đuổi cũng chưa chắc cậu ta sẽ ra. Tôi toan nhận lại di động thì bị một bàn tay lớn che chặt miệng làm chiếc di động rơi xuống đất. Đúng lúc đó, ngay phía sau Yeun tôi trông thấy ả xăm trổ đầy mình cũng bịt miệng cậu lại để lôi đi. Người đang khống chế tôi không phải Phạm Hòa, cánh tay này không phải của anh ấy.

Chúng lôi bọn tôi vào căn phòng gọi hồn mà chẳng nhỏ lấy một giọt mồ hôi. Lỗi không phải do chúng tôi bất cẩn, là do chúng tôi quá yếu, do tôi không biết lượng sức mình. Căn phòng vẫn trống không như lần cuối tôi bước vào, chỉ có chiếc thảm bảy sắc màu trải giữa và các ngọn nến. Không, chẳng còn ngọn nến gọi linh hồn nào ở đây cả. Có khi nào bọn họ tới quán ăn vì những ngọn nến.

Khi cô ả khóa chặt cửa phòng lại chúng tôi mới được giải thoát khỏi mấy bàn tay ghê tởm. Chắc chắn bọn chúng ở trong phòng này từ nãy tới giờ và có thể căn phòng được xây bằng tường cách âm nên tôi không hề nghe thấy động tĩnh gì cả. Rồi khi tôi bận phát hoảng vì Yeun cũng là lúc chúng mở cửa phòng. Trong khi tai tôi không hướng ra bốn phía nữa thì chúng nhân cơ hội tiếp cận bọn tôi từ phía sau. Chẳng phải chúng thông minh đâu, vì tôi ngu ngốc thôi.

- Các người là ai? - Giọng nói của Yeun vẫn tràn đầy khí thế. Cậu không biết sợ hay cậu nghĩ bọn chúng chỉ là mấy tay côn đồ ngoài phố. - Tôi đã báo cảnh sát rồi. Các người mà làm gì bọn tôi thì…

Cô ả xăm trổ tát cậu ta một cái:

- Mày vừa tự ký án tử cho mình đấy.

- Cho cả hai. - Tên đầu trọc vuốt má tôi. - Phải không, cô em.

- Biến đi! - Tôi giơ tay đánh hắn nhưng bị hắn bẻ ngoặt lại phía sau. - Đồ khốn, đồ…

Cửa phòng được mở ra từ bên ngoài. Một hình bóng thân thuộc ngó vào trong, nhìn tôi bằng đôi mắt xám đẹp đẽ. Tôi đã nghĩ anh là một con quỷ nhưng khi thấy anh tôi vẫn cảm thấy lòng nôn nao lạ thường. Tôi luôn nghĩ anh là một kẻ đáng sợ nhưng so với hai người đang khống chế tôi và Yeun thì sự đáng sợ trong anh đã tan biến đi đâu hết rồi, tôi chẳng cảm nhận nổi nữa.

- Này, cứu bọn tôi với. - Yeun lại lên tiếng sau cái tát đau điếng. - Bọn chúng là kẻ xấu.

- Tôi biết. - Phạm Hòa nháy mắt. - Tôi cũng vậy.

- Anh quen bọn nó à? - Cô ả kia hỏi. - Bọn nó theo dõi chúng ta đấy.

- Không quen. - Phạm Hòa ngoắc tay gọi cô ta ra ngoài. - Giúp tôi chuyển đống nến lên xe.

Tôi không thể nhìn vào mắt Phạm Hòa bởi anh ấy cố tình quay mặt đi nơi khác, né tránh tôi. Cho tới khi anh cùng cô ả kia rời đi, tôi mới gân giọng:

- Anh đang nói dối phải không? Anh vừa mới nói mình không quen em sao? Dừng…

Cổ họng tôi bị tên đầu trọc bóp nghẹn cứng. Hắn đè tôi xuống đất như muốn bẻ gãy cổ tôi chứ không đơn thuần là khiến tôi tắc thở. Yeun xông vào người hắn, bóp nghẹn cổ hắn hệt như cách hắn đang làm với tôi nhưng hắn chỉ xoay mình một cái cậu đã lăn ra nơi khác.

Tôi trừng mắt nhìn hắn, đôi tay vô dụng cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng. Tôi không thở được, mắt tôi sắp nhòe đi. Khi tôi nghĩ mình sắp tiêu tùng rồi thì những giọt máu của hắn tóe ra khắp nơi. Một con dao găm vừa đâm xuyên họng hắn. Một con dao găm từ đâu bay tới. Tôi đỡ lấy cái xác của hắn rồi đẩy ra nơi khác trước khi máu của hắn nhỏ đầy áo của tôi.

- Cậu không sao chứ? - Yeun dìu tôi dậy khi mà tôi vẫn còn đang ho sặc sụa. - Hình như hắn chết rồi. Cái quái gì giết hắn vậy?

Tôi không trả lời câu hỏi của Yeun bởi tôi tin rằng mình biết ai đã làm chuyện đó. Còn ai ở đây quan tâm tới sự sống chết của tôi ngoài anh ấy. Tôi cần phải gặp anh ấy, tôi muốn chính miệng anh nói cho tôi nghe tại sao anh lại đi theo tên quản gia. Chạy khỏi phòng gọi hồn tôi suýt thốt lên khi trông thấy xác của cô ả xăm trổ nằm dưới nền nhà với một vết cắt ngay động mạch chủ. Cô ta cũng đã chết. Còn anh ấy đang ở đâu?

- Thật kinh khủng. - Yeun sững sờ. - Cậu có biết chuyện gì đang diễn ra không?

- Mình không biết. - Nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát vọng lại tôi liền lôi Yeun rời khỏi đây. - Về chỗ Linh trước đã.

Tốt nhất không nên dính vào những cuộc tra hỏi của cảnh sát. Nếu họ không tìm thấy nhân chứng hay vật chứng thì họ sẽ cho rằng đây là một vụ cướp rắc rối khi mà các tên cướp bị đồng bọn giết ngay tại hiện trường vì nội bộ bất đồng. Mà tại sao tôi phải quan tâm cảnh sát sẽ tìm lý do gì chứ. Tôi cần gặp Phạm Hòa nhưng tôi không biết anh đã đi đâu cả.

- Áo cậu dính nhiều máu quá. - Yeun đưa áo khoác của cậu cho tôi. - Sẽ bị mọi người chú ý đấy.

- Cảm ơn cậu. - Tôi mặc áo khoác của Yeun, kéo khóa kín cổ mặc dù thời tiết khá nóng nực. - Đừng nói chuyện này cho Linh nhé. Coi như chúng ta chỉ tạt vào quán của gia đình cậu rồi trở ra, không trông thấy gì cả cũng không nghe thấy gì hết.

- Cậu biết có chuyện gì đang xảy ra phải không? - Yeun bỗng lanh lợi chứ không còn ngốc ngếch như xưa nữa. - Từ nhỏ mình đã có linh cảm bà đang giấu mình chuyện gì đó. Rồi cậu và ông anh khó tính kia chợt xuất hiện tại quán của bà sau đó thì quán bà bị trộm đột nhập và ông anh kia lại là một trong số các tên trộm và…

- Mình biết. - Tôi cắn môi để xem có thể lừa Yeun bằng cách nào. - Mình cần gặp bà cậu. Dẫn mình tới rồi mình sẽ tìm thời điểm giải thích cho cậu.

- Cậu hứa rồi đấy. - Yeun rút di động ra. - Chắc giờ này bà đang ngồi trên ghế lười nghe đài tin tức. Mình cần xin phép bà trước khi đưa ai đó về nhà.

Khi chúng tôi sang được đường bên kia thì xe cảnh sát đã chặn kín cửa quán. Họ đang phong tỏa góc phố xảy ra vụ đột nhập và vụ giết người. Vừa trông thấy cả hai quay lại, Linh đã hầm hực bước tới kéo theo đống ba lô chồng chất lên nhau.

- Sao các cậu dám bỏ rơi mình hả. - Linh hét lên. - Có định nói cho mình nghe chuyện gì đang xảy ra không. Chắc không liên quan đến việc xe cảnh sát hú còi giữa phố đâu nhỉ.

- Thật ra là có đấy. - Tôi giúp Linh đỡ mệt nhọc hơn bằng cách lấy lại túi xách của mình. - Quán của gia đình Yeun vừa bị cướp và cậu ấy cần về nhà báo cho bà nghe. Còn chúng ta sẽ đi theo cậu ấy. Trốn học và đi theo Yeun, cậu hiểu kịp chứ.

- Một chút. - Linh nhăn mặt. - Nhưng cậu nói gì cơ. Về nhà của Yeun hả. Như kiểu ra mắt gia đình sao. Này, đợi đã…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.