Nhị Phân Chi Nhất Giáo Chủ

Chương 77: Cẩu Nam Nam



“Phàm, ngươi làm sao vậy?” Nghe thấy tiếng động truyền đến từ phòng tắm, Ân Duệ lập tức đứng lên, cảm giác bất an mà mò mẩm đi về phía Bạch Phàm.

“Không sao, trượt chân một chút thôi, ngươi không cần lại đây.” Bạch Phàm vịn vào bồn rửa tay để đứng vững, lúc này tiếng gõ cửa vẫn liên tục vang lên, Bạch Phàm đi ra khỏi phòng tắm, sau khi nhìn chằm chằm cánh cửa một lúc lâu thì chỉ có thể mở cửa ra, hy vọng không phải như hắn đã tưởng.

Đáng tiếc có rất nhiều việc luôn tương phản với sự thật và mong muốn, cánh cửa mở ra, một cô gái mặc váy ngắn cùng đôi tất dài gợi cảm đang dựa ở ngoài cửa, nhìn thấy Bạch Phàm thì đôi mắt liền bừng sáng, mỉm cười tiếp đón, “Ngài muốn vào phòng để phục vụ đúng không?”

Bạch Phàm mỉm cười một cách ngượng ngùng, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống này, thật sự không có kinh nghiệm để ứng phó, “Thật có lỗi, chúng tôi không cần phục vụ, cô tìm lầm người rồi.”

Cô gái kia (​http:​/​​/​fynnz.wordpress.com​/​2012​/​02​/​05​/​nh%E1%BB%8B-phan-chi-nh%E1%BA%A5t-giao-ch%E1%BB%A7-ch%C6%B0%C6%A1ng-77​/​” o “Powered by Text-Enhance​) che miệng kinh ngạc, “Tìm lầm?” Bộ dáng nghi ngờ nhìn lên số phòng, “Đúng rồi mà, là phòng 613.” Cô gái nhìn bộ dáng quẫn bách của Bạch Phàm, sóng mắt khẽ chuyển động, không khỏi vừa cười vừa nói, “Không hài lòng về giá cả hay sao? Không thành vấn đề, chúng ta có thể thương lượng một chút.” Hiếm khi gặp được người thú vị như vậy, xem như không hề lỗ vốn.

Bạch Phàm nhất thời càng toát mồ hôi hột, thấy cô gái đẩy cửa muốn tiền vào thì hắn lập tức chặn ngang trước cửa, “Xin lỗi, chúng tôi thật sự không cần.

Ở trong phòng, tuy rằng Ân Duệ không nhìn thấy nhưng có thể nghe rõ ràng những gì hai người đang đối thoại, Ân Duệ cũng không phải loại người ngây thơ trong trắng không biết chuyện gì, nhất là đối với một số chuyện thì hắn đặc biệt mẫn cảm, bầu không khí do dự giữa hai người kia làm cho sắc mặt của Ân Duệ dần dần lạnh lẽo, “Phàm, ngươi đang làm cái gì?”

Nghe thấy giọng nói của Ân Duệ thì Bạch Phàm liền run rẩy, nhẫn tâm nói thêm một câu thật xin lỗi rồi nhốt cô gái kia ở bên ngoài, một tiếng rầm vang lên, cánh cửa được đóng lại, cô gái kia ngẩn người, lập tức giận dữ mà đá cánh cửa một phát, sau đó bên ngoài hành lang vang lên tiếng giày cao gót giẫm xuống đất một cách hùng hổ rồi dần dần rời xa.

Ở góc hành lang, tiểu Vương vô tình nhìn thấy toàn bộ quá trình vừa xảy ra, trong lòng có một chút hoảng hốt, hình như hắn vừa nhìn thấy một chuyện lạ lùng gì đó…

“Duệ, vì sao lại đứng dậy, nào, ngồi xuống có được hay không.” Sau khi đóng cửa lại thì Bạch Phàm vừa xoay người đã thấy Ân Duệ đứng ở nơi đó mà nhìn hắn chằm chằm, hắn mang theo cảm giác chột dạ rồi tiến lên lấy lòng.

“Nữ nhân mới vừa rồi là ai?”

“A, cô ta…..là…..” Bạch Phàm chưa kịp nghĩ ra từ ngữ thích hợp thì Ân Duệ đã đột nhiên tiếp lời, “Người vừa gọi điện thoại nói về chuyện phục vụ có phải đang tự tiến cử làm cái gối đúng không?”

“Chuyện này….” Bạch Phàm lau mồ hôi, hắn không ngờ cái gì Ân Duệ cũng biết, tự tiến cử làm cái gối cũng là một tự thích hợp.

Thấy Bạch Phàm không phủ nhận, trên mặt của Ân Duệ lập tức lộ ra sát khí, ngay cả giọng nói cũng xuất hiện một chút chất vấn, “Nữ nhân kia do ai phái đến?” Nếu cho hắn biết là ai dám can đảm đưa nữ nhân đến cho Phàm thì hắn nhất định sẽ không nương tay. fynnz.wordpress.com

“Không có ai phái đến cả, các cô ấy chỉ làm việc vì tiền, hơn nữa nếu muốn nói là ai đưa tới thì chẳng phải tại ngươi bảo cô ta lên đây hay sao, vì sao hiện tại lại nổi giận với ta.” Bạch Phàm thở dài, vỗ vỗ bả vai đang buộc chặt của Ân Duệ, “Đi thôi, ta chuẩn bị nước xong rồi, để ta giúp ngươi tắm rửa.”

Bạch Phàm có ý lôi kéo Ân Duệ tiến vào phòng tắm nhưng lại không thể nào lay động được thân mình của Ân Duệ, hắn kinh ngạc ngẩng đầu thì liền phát hiện khuôn mặt tối sầm của Ân Duệ, đôi môi mím chặt, bướng bỉnh đứng yên tại chỗ.

Bạch Phàm trầm mặc một hồi, sau đó buông lỏng Ân Duệ rồi đi đến bên cạnh bàn mà ngồi xuống, ngồi một hồi thì hắn lại cảm thấy ngồi im như vậy có một chút ngốc nghếch, vì vậy liền mở ra máy tính xách tay rồi đăng nhập vào tài khoản trò chuyện trực tuyến, cũng thuận tay tắt đi loa ngoài, hắn biết Ân Duệ đang đợi cái gì, Ân Duệ đang đợi hắn giải thích, đang đợi hắn trấn an, nhưng Bạch Phàm lại cảm thấy Ân Duệ có một chút chiều quá hóa hư.

Sau khi đăng nhập vào tài khoản trò chuyện trực tuyến thì cửa sổ tin nhắn hiện ra đầu tiên vĩnh viễn là Công Nghi, Bạch Phàm xem vài tin nhắn nhưng kinh ngạc khi nhìn thấy tất cả đều chưa được đọc, lúc này hắn mới phát hiện bởi vì chăm sóc Ân Duệ mà suốt nửa tháng nay hắn không hề bật máy tính.

Bạch Phàm lướt sơ qua phần tin nhắn rồi nâng tay trả lời, bên kia nhanh chóng có phản hồi, quả nhiên lại đang trực tuyến, mười năm qua mỗi khi Bạch Phàm đăng nhập thì có thể nhanh chóng thấy Công Nghi hồi âm, thậm chí hắn đã từng nghi ngờ có phải Công Nghi là một người trung niên nghiện lướt mạng hay không.

Bởi vì Bạch Phàm đã tắt loa ngoài cho nên trong phòng ngoại trừ tiếng gõ bàn phím thì còn lại đều là yên lặng, Bạch Phàm cùng Công Nghi hàn huyên vài câu thì đột nhiên sau lưng của hắn trở nên nặng nề, một thân thể ấm áp dán chặt lên lưng của hắn, động tác gõ bàn phím của Bạch Phàm cũng nhịn không được mà phải dừng lại.

Ân Duệ ôm lấy Bạch Phàm từ phía sau, đầu cũng chôn vào gáy của Bạch Phàm, nhẹ giọng nói, “Phàm, ta sai rồi, ngươi đừng bỏ mặc ta.”

Hơi thở ấm áp lướt qua bên tai, có một chút nhồn nhột khiến cơn tức của Bạch Phàm cũng bị thổi bay hơn phân nửa, lực chú ý của hắn nhất thời không có cách nào tập trung vào màn hình ở trước mắt, thấy đối phương truyền đến một tập tin mà cũng không chú ý nhìn xem, hắn chỉ trực tiếp bấm nút nhận, sau đó buông tay ra rồi xoay người ôm lấy Ân Duệ.

Rốt cục Ân Duệ cũng đi theo Bạch Phàm vào phòng tắm, khi Bạch Phàm giúp hắn cởi quần áo thì hắn thủy chung vẫn cúi đầu không nói thêm lời nào, cho đến khi tiến vào trong bồn tắm thì hắn mới nhẹ nhàng giữ chặt bàn tay của Bạch Phàm đang giúp hắn lau mình, giọng nói mềm nhẹ, “Phàm, ngươi đừng giận ta nữa.”

“Ta không giận ngươi.”

“Phàm, không phải là ta muốn xen vào chuyện của ngươi.” Ân Duệ nâng tay sờ lên mặt của Bạch Phàm, đem mặt vùi vào lòng của Bạch Phàm, trong nháy mắt lại ngửi được mùi son phấn, đồng tử của hắn liền trở nên âm trầm, nhưng giọng điệu vẫn mềm nhẹ và vô hại như cũ, “Ta đã hiểu, ta sẽ không xen vào cuộc sống của Phàm, vừa rồi ta chỉ cảm thấy….nữ nhân như vậy chưa hẳn đã sạch sẽ, Phàm có nhớ trước kia ta cho ngươi xem mấy người bị bệnh hoa liễu hay không, vì vậy tốt nhất là phải cẩn thận một chút, dù sao nếu thật sự gặp phải thì sẽ rất tệ.”

Theo lời Ân Duệ tự thuật, Bạch Phàm lập tức nhớ lại chuyện trước kia khi Ân Duệ cố ý thỉnh về đám đàn ông bị mắc bệnh hoa liễu cho hắn quan sát thực tế, sắc mặt nhanh chóng hết xanh lại trắng, cuối cùng hắn cầm lấy khăn lông rồi mạnh mẽ lau lưng cho Ân Duệ, “Được rồi, đừng nhắc đến mấy thứ này nữa, tắm đi.”

Bạch Phàm vừa giúp Ân Duệ kỳ cọ vừa nhủ thầm trong lòng, sau này nếu hắn không thể cương cứng đối với phụ nữ thì nhất định là do cái thằng nhóc này trù ẻo.

Đang chuyên tâm giúp Ân Duệ tắm rửa cho nên Bạch Phàm đương nhiên không biết ở một nơi khác có hai người đang khắc khẩu.

Tầng hai tòa nhà của gia tộc Công Nghi, trong phòng của cậu hai Công Nghi Bác nhà Công Nghi, hai anh em đang ngồi bên cạnh máy tính, duy nhất khác biệt chính là người ngồi trước máy không phải là Công Nghi Bác mà là Công Nghi Tuấn, càng kỳ quái chính là lần này Công Nghi Bác không hề đá mông Công Nghi Tuấn để chiếm lại chỗ của mình, hiện tại sắc mặt của hắn lại vô cùng do dự mà nói, “Chúng ta làm như vậy hình như không tốt cho lắm.”

Công Nghi Tuấn nghe thấy anh hai nói như vậy thì trực tiếp liếc mắt khinh thường, “Anh hai, dù sao cũng đã làm rồi, anh đừng do dự nữa, với lại chẳng phải anh rất muốn biết cao nhân trông như thế nào hay sao, thật là không hiểu nổi anh mà, mười năm rồi mà vẫn kiên trì làm chính nhân quân tử, không đi điều tra hồ sơ lý lịch của cao nhân, vậy mà hôm nay lại đột nhiên đổi ý.”

Lời nói của Công Nghi Tuấn làm cho Công Nghi Bác lập tức trầm mặc, hắn nhìn thao tác thoăn thoắt của Công Nghi Tuấn trên bàn phím, trong mắt có một chút cảm xúc phức tạp, “Ta cũng không biết, xem như trước khi đính hôn thì giải quyết tâm nguyện của mình đi.”

“Đính hôn, chậc chậc, chị dâu tương lai thật là đẹp nha.” Công Nghi Tuấn nuốt nước miếng, đột nhiên lại hoang mang mà quan sát anh hai của mình, “Nhưng mà chuyện anh hai đính hôn cùng với việc gặp cao nhân thì có quan hệ gì? Chẳng lẽ….” Công Nghi Tuấn lộ ra vẻ mặt phấn chấn, “Anh hai định mời cao nhân đến tham gia hôn lễ à?” Suy nghĩ nảy lên, Công Nghi Tuấn nhanh chóng hy vọng vào tương lai tốt đẹp, “Nếu thật sự có thể mời cao nhân đến tham gia hôn lễ của đại ca thì thật sự là một chuyện rất vinh dự, cao thủ như vậy nhất định có thể làm cho đám gia tộc hếch mũi lên trời phải hâm mộ đến chết thôi….”

“Bớt nói sàm một chút, tập trung làm đi.” Nghe Công Nghi Tuấn cứ lải nhải, lông mày của Công Nghi Bác lập tức cau lại rồi tát một phát lên đầu của Công Nghi Tuấn.

Đối với hành động hung dữ của anh hai mình, Công Nghi Tuấn chỉ biết hờn giận mà không dám nói gì, hơn nữa trong tay vội vàng thực hiện các thao tác xâm nhập máy tính của đối phương, nhất thời không thể né tránh, vì vậy chỉ có thể thành thật mà nhận một cú tát này của Công Nghi Bác, xin người ta giúp đỡ mà cũng không biết nói lời ngon tiếng ngọt, hừ hừ, luôn bảo hắn là đồ vô tích sự, vậy mà lần này lại đi tìm hắn xâm nhập vào máy tính của cao nhân, đúng là đồ cổ lổ sĩ….

Đang nói thầm thì bỗng nhiên Công Nghi Tuấn khẽ sốt ruột một chút, cao nhân giỏi như vậy, đừng bảo là cũng thông thạo đối với máy tính nha, nếu phát hiện mình đang xâm nhập….Nhưng mà Công Nghi Tuấn nhanh chóng bỏ qua suy đoán này của mình, cao nhân là cao thủ võ lâm, nhất định sẽ không còn trẻ, nói không chừng đã là một ông già, có lẽ chỉ biết khởi động máy tính và sử dụng vài thao tác đơn giản, làm sao mà có thể phát hiện hắn đang xâm nhập vào máy tính cá nhân?

Trên thực tế, suy đoán của Công Nghi Tuấn xem như cũng chính xác, tuy rằng Bạch Phàm không phải ông già nhưng cũng không chuyên về máy tính, vả lại hắn tiêu hao rất nhiều sức lực cho việc học những thứ ở cổ đại, vì vậy đối với máy tính thì chỉ có thể sử dụng, không tính là thành thạo, cũng không biết nhiều về lập trình này nọ, nếu hiện tại Bạch Phàm sử dụng máy tính ở nhà thì Công Nghi Tuấn muốn xâm nhập vào cũng hơi khó khăn một chút, dù sao mạng internet ở nhà cũng được bảo mật an toàn, nhưng lúc này Bạch Phàm lại sử dụng mạng không dây ở khách sạn, mà mạng không dây ở khách sạn lại có vô số lổ hỏng, vô hình trung tạo ra cơ hội để Công Nghi Tuấn thuận tiện xâm nhập vào máy tính của Bạch Phàm.

Thời gian trôi qua một chút, Công Nghi Bác nhìn trên màn hình máy tính với đủ loại câu lệnh phức tạp, hắn bất tri bất giác cau mày lại, “Em làm được không?”

“Anh hai, vì sao anh lại không có niềm tin vào em như vậy, yên tâm đi, công ty bảo an của em không phải chỉ có tiếng mà không có miếng, cam đoan không có một chút dấu vết nào để cho cao nhân nhìn thấy.” Mái tóc ngắn ngủn của Công Nghi Tuấn đã có một chút ướt mồ hôi, nhưng hắn vẫn thản nhiên cười như cũ, trên thực tế chỉ cần khống chế được webcam thì mọi chuyện rất đơn giản, nhưng như vậy thì động tĩnh sẽ quá lớn, nếu ánh đèn trên webcam mà sáng lên thì tất cả đều bại lộ, anh hai của hắn yêu cầu không được lộ ra bất cứ dấu vết gì cho đối phương nhìn thấy, cứ như vậy khó khăn lại càng thêm chồng chất, cũng may vừa rồi hắn trong cái khó ló cái khôn, gửi cho đối phương một tập tin, như vậy bọn họ sẽ tranh thủ được một ít thời gian quý giá, dù sao trước khi tập tin kia được truyền xong thì cao nhân sẽ không đóng máy tính. fynnz.wordpress.com

Công nghi Bác nhìn máy tính liên tục nhảy lên đủ loại ký tự, trên mặt hiếm khi có một chút mê mang như vậy, chuyện này thật sự có được hay không….Hắn cũng không biết vì sao hắn lại đột nhiên hỏi tiểu Tuấn về vấn đề kia, hơn nữa sau khi được em trai khẳng định có thể làm được thì hắn liền đưa tiểu Tuấn đến trước máy tính để cho em trai của mình đi xâm nhập máy tính của người mà hắn đã quen biết mười năm qua.

Không tìm kiếm lý lịch của nhau là hắn cùng người kia quen biết mười năm mà sinh ra ăn ý, nhưng hôm nay lại bị hắn tự mình phá vỡ, hắn cũng không biết vì sao lại đột nhiên nghĩ đến việc muốn biết người kia là ai, có lẽ thật sự liên quan đến chuyện sắp đính hôn, hắn đã gặp vị hôn thê của mình vài lần, hoàn toàn xứng đôi với hắn, cũng rất đẹp, lại có tri thức và hiểu lễ nghĩa, nhưng khi hai người ở cùng một chỗ thì lại có một loại cảm giác xa lạ khó xua đi, đây là người vợ mà sau này hắn sẽ kết tóc se tơ cả đời hay sao, tuy rằng đã lên kế hoạch hoàn mỹ cho cuộc sống sau này của mình nhưng trong nháy mắt hắn lại cảm thấy không đúng, người sẽ sống cùng hắn không nên xa lạ như vậy. Người đó phải là người phụ hợp với hắn, có thể hiểu rõ mỗi một suy nghĩ của hắn, hai người vĩnh viễn không thể nói hết lời, chứ không phải nhìn nhau mà không có gì để nói như vậy.

Trong lúc đó, hắn đã nghĩ đến người mà hắn quen biết mười năm nhưng lại không hề biết danh tính và tuổi tác của đối phương. Hơn nữa có một thời gian không biết vì sao đối phương lại không đăng nhập lên mạng. Ngày nào xử lý công việc thì hắn cũng thường xuyên ngẩng đầu liếc nhìn biểu tượng màu xám kia, nhưng đối phương vẫn không đăng nhập, trong lúc chờ đợi, hắn đột nhiên có một cảm xúc không cam lòng, bọn họ quen biết mười năm thì không nên là như thế, nếu có một ngày đối phương vĩnh viễn cũng không đăng nhập thì chẳng lẽ hắn chỉ có thể ngồi chờ trước màn hình máy tính, ngoại trừ như vậy thì cũng không thể gọi điện thoại hỏi thăm đối phương được một tiếng hay sao….

Tuy rằng chưa phải là quân tử chi giao nhưng không nên có loại kết cục như vậy, trong lòng dao động, hắn rốt cục chờ được đối phương đăng nhập, khi đối phương đăng nhập thì hắn cơ hồ không hề suy nghĩ mà gọi Công Nghi Tuấn lên, hỏi hắn có cách nào mở ra webcam của đối phương hay không.

Công Nghi Bác không biết mình có làm đúng hay không, nhưng hắn chỉ muốn lặng lẽ nhìn một chút mà thôi, sẽ không quấy rầy đến cuộc sống của đối phương. Khi Công Nghi Bác đang ngẩn ngơ, Công Nghi Tuấn đột nhiên hưng phấn kêu to một tiếng, “Được rồi.” Tâm tư của Công Nghi Bác lập tức run lên, nhìn về phía cửa sổ video đột nhiên hiện lên.

Cùng lúc đó, Bạch Phàm đang giúp Ân Duệ tắm rửa, hắn cũng bị nước bắn tung tóe không ít, áo quần thấm ướt dính chặt vào người rất khó chịu, sau đó hắn cởi hết quần áo bị thấm ướt của mình rồi cầm vòi sen mà tắm rửa ngay bên cạnh bồn tắm, dù sao Ân Duệ ngồi trong bồn tắm cũng không thấy gì, vì vậy cũng không cần phải kiêng kỵ.

Chuyên tâm tắm rửa cho nên Bạch Phàm không để ý Ân Duệ ngồi trong bồn tắm đang dựng thẳng lỗ tai, đôi má cũng hơi hơi ửng đỏ.

……

“Hở, vì sao lại không có ai?” Công Nghi Tuấn trừng mắt nhìn lên cửa sổ video nhưng không hề nhìn thấy có bất kỳ thân ảnh nào ở trong đó, cao nhân của hắn đâu?

Tuy rằng Công Nghi Bác cũng cảm thấy kích động nhưng dù sao cũng trấn tĩnh hơn Công Nghi Tuấn một chút, hắn cẩn thận lắng nghe âm thanh truyền đến từ cửa sổ video, tiếng nước mơ hồ vang lên thông qua loa máy tính, hắn bình tĩnh nói, “Có lẽ đi vào phòng tắm rồi.”

“À.” Công Nghi Tuấn có một chút thất vọng, “Vậy làm sao bây giờ?”

“Chờ thôi.” Công Nghi Bác nhìn chằm chằm vào cửa sổ video một lúc lâu rồi đột nhiên nói, “Nơi này không giống như nhà ở, hình như là khách sạn thì phải.”

Công Nghi Tuấn chăm chú nhìn vào địa chỉ ip, đột nhiên ngạc nhiên nói, “Khách sạn Hyatt thành phố S.”

Công Nghi Bác sửng sốt, “Thành phố S?”

Chuyện này hoàn toàn không có ai ngờ đến, thành phố S, hóa ra người nọ đang ở rất gần bọn họ, bất quá cao nhân của hắn ở tại khách sạn này để làm gì?

Trong phòng tắm, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Bạch Phàm đỡ Ân Duệ đứng dậy từ trong bồn tắm, dùng vòi sen xối sạch thân mình của Ân Duệ rồi cầm một chiếc khăn to để quấn Ân Duệ lại, Ân Duệ đã có kinh nghiệm nên chủ động vươn tay, làm ra bộ dáng chờ được bế.

“Đợi một chút.” Bạch Phàm cầm một chiếc áo choàng tắm rồi khoác lên người, sau khi buộc dây qua loa thì liền cúi xuống rồi bế Ân Duệ ra khỏi bồn tắm, Ân Duệ không thấy đường, sàn nhà cũng rất trơn trượt, từ khi Ân Duệ suýt nữa trượt chân ở phòng tắm thì Bạch Phàm liền chọn cách trực tiếp bế Ân Duệ từ phòng tắm về phòng để giảm bớt vài chuyện rắc rối.

Hai người đã quen với cuộc sống như vậy thì làm sao biết khi bọn họ dùng tư thế này đi ra khỏi phòng tắm, ở một nơi nào đó đang có người thông qua cửa sổ video lại đang rình coi nơi này, đồng thời cũng có một loại cảm giác vô cùng khiếp sợ, ảo tưởng mười năm qua của bọn họ đối với cao nhân chỉ trong nháy mắt lại vỡ thành từng mảnh nhỏ, cái gì mà cao nhân thế ngoại, cái gì mà tiên phong đạo cốt, không ai ngờ lần đầu tiên gặp mặt cao nhân lại là lúc cao nhân thuê phòng cùng phụ nữ để quấn lấy nhau.

Quá độ khiếp sợ làm cho hai anh em Công Nghi vừa nhìn thấy thì hoàn toàn bị tư thế ám muội hấp dẫn tầm mắt, tiếp theo mới nhìn rõ tướng mạo của Bạch Phàm, phản ứng của Công Nghi Tuấn là dụi mắt rồi đứng bật dậy, “Làm sao lại là hắn?”

Còn Công Nghi Bác lại hoàn toàn bất ngờ đối với việc Bạch Phàm vẫn là một người trẻ tuổi như vậy, thậm chí có một chút không xác định người này thật sự là người mà mình kính nể mười năm qua hay sao, hắn từng nghĩ đối phương sẽ không nhỏ tuổi hơn mình, tầm mắt của Công Nghi Bác dạo đến dạo lui trên gương mặt điển trai của Bạch Phàm vài vòng, lại đột nhiên không hiểu vì sao mà sinh ra một cảm giác quen thuộc.

Lúc này Công Nghi Tuấn hoàn toàn quên mất người mà hắn đang nhìn thấy là cao nhân, cả người đều dựa vào trước màn hình máy tính, nhìn chằm chằm vào cửa sổ video, trong mắt lóe lên màu sắc dữ dằn, “Cái tên khốn nạn này, đồ cầm thú, biết ngay là hắn không thể nào thành thật như vậy mà, buổi tối chưa bao giờ đi ra ngoài, vậy mà vụng trộm cùng phụ nữ thuê phòng.”

Đang suy nghĩ vì sao mình lại cảm thấy Bạch Phàm nhìn quen mắt như thế, Công Nghi Bác nghe thấy tiếng mắng chửi của Công Nghi Tuấn thì không khỏi cảm thấy kỳ lạ mà quay đầu lại, “Em nhận ra hắn à?”

Lúc này Công Nghi Tuấn hình như không đặt lời của Công Nghi Bác vào trong tai mà vẫn nhìn chằm chằm vào cửa sổ video, Công Nghi Bác thấy vậy cũng không tiếp tục mở miệng mà chỉ trầm mặc nhìn vào màn hình.

Trong phòng khách sạn, Bạch Phàm không hề phát hiện mà cứ ôm Ân Duệ đi qua trước màn hình máy tính, bởi vì Ân Duệ không thấy đường cho nên cũng không hề chú ý, áo choàng tắm trên người Bạch Phàm dần dần xộc xệch, trên đường đi làm lộ ra một phần cảnh xuân. Ân Duệ chỉ dùng một cái khăn tắm để quấn quanh người, lộ ra cánh tay trắng nõn đang ôm cổ Bạch Phàm và đôi chân dài xích lõa, hơn nữa mái tóc dài hoàn toàn che khuất mặt mũi làm cho hai anh em Công Nghi không thể nhận ra đây là một người đàn ông.

Bạch Phàm bế Ân Duệ, cúi người đặt Ân Duệ lên giường, Công Nghi Bác và Công Nghi Tuấn thấy Bạch Phàm đè người phụ nữ không rõ mặt xuống giường, tuy rằng biết rõ kế tiếp sẽ xảy ra chuyện mà thiếu nhi không nên xem, nhưng trong nháy mắt hai người đều không có ai lên tiếng yêu cầu tắt đi cửa sổ video kia. Ngay lúc này hai anh em càng trừng to mắt, người đàn ông trong cửa sổ video sau khi đè người phụ nữ ở trên giường thì không hề có thêm động tác nào khác mà lại đứng dậy.

Bạch Phàm bất đắc dĩ đối với Ân Duệ đột nhiên láu cá ôm lấy hắn, hắn cầm lấy chiếc khăn ở bên giường rồi ngồi xổm xuống, nâng lên một chân của Ân Duệ để lau khô, cảnh này làm cho hai anh em đang rình coi lén lại tiếp tục ngây ngẩn cả người, so với Công Nghi Bác, phản ứng của Công Nghi Tuấn càng thêm kịch liệt, hắn quả thật không thể tin người ở trên màn hình chính là cái tên khốn nạn mà hắn đã quen biết, chẳng lẽ đây là một kẻ giả mạo có bộ dạng giống y như đúc người nọ hay sao.

Cái tên khốn nạn mà hắn quen biết chỉ thích sai khiến người khác, cho dù chỉ có một chút chuyện cũng thích ra lệnh cho người khác đi làm, thiếu điều thuê nguyên một dàn ôsin đứng hầu ở sau lưng là đủ, nhưng hiện tại có ai tới nói cho hắn biết hắn đang nhìn thấy cái gì hay không, cái tên khốn nạn kia đang quỳ xuống giúp người ta lau chân? Thứ lỗi cho việc Công Nghi Tuấn quá mức khiếp sợ, bởi vì Bạch Phàm đặt chân của Ân Duệ lên đùi của mình cho dễ lau, cho nên mới chống một gối xuống đất, thoạt nhìn giống như đang quỳ, vóc dáng thành kính như thế, cũng khó trách Công Nghi Tuấn lại kinh ngạc như vậy.

Sau khi Bạch Phàm lau sạch nước trên hai chân của Ân Duệ thì mới nhấc chăn đặt chân vào, lại thay đổi một chiếc khăn tắm rồi bắt đầu lau tóc cho Ân Duệ, thỉnh thoảng lại cúi đầu lắng nghe Ân Duệ nói mấy câu, bởi vì bọn họ nói chuyện với nhau rất nhỏ giọng, lại cách máy tính một khoảng khá xa cho nên hai anh em Công Nghi giương mắt nhìn cả buổi cũng không nghe được cái gì.

Công Nghi Tuấn nhìn hai người mặc đồ thiếu vải mà thân mật ôm nhau một cách vô liêm sỉ, nhịn không được mà nghiến răng nghiến lợi, “Đúng là cẩu nam…” Ngay lúc này chiếc khăn quấn quanh người Ân Duệ lại trượt xuống một chút, lộ ra ***g ngực bằng phẳng, Công Nghi Tuấn trợn to mắt, ba từ cẩu nam nữ rốt cục không thể nói ra khỏi miệng, hóa ra lại là…nam

Công Nghi Bác cũng hoàn toàn không hề chuẩn bị tâm lý, lúc đầu vốn nghĩ là phụ nữ, hóa ra lại là một cậu thanh niên, hắn cảm thấy như nghẹt thở, nhịn không được mà ho sặc sụa, hôm nay hắn bị đả kích hơi bị lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.