Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Chương 100: The end: T&M



- Trịnh Hà My - Một cô y tá bước ra từ phía sau cánh cửa gọi tên Rin.

- Dạ, có. - Rin nghe tên mình lên nhanh chóng đứng lên đi về phía cánh cửa.

- Bác sĩ đang đợi cô. - Cô y tá nhìn Rin một lượt rồi nói.

Rin theo phía sau cô y tá kia mà đi vào bên trong cửa phòng bác sĩ.

- Cô là Trịnh Hà My. - Bác sĩ hỏi.

- Dạ.

- Mời cô ngồi. - Vị bác sĩ lịch sự nói, sau đó mở màn hình máy chiếu lên và tiếp tục nói. - Đây là kết quả chụp não bộ của cô, và đây là kết quả đo điện não.

Rin nhìn qua một lượt nhưng thật không hiểu, dạo gần đây cô thường xuyên bị choáng nên quyết định đi kiểm tra một lần. Không ngờ bị mang đi xét nghiệm cả buổi và cuối cùng là ngồi trước một mớ kết quả mà cô xem chẳng thế hiểu nỗi.

- Cô thường xuyên bị choáng là do ảnh hưởng từ lần tai nạn trước đó. - Vị bác sĩ chỉ một mản đen nhỏ trên màn hình. - Cô xem, đây chính là máu bầm tích tụ trong não, gây nên hiện tượng cô bị mất đi trí nhớ, hiện tại lượng máu bầm này bên trong không tự tan được nên thường xuyên gây ra hiện tượng choáng váng chóng mặt. Tôi e rằng cô cứ để tình trạng này thật sự không ổn, có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Rin nghe lời vị bác sĩ nói, trong lòng có chút lo sợ không ngờ chỉ choáng một chút thành ra nguy hiểm đến mạng sống của mình.

- Chúng tôi khuyên cô nên tiến hành phẫu thuật càng sớm càng tốt. - Vị bác sĩ kia nói.

- Phẩu thuật xong sẽ khỏi hẳn sao, cũng có thề nhớ lại những chuyện trước đây? - Rin hỏi

- Đúng vậy, nhưng... thành công không cao.

Thành công không cao, có nghĩa là thất bại cô sẽ ra đi mãi mãi sao. Rin run rẩy lo sợ, cô mất đi ai sẽ chăm lo cho Tuấn Khôi của mình.

- Vậy nếu tôi không phẩu thuật. - Rin bàng hoàng hỏi.

- Bất kì lúc nào, cô đều có thể ra đi không báo trước.

- Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ quay lại sau. - Rin đứng lên, nhưng không đứng vững nỗi mà té ngã. Vị bác sĩ cùng cô y tá liền chạy tới đỡ Rin ngồi vào ghế.

- Cô gái, tôi khuyên cô nên về thu xếp gia đình nhanh chóng tiến hành phẫu thuật. Thời gian càng sớm hy vọng càng cao. - Vị bác sĩ chân thành khuyên bảo.

Rin khẽ gật đầu, chấn tĩnh lại nhanh chóng gọi taxi quay về.

Chiếc taxi chạy đến biệt thự Trần gia, Rin như người mất hồn nhanh chóng đi vào bên trong nhà tìm kiếm Tuấn Khôi, giống như thời gian của cô và con trai ngày càng hiếm hoi.

- Chị, có chuyện gì vậy, trong chị rất vội. - Tuấn Hà nhìn Rin lạ lẫm.

- Tuấn Khôi đâu rồi, chị muốn Tuấn Khôi. - Rin nói trong hoãng loạn.

- Tuấn Khôi đã đi đến trường từ sáng rồi, chị làm sao vậy có chuyện gì sao? - Tuấn Hà đỡ Rin đến chiếc ghế salon ngồi xuống.

- Không có chuyện gì đâu, chị đi ra ngoài nên hơi mệt. - Rin khẽ đáp.

- Chị đi đâu về vậy? - Tuấn Hà quan tâm.

- Chi có việc, được rồi chị lên phòng đây. - Rin đứng lên, trên người vội vàng nên kết quả xét nghiệm trong túi rớt xuống, Tuấn Hà tiện tay cầm lên nhìn thấy dòng chữ chuẩn đoán của bác sĩ thì nhìn chị mình.

- Chị, chuyện này... - Tuấn Hà ngạc nhiên không biết phải bắt đầu từ đâu.

- Tuấn Hà, chuyện này chị tự có cách giải quyết. Chỉ là bị choáng bình thường thôi, em đừng nói để mọi người quá lo lắng. - Rin nhìn Tuấn Hà nói.

- Nhưng chị thật sự không sao chứ? - Tuấn Hà lo lắng.

- Thật sự chỉ là bị choáng vì vết thương củ thôi, chỉ cần chị uống thuốc sẽ nhanh chóng khỏe mạnh. - Rin đáp.

- Chị phải giữ gìn sức khỏe nhé. - Tuấn Hà đứng lên theo Rin nắm lấy bàn tay chị mình nói tiếp. - Em rất hạnh phúc khi nhìn thấy chị và anh rễ hạnh phúc.

- Cảm ơn em, chị muốn đi nghĩ ngơi môt chút. Tuấn Hà, hứa với chị sẽ không ai biết chuyện này. - Rin không muốn ai biết chuyện này, cô không thể để mọi người cứ phải lo lắng cho mình mãi.

- Em hứa nhưng chị cũng phải hứa là phải cố gắng uống thuốc để khỏi bệnh nhé.

- Chị hứa. - Rin cười buồn với em trai rồi đi về phòng.

Phẫu thuật thì thành công rất thấp có nghĩa là nếu ngày mai phẫu thuật đi chăng nữa thì cô cũng sẽ phải chết, còn nếu không phẫu thuật thì có lẽ cô uống thuốc đều đặn sẽ vẫn còn thời gian bên cạnh con trai, Minh Trí và gia đình mình. Rin quyết định sẽ giữ bí mật này trong lòng, nếu Minh Trí biết được sẽ ép cô đi phẫu thuật nhưng thật sự cô không muốn xa anh sớm như vậy, sau bao nhiêu chuyện thì cô và anh mới được hạnh phúc như hôm nay. Miên man trong bao nhiêu suy nghĩ, Rin thiếp đi trong sự bất hạnh mà cô phải mang theo.

Một bàn tay nhẹ chạm vào da thịt Rin, đôi môi cô như bị ai đó tách ra, chiếc lưỡi chiếm lấy miệng cô, hơi thở và mui hương quen thuộc đó khiến Rin biết kẻ phá đám giấc ngủ kia là ai.

- Minh Trí, đừng phá em, em đang ngủ mà. - Rin khẽ nói trong cơn mê.

- Heo lười, em đã ngủ nguyên ngày rồi. - Minh Trí hôn lên cổ Rin, đôi tay không yên trên cơ thể.

- Mấy giờ rồi? - Rin hé mắt ra nhìn thấy người đàn ông đối diện.

- Em nghĩ bây giờ là mấy giờ mà anh có mặt tại nhà. - Minh Trí cười đáp

Rin chợt nhận ra, thật ra cô đã ngủ cả ngày thật sao. Giờ tan làm của Minh Trí là 5h chiều đôi khi trễ hơn, vậy mà hiện tại cô vẫn đang ngủ thật là đáng xấu hổ mà. Rin muốn ngồi dậy nhưng bị Minh Trí dùng tay chặn hay tai cô lại.

- Ngủ thêm chút nữa cũng không sao cả. - Minh Trí đều giả nói.

- Không phải gọi em là heo lười sao, mau buông em ra, em xuống làm bữa tối cho anh và Tuấn Khôi, còn cả Tuấn Hà nữa. - Rin nhìn Minh Trí nói.

- Nhà họ Trần anh lại thiếu người làm hay sao mà để phu nhân xuống tận bếp làm cơm. Công việc em có thể làm duy nhất chỉ có một. - Minh Trí bá đạo nói.

- Ai là phu nhân chứ, gì mà công việc duy nhất. - Rin đỏ mặt nói.

Minh Trí nhìn thấy gương mặt đáng yêu của Rin cáng hứng thú muốn trêu chọc.

- Là em đang nghĩ sai trái điều gì sao? - Minh Trí hỏi tiếp.

- Em không có. - Rin đáp.

- Có hay không? - Minh Trí đưa tay vào bên trong lớp áo ngủ mỏng manh.

- Không. - Rin cương quyết.

- Ngoan cố. - Minh Trí khóa môi cô, hôn say mê chiếm lấy toàn bộ hơi thở của Rin.

Rin ban đầu bị anh ức hiếp thì vô cùng không cam chịu, nụ hôn nồng nhiệt kia làm cô đắm chìm trong cơn mê tình ái mà từ từ chủ động hôn anh.

Minh Trí không kiềm chế, không còn chỉ muốn trêu chọc mà muốn cởi bỏ toàn bộ vướn víu trên cơ thể hai người, chiếc áo cuối cùng trên người Rin vừa được Minh Trí cởi bỏ thì...

- Rầm, rầm.... - Tiếng đập cửa vang lên.

- Baba, mẹ, hai người nhanh xuống dùng cơm. - Tuấn Khôi bên ngoài phá đám.

- Chết tiệt. - Minh Trí nghe tiếng con trai kêu thì trong lòng vô cùng bức bối.

Rin khẽ mỉm cười, không ngờ con trai chính là ân nhân cứu mạng, không thì mẹ con lại bị baba ức hiếp rồi. Minh Trí nới lỏng tay ra khỏi người Rin, cô nhanh chóng vuột khỏi anh mà nhanh chóng chỉnh trang lại trang phục. Minh Trí nhìn Rin rồi đi ra phía cửa miệng khẽ nói:" Nhóc con phá đám chuyện tốt của ta, hậu quả sẽ không tốt đẹp." Lại nhìn qua Rin khẽ mìm cười kì lạ :" Thời gian của chúng ta còn dài, không sao cả."

Rin nghe câu nói của Minh Trí, chợt cảm thấy buồn không thể tả. Thật ra thời gian của cô và anh có còn dài như anh nghĩ hay không. Rin buồn bã trong lòng nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ.

Minh Trí bước ra cửa mở ra nhìn thấy đứa con trai đáng yêu pha chút đáng ghét đứng ngay trước cửa.

- Con có biết vừa phá chuyện tốt của baba? - Minh Trí xoa đầu con trai nói.

- Chuyện tốt là chuyện gì ạ? - Tuấn Khôi đưa ánh mắt ngây thơ hỏi.

- Minh Trí, không được nói bậy trước mặt con trai em. -Rin từ phía sau đỏ mặt đi tới.

Tuấn Khôi nghe mẹ nói vậy lại càng tò mò.

- Baba mau nói cho con biết là chuyện gì đi ạ?

- Là baba mà mẹ con đang bàn tính kế hoạch cả gia đình 3 người chúng ta đi du lịch, mẹ con sắp đồng ý rồi thì con lại phá đám. -Minh Trí mỉm cười nói.

Tuấn Khôi nghe nói được đi chơi lại tỏ ra vô cùng phấn khởi nhảy cẫng lên.

- Mẹ, đồng ý đi mẹ, con rất muốn được hai người dắt tay đi chơi.

- Rin, ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau ra biển chơi. Em đã từng nói rất thích biển. - Minh Trí nói.

Rin mỉm cười gật đầu, đi chơi cũng tốt. Cả gia đình 3 người, điều gì hạnh phúc bằng.

Hôm sau, nói là cả gia đình 3 người cùng nhau đi nhưng thật ra là chỉ có cô và Minh Trí đi còn Tuấn Khôi sẽ được Thiên Kim và Trần Hậu đưa đi chơi riêng.

- Sao anh không đưa Tuấn Khôi theo? - Rin không vui nói, cô luôn muốn được ở bên cạnh con trai.

- Thằng nhóc phá đám ấy đáng lẽ ra phải bị phạt ở nhà, nhưng dù sao nếu con trai không được vui vẻ em cũng không vui vẻ nên anh đã gửi cho vợ chồng Trần Hậu dắt hai đứa trẻ cùng đi. - Minh Trí đáp, ánh mắt vẫn hướng về phía trước lái xe

- Anh thật là không giữ chử tín, hiện tại chúng ta đi đâu. - Rin khẽ hỏi.

- Một nơi hoàn toàn chỉ thuộc về hai chúng ta. - Minh Trí cười đáp.

Minh Trí lái xe đến một bến cảng, sau đó Rin được Minh Trí đưa lên một chiếc du thuyền lớn nhưng chỉ có hai người và những người phục vụ mà thôi. Trên chiếc du thuyền xa hoa kia, một chiếc bàn tiệc đặt chính giữa trang hoàng lỗng lẫy nhất. Minh Trí cầm tay Rin đi tới, cô hoàn toàn bất ngờ trong lòng cảm thấy vô cùng cảm động.

Rin ngồi xuống chiếc ghế được Minh Trí kéo ra mời ngồi.

- Rin, em có vui không? - Minh Trí đưa miệng vào tai Rin hỏi.

- Anh làm em rất bất ngờ, không ngờ anh lại giàu có như vậy. - Rin nhìn xung quanh mà nói, nơi này xác định chỉ dành cho những người giàu có.

Minh Trí khẽ nhau mày, cô gái này thật là ngay cả không khí lãng mạng này mà không hể chú ý đến thành tâm của anh lại phán một câu làm anh hết sức khó hiểu.

- Em mất trí nhơ nhưng trong năm năm qua không nhìn thấy RoYal ngày càng phát triển hay sao? Lại hỏi một câu dư thừa như vậy? - Minh Trí không vui nói.

- Haha, chỉ là em quá bất ngờ không biết phải nói gì. - Rin khẽ cười, biết mình đã phá mất không khí mà Minh Trí đang tạo nên.

Minh Trí đi về phía ghế của mình, sau đó những người phục vụ dọn những món ăn lên trên bàn sau đó lui về phía trong, không gian chỉ còn lại hai người. Minh Trí nâng ly rượu đỏ trên bàn, đưa về phía Rin.

- Vì tình yêu của chúng ta. - Minh Trí mỉm cười nhìn Rin

Rin khẽ nâng ly lên, nhẹ cụng vào ly rượu của Minh Trí sau đó nhấp một ngụm nhỏ.

- Xem ra em đã biết uống rượu rồi. - Minh Trí nhìn Rin nói, lần này cô gái nhỏ không một hơi uống hết nữa.

- Anh lúc nào cũng xem thường em sao? - Rin lườm Minh Trí.

- Ai lại dám xem thường cô gái của Trần Minh Trí này, thật quá ngông cuồng rồi.

- Hừ, lại tự mãn nữa rồi. - Rin tỏ ra khinh khi.

- Rin, nhắm mắt lại. - Minh Trí đi lại phái gần cô.

- Anh muốn làm gì sao? - Rin ngờ vực.

- NGhe lời một chút đi cô gái nhỏ. - Minh Trí che mắt Rin lại.

Rin không hỏi nữa, khẽ nhắm đôi mắt của mình lại.

Nhìn thấy Rin đã nhắm mắt lại, Minh Trí lấy từ trong túi quần một sợi dây chuyền vô cùng sắc sảo mà đeo vào cổ cô. Rin cảm nhận được trên cổ mình có vật nặng thì trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào nha, hôm nay Trần tổng lại tặng quà cho cô.

- Được rồi, em hãy mở mắt ra. - Minh Trí tiến lên phía trước mặt Rin sau khi đã

đeo sợi dây vào cổ cô.

Rin mở mắt ra, nhìn xuống phía cổ cô là một sợi dây chuyền vô cùng đặc biệt, những hạt kim cương sáng bóng trên mặt dây tạo thành một hình ngôi sao nhỏ bao quanh một trái tim. Rin nhìn vào bên trong thấy đã được khắc vào bên trong hai chữ

" T&M".

- T&M? - Rin nhìn xuống mà hỏi.

- Đây chính là sợi dây " Tình Yêu Trọn Vẹn", ngày xưa đã một lần anh trao nó cho em nhưng em đã đánh mất nó. Hôm nay một lần nữa anh trao nó cho em như tình yêu của anh dành cho em là trọn vẹn dành cho em. T&M chính là tên anh và em ghép lại, để dù chiếc dây này có đi đến dâu nó vẫn thuộc về chúng ta, chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Trịnh Hà My, em phải giữ thật chắc nó, nếu không đừng trách anh. - Minh Trí nhìn sâu vào đôi mắt Rin mà nói.

- Minh Trí, anh vì sao lại yêu em như vậy. - Rin khẽ rơi nước mắt nói.

- Là vì em chính là Trịnh Hà My, không phải một cô gái nào khác. - Minh Trí lau dòng nước mắt trên bờ mi.

- Minh Trí, nếu một ngày nào đó em không thể ở bên cạnh anh thì đó chính là vì em không thể cãi lại số phận, nhưng tình yêu của em dù trước đây, hiện tại hay sau này đều dành cho anh. - Rin đau đớn nói.

- Cô gái nhỏ ngốc nghếch, em nghĩ thoát được anh sao? - Minh Trí không nghĩ sâu xa thâm ý trong lơi nói của Rin, ôm chặt cô vào lòng. - Rin, chúng ta kết hôn đi.

Rin nghe hai chữ kết hôn cảm thấy rất vui nhưng cũng rất buồn. Cô không biết đến khi nào mình sẽ chết đi, Rin buông Minh Trí ra, nhìn vào ánh mắt anh.

- Ngày mai, chúng ta kết hôn được không? - Rin cười nhưng nước mắt lại rời.

- Xem ra em rất nôn nóng. - Minh Trí trêu chọc.

- Em rất muốn Tuấn Khôi mang họ cha ruột. - Rin biện minh.

- Đám cưới của tổng giám RoYal không thể không chuẩn bị chu đáo. Mặc dù anh biết em rất nóng lòng gả cho anh, nhưng cô gái nhỏ nhất định em phải là cô dâu xinh đẹp nhất. - Minh Trí không muốn một đám cưới đơn sơ, anh muốn cả thế giới biết được cô gái Trịnh Hà My này đã thuộc về anh.

- Vậy em cho anh một tuần, anh nhất định phải cưới em. - Rin kiên quyết.

- Được, một tuần nữa em chính thức trở thành phu nhân Trần gia, vợ của tổng giám RoYal. - Minh Trí ôm cô vào, cuối cùng cô cũng đã ưng thuận theo anh về nhà họ Trần.

Những ngày sau đó, Rin ở lại biệt thự Trần gia mà chuẩn bị cho lễ cưới của chính mình và Minh Trí.

Minh Trí vì công việc tại RoYal khá bận rộn, anh đã bay sang Anh để tham gia cuộc họp cấp cao từ hôm trước. Mọi thứ đều được Rin chuẩn bị chu đáo, chỉ chờ đến ngày cả hai người chính thức thành vợ chống trước sự chứng kiến của hai gia đình va quan khách.

Rin đang thử một bộ váy cưới mà Minh Tri đã cho người mang tới, cô nhìn mình trong gương xem ra rất là lộng lẫy nha. Nếu hôm nay Minh Trí đứng gần cô mặc một bộ vest sang trọng thì họ cũng có thể kết hôn cùng nhau ngay bây giờ.

- Mẹ, mẹ đẹp quá.- Tuấn Khôi nhìn Rin mà nói.

-Tất nhiên rồi,một cô gái nào khoát lên chiếc váy cưới đều trở nên xinh đẹp. -Rin mỉm cười giải thích với con trai.

-Thế bạn Anh Thư trong lớp mặc váy cưới lên sẽ xinh đẹp hơn nữa sao ạ.-Tuấn Khôi hỏi.

- Anh Thư là cô bé con trai mẹ để ý sao. - Rin khẽ cười.

- Cậu ấy nhất định sẽ là bạn gái của con. - Tuấn Khôi tuyên bố.

- Nhóc con, xem ra lại bá đạo giống cha sao? - Rin thích thú.

- Baba nói một khi đã để mắt đến người nào, nhất định phải làm người đó thuộc về mình mới đúng là con trai của baba. - tuấn Khôi nhớ lại mà nói.

Rin khẽ thở dài, người đàn ông này sao lại chuyên dạy hư con trai chứ.

- Mẹ, dì Thiên Kim nói rằng một chút nữa sẽ đến đưa mẹ và con đi thăm một người rất quan trọng. - Tuấn Khôi nhắc nhở Rin.

-Mẹ nhớ rồi,chúng ta đi thăm chị Rose là con gái của dì Pi.-Rin nhớ tới Pi thì trong lòng có một chút xót xa.

Rin nhanh chóng thay bộ váy cưới ra rồi nắm tay Tuấn Khôi đi đến điểm hẹn với Thiên Kim. Tuấn Khôi được ra ngoài chơi nên rất phấn khởi.

- Mẹ ơi, chị Rose và con giống như con và anh Thiên Bảo ạ.

-Không giống như vậy, con và Thiên Bảo là anh em họ, còn Rose do hơn tuổi Tuấn Khôi nên Tuấn Khôi phải xưng hô là chị.

Thiên Kim đứng bên kia đường vẫy tay đón hai mẹ con cô,Rin bước lên chiếc xe của Thiên Kim rồi cả ba người nhanh chóng đi đến biệt thự của Ken.

Ken được Thiên Kim báo trước nên vô cùng vui vẻ đón tiếp mẹ con của Rin. Rose càng lớn càng trở nên xinh đẹp, cô bé nhìn Rin rồi quay sang hỏi Ken.

- Ba, cô này là ai ạ.

- Là mẹ nuôi của con. - Ken đáp.

- Vậy người ba hay dẫn con đến thăm?

- Là người sinh ra con.

- Vậy ba yêu ai hơn. - Rose ngây thơ hỏi.

Ken nghe câu hỏi của con gái, nhìn Rin hơi khựng lại mà đáp:” Ba yêu con gái ba nhất.”

Rose nghe vậy liền vui vẻ, hôn lên má Ken một cái thật kêu.

- Rose, con thật là xinh đẹp hệt như một công chúa. - Rin nhìn Rose mỉm cười.

- Cô cũng rất xinh đẹp ạ, nếu cô là mẹ nuôi thì con sẽ gọi cô là mẹ được không ạ?

-Được, lại đây nào con gái.Rin dang rộng đôi tay, tội nghiêp con bé từ nhỏ đã không có mẹ bên cạnh.

Rose nhanh chóng lại gần phía Rin mà ôm lấy cô, trong lòng bé con thật sự rất yêu quý người cô này. Không hiểu cảm giác thế nào lại cảm thấy an toàn khi được cô ôm vào lòng, hệt như người mẹ che chở.

- Mẹ, mẹ ơi. - rose khẽ gọi.

Ken nhìn con gái trong lòng cũng cảm thấy buồn bã, tội nghiệp đứa con ngây thơ từ bé đã không có bàn tay người mẹ chăm sóc. Nay được Rin ôm vào lòng có lẽ con bé rất vui sướng.

- Được rồi, chúng ta mau ra thăm Pi thôi. - Thiên Kim lên tiếng.

Rin đã mất đi kí ức nên không thể nhớ ra Ken ,không có một chút kí ức nào về người đàn ông trước mắt. Chỉ cảm thấy khi Pi mất đi nhưng Ken vẫn không kết hôn mà chăm sóc Pi thì cảm thấy KEn là một người đàn ông tốt.

-Vì sao anh không tìm một người mẹ chăm sóc cho Rose. -Rin ngồi phía sau chiếc ghế cùng với Ken và hai đứa trẻ.

- Khi Pi mất rồi tôi mới biết tình cảm tôi dành cho Pi thật sự quá lớn, tôi chưa sẵn sàng trao tình cảm đó cho một người phụ nữ khác. Vả lại, có lẽ Pi cũng không muốn Rose bị đối xữ không tốt của một người mẹ kế.

- Những chuyện trước đây tôi không thể nhớ được nhưng cảm ơn anh đã chăm sóc rất tốt cho Rose, có lẽ Pi trên trời sẽ rất vui. - Rin khẽ cười nhìn hai đứa trẻ.

- Nghe nói cô và Trần Minh Trí sắp kết hôn? - Ken khẽ hỏi.

- Đúng vậy, đợi Minh Trí từ Anh quốc về chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới. Hy vọng anh có thể mang Rose đến dự.

- Tất nhiên tôi sẽ đến chúc mừng cô. - Ken đáp

Cả 5 người đứng trước mộ phần của Pi, Rin bước lên một bước khẽ nói.

- Pi, mình xin lỗi vì không đến thăm cậu trong thời gian qua. Hôm nay mình đến để nói rằng mình đã sắp kết hôn rồi, mình sẽ hạnh phúc nên cậu hãy an nghĩ nhé đừng lo lắng cho mình nữa.

Ken không nói gì, nhìn về phía di ảnh của Pi mà thương nhớ, anh luôn cảm thấy ân hận vì không níu giữ được một cô gái tốt như vậy…

- Cậu xem, mẹ tớ đẹp hơn mẹ cậu. - Rose nhìn Tuấn Khôi nói.

Tuấn Khôi bắt chước cha nhíu mày mà đáp.

-Dưới con mắt của tớ thì cả hai mẹ đều xinh đẹp cả,nhưng cậu mới chính là người xinh đẹp nhất.

- Dám trêu chọc tớ sao? - Rose ngượng ngùng khi nghe Tuấn Khôi nói vậy.

- Tớ nói thật, tớ rất thích cậu và chắc chắn cậu phải thuộc về tớ. - Tuấn Khôi bá đạo.

Rin nghe con nói thì liền ngượng ngùng với Ken. Ken đi lại gần phía Tuấn Khôi nhưng xem ra thằng bé không hề sợ hãi.

- Cậu nhóc, lại muốn tán tỉnh con gái ta. - Ken ham doạ.

- Không cẩn phải tán tỉnh ạ. Cậu ấy nhất định sẽ phải để mắt đến con. - Tuấn Khôi đáp lại.

- Thật là tự tin nha, thế con có gì để con gái ta phải để mắt tới. - Ken lại nói.

- Con sẽ cho cậu ấy tất cả kẹo, bánh, đồ chơi của con miễn là làm cho cậu ấy vui. - Tuấn Khôi tự tin nói.

- Nhưng con gái ta đã có đầy đủ những thứ kia rồi. - Ken khẽ lắc đầu, trong lòng vô cùng hứng thú với cậu nhóc này, xem ra lại y hệt tên Trần Minh Trí.

Tuấn Khôi nghe Ken nói như vậy thì không biết phải trả lời thế nào để qua được phụ huynh của Rose, Tuấn Khôi nhìn mẹ cầu cứu.

- Tuấn Khôi nhà ta rất là tốt, nhưng không nên kiêu ngạo như vậy. - Rin ôm con trai vào lòng mà nói.

- Con trai em thật giống cha. - Thiên Kim cũng khẽ cười nói.

- Đứa trẻ này, xem ra lớn lên sẽ gây nhiều chuyện động trời. - KEn xoa đầu Tuấn Khôi.

Tuấn Khôi bị mọi người đánh giá liền cảm thấy không vui, nhưng nhìn Rose đang nhìn về phía mình mà ngại ngùng mỉm cười. Tuấn Khôi liền muốn trở thành nam nhi vững trãi nên ra vẻ không hề e ngại.

Một tuần sau, tại biệt thự Trần gia trang hoàng lỗng lẫy nhất. Rin ngồi trong phòng đã mặc chiếc váy cưới mà Minh Trí đã đặt dành riêng cho cô, tránh trường hợp cô gái Thiên Kim kia lại bày trò phá phách. Rin ngồi trước gương, nhìn mình trong gương thật giống như một nữ hoàng, trên đầu được gắn một chiếc vương miệng nhỏ xinh với hàng đá quý lấp lánh. Rin hồi hộp, tim đập mạnh hơn vì cuối cùng ước nguyện gả cho Minh Trí cũng thành hiện thực.

- Rin, sắp đến giờ làm lễ rồi. Nhanh chóng đi ra ngoài cha sẽ dắt em vào lễ đường. - Thiên Kim từ bên ngoài đi vào nói.

Rin mỉm cười đứng lên, một cơn choáng váng lại đến cô khựng người lại mà ngồi quỵ xuống ghế.

- Em làm sao vậy? - Thiên Kim nhanh chóng chạy đến đỡ Rin.

- Có lẽ do em quá căng thẳng, em không sao cả. - Rin nhắm đôi mắt lại, lấy lại trạng thái bình thường.

- Đừng căng thẳng quá, kết hôn chỉ là hợp thức hóa quan hệ của em và Minh Trí mà thôi, không quá quan trọng. - Thiên Kim trấn an/.

- Chúng ta ra ngoài thôi. - Rin vẫn còn chóng mặt nhưng cô gắng bước ra đến lễ đường.

Gương mặt cô xanh ngắt nhưng được lớp phấn son kia che chắn lại, Rin bước từng bước theo cha mình về hướng Minh Trí đang đứng đợi. Nhìn Minh Trí như nhòe đi, Rin cuối cùng cũng bước gần đến anh, người đàn ông của cô.

Trịnh Đạt giao Rin cho Minh Trí, cô khoát tay Minh Trí. Minh Trí đưa Rin lên trung tâm sân khấu.

- Trịnh Hà My, Anh hứa dù sau này em có xinh đẹp hay xấu xí, trẻ trung hay già yếu anh đều yêu em mãi mãi. Vậy em có đồng ý lấy anh làm chồng hay không? Minh Trí nói lớn.

Rin mỉm cười, nước mắt khẽ rơi ra. Cô đáp:" Em đồng ý. Dù ốm đau hay bệnh tật, dù anh thành công hay thất bại em đều ở bên cạnh anh."

Tuấn Khôi từ bên dưới mang một cặp nhẫn để bên trong chiếc hộp màu bạc lấp lánh. Minh Trí lấy một chiếc đeo vào tay Rin, và Rin cũng nhẹ nhàng cấm chiếc nhẫn còn lại mà đeo vào tay Minh Trí.

Giọt nước mắt trên bờ mi Rin khẽ rơi xuống, anh ôm lấy cô. Tuấn Khôi vui vẻ nhảy lên vì thấy baba và mẹ đã cưới nhau thật hạnh phúc.

- Trịnh Hà My, anh yêu em. - Minh Trí ôm lấy Rin mà nói.

- Minh Trí, em yêu anh nhưng... em xin lỗi. Anh hãy chăm sóc thật tốt cho con trai chúng ta. - Rin nói rồi, đôi bàn tay đang đặt trên lưng Minh Trí ôm lấy buông lõng ra nhẹ nhàng mất cảm giác, cô nhắm mắt lại để một giọt nước mắt còn sót lại trong bờ mi rơi xuống.

- Rin, em làm sao vậy? - Minh Trí cảm thấy Rin như ngất đi vội vàng ôm lấy cô mà nói.

Rin vì quá choáng váng mà ngất đi, từ lúc cùng Trịnh Đạt bước đi trên lễ đài cô đã không còn đứng vững nổi nhưng cô đã cố gắng bằng mọi sức lực và lí trí của mình để đi tới phía anh, người đàn ông bá đạo lạnh lùng nhưng thật sự yêu cô chân thành.

Mọi người đều kinh hoàng vì cô dâu đã ngất ngay khi trao xong nhẫn cưới.Thiên Kim nhanh chóng chạy đến.

- Trần tổng, lúc nãy Rin có cảm giác bị choáng nhưng tôi nghĩ em ấy quá căng thẳng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. - Thiên Kim nói.

Minh Trí bế Rin trên tay, bộ váy cô dâu rũ xuống trên người. Minh Trí bế cô ra xe, nhanh chóng đưa đến bệnh viện lớn.

Rin được đưa vào bên trong cấp cứu. Minh Trí và mọi người bên ngoài lo lắng đi đi lại lại phía ngoài.

- Anh rễ, có lẽ chị ấy đã bị như vậy khá lâu. Hơn một tuần trước em thấy chị ấy đã đến bệnh viên khám, nhưng khi em hỏi thì chị ấy lại nói không sao. - Tuấn Hà bên ngoài nói.

- Vì sao cậu không nói sớm với tôi. - Minh Trí tức giận nói.

- Chị ấy không muốn mọi người lo lắng nên bắt em không được nói. Em xin lỗi.

- Được rồi, không phải lỗi của cậu. Quan trọng bây giờ là lí do vì sao cô ấy ngất đi. - Minh Trí nhìn về phía cửa phòng cấp cứu, nhớ lại những lời Rin nói mà trong lòng lo lắng, không phải cô ấy biết trước điều đó nên gửi lại lời sau cùng nhắn nhủ.

Trần Hậu từ bên ngoài đi vào, anh đến trước mặt Minh Trí nói.

- Thiếu gia, tin tức Hà My ngất đi trong đám cưới đã lan truyền trong báo giới rất nhanh.

- Bọn họ muốn làm gì mặc kệ đi, quan trọng là cô ấy nhất định không sao. - Minh Trí bỏ mặc tất cả, chỉ có người phụ nữ bên trong kia là quan trọng nhất đối với anh.

- Thiếu gia đừng quá lo lắng, cô ấy là người tốt ông trời sẽ không cướp đi sinh mạng của cô ấy. - Trần Hậu cũng nhìn về hướng cửa phòng cấp cứu mà nói.

- Đúng vậy, Rin đã trải qua quá nhiều đau thương rồi, em ấy nhất định phải được sống trong hạnh phúc. - Thiên Kim khẽ lên tiếng.

Trong phòng cấp cứu một vị bác sĩ bước ra ngoài.

- Ai là người thân của bệnh nhân?

- Tôi là chồng cô ấy. - Minh Trí nhanh chóng đứng lên tiếng lại gần bác sĩ. - Cô ấy bị gì vì sao lại ngất đi?

- Cô gái này lần trước đã đến đây khám một lần, tôi đã khuyên cô ấy nên phẫu thuật để loại bỏ máu bầm trên phần đầu nhưng cô ta lại đi không quay lại. Hôm nay ngất đi cũng là lẽ thường, dấu hiệu đang xấu dần đi. - Vị bác sĩ lắc đầu nói tiếp. - Hiện tại cần phải làm phẫu thuật, người nhà kí vào đây.

- Phẫu thuật xong, cô ấy sẽ tỉnh lại. - Minh Trí hỏi.

- Hiện tại điều này không thể nói trước. Nhưng nếu không phẩu thuật thì cô ta sẽ bị chết não, sống đời sống thực vật. Còn phẫu thuật thì thành công chỉ là một con số nhỏ vì cô ấy đã để quá muộn.

- Ý ông nói, vợ tôi sẽ chết nếu không thành công? - Minh Trí mât bình tĩnh.

- Đúng vậy, nếu người nhà đồng ý thì kí vào đây và đi đóng tiền. Còn không thì cô ta sẽ sống với tình trạng thực vật trong quãng đời còn lại.

Minh Trí cầm trên tay tờ giấy mà vị bác sĩ kia đưa, trong lòng hoãn loạn với bao nhiêu suy nghĩ. Vì sao Rin của anh, lại bất hạnh đến như vậy.

- Thiếu gia, anh quyết định thế nào. Thời gian không còn nhiều nữa. - Trần Hậu đi tới nói, Minh Trí đã ngồi trên chiếc ghế đó cầm tờ giấy kia rất là lâu rồi.

- Nếu là cậu, cậu sẽ quyết định thế nào? - Minh Trí không muốn mất cô mãi mãi, nhưng để cô sống thực vật nằm đó anh càng không muốn.

- Thiếu gia, Hà My là một cô gái hiền lành nhưng rất năng động luôn muốn bay nhảy khắp nơi. Cậu đừng để cô ấy hằng ngày phải nằm trong bốn bức tường lạnh lẽo, chúng ta phải tin vào cô ấy tin vào sự thiện lương của Hà My, chắc chắn trời cao sẽ phù hộ.

Minh Trí nghe lời Trần Hậu nói, lặng lẽ đặt bút kí vào tấm giấy kia.

Bác sĩ tiến hành phẫu thuật. Nhịp tim Rin yếu dần, yếu dần...

Rin lạc vào một vùng tối đen, xung quanh không thấy ai cả. Cô tìm kiếm Minh Trí và Tuấn Khôi nhưng không một ai trả lời. Rin cảm thấy lạnh, rất lạnh. Cô đi đến phía trước mệt lã người thì ngồi lên trên một tảng đá lớn.

- Cô gái, mau đến đây. - Một người phụ nữ mặc một bô đồ kí lạ nói.

Rin nhìn về phía bà ấy khẽ hỏi:" Người là ai?"

- Ta là người cai quản nơi này.. - Bà hiền từ mỉm cười nói.

- Con đang đi tìm chồng và con trai của con, nhưng đi mãi đến nơi này. - Rin khẽ đáp.

- Thật ra, số mạng của con đến hôm nay là đã hết. Thân xác của con đang yếu dần đi, và con sẽ thuộc về nơi này.

Rin nhớ lại những lời vị bác sĩ nói, cô có thể ra đi bất cứ lúc nào. Biết phải làm sao được, cô chỉ biết chấp nhận số phận.

- Điều cuối cùng con mong muốn là gì?

- Con muốn Minh Trí gặp một cô gái tốt, sẽ nhanh chóng quên con đi và sống hạnh phúc trọn đời cùng Tuấn Khôi và người vợ mới. - Rin đáp.

- Con yêu cậu ta nhiều như vậy, lại muốn cậu ta chung sống cùng người khác hay sao?

- Vì con yêu anh ấy nên không muốn vì con mà anh ấy đau lòng, con muốn tự mắt mình nhìn Tuấn Khôi khôn lớn, cùng Minh Trí hạnh phúc nhưng con đành chấp nhận số phận của mình. Chỉ cầu mong cho người ở lại một cuộc sống không vì con mà quá đau lòng.

- Ta sẽ cho con nhìn thấy những người thương yêu lần cuối. - Bà đưa tay lên gom một khoảng mây lại, cho Rin xem lại hình ảnh những người thân yêu từng đi qua cuộc đời của mình. Nó như một đoạn phim tua lại cuộc đời bi ai của Rin.

Rin nhìn mọi thứ, cảm thấy yêu thương Minh Trí nhiều hơn. Khi tận mắt nhìn thấy giọt nước mắt của anh rơi vì cô, trong lòng cô dâng lên cảm giác vô cùng hạnh phúc, một người lạnh lùng vô cảm như anh lại có thể vì cô mà khóc thật sao?

- Đây là tất cả cuộc đời con trải qua. Nói cho ta biết con có muốn quay lại tiếp tục con đường kia mặc dù sẽ còn nhiều gian khổ phía trước.

- Được sao, không phải người nói số mạng của con đã kết thúc. - Rin ngỡ ngàng.

- Con là một cô gái tốt, nên được thật nhiều người yêu thương. Con xem mọi người đang cầu nguyện cho con tỉnh lại. Và một linh hồn nhỏ cam chịu hy sinh để con có thể quay trở về dương gian.

- Linh hồn nhỏ cam chịu hy sinh. - Rin hỏi lại. - Ý người là ai?

- Cô gái, phía trước là đường về. Con hãy trở thành một người thật tốt, vị tha bao dung để đáp lại lòng thành của mọi người vì con. Linh hồn nhỏ bây giờ có lẽ đã tan thành những làn mây kia, dẫn lối con về.- Bà thổi một làn gió nhỏ, hàng mây trắng xung quanh tạo thành một đường dài.

- Là Pi sao? Cậu ấy hy sinh vì con sao? - Rin nhìn đám mây kia đau lòng hỏi.

Khi Rin quay đầu lại thì người phụ nữ kia đã biến mất, cô nhìn con đường phía trước mà bước tới. Pi đã hy sinh một lần nữa vì hạnh phúc của cô sao. Vì sao số phận của cô lại tôt đến như vậy, có một người bạn dù đã chết đi cũng muốn bảo vệ mình. Nước mắt Rin khẽ rơi xuống, Rin khẽ nói: " Pi, cậu có nghe mình nói không. Mình suốt đời này nhớ đến cậu, mang ơn cậu."

**************************

Bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với nét mặt căng thẳng, Minh Trí ngồi bên ngoài liền nhanh chóng đi tới vội vàng nói.

- bác sĩ, vợ tôi đã qua khỏi nguy hiểm.

- Cậu phải hết sức bình tĩnh. Cuộc phẫu thuật diễn ra khá thành công nhưng nhịp tim của bệnh nhân đang yếu dần. Hiện tại cần phải kiểm tra lại để xác định bệnh nhân có thể qua khỏi nguy hiểm hay không.

- Không phải nói cô ấy là bị chấn thương trên đầu sao, vì sao bây giờ là tim đập yếu. - Minh Trí tức giận nắm áo vị bác sĩ. - Các người làm việc vô trách nhiệm thế sao, tôi sẽ cho dẹp bỏ cái bệnh viện này.

- Thiếu gia, bình tĩnh lại. - Trần Hậu từ phía sau ngăn Minh Trí lại.

- Cậu đừng làm ồn nữa,chúng tôi đã làm hết sức có thể rồi. Nếu như cô ấy có thể tỉnh lại thì mọi chuyện xem như đã ổn.

Minh Trí ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh của Rin. Anh khẽ vuốt lấy mái tóc của cô, nhìn cô xanh xao trong lòng Minh Trí cảm thấy đau đớn. Vì sao lại giấu anh mà chịu đựng như vậy. Nếu như ngày đó cô thật sự ra đi, liệu anh biết phải sống thế nào khi mất cô.

Máy đo điện tim của Rin báo tín hiệu báo động, nhịp đập con tim của Rin xuống đến mức thấp nhất. Minh Trí vội vàng gọi bác sĩ vào, các bác sĩ dùng máy hô hấp lấy lại nhịp đập cho Rin nhưng đều vô vọng. Đường điện tim chỉ còn là một đường thẳng đến đau lòng.

Minh Trí ôm lấy Rin mà hét:” Trịnh Hà My, ai cho phép em rời khỏi tôi. Ai cho phép em bỏ mặc tôi. Em mau tỉnh lại cho tôi.” - Nước mắt của Minh Trí một lần nữa rơi xuống, ôm cô gái nhỏ vào lòng mà đau đớn. Các bác sĩ nhìn thấy cảnh tượng một chàng trai ôm người vợ mới cưới đau đớn đến rơi nước mắt thì vô cùng thương tâm.

Tiếng máy đo nhịp tim bỗng vang lên tiếng động, nhịp tim của Rin lại từ từ đập lại. Chuyện kì lạ này khiến các bác sĩ vừa cảm thấy vui mừng vừa cảm thấy chuyện này rất là kì lạ.

Rin khẽ mở đôi mắt mình ra, nhìn thấy dòng nước mắt trên mắt Minh Trí vẫn còn động lại. Cô khẽ mỉm cười:” Cuối cùng em đã nhìn thấy tận mắt Trần tổng lạnh lùng vì em mà rơi nước mắt.”

Minh Trí nhìn Rin mà vô cùng vui mừng, ông trời đã động lòng với lời thỉnh cầu của anh sao. Minh Trí ôm chặt Rin vào lòng mà nói.

- Rin, em tỉnh lại rồi. Em sẽ không rời xa anh nữa.

- Em sẽ trói anh vào trái tim em. Chúng ta gia đình 3 người sẽ hạnh phúc bên nhau. - Rin đưa bàn tay nhỏ bé ôm lấy Minh Trí đáp trả.

Các bác sĩ nhìn thấy hai người họ cùng nhau nói chuyện hạnh phúc thì lẳng lặng không ai nói ai mà tiến ra ngoài đóng cửa phòng lại.

- Rin, em xem chúng ta đã kết hôn rồi. Nhẫn cũng đã đeo rồi, em chính thức là Trần phu nhân cùa anh.- Minh Trí đưa cặp nhẫn trên tay hai người giơ lên.

- Minh Trí, anh có thể nói cho em biết vì sao anh lại yêu em nhiều như vậy hay không? Từ lúc mới gặp nhau, anh đã yêu em từ khi nào? - Rin hỏi.

- Em đã nhớ lại những chuyện trước kia rồi sao? - Minh Trí hơi ngạc nhiên.

- Anh mau trả lời em. - Rin không đáp mà hỏi lại.

- Ukm, nụ hôn đầu tiên dành cho em anh cảm nhận được sự ngọt ngào, lần đầu tiên bị em cưỡng ép anh không thể quên mùi vị trên cơ thể của em. Đến lúc em gặp nguy hiểm là lúc anh nhận ra rằng em là một cô gái quan trọng đối với anh. - Minh Trí vừa trả lời vừa trêu chọc.

- Này, từ khi nào là em cưỡng ép anh. - Rin đỏ mặt.

- Hôm đó không phải là em cưỡng bức anh sao? Anh thật sự không phải người tuỳ tiện như vậy.

- Anh… anh là tên biến thái. Lại dám nhác tới chuyện khó xữ của em. - Rin xấu hổ nói.

- Chuyện đó cũng không có gì là xấu hổ, anh sẽ giữ bí mật cho em. - Minh Trí khẽ cười.

- Anh thật là kẻ xấu xa mà. - Rin hờn dỗi.

- Rin, anh yêu em. - Minh Trí đưa bàn tay vuốt trên bờ má.

- Minh Trí, em yêu anh. - Rin thỏ thẻ.

Minh Trí nhìn sâu vào đôi mắt của cô gái nhỏ trước mắt, đặt nụ hôn vào đôi môi cô nhẹ nhàng chiếm lấy.

Rin nhắm đôi mắt lại, vui vẻ đón nhận mà tận hưởng hạnh phúc…

Trong một bênh viện lớn, căn phòng bệnh tại khu VIP. Có một đôi nam nữ đang trải qua niềm vui hạnh phúc sau khi trải qua biết bao nhiêu thử thách của cuộc đời….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.