Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Chương 118: Ngoại truyện TYĐS phần 18: Anh nợ em



Tất cả mọi người tập trung phía trước sân, trời u ám giống hệt như tâm trạng nơi này. Con gái giương súng vào đầu mẹ mà nhắm, lại vô cùng đau đớn khi biết người mình hy sinh bản thân lừa gạt người cô yêu chỉ là lợi dụng mà thôi. Tố Tố không còn biết phải tin tưởng vào người nào, vì ngay cả mẹ của cô cũng không quan tâm đến mạng sống do bà tạo ra.

Tố Tố nhìn sang phía Tuấn Khôi, Minh Trí đang đứng mà muốn xác nhận lại một sự thật cô đã bị che giấu.

- Bác trai, người nói cho con biết con có phải con gái người hay không? - Tố Tố nắm chặt khẩu súng trên tay không dời khỏi vị trí cũ.

- Trần Minh Trí này không nói hai lời, lại càng không ăn xong chùi mép không nhận trách nhiệm. Con không phải con gái ta, điều này có thể chắc chắn. - Minh Trí nhìn Tố Tố mà nói, ánh mắt kiên quyết.

- Như vậy thì thật là tốt, con tin người. - Tố Tố khẽ mỉm cười trong nước mắt, ánh mắt lạc qua phía Tuấn Khôi. - Như vậy tình yêu của em dành cho anh là không hề sai trái. Tuấn Khôi, em rất vui.

- Tố Tố, giao bà ta cho baba anh. Em đừng lại chuyện dại dột. - Tuấn Khôi đáp.

- Từ bé, em lớn lên chỉ biết mỗi có một mình bà ấy. Bà ấy luôn giáo huấn em thật khắc khe, học võ, bắn súng rồi lại học cách giết người bằng cách ra tay cùng với những tên phản bội tổ chức. Bàn tay của em dính đầy máu, em học cách trở thành một khuê các, sống giả tạo với bản thân trở thành một cô gái ngây thơ trước mặt anh. Tuấn Khôi, anh biết không em chính là người lấy đi tài liệu trong máy của anh về cuộc đấu thầu kia. Vì bà ấy muốn chia cách anh và Phạm gia, và em cũng muốn anh và cô gái tên Rose kia hiểu nhầm. Em không xứng đáng với Tuấn Khôi, không xứng đáng với những gì anh dành cho em. - Tố Tố đau đớn nói, cược đời cô chính là do mẹ ruột mình huỷ hoại.

Tuấn Khôi nghe những lời của Tố Tố thì kinh ngạc, một cô gái nhỏ bé với cái vẻ đáng yê ngây thơ kia lại chính là một sát thủ chuyên nghiệp hay sao. Tuấn Khôi bất động không biết đối đáp thế nào, chuyện này quá sức tưởng tượng của anh.

- Tố Uyên, cô đã trốn được ngục tù. Vì sao không cùng con gái sống một cuộc sống an bình lại huỷ hoại cuộc đời con gái mình. - Minh Trí khẽ nhíu mày.

- Không phải vì phúc của các người sao, tôi hận các người đã đẩy tôi vào đường cùng. - Tố Uyên căm phẫn nói.

- Chính cô đã giết Pi, cô phải nhận lấy hậu quả. - Rin lên tiếng, cái chết của Pi suốt đời cô không thể quên được.

- Haha, xem ra giết chết con đó cũng thật đáng, vì đã làm cho mày đau lòng đến tận hôm nay. - Tố Uyên cười lớn.

Thiên Bảo im lặng từ đầu đến bây giờ tường tận mọi chuyện, thì r người đàn bà này chính là người giết chết mẹ của Rose sao. Thật quá nham hiểm, nhưng hiện tại có dượng Minh Trí nơi này anh không thể tự ý hành động, nếu không thì một phát súng bắn chết bà ta.

Tố Tố quay đầu lại nhìn Tuấn Khôi vẫn im lặng thì vo cùng đau lòng, có lẽ sau khi biết được sự thật về cô. Tuấn Khôi sẽ ghê tỡm con người của cô, Tố Tố miên man suy nghĩ bị Tố Uyên đoạt súng trong tay, sau đó lật ngược tình thế ôm con gái ruột mà uy hiếp đối phương.

- Tố Tố. - Tuấn Khôi cả kinh khi nhìn thấy Tố Tố trong vòng vây.

- Mẹ, mẹ bắn chết con đi. Con không muốn sống nữa. - Tố Tố buông xui.

Tố Uyên nhoẻn cười đẩy Tố Tố về phía bọn đàn em đang đứng phía sau. Đưa súng thẳng về phía Tuấn Khôi ( Tuấn Khôi đứng ở vị trí gần bà ta nhất) nói:

- Nếu mày không muốn thấy nó chết tại đây, mau bước tới.

- Mang sống này, là do Tố Tố cứu tôi. Hôm nay, xem như trao đổi mạng tôi để lấy mạng cô ấy. - Tuấn Khôi nhìn sang Tố Tố. - Xem như chúng ta không ai nợ ai, em sau này nhất định phải sống tốt.

Tuấn Khôi tiến tới phía Tố Uyên. Minh Trí không phản ứng điều gì còn Rin thì ra sức ngăn cản nhưng bị Minh Trí ôm lại.

- Hãy để con trai em, giải quyết nỗi lòng của mình. Nó và con bé Tố Tố kia chỉ là ơn nghĩa cứu mạng, có lẽ chưa hề có tình yêu.

Tố Uyên đưa súng vào đầu Tuấn Khôi, cò súng đã được lên từ trước.

- Mẹ, đừng chìm sâu vào thù hận nữa. Đừng giết anh ấy. - Tố Tố bị người của Tố Uyên giữ lại thét lớn.

- Đã quá muộn để quay lại. - Tố Uyên cười lớn.

Đùng…. một tiếng súng nổ lớn. Máu tràn lan khắp sân, một người ngã xuống.

Tuấn Khôi đang đón chờ cái chết dưới tay Tố Uyên thì nghe tiếng súng, tưởng chừng sẽ nhanh chóng đi gặp tử thần nhưng người bị bắn không phải là anh. Tuấn Khổi mở mắt ra, nhìn thấy Tố Tố đang nằm trên vũng máu tươi.

- Tố Tố, vì sao… ai bắn cô ấy. - Tuấn Khôi ôm lấy Tố Tố kinh ngạc.

Tố Uyên hoảng hốt, không ngờ sau những gì mình làm với con bé, con bé đã đở cho mình một phát đạn. Nhưng… chỉ vì bọn người chết tiệt này, mà con gái cô đã hy sinh.

Trần Hậu từ phía xa, nhìn thấy tình thế ép buộc liền sùng súng nhắm mà nhắm bắn vào Tố Uyên để cứu nguy Tuấn Khôi. Không ngờ Tố Tố từ phía xa nhìn thấy được liền dùng hết sức lực đẩy bọn đàn em mà chạy đến đỡ đạn cho mẹ mình.

- Tuấn Khôi, em xin lỗi. - Tố Tố dùng đôi bàn tay đầy máu sờ lên gương mặt Tuấn Khôi.

- Đừng nói nữa, anh sẽ đưa em đến bệnh viện. - Tuấn Khôi đỡ lấy Tố Tố.

Bỗng nhiên anh bị Tố Tố kéo ngã xuống, dùng thân mình che chắn.

Đùng…. lại một phát đạn nữa nổ lớn… khiến những người xung quanh đang chú ý đến Tố Tố không đề phòng. Tố Uyên dùng súng trên tay, tiếp tục muốn lấy mạng Tuấn Khôi vì cho rằng chính anh là nguyên nhân khiến con gái cô ta hy sinh như vậy. Nào ngờ phát đạn kia lại bị chính con gái cô lãnh trọn vì bảo vệ cho người Tố Tố yêu.

- Tố Tố, vì sao lại làm như vậy. - Tuấn Khôi ôm Tố Tố trong tay, vì sao cô gái này lại không màn nguy hiểm mà cứu anh.

- Anh… anh nhất định phải nợ em, mãi mãi phải nợ em. Tuấn Khôi, mẹ em không phải là người xấu, anh hãy nương tay với bà ấy. - Tố Tố nằm trên đôi tay đầy máu của Tuấn Khôi, cố gắng nói.

- Chính là bà ta đã khiến em như vậy. Anh nhất định trả thù cho em.

- Đừng mà, coi như em xin anh. Dù sao bà ấy cũng là người sinh ra em, nếu không yêu thương thì ngay từ khi biết có em bà đã bỏ em rồi. Em phải cảm tạ vì bà đã sinh ra em, nuôi em khôn lớn để gặp anh và yêu anh, dù em biết trái tim anh không thuộc về em.

- Anh xin lỗi…

- Cô ấy là một cô gái tốt, em tin cô ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. - Tố Tố cố gắng mỉm cười, sau đó buông xui mọi thứ mà ềm đềm ra đi.

- Tố Tố………. - Tuấn Khôi ôm xác Tố Tố vào lòng, thương xót một cô gái tốt nhưng sinh ra trong môi trường chỉ mang toàn thù hận.

Tố Uyên sau khi bắn Tuấn Khôi nhưng viên đạn lại ghim vào lưng Tố Tố thì bị Thiên Bảo nhanh chóng khống chế. Mọi người không ai nói gì, im lặng thương xót cho cô gái xấu số.

Rin chợt nhớ đến cảnh tượng Pi bị Tố Uyên bắn chết Pi, trong lòng dâng lên cảm xúc vô cùng xúc động, lại nhìn thấy vết máu loang liền ngất đi.

Trời bỗng dưng đổ cơn mưa, rất lớn. Một chàng trai vẫn ngồi dưới nền đất kia ôm xác lạnh của cô gái yếu mềm. Nước mưa xoá tan đi vệt máu loang dưới nền, mọi người nhìn thấy cảnh tượng mà đau lòng thương xót.

Tố Uyên một lần nữa được giao cho công an giải quyết, mọi giấu vết xoá hết vì đó là nguyện vọng của Tố Tố, chỉ tố giác Tố Uyên vì là tù nhân vượt ngục. Minh Trí cho người chôn cất Tố Tố tại nơi chôn cất người trong dòng họ Trần, như một sự thương xót cho cô gái đáng thương.

Khép lại câu chuyện về Tố Tố, sự ra đi của Rose cũng mang lại sự u ám trong nhà họ Phạm. Rose chính là cô con gái duy nhất của Ken, sự ra đi của Rose khiến Ken không còn suy nghĩ đến việc công ty cũng như việc ăn uống. Tuy đã có tuổi nhưng lúc trước nhìn Ken lúc nào cũng phong độ đẹp đẽ, chỉ sau vài ngày xuống tinh thần đã khiến gương mặt hóc hác và già hẳn đi, trên đầu lại xuất hiện tóc điểm bạc.

Tuấn Khôi sau khi biết tin Rose gặp nạn trên chuyến bay thì vô cùng kinh ngạc, không ngờ Rose lại ra đi như vậy.

Thiên Bảo lái xe đến biệt thự Trần gia. Sau bao nhiêu việc đả xảy ra, lần này anh phải nói rõ về việc của Rose.

- Chúng ta cần nói chuyện. - Thiên Bảo đứng thẳng lưng, ánh mắt đanh lại nhìn Tuấn Khôi nói.

- Có chuyện gì sao? - Tuấn Khôi nhìn Thiên Bảo nói.

- Chính vì mày mà Rose ra đi như vậy, mày con dửng dưng sao? - Thiên Bảo lao tới nắm lấy cổ áo Tuấn Khôi mà mắng chửi.

Tuấn Khôi hiểu những gì Thiên Bảo nói, mặc cho anh ta giận dữ.

- Vì sao cô ấy lại yêu mày chứ, vì sao lại vì mày mà đau lòng đến mức muốn trốn chạy. Thằng khốn kiếp, đáng ra mày mới chính là người phải chết đi. - Thiên Bảo tức giận tung một cú đấm đến Tuấn Khôi.

Tuấn Khôi không né cú đấm đó mặc dù anh dư sức phản đòn, nhưng có quá nhiều thứ đang xảy ra xung quanh anh. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về cô gái tên Rose kia, lần đó tại văn phòng tổng giám nhìn thấy gương mặt xinh đẹp kia liền muốn ôm hôn, muốn chiếm lấy nhưng vì trách nhiệm với Tố Tố nên luôn kiềm chế bản thân trước Rose. Anh luôn cố tình làm Rose căm ghét mình, tránh xa mình để không muốn suy nghĩ về cô nữa. Nhưng cuối cùng lại không thể kìm chế bản thân mà hôn cô, nụ hôn ngọt ngào trên bờ môi mềm kia khiến tim anh rung động. Chỉ là, anh không muốn làm việc có lỗi với Tố Tố.

Tuấn Khôi đứng lên, dùng tay lau máu trên khoé môi còn động lại. Tuấn Khôi không nói gì, để một mình Thiên Bảo đứng đó mà bỏ ra ngoài. Tuấn Khôi không biết mình đi đâu, lên xe lái vút đi trong gió, anh muốn vứt hết mọi suy nghĩ trong đầu mình, quá nhiều sự đau khổ chất chứa trong lòng, vừa mất đi Tố Tố như một em gái thương yêu lại biết tin mất đi cô gái khiến trái tim rung động. Tất cả bọn họ, hai người bọn họ đều vì anh mà ra đi.

Kéttttttttttt……………….. Ầm………… Tiếng thắng xe vang lên một góc đường, cộng thêm tiếng va chạm của những thanh sắt choá lửa khiến mọi người sửng sốt.

Trên chiếc xe hơi màu đen kia, một thanh niên đã bất tỉnh nằm gục trên xe….

**********************

Thiên Bảo sau bao nhiêu việc mệt mỏi lại không muốn quay về nhà, anh lái xe thẳng đến căn chung cư nơi mà Anh Thư đang sống, cũng không biết vì sao mình lại tìm đến nơi này.

Cánh cửa mở ra, Anh Thư nhìn thấy vè mệt mỏi trên gương mặt Thiên Bào.

- Anh đến trễ vậy? - Anh Thư mỉm cười.

- Tôi không thể về nhà mình vào giờ này sao? - Thiên Bảo đáp sau đó đi thằng vào nhà. - Hôm nay cô có thể về nhà. - Nói với người quản lý đang sống chung với Anh Thư.

Người quản lý liền nhanh chòng rời đi, dù sao người nâng đỡ cho Anh Thư chính là Thiên Bảo, cô nào đâu dám cải lời.

- Anh có chuyện không vui sao? - Anh Thư đi tới nói.

- Cô biết uống rượu hay không? - Thiên Bảo hỏi.

Anh Thư nghe vậy, đi tới quầy bar lấy một chai rượu cùng hay ly đến đặt lên bàn trước mặt Thiên Bảo mà nói.

- Nếu anh buồn muốn uống rượu, tôi sẽ cùng anh uống.

Anh Thư rót vào hai ly, sau đó cùng nhau uống. Không biết họ cứ thế im lặng uống bao nhiêu ly.

- Cô biết không, yêu một người dù biết người đó không có tình cảm với mình thật sự rất khó chịu. - Thiên Bảo nhìn ly rượu nói, sau đó uống cạn.

Anh Thư nhoẻn miệng cười đáp:

- Tôi biết chứ, tôi đang ở trong giai đoạn đó đây.

- Cô yêu tôi sao? - Thiên Bảo thấm men say mà nói, anh biết rõ cô gái này yêu anh nhưng thật sự với Anh Thư này Thiên Bảo chưa xác định được. - Đừng yêu tôi, sẽ rất khổ sở vì hiện tại suy nghĩ của tôi không có cô.

- Tôi biết, tôi sẽ cố gắng dừng lại. - Anh Thư lắc đầu nói.

- Haha, tốt. Chúng ta cùng uống.

Hai người lại tiếp tục uống cho đến khi cạn chai. Thiên Bảo say khước, nhìn Anh Thư mà thấy hình bóng của Rose xinh đẹp trước mắt. Thiên Bảo đứng lên đi về phía bóng hình của Rose mà ôm lấy, đặt trên đôi môi kia nụ hôn thật sâu và nhẹ nhàng.

Anh Thư cũng thấm mem say, Thiên Bảo lại chỉ động hôn cô như vậy khiến cô có chút kinh ngạc, nhưng anh chính là người cô yêu nên Anh Thư đáp trả lại nụ hôn kia bằng tất cà cuồng nhiệt.

Thiên Bảo đưa Anh Thứ tiến vào phòng ngủ của mình. Dùng tay cởi bỏ lớp áo trên người cô, đôi bàn tay tham lam thám hiểm khắp thân thể Anh Thư. Đôi môi ngọt ngào kia vẫn đáp trả bằng bao nhiêu tình yêu say mê. Thiên Bảo mở đôi mắt mình ra, nhìn bóng hình trước mặt khẽ nói:” Rose, anh yêu em.”

Anh Thư tuy có mem say nhưng nghe rõ những gì Thiên Bảo nói. Tự tôn trong lòng dâng lên cao ngất, Anh Thư ra sức đẩy Thiên Bảo ra khỏi người.

- Bốp. - Anh Thư tát Thiên Bảo một cú bằng tất cả sức lực cuả một người đang bị xúc phạm nghiêm trọng.

Thiên Bảo ngẩn người, lúc này mới nhận ra người trước mắt là Anh Thư. Không ngờ trong lúc thấm mem say, lại hành động như vậy với cô gái này. Thiên Bảo khẽ nói:” Xin lỗi, tôi quá say rồi.” - Nói xong liền muốn bỏ đi.

- Đừng đi! - Anh Thư dùng chăn che bờ vai trần.

- Không lẽ cô lại muốn chúng ta tiếp tục. - Thiên Bảo quay lại hỏi.

- Anh biết rõ tôi rất sợ ở một mình mà, làm ơn đừng đi. - Anh Thư sợ hãi nói.

Thiên Bảo đi tới phía Anh Thư, càng lại gần cô hơn. Gương mặt sát gần gương mặt khẽ nói:” Đàn ông say rượu mà gần một tiểu mỹ nữ, tôi khôn dám chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.