Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Chương 127: Ngoại truyện TYĐS phần 27: Tuấn Khôi, chúng ta hẹn hò đi



- Vì sao anh lại làm như vậy? - Anh Thư ngồi trên xe Thiên Bảo mà hỏi, ánh mắt buồn lặng hướng về phía trước.

Thiên Bảo im lặng không đáp, bên ngoài sương mú che phủ cả đoạn đường dài vắng lặng. Tâm trạng anh lại cảm thấy có chút vị ngọt nơi bờ môi kia, Thiên Bảo không cầm lòng mà hôn Anh Thư, hiện tại lại không biết vì sao mình lại hành đồng với cô như vậy. Lí trí anh luôn xác định người anh yêu là Rose, nhưng trái tim lại loạn nhịp trước Anh Thư.

- Anh thật lạ, tôi đã chạy trốn khỏi tầm mắt của anh, chạy trốn trong vết thương lòng không dứt. Anh lại đến tìm tôi, bắt ép tôi phải đi theo anh, và bỗng dưng lại hôn tôi… hiện tại trong lòng anh đang nghĩ gì tôi cũng không thề đoán được. Nhưng có lẽ là anh vẫn không yêu tôi, chúng ta từ nay không nên gặp mặt nữa, hy vọng anh đừng cư xữ như hôm nay nữa. - Anh Thư nói xong, không đợi Thiên Bảo đáp liền mở cửa xe muốn đi xuống.

- Tôi đưa em về. - Thiên Bảo nắm lấy bàn tay Anh Thư kéo lại.

- Không cần đâu, hiện tại tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. - Anh Thư quay mặt lại lắc đầu.

- Em ghét tôi sao?

- Không, tôi chưa bao giờ ghét anh mà ngược lại là tôi chưa bao giờ ngừng nghĩ về anh. Nhưng… bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ ngừng lại mọi thứ, không yêu anh nữa, không nhớ đến anh nữa. Thiên Bảo, nếu anh đã không thể yêu tôi, xin anh đừng khiến tôi yêu anh hơn nữa. - Anh Thư kéo tay mình ra khỏi tay Thiên Bảo mà nói.

Thiên Bảo không biết đáp lời Anh Thư thế nào để khiến cô bớt đau thương, chỉ biết lẳng lặng ngồi nhìn cô bước xuống xe. Bóng dáng Anh Thư cô đơn đi trong sương mù, đèn đường chiếu chiếc bóng kia xuống mặt đất càng hiển thị được sự cô đơn trong trái tim cô. Cô cứ thế mà đi về phía trước, nước mắt tự lúc nào đã tuông rơi trên gương mặt đáng yêu kia. Anh là người cô đặt vào trong trái tim, nhưng chính anh lại khiến cô bị tổn thương như vậy.

Thiên Bảo ngồi bên trong xe, nhìn theo Anh Thư đang bước đi trên đường mà lòng nặng trĩu. Là anh nhớ cô, là anh muốn hôn vào bờ môi kia nhưng anh lại không dám nhìn nhận rằng anh đã yêu cô.

- Alo!

- Cậu đến đường xxx đón Anh Thư đi, cô ấy có lẽ đang rất cần cậu. - Thiên Bảo nói xong liền cúp máy, có lẽ Hoàng Quân mới có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy, còn anh trái tim này vì người khác mà không thể yêu cô.

Thiên Bảo nhìn thấy một chiếc xe màu trắng đón Anh Thư đi thì mới an tâm lái xe đi.

Tại bệnh viện, mùi nước khử trùng nồng nạc, tiếng quạt máy trên tường quay đều trong không gian yên tĩnh. Cô gái nằm đó trong mê man, đã nhiều ngày trôi qua không thấy có dấu hiệu cô gái này sẽ tỉnh lại.

- Bác sĩ, trưởng khoa cho gọi anh lên phòng. - Một y tá đi vào bên trong phòng của cô gái mà nói.

- Cảm ơn, tôi sẽ đến ngay. - Minh Tuấn đáp, sau đó nhìn cô gái nằm trên giường bệnh một lần nữa rồi đứng lên đi về phía cửa.

Minh Tuấn sang Anh được một thời gian chăm sóc cho Mai Ly bệnh nặng thì được một người bạn là bác sĩ gọi điện sang vì Tuyết Nhi bị tai nạn giao thông được những người qua đường đưa vào bệnh viện của anh. Minh Tuấn sắp xếp người thay anh chăm sóc Mai Ly nhanh chóng bay về lại VN, anh mới biết rằng sau khi anh đi mẹ anh đã bắt Tuyết Nhi rời đi thì vô cùng tức giận, nhưng việc quan trọng là cô gái ấy may mắn đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng thời gian tỉnh lại thì rất khó đoán được.

Minh Tuấn vừa rời khỏi phòng bệnh thì Rose chợt từ từ mở đôi mắt mình ra, cô bị ánh sáng đột ngột đi vào liền nheo đôi mắt lại, hình ảnh bên ngoài nhoè dần chuyển sang rõ ràng hơn. Cô nhớ mình bị một chiếc xe đâm vào và sau đó thì không còn biết gì cả. Hiện tại, cô đang nằm trong bệnh viện, đầu vẫn còn đau nhức. Rose chợt nhớ đến cuộc thi, rồi bản vẽ của cô, cô vẫn còn man mán trong trí nhớ rằng cô đã ôm chặt bản thiết kế ấy nhưng lại bị một người giật lấy nhưng vì quá đau đớn khiến cô không thể bảo vệ được bản thiết kế của mình cho đến lúc ngất đi không còn biết điều gì.

Nhưng không hiểu ai đã đưa cô đến đây nhỉ, lại được năm trong phòng riêng biệt. Rose đang suy nghĩ thì cánh cửa phòng được mở ra, Minh Tuấn từ bên ngoài đi vào.

- Minh Tuấn! - Rose khẽ bất ngờ reo lên.

- Tuyết Nhi, em tỉnh rồi sao. - Minh Tuấn nhìn thấy cô tỉnh lại thì vô cùng vui mừng.

Rose được kiểm tra lại một lần nữa, tình trạng cô khá tốt vì hiện tại cô đã tình lại và không có dấu hiệu xuất huyết nào. Đợi các bác sĩ và y tá ra ngoài, Rose nhìn Minh Tuấn khẽ hỏi.

- Không phải anh đang ở Anh sao?

- Đúng vậy, nhưng khi biết tin em gặp tai nạn anh đã rất lo lắng mà nhanh chóng bay về. - Minh Tuấn đáp

- Em lại phải mang ơn anh nữa rồi. - Rose áy náy nhìn anh.

- Vì sao em không giữ lời hứa. Em đã hứa sẽ đợi anh quay về mà.

- Em xin lỗi.

- Anh mới là người phải thay mẹ anh xin lỗi em. Thời gian qua có lẽ em rất vất vả.

- Không đâu, em có tay chân sẽ tự mình nuôi sống bản thân. Em nhận ra đã ỷ lại vào anh quá nhiều.

- Quay về cùng anh được không, Tuyết Nhi? - Minh Tuấn nắm lấy bàn tay Rose.

- Minh Tuấn, anh cũng biết là không thể mà. Đừng vì em mà làm mẹ anh không vui, hãy nghe lời bác ấy, bác ấy cũng chỉ muốn tốt cho anh mà. - Rose không muốn quay về cùng Minh Tuấn, không muốn dựa vào anh quá nhiều.

- Mẹ anh không hiểu, em cũng không hiểu anh sao. - Minh Tuấn siết chặt tay Rose

- Em… em…

- Là anh yêu em, anh muốn em làm vợ của anh. - Minh Tuấn nhìn sâu vào mắt Rose mà nói.

- Anh biết điều đó là không thể mà, gia đình anh sẽ không đồng ý.

- Anh mặc kệ họ có đồng ý hay không, anh sẽ nhất định cưới em. - Minh Tuấn ôm Rose vào lòng.

Rose nằm trong lòng Minh Tuấn, cảm giác hiện tại không có gì thay đổi. Cô hiện tại có yêu anh không, điều đó cô không thể xác định được.

Rose xuất viện được Minh Tuấn đón về một ngôi nhà khác mà anh đã âm thầm chuẩn bị trong thời gian cô nằm viện.

- Tuyết Nhi, hiện tại em hãy ở lại nơi này. Anh đang chuẩn bị cho lễ cưới của chúng ta, anh không thể để mọi người xem thường vị trí của em được.

- Cảm ơn anh. - Rose khẽ mỉm cười.

Minh Tuấn nhìn thấy nụ cười kia thì trong lòng vô cùng yên bình, anh ôm lấy Rose trong lòng như muốn giây phút này dừng lại.

- Ngày mai, chúng ta sẽ đi chọn nhẫn cưới.

Rose khẽ gật đầu, mọi chuyện cứ để theo sự sắp xếp của Minh Tuấn.

Hôm sau, Minh Tuấn đón Rose đến RoYal để chọn nhẫn cưới, vì trang sức của RoYal chính là mặt hàng bật nhất tại thành phố này. Cả hai bước vào RoYal, Rose nhìn xung quanh tìm kiếm người đàn ông lần trước đã giúp đỡ cô, vì cô đã hứa sẽ tham gia cuộc thi nhưng đã thất hẹn và lại đánh mất bản thiết kế kia, có lẽ anh ta sẽ trách cô.

Rose đứng trong quầy nữ trang bên trong RoYal cùng Minh Tuấn lựa chọn nhẫn cưới, có rất nhiều mẫu thật xinh đẹp được nhân viên giới thiệu. Minh Tuấn có điện thoại nên ra bên ngoài nghe, chỉ còn một mình Rose đứng đó mà ngắm nhìn để quyết định sẽ lấy mẫu nào.

Tuấn Khôi đang đi khảo sát tình hình buôn bán của trung tâm thì nhìn thấy bóng dáng thân quen đang đứng trong quầy nữ trang thì dừng lại mà bước tới phía cô.

- Đã lâu không gặp. - Tuấn Khôi từ phía sau nói tới.

Rose quay lại nhìn, mừng rỡ khi nhìn thấy người đàn ông này.

- A, tôi tìm anh nãy giờ đó.

- Cô tìm tôi sao, vì sao lần đó lại không tham gia cuộc thi.

- Tôi bị tai nạn giao thông, bản vẽ kia cũng bị người ta lấy mất rồi. - Rose nhớ lại mà buồn bã.

- Là ai đã lấy nó. - Tuấn Khôi nghi ngờ hỏi, Rose nói rằng cô ấy nhặt được.

- Tôi nhớ khi bị tông phải thì chính người trên chiếc xe hơi ấy đã đi xuống và giật mất của tôi, nhưng mà lúc ấy nữa tỉnh nữa mê tôi cũng không chắc chắn.

- Cô bị đâm phải khi nào?Cô nhớ chiếc xe ấy màu gì hay không?

- Ngày mà tôi và anh gặp nhau trên đoạn đường tôi về nhà. Chiếc xe ấy hình như là màu đỏ, tôi không chắc lắm, nhưng vì sao anh lại hỏi như vậy.

- Không có gì. - Tuấn Khôi nhìn những cặp nhẫn cưới trên bàn liền hỏi. - Cô tới nơi này muốn mua thứ gì.

Rose chưa kịp trả lời thì từ phía xa Minh Tuấn nhìn thấy người đàn ông khác đang nói chuyện củng người phụ nữ anh yêu trong lòng có chút không vui nhanh chóng đi tới khẽ gọi.

- Tuyết Nhi, em đã chọn được chưa.

- Minh Tuấn, em giới thiếu với anh người này. - Rose nhìn sang phía Minh Tuấn mỉm cười. - Đây là người em vừa quen biết vài ngày trước, anh ấy đã giúp em rất nhiều. - Sau đó nhìn Tuấn Khôi nói. - Đây là Minh Tuấn, anh ấy là bác sĩ người đã cứu tôi mà lần trước tôi đã kể với anh.

- Chào anh. - Minh Tuấn đưa tay ra.

- Chào anh, hân hạnh được gặp gỡ. - Tuấn Khôi lịch sự.

Hai người bắt tay nhau, trong ánh mắt có chút nghi ngờ về nhau.

- Tôi là bác sĩ hiện đang công tác tại bệnh viện xxx, còn anh. - Minh Tuấn muốn hiểu rõ về người đã tiếp cận Rose.

- Tôi là Tuấn Khôi, hiện tại đang làm việc tại nơi này. - Tuấn Khôi đáp lời.

Minh Tuấn cảm giác người có tên Tuấn Khôi này rất quen mặt nhưng không thể nhớ ra là đã gặp ở nơi nào rồi.

- Chúng tôi đến lựa chon nhẫn cưới, nơi này quả thật có rất nhiều sự lựa chon. - Minh Tuấn nói, như rằng đang nhắc nhở Tuấn Khôi về việc Rose chính là vợ sắp cưới của anh.

- Ra đây chính là chồng sắp cưới của cô. - Tuấn Khôi hơi bất ngờ hỏi.

- Đúng vậy, chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới vào cuối tháng, khi ấy nhất định sẽ mời anh. - Không để Rose trả lời, Minh Tuấn đáp.

- Chúc mừng. - Tuấn Khôi nói ra nhưng trong lòng lại cảm thấy không vui, cảm giác kì lạ này anh không thể giải thích. - Không phiền hai người chọn lựa, tôi xin phép cáo từ.

- Tạm biệt, Tuấn Khôi. - Rose mỉm cười nói, không ngờ khi cô nói ra hai từ Tuấn Khôi trong lòng chợt khẽ rung lên, cảm giác hồi hộp tim đập rộn ràng.

Rose nhìn theo Tuấn Khôi bước đi, cảm giác quyến luyến kì lạ.

Vài ngày sau, tiếng chuông cửa vang lên. Rose nhanh chóng ra mở cửa cảm giác kì lạ không nghĩ rằng Minh Tuấn lại về sớm như vậy.

Trước mặt cô là môt cô gái xinh đẹp, nước da trắng ngần cùng mái tóc màu vàng xoả ra. Nhìn cô ấy xinh đẹp nhưng có nét mệt mỏi và xanh xao.

- Cô tìm ai? - Rose ngạc nhiên hỏi, cô không hề quen biết cô gái này.

- Cô là Tuyết Nhi. - Cô gái kia nhẹ nhàng nói.

- Đúng vậy, tôi và cô có quen biết sao?

- Không, chúng ta chưa từng gặp mặt nhưng tôi biết cô. - Cô gái kia nói. - Tôi tên là Mai Ly, có lẽ cô đã nghe tên của tôi rồi.

Rose nhớ ra, đây chẳng phải là bạn gái cũ của Minh Tuấn hay sao. Không phải cô ta đang ờ Anh hay sao, nay lại về nơi này mà tìm cô.

- Mời vào. - Rose lịch sự mời Mai Ly vào trong.

Mai Ly ngồi trên chiếc ghế sopha trong nhà, Rose mang ly nước lọc ra ngoài đặt xuống bàn rồi ngồi phía đối diện.

- Cô tìm tôi có việc gì sao?

- Là tôi muốn nhờ cô giúp đỡ. - Mai Ly dùng gương mặt buồn bã nói.

- Tôi có thể giúp được gì cho cô.

- Tôi nghe nói cô và Minh Tuấn đang chuẩn bị kết hôn?

- Đúng vậy.

- Tôi và anh ấy yêu nhau từ khi cả hai còn trên giảng đường đại học. Chúng tôi cứ thế yêu nhau không có gì có thể ngăn cách được. Cho đến ngày ra trường, gia đình tôi chuyển sang Anh quốc sinh sống, chúng tôi xa nhau nhưng vẫn yêu nhau và liên lạc từ xa. Cô biết không, ngày sinh nhật của tôi, tường chừng như là một ngày rất buồn bã và tẻ nhạt khi Minh Tuấn không ở bên cạnh, nhưng hôm ấy anh ấy đã bất ngờ bay sang Anh để cùng tôi trải qua một ngày sinh nhất thật ý nghĩa.

Rose nhìn Mai Ly, cô ấy đên đây là kễ những chuyện này cho cô là có ý gì, nhưng không muốn cắt ngang lời nên cô im lặng lắng nghe.

- Nhưng ông trời lại muốn chia cách chúng tôi, năm đó gia đình tôi biết chuyện chúng tôi yêu nhau nên ra sức ngăn cản chỉ vì ngày xưa ông nội tôi đã chết dưới bàn tay phẫu thuật của cha anh ấy. Tuy biết không thể trách bác sĩ, nhưng gia đình tôi luôn đổ lỗi cho cha anh ấy đã bất trách dẫn đến cái chết của ông nội tôi. Vì vậy, tình cảm của chúng tôi luôn bị gia đình ngăn cản. Không chịu nỗi sức ép, lại khoảng cách địa lý quá xa chúng tôi phải nói lời chia tay nhau. - Mai Ly lau giọt nước mắt tràn khoé mi. - Anh ấy bỏ bệnh viện lớn để đi đến những nơi hẻo lánh giúp đỡ mọi người để vơi bớt cảm giác đau buồn. Còn tôi, sống trong đau khổ suốt một thời gian qua. Tường chừng như cả hai đã không còn cơ hội, nhưng gần đây khi biết tôi bệnh nặng anh ấy đã bay sang Anh mà chăm sóc tôi, gia đỉnh tôi cũng nhìn thấy sự chân thành kia mà không còn ngăn cản nữa. Tôi cũng vì điều đó mà sức khoẽ tiến triển rất tốt, đột nhiên anh ấy lại bỏ tôi mà quay về VN không một lí do. Tôi vì tình yêu dành cho anh ấy quá nhiều nên xin phép gia đình quay về lại nơi này, thì nhận được tin cô và anh ấy sắp kết hôn.

- Cô nói tiếp đi. - Rose khẽ đáp, trong lòng đã đoán được mục đích Mai Ly đến tìm mình.

- Tuyết Nhi, tôi đến nơi này không phải để nói lời chửi bới hay xúc phạm cô. Tôi muốn van xin cô, đừng kết hôn cùng Minh Tuấn, hãy nhường anh ấy cho tôi.

Rose bất ngờ với lời nói của Mai Ly.

- Tôi tin anh ấy vẫn còn yêu tôi, tôi không thể sống khi không có Minh Tuấn. Xem như cô cứu sống một mạng người, xin cô hãy từ hôn với anh ấy. - Mai Ly quỳ xuống trước mặt Rose mà nói.

Rose nhanh chóng đi tới đỡ lấy Mai Ly đứng lên, không ngờ cô gái này chỉ vì quá yêu Minh Tuấn mà lại hạ thấp bản thân như vậy. Trong cô áy yếu đuối như vậy, có lẽ mới là người thật sự cần Minh Tuấn.

- Mai Ly, cô yêu anh ấy như vậy sao?

- Tôi yêu Minh Tuấn, thời gian qua tôi đã rất đau khổ vì chia tay anh ấy, đến ngày gặp lại tôi những tưởng sẽ được hạnh phúc trở lại, không ngờ lại xảy ra chuyện này.

- Cho tôi ba ngày, tôi sẽ khiến Minh Tuấn tự động từ bỏ tôi mà quay về cùng cô. Tôi không có tư cách từ hôn anh ấy, vì vậy tôi sẽ khiến anh ấy huỷ hôn.

- Cô… dễ dàng từ bỏ như vậy sao? - MAi Ly không ngơ Rose lại dễ dàng đồng ý.

- Trong lòng tôi, Minh Tuấn là người ơn là người tôi suốt đời không thể nào quên được. Nhưng tôi có yêu anh hay không ngay cả bản than tôi còn chưq giải đáp được. Hiện tại lại nhin thấy tấm chân tình của cô dành cho anh, và hai người trước kia lại yêu nhau say đắm như vậy. Tôi biết mình cần phải làm như vậy vì anh ấy, và vì hạnh phúc của cả hai người.

- Cảm ơn, Tuyết Nhi. Trước khi đến nơi này, tôi đã nghĩ xấu cô. Tôi thành thật xin lỗi. - Mai Ly vô cùng biết ơn mà nói.

- Nếu tôi là cô, có lẽ tôi không đủ can đảm làm như vậy. Tôi rất ngưỡng mộ người dám làm mọi thứ vì tình yêu như cô. - Rose mìm cười nhìn Mai Ly nói. - Nhất định ba ngày nữa, tôi sẽ rời khỏi nơi này. Biến mất khỏi cuộc sống của hai người.

Rose để Mai Ly quay về nhà liền rời khỏi nhà đi đến trung tâm RoYal tìm kiếm Tuấn Khôi, hiện tại người có thể giúp cô và người cô có thể nhờ vả chỉ có một mình người đàn ông kia. Không hiểu vì lí do gì, cô lại cảm giác tin tưởng Tuấn Khôi.

Đi tìm một vòng RoYal nhưng không thấy anh ta, cũng không biết phòng làm việc của Tuấn Khôi nơi nào nên cô đành ra ngoài cửa ra vào để ngồi đợi, dù sao cũng đã sắp hết giờ làm việc.

Từng toán người từ bên trong RoYal ra về, cô trong ngóng mãi cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng thân quen từ bên trong đi ra ngoài. Thân hình cao lớn, nét mặt uy nghiêm lạnh lẽo. Cô quan sát thấy mọi người đi ngang qua anh đều cúi đầu chào, lần trước anh ta nói làm trong phòng dịch vụ, không ngờ lại được tôn trọng như vậy.

- Tuấn Khôi. - Rose gọi to, khiến mọi người sững sốt nhìn cô.

Tuấn Khôi nghe giọng nói thân quen, nghĩ rằng Rose lại đến nơi này tìm mình sao. Không phải buổi sáng cô ấy nói không được khoẻ hay sao. Nhưng khi nhìn lại thì nhận ra đây chính là cô gái thú vị lần trước, cô ấy lại đến tìm anh.

- Cô tìm tôi sao. - Tuấn Khôi đi tới mà hỏi nhỏ, nhìn thất ánh mắt của mọi người liền kéo Rose ra khỏi RoYal.

Hai người ngồi trong xe của Tuấn Khôi, lần này Rose chủ động quay qua nói.

- Tuấn Khôi, chúng ta hẹn hò đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.