Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Chương 142: Ngoại truyện TYĐS Phần 39



Cánh cửa phòng phẩu thuật báo tín hiệu được mở ra, Tiểu Ái vội vã đứng lên. Bên trong, các bác sĩ bước ra.

- Bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi. - Tiểu Ái lo lăng hỏi.

- Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. - Vị bác sĩ lặng lẽ nói.

- Không phải, xin bác sĩ hãy cứu mẹ tôi, bà ấy không thể chết được. - Tiểu Ái ôm lấy tay bác sĩ mà nói. - Cầu xin bác sĩ, hãy cứu mẹ tôi. - Nước mắt Tiểu Ái chảy xiết.

Vị bác sĩ lắc đầu, các y tá kéo Tiểu Ái ra khỏi vị bác sĩ.

- Thân nhân hãy chuẩn bị thủ tục để nhận bệnh nhân về nhà. - Vị bác sĩ nói xong bước đi.

Tiểu Ái khóc lớn, không còn đủ sức đứng vững mà ngã quỵ xuống, Ken nhanh chóng đỡ lấy cô gái. Trong bệnh viện lớn, tiếng khóc của Tiểu Ái bé nhỏ nhưng chứa đầy đau đớn, Ken xót xa ôm cô vào lòng, làm điểm tựa lúc cô đau đớn nhất.

Nhà chủ không cho gia đình Tiểu Ái làm tang lễ tại nhà thuê của họ, họ sợ mang về xui xẻo trong căn nhà đó. Tiểu Ái có khóc lóc van xin thế nào, họ cũng vô tình vô cảm bỏ đi, đe doạ sẽ đuổi gia đình cô đi nếu dám mang thi thể mẹ cô về nhà.

- Mẹ, con bất hiếu không thể lo cho mẹ được, đến khi mẹ ra đi con cũng không thể lo tang sự chu đáo. - Tiểu Ái là chị lớn trong nhà, lại không thể làm được gì, cảm thấy bất lực.

Bên ngoài, chiếc xe hơi màu đen dừng ngay con hẻm phía trước. Rose và Ken xuống xe bước xuống xe đi bộ vào bên trong con hẻm nhỏ. TRong căn phòng bé nhỏ, tiếng khóc của Tiểu Ái lại công thêm tiếng khóc của đứa em nhỏ, nét mặt u sầu của ba Tiểu Ái, không khí vô cùng u ám.

- Chị, vì sao chị chưa đón bác gái về. - Rose nhanh chóng bước đến hỏi Tiểu Ái.

- Huhu, Rose.... chị phải làm sao đây… chị thật vô dụng…. chị quá vô dụng không thể làm gì để lo tang lễ của mẹ một cách chu đáo. - Tiểu Ái bất động ngồi dưới đất mà nói.

- Chị, chị đừng khóc mà…. - Rose nhìn Tiểu Ái khóc thì mắt cũng ngấn lệ, trước kia bác giá đối xữ với cô rất tốt, vì sao người tốt như bà lại ra đi sớm như vậy.

Rose ôm Tiểu Ái vào lòng mình, hai chị em ôm nhau khóc xót xa.

- Chỉ cẩn một nơi để tổ chức tang lễ đưa bà ấy về nơi chính suối là được. - Ba Tiểu Ái đau buồn nói.

- Baba. - Rose hướng mắt về phía Ken. - Con muốn… - Rose sợ Ken không đồng ý với suy nghĩ hiện tại của cô.

- Được. - Ken gật đồng, hiểu Rose muốn nói gì.

- Thật ạ. - Rose bất ngờ.

- Baba có bao giờ từ chối mong muốn của con sao? - Ken đáp.

Rose nghe xong, quay sang nói với Tiểu Ái.

- Chị, Phạm gia sẽ lo liệu tang lễ của bác gái, chị không được từ chối đâu. Khi em gặp khó khăn gia đình chị đã cưu mang em, bác gái lại đối với em rất tốt. Ơn của gia đình chị em chưa đền đáp, lần này em nhất định phải lo liệu tang sự này, em vì coi bác gái như người nhà người thân.

- Rose, như vậy… không được. - Tiểu Ái nhìn lướt qua Ken rồi nói. - Phạm gia là nơi nào, chị làm sao có thể…

- Phạm gia cũng chỉ là một ngôi nhà có những con người sống bên trong, đâu có gì là ghê gớm như cô nghĩ. Tôi là chủ nhân của nó, tôi đồng ý là được, nếu cô chê có thể từ chối. - Ken lên tiếng.

- Phạm tổng, tôi… tôi không có ý đó. - Tiểu Ái lo sợ nhìn Ken, sợ Ken hiểu nhầm ý mình.

- Nếu không có ý như vậy nghĩa là tang lễ của mẹ cô, quyết định sẽ tổ chức tại Phạm gia. - Ken nói một cách dứt khoát.

Rose nhìn baba Ken, quả thật nể phục người cha này, chỉ trong hai câu có thể giải quyết xong mọi chuyện.

Tang lễ của mẹ Tiểu Ái được tổ chức tại Phạm gia, Tiểu Ái vô cùng biết ơn Ken và Rose, nếu như cô không gặp và quen biết Rose, thì cô đã bị cuộc sống này vùi dập như thế nào.

******************************

Tình cảm giữa Thiên Bảo và Anh Thư gặp phải nhiều sóng gió trong thế giới giải trí, đặc biệt các FAN của Hoàng Quân đâm ra ghét cay ghét đắng Anh Thư vì nghĩ rằng nhờ HQ mà AT mới có ngày hôm nay, khi có sự nghiệp trong tay liền bỏ rơi anh mà đi theo một người đàn ông mới với gia sản giàu có.

Trên mạng xã hội có hai phe đối lập hoàn toàn, một bên ủng hộ chuyện tình cảm của họ, một bên lại đưa ra những lởi lẽ cay nghiệt dành cho Anh Thư, mặc dù họ không phải là người trong cuộc nhưng luôn tỏ ra mình biết đầu đuôi mọi chuyện.

Anh Thư gấp chiếc laptop lại, ánh mắt tỏ vẻ buồn bã,vì sao họ lại có thể nói những lời lẽ như vậy với cô. Chẳng lẽ cô đến với tình yêu thật sự của mình, làm theo điều con tim muốn nói là sai hay sao. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà suy nghĩ liệu sự nghiệp của cô vừa mới bắt đầu vậy mà đã dính vào rắc rối lần này, nhưng mà đối với Anh Thư hiện tại, Thiên Bảo mới là quan trong nhất, cô mỉm cười khi nhớ tới Thiên Bảo.

- Em đang nghĩ đến anh đúng không? - Thiên Bảo đi vào bên trong, nhìn thấy Anh Thư đang tủm tỉm cười một mình liền nói.

- Á… anh vào mà không gõ cửa sao? - Anh Thư giật mình. - Ai thèm nhớ đến anh chứ.

- Thật là không nhớ sao? - Thiên Bảo đi tới, dùng hai tay béo nựng cặp má phúng phính kia.

- Đã nói là không mà. - Anh Thư lắc lắc cái đầu.

- Được rồi, chúng ta có họp báo vào ngày mai. Những hình ảnh của chúng ta là do phóng viên chụp lén, em biết đó chúng ta là người của công chúng nên phải công khai mối quan hệ này. Vả lại, sẵn tiện hãy để cho ai đó không còn chút hy vọng.

- Em rất lo, có vẻ mọi người không ủng hộ chúng ta. Họ nói nhiều điều không hay trên mang. - Anh Thư ra vẻ lo lắng.

- Em quan tâm đến bọn người ăn không ngồi rồi để làm gì. Họ chỉ là đang ghen tỵ với em vì em đã có được một người yêu hoàn hảo và lí tưởng như anh, vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi. - Thiên Bảo tự tâng bốc mình.

Anh Thư đang phiền não nghe THiên Bảo nói xong thì cười lớn, mọi phiền não như tan biến.

- Anh có nên tự đắc như vậy không hả?

- Sẵn vào ngày mai, anh sẽ tuyên bố giải nghệ. - Thiên Bảo ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà nói.

- Anh sẽ không làm diễn viên nữa sao, sự nghiệp của anh đang rất là vươn xa đó.

- Từ đầu anh đã không thích nghề này, chỉ là anh muốn mọi người phải để mắt tới mình. Nhưng hiện tại suy nghĩ đó đã không còn nữa, ba anh nói đúng, anh đáng ra phải kế nghiệp ông ấy.Em sẽ ủng hộ anh chứ, Anh Thư.

Anh Thư mỉm cười nói:” Tất nhiên, em ủng hộ mọi quyết định của anh.”

- RoYal sẽ mở một công ty giải trí con, em sẽ làm ca sĩ độc quyền của công ty đó. - Thiên Bảo nói.

- Nhưng hợp đồng của em và công ty của Hoàng Quân vẫn còn, không thể làm ca sĩ độc quyền bên anh được. - Anh Thư lắc đầu.

- RoYal sẽ có cách, em chỉ cần ca hát là đủ.

Anh Thư gật đầu, có lẽ Thiên Bảo không muốn cô gặp Hoàng Quân nữa, dù gì thì chính Thiên Bảo cũng biết Hoàng Quân có tình cảm với cô, thật khó xữ cho cả cô và Hoàng Quân nếu làm chung một công ty quản lý.

Buổi họp báo được mở ra với rất đông các phóng viên báo đài trên cả nước, sự nổi tiếng của Thiên Bảo không thể không công nhận, tuy anh nói anh không yêu nghề nhưng nghề này quả thật rất thích hợp.

- Thiên Bảo, anh và Anh Thư gặp nhau khi nào? Hai người hẹn hò bao lâu rồi?

- Chúng tôi gặp nhau khi cô ấy còn chưa ai biết đến, tôi còn nhớ khi ấy dáng vẻ cô đơn đó khiến tôi không thể dời mắt. Tôi đã tán tỉnh và cuối cùng rất may cô ấy cũng đã đồng ý, chúng tôi hẹn hò cũng được vài tháng. -Thiên Bảo đáp

- Vài tháng chính xác là bao lâu? Trước hay sau khi Hoàng Quân tỏ tình với cô ấy trong đêm diễn vừa qua.

- Chúng tôi có tình cảm với nhau khá lâu, nó bắt đầu từ khi nào ngay cả bản thân tôi cũng không biết, cứ thế mà yêu nhau. - Thiên Bảo nhìn sang Anh Thư cười ngọt ngào. - Đối với việc cua Hoàng Quân, có lẽ vì tôi và Anh Thư không nói ra nên cậu ấy lại tự đa sầu đa cảm, đi tỏ tình với bạn gái tôi.

- Anh Thư, cô và Hoàng Quân khá thân thiết với nhau trong các buổi tập luyện, không phải hai người đang trong giai đoạn tìm hiểu sao? Có một bài báo nói về việc hai người nghi án hẹn hò, vì sao khi đã có bạn trai cô lại im lặng mà không phủ nhận?

- Vì sao bạn gái tôi phải giải thích với mọi người trong khi tôi tin cô ấy. - Thiên Bảo đáp không cho Anh Thư kịp lên tiếng. - Trong một môi truòng khắc nghiệt này, giúp đỡ nhau để hoàn thành tốt buổi biểu diễn chính là tự giúp bản thân mình. Họ giúp đỡ nhau trong công việc là chuyện bình thường.

- Vì sao cô không nói với HQ rằng TB là bạn trai mình trong khi biết anh ấy có tình ý với cô?

- Bạn gài tôi là người vô tư vô nghĩ, cô ấy làm sao biết Hoàng Quân thích cô ấy chứ. Chẳng lẽ gặp ai cũng phải khoe khoang rằng tôi là bạn gái TB, tôi là người đã có bạn trai sao?

- Chúng tôi muốn Anh Thư lên tiếng, cô nghĩ sao khi một FAn thân thiết của HQ đã tố cáo cô trên mạng rằng chính HQ đã giúp đỡ đưa cô lên vị trí ngày hôm nay, sau đó cô lại đá anh ta ra ngoài để chạy theo người tình mới.

Thiên Bảo lại định đối đáp nhưng Anh Thư dùng tay mình kéo tay Thiên Bảo lại. Cô muốn anh để cô trả lời. Thiên Bảo đành im lặng, anh không muốn người phụ nữ của mình bị bọn phóng viên kia hiếp đáp.

- Tôi thành thật gửi lời cám ơn Hoàng Quân, nhờ có những giúp đỡ của anh ấy mà tôi mới có ngày hôm nay. Nhưng chuyện tình cảm phải làm theo điều con tim mình mách bảo, tôi gặp Thiên Bảo trước khi gặp Hoàng Quân. Từ khi nhìn thấy TB, trái tim tôi đã rộn rã hơn, tôi dõi theo anh ấy và chính TB là người động viên tôi trở thành một ca sĩ, giúp tôi tìm một quản lý, giúp tôi tới với những nhạc sĩ phù hợp. - Anh Thư nhìn THiên Bảo mỉm cười. - Vậy nếu theo mọi người, nhờ anh ấy tôi mới có thể quen biết Hoàng Quân, tôi lại chạy theo HQ hoá ra tôi lại là một người không ra gì sao?

- Vậy hai người có dự định kết hôn hay không?

- Khi nào chúng tôi quyết định, sẽ thông báo đến các vị. - Thiên Bảo đáp.

- Dự định tương lai của anh - chị ra sao?

- Tôi sẽ giải nghệ. Còn cô ấy, tiếp tục đi theo con đường cô ấy muốn.

Sau tuyên bố giải nghê của Thiên Bảo, máy chụp hình lia vào anh chụp nhiều hơn. Tin này còn nóng hơn tin tức quan hệ giữa bọn họ.

Quả nhiên ngày hôm sau, tin Thiên Bảo giải nghệ được in to đùng trên các tít, chuyện tình cảm của bọn họ lại không được chú ý bằng. Thiên Bảo mỉm cười nhìn tờ báo trên tay.

- Em thấy đó, mọi người sẽ chẳng còn ai nghĩ đến chuyện em và anh yêu nhau thế nào.

- Anh… đúng là kẻ nhiều mưu mẹo mà.

- Anh Thư, chúng ta kết hôn đi. - Thiên Bảo nắm lấy tay Anh Thư nói.

- Kết… hôn sao? - Anh Thư mở to mắt.

- Mẹ anh đã hối thúc rồi, nếu như anh không đưa em về nữa, bà ấy lại mang các cô gái đang sẵn sàng kết hôn về mà ép anh đi xem mắt. - Thiên Bảo nói với vẻ mặt nghiêm trọng.

- Không được, anh không được đi, chúng ta sẽ nhanh chóng kết hôn. - Anh Thư vội đáp.

Thiên Bảo mỉm cười đắc thắng, xem ra cách này của mẹ Thiên Kim, quả thật có thể lừa được cô gái ngây thơ này.

**************************

Tuấn Khôi lái xe đến biệt thự Phạm gia, trên tay cầm một túi valy nặng trên tay mà bước vào. Rose đang ngồi trên sopha xem phim hoạt hình liền nhìn về phía anh ngạc nhiên.

- Anh mang valy đi đâu vậy?? - Rose hỏi.

- Anh chuyển nhà. - Tuấn Khôi ung dung đi tới gần Rose ngồi cạnh bên.

- Chuyển nhà á! - Rose tròn mắt. - Biệt thự Trần gia… anh bán đi sao? Chắc baba Minh Trí và mẹ Rin giết anh mất.

- Không, nó vẫn còn thuộc sở hữu của Trần gia. - Anh lấy miếng bánh từ tay cô cho vào miệng mình nhai rom róp.

- Vậy anh tính chuyển đến đâu?

- Anh đến đây…

- Hả? - Rose lần này như muốn nhảy dựng. - Anh… vì sao lại đến đây chứ, anh có nhà mà.

- Yên tâm đi, anh không đến đây vì em đâu. - Tuấn Khôi ngã người xuống đùi Rose, khẽ nhắm mắt lại. - Anh đến để chăm sóc tiểu tử của anh, anh không yên tâm khi em đang mang thai mà lại thích chạy nhảy như vậy, chuyện vừa rồi anh rất là lo lắng, cũng may là em không có chuyện gì.

- Tuấn Khôi, em hứa sẽ cẩn thận mà, anh đi về đi. - Rose nói.

- Em không thích anh ở đây sao, chán ghét nhìn thấy anh sao?

- Không phải… em có cảm giác thật bất tiện.

- Mặc cho em nói gì, Tuấn Khôi này đã quyết định… khó ai có thể thay đổi. - Tuấn Khôi nói như đinh đóng cột. - Anh cần ngủ một chút, em hãy ngồi yên đó.

- Anh đang bắt một người phụ nữ mang thai canh giấc ngủ cho anh sao?

- Anh quên mất nhỉ, nào em nằm xuống đi. - Tuấn Khôi ngồi dựng lên, kéo Rose nằm xuống chân mình.

Rose mỉm cười, người đàn ông này tính khí vẫn trẻ con thế sao, vậy như thế nào khi trẻ con lại làm cha của một đứa trẻ khác đây, xem ra số cô thật khổ mà.

Bên trong, Tiểu Ái bưng một bát chè hạt sen đi lên vừa đi vừa nói:” Rose à, em ăn một ít chè hạt sen, rất tốt cho tim mạch đó.”

Rose nghe giọng nói của Tiểu Ái liền rời khỏi đùi Tuấn Khôi ngồi dậy, cùng Tuấn Khôi nhìn về phía Tiểu Ái.

- Cô ta là ai vậy, lại dám gọi tên của em?

- À, đây là chị Tiểu Ái, chị ấy chính là ân nhân cứu mạng em lần đó. Hiện tại chị ấy đang làm việc trong nhà em, nhưng sắp tới có lẽ sẽ là mẹ của em hihi.

- Rose, đừng nói bậy, mọi người nghe sẽ dị nghị không tốt. - Tiểu Ái ngại ngùng nói.

- Chị, còn đây là Tuấn Khôi, người mà em hay kể với chị.

Tiểu Ái nhìn Tuấn Khôi cuối đầu chào.

- Chào Trần thiếu gia.

Tuấn Khôi cũng gất đầu. - Chào cô, Tiểu Ái. - Tuấn Khôi nhìn chăm chăm Tiểu Ái, cảm thấy rất giống Pi.

- Anh đang thấy đúng đó, có phải cảm thấy rất giống mẹ em không?

- Ừm! - Tuấn Khôi dời mắt từ Tiểu Ái sang Rose.

- Chị đi vào cho em và Trần thiếu gia nói chuyện. - Nói xong Tiểu Ái liền vào bên trong.

Tuấn Khôi tiếp tục dựa vào ghế nhắm mắt lại, sau hợp đồng vừa rồi anh dường như rất mệt mỏi, chỉ muốn nhìn thấy Rose rồi ôm cô mà ngủ.

- Anh thấy chị Tiểu Ái rất giống mẹ em đó, vì vậy em rất muốn chị ấy làm mẹ em. - Rose nói.

- Nhưng cô ta sẽ rất buồn, nếu như cha em cưới cô ta chỉ vì cô ta giống mẹ em. - Tuấn Khôi đáp.

Rose chợt giật mình, lời Tuấn Khôi nói quả đúng không sai, vì sao cô lại không nghĩ đến cảm xúc của Tiểu Ái, đi đâu cũng giới thiệu cô ấy giống mẹ Pi. Rose bỗng dưng cảm thấy có lỗi vô cùng với Tiểu Ái.

- Nếu baba Ken thật sự muốn kết hôn, hãy nhìn cô ấy bằng phương diện Tiểu Ái, không phải nhìn cô ta rồi tưởng nhớ đến mẹ Pi. Sẽ là một bất hạnh nếu như cha con em không phân biệt được.

- Tuấn Khôi, cảm ơn anh đã thức tỉnh em. - Rose nói.

- Vậy hãy trả ơn cho anh đi. - Tuấn Khôi nói.

- Trả ơn sao?

Tuấn Khôi không đáp, đứng lên bế Rose trên tay nói:” Làm gối ôm cho anh.”

Rose không chịu dãy dụa trên tay Tuấn Khôi, tuy nhiên lại vô cùng không hiệu quả. Cô đã bị anh ôm cứng trên giường trong phòng ngủ.

***************************

Ken đi kí một hợp đồng quan trọng với đối tác, hợp đồng được kí kết khi mọi người đều đã thấm mem say. Ken quay về biệt thự Phạm gia, bước vào nhà thì nhìn thấy Tiểu Ái đang ngồi trong phòng bếp một mình liền đi tới.

- Rose đâu rồi? - Ken hỏi.

- Phạm tổng, cô ấy ngủ rồi. - Tiểu Ái đáp.

- Sao cô chưa ngủ?

- Tôi vừa mua một ít hạt sen tươi cho Rose, tôi lột ra để ngày mai Rose có thể dùng. - Tiểu Ái mỉm cười nói.

Ken nhìn nụ cười kia, một cảm giác đã rất lâu rồi không tồn tại khiến nhịp tim Ken mạnh hơn.

- Hoàn thành xong, cô hãy đi nghĩ ngơi đi, tôi lên phòng trước. - Ken nói xong liền bước đi về phòng mình.

Ken ngồi trong phòng, đầu óc cứ lâng lâng vì mem rượu vẫn còn trong người. Tiếng gõ cửa bên ngoài vọng vào.

- Vào đi! - Ken nói

- Phạm tổng, tôi thấy ông có vẻ đang say nên pha cho ông một ly chanh nóng, ngày mai ông sẽ không bị đau đầu. - Tiểu Ái nói, đi tới đặt ly chanh nóng trên bàn.

Khi cô quay lại thì đã thấy Ken nằm gục trên giường, bộ vest và giày vẫn còn thưa tháo ra. Cô đi tới cởi giầy và áo vest ra cho Ken. Tiểu Ái dùng nước lau mặt và tay chân vì cảm thấy người anh rất nóng. Cô hoàn thành xong mọi việc quay lưng bước đi thì một bàn tay chụp lấy tay cô.

- Đừng đi. - Ken thì thào.

- Ông gọi tôi sao? - Tiểu Ái nói.

- Đừng đi mà, anh rất cô đơn. - Ken khẽ mở mắt, nhìn thấy Tiểu Ái liền kéo cô lại gần mình mà ôm lấy. - Anh đã đợi em, rất lâu. Xin em, đừng đi mà.

Tiểu Ái nghe những lời Ken nói, trong lòng vô cùng rối bời chưa biết phải phán ứng thế nào.

- Phạm tổng, ông say rồi. Tôi về phòng mình. - Tiểu Ái khẽ nói, rời khỏi lòng ngực Ken.

Ken vụt mất liền nhanh chóng kéo lại, dùng lực của một người đàn ông ép cô nằm xuống giường. Đôi môi Ken tìm môi cô mà hôn cuồng nhiệt, Tiều Ái chống trả nhưng rồi bị chìm vào sự ngọt ngào đang có, trái tim cô đập rộn rã nhận ra cô đã có tình cảm với người đàn ông này tự khi nào. Có lẽ từ cái ngày mà Ken trong bệnh viện, ra tay giúp đỡ mẹ cô không cần suy nghĩ.

- Pi, em đã về thật sao, không bỏ anh đi thật sao? - Ken nói thì thào.

Khi Tiểu Ái nhận ra, thì trên người cô đã không còn mảnh vải che thân. Sự trong trắng kia cũng đã cho Ken, cô im lặng chịu đau đớn… đau đớn của thể xác và tinh thần.

Ken một lần nữa, lại gọi nhầm tên….

Buổi sáng, Ken thức dậy khi đầu mình đau như búa bổ. Anh nhìn sang bên cạnh lại thấy Tiểu Ái đang nằm bên cạnh thì chợt nhớ đến chuyện hôm qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.