Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Chương 49: Mất mát to lớn



Ken và Pi được Hoàng Quân báo cho nơi cậu ta điều tra ra Rin đang bị giam giữ thì Ken vội lao xe đến, Pi cũng một phần nào đó đỡ lo lắng.

- Anh Ken, một lát nữa nếu anh vào cứu Rin, có thể Rin sẽ cảm động mà hiểu được tình cảm của anh. - Pi khẽ nói

- Pi, cảm ơn em đã báo cho anh để anh có cơ hội làm được điều gì đó cho Rin không còn ghét anh nữa. - Ken nhìn Pi mà nói.

- Em ủng hộ anh mà. - Pi chua xót nói.

Ken nhìn về phía bụng bầu to của Pi mà khẽ hỏi:

- Người đàn ông kia tốt với em chứ?

- Vâng, anh ấy rất tốt. - Pi khẽ mỉm cười.

- Chuyện lần đó… anh thật xin lỗi. Đáng ra không nên đối với em như vậy. - Ken khẽ áy náy.

- Không sao, chuyện qua lâu rồi, em đã không còn nhớ đến. - Pi khẽ cúi đầu, giấu giọt nước mắt khẽ lăn xuống.

- Cảm ơn Pi.

Pi không trả lời, quay mặt ra phía ngoài nhìn mọi vật như nhoè đi. Bé con trong bụng cô là của anh, và anh sẽ mãi mãi không biết điều đó. Như vậy thật tốt, thật tốt - Pi khẽ nói chỉ một mình cô có thể nghe thấy.

Chiếc ferari màu đỏ dừng cách ngôi nhà hoang không xa. Ken mở cửa đi xuống gặp Hoàng Quân đang cho cảnh sát bao quanh căn nhà.

- Hoàng Quân, cảm ơn cậu. - Ken đi về phía vị cảnh sát trẻ tài năng.

- Là nhiệm vụ của mình mà. Cậu không nên vào trong, máy dò bom đã phát tính hiệu. - Hoàng Quân lo lắng nói.

- Có bom ư, vậy cô ấy sẽ gặp nguy hiểm. - Ken khẽ nói.

- Chuyên gia tháo bom của mình đang tìm vị trí chính xác sẽ vô hiệu hoá chúng, quan trọng là đừng làm kinh động bọn chúng để cho chúng ta có nhiều thời gian hơn.

- Được rồi, cậu cứ làm nhiệm vụ mình không làm phiền nữa. - Ken chào Hoàng Quân rồi đi về phía Pi đang đứng. - Pi, cảnh sát đang tìm cách cứu Rin, chúng ta nên nghe theo lời họ.

- Không được Ken, chúng ta phải vào đó xem Rin có chuyện gì không, em rất lo lắng. - Pi không khỏi lo lắng.

- Không được, bọn chúng đã đặt bom vào nơi đó rất nguy hiểm. - Ken khéo tay Pi mà nói.

- Sao, có bom sao vậy em càng phải vào đó cùng Rin, có lẽ Rin đang rất sợ. - Pi hoảng loạn không còn nghĩ được gì mà vụt chạy.

- Pi, không được sẽ rất nguy hiểm. - Ken vội chạy theo ngăn Pi lại nhưng khi bắt được Pi thì đã đi đến giữa sân trước căn nhà hoang.

Hoàng Quân đứng phía ngoài một phen hoảng hốt, nhanh chóng ra lệnh cho các chuyên gia phá bom rà soát toàn bộ mà vô hiệu hoá một cách nhanh nhất.

Pi và Ken bị đồng bọn của Tố Uyên dẫn vào trong nơi mà Rin đang bị giam giữ. Pi nhìn thấy Rin còn sống thì vô cùng mừng rỡ mà chạy đến bên cạnh.

- Rin, cậu không sao chứ.

- Pi, cậu đến đây làm gì. Trời ơi, vì sao cậu lại đến đây. - Cô nhìn lên phía Ken. - Còn anh, tại sao lại đến đây và đưa cả Pi đến, anh có não không hả.

- Rin, đừng trách Ken. Là mình đòi theo đến đây, Ken rất lo lắng khi biết cậu bị nạn. - Pi nắm lấy tay Rin mà nói.

- Câm miệng hết cho tao, tụi mày tới đây là phải chết mà còn chơi trò khóc lóc lo lắng cho nhau. - Tố Uyên ngồi trên ghế mà ngứa mắt.

- Cô là ai, vì sao lại muốn giết cô ấy? - Ken nhìn về phía Tố Uyên mà nói.

- Thì ra mày cũng có nhiều kẻ si mê thật, lại thêm một thiếu gia hào nhoáng đến nộp mạng cùng mày sao. - Tố Uyên khẽ cười nhếch.

- Bọn họ không liên quan đến chuyên giữa tôi và cô, hãy để họ đi. - Rin khẽ nói.

- Đến đây là phải chết, quan tâm đến mày cũng phải chết. - Tố Uyên hét lên cầm khẩu súng đưa về phía Ken. - Trước tiên hay để tao cho một thằng ngu mà lại đi yêu một đứa con gái bình thường như mày ra đi nhé.

- Đừng, đừng giết anh ấy. - Pi vội chạy đến che chờ cho Ken.

- Haha, thì ra là yêu một tên đàn ông mà người đan ông kia lại yêu bạn thân của mình. Cô cũng thật đáng thương, thôi thì một phát súng một mẹ một con các người đi luôn cho bớt khổ. - Tố Uyên đưa khẩu súng lên đầu Pi cười lớn.

- Tố Uyên, tôi an xin cô đừng làm hại bọn họ mà. - Rin khóc thét lên.

- Sao, tao đưa súng vào đầu mày thì mày không hề run sợ mà lại run rẩy khi tao đưa vào đầu con này à. Xem ra trò này thú vị đây. - Tố Uyên rà súng trên đầu xuống bụng to của Pi.

- Cô gái đừng quá ngông cuồng, mau nghĩ lại vẫn còn đường lui. - Ken kéo Pi ra phía sau mình mà đứng thẳng với Tố Uyên.

- Thiếu gia này thật quá là gan to, chỉ cần tôi bóp cò thì xem anh còn to mồn nữa hay không.

Từ phía ngoài, Trương Luật đạp cửa đi vào liền cười cợt nói:

- Cục cưng, anh chỉ em bắn súng một phát là phải bắn ngay con mồi chứ không phải là đùa giỡn.

- Chết tiệt, sao anh biết tôi đang ở nơi này mà tới. - Tố Uyên bất ngờ nhìn Trương Luật mà nói.

- Haha, cô nghĩ tôi là ai hả Tố Uyên, nhất cử nhất động của cô đều nằm trong lòng bàn tay của tôi. - Trương Luật đi tới gần bên Tố Uyên khẽ nói vào tai.

- Khốn kiếp, anh đến đây làm gì. Chuyện này không liên quan đến anh. - Tố Uyên tức giận hét.

- Anh không xen vào chuyện của em là được rồi, anh chỉ muốn làm khán giả xem cô gái của anh độc ác thế nào. - Trương Luật ngồi xuống chiếc ghế kế bên mà nói.

Tố Uyên không đếm xỉa tới Trương Luật, dù sao nơi này cũng đã cài bom nếu hắn ta muốn chết thì cứ ngồi đó mà chờ chết.

- Tao nghĩ ra trò này rất vui, nếu mày với Minh Trí chết cùng nhau thì nhẹ nhàng cho mày quá rồi. Tao sẽ giết từng người mày quan tâm trước mặt mày để mày đau đớn con hơn cả cái chết. - Tố Uyên nhìn Rin đang khóc mà nói.

- Đừng, Tố Uyên tôi xin cô mà. Họ không liên quan gì đến thù oán của cô cả, đừng làm hại họ. - Rin nhìn Pi đang mang bé con và Ken liền đau khổ nói.

- Haha, trước tiên là con bé này đi, có vẻ nó thân thiết và quan trọng với mày lắm. - Tố Uyên dùng súng đưa lên đầu Pi

- Cô ấy đang mang thai, cô không thấy sao đứa bé còn chưa vào đời cô nỡ lòng giết chết nó. - Ken kéo Pi ra khỏi họng súng thay vào mình. - Muốn giết cho thoả lòng thì cứ giết chết tôi.

- Thật là trang quân tử nha, thật đáng ngưỡng mộ nha. Được rồi tôi sẽ nguyện ý của anh.

Khẩu súng trên tay đưa vào ngực Ken, Tố Uyên dùng tay đưa vào gần như bóp cò thì bên ngoài tiếng thét của Minh Trí vọng vào.

- Tố Uyên, cô không được phép động vào Rin.

Tố Uyên nghe giọng Minh Trí, khẩu súng rút ra khỏi người Ken, dù sao cũng một nút mà chết hết thì cầm gì phải tốn công ra tay. Tố Uyên khẽ mỉm cười khi nhìn thấy Minh Trí đi vào.

- Cuối cùng anh cũng đã tới. - Tố Uyên cười cợt.

- Ý cô là sao? - Minh Trí đáp.

- Haha, anh xem mọi người ở đây thật đông đủ.

Trần Hậu nhìn thấy Rin bị trói, liền đi tới định cởi trói nhựng bị người của Tố Uyên ngăn lại.

- Cứ để cho anh ta cởi trói. Còn tụi mày đứa nào muốn sống thì mau rời khỏi nơi này. - Tố Uyên khẽ nhếch mép.

Rin đứng dậy khẽ nói: Cô ta… cô ta cài bom quanh căn nhà này.

Mọi người ngạc nhiên chỉ trừ Ken và Pi.

- Haha, chỉ cần một nút bấm thôi thì chúng ta cùng nhau về chầu diêm vương. - Tố Uyên cười to man rợ.

Ken đứng gần Tố Uyên, khi thấy cô ta cầm nút bấm thì nhanh tay lao tới cướp chiếc điều khiển này nhưng Tố Uyên phát hiện hành động này liền né tránh, giơ tay cầm khẩu súng mà bắn về phía Ken. Pi nhìn thấy mọi chuyện, đứng phía sau Ken thấy Tố Uyên giơ súng lên liền chạy tới mà đầy Ken đi đỡ viên đạn từ khẩu súng của Tố Uyên. Pi nằm xuống với một vết máu loang từ lòng ngực.

Rin nhìn thấy mọi việc trong lòng như đổ sụp xuống, Ken đỡ lấy Pi trong vòng tay khi cô từ từ ngã xuống.

- Pi, Pi, cậu không sao đúng không? - Rin ôm lấy Pi người đầy vết máu.

- Mau gọi cấp cứu, nhanh gọi cấp cứu. - Ken ôm Pi trong tay chạy ra phía ngoài.

- Haha, muộn rồi trước sau cũng phải chết. - Tố Uyên cười to dùng tay bấm nút.

- Bùm! - Một tiếng nổ lớn được phát ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.