Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Chương 62: Sự thật "đau lòng" hơn cả đau lòng



Sau khi Rin rời khỏi Trần gia thì Minh Trí cũng ra xe lái về căn nhà ngày bé mà anh ở. Khi vừa bước vào nhà thì đã nhìn thấy Trần Phó Quang đang ngồi trong bên trong, Minh Trí đi đến phía ghế đối diện Trần lão mà ngồi xuống, gương mặt lộ ra nét thâm trầm.

- Đã bao lâu rồi con không về nhà. - Trần Phó Quang vui mừng khi nghe Trần Hậu nói Minh Trí nói muốn gặp ông tại nhà mình thì nhanh chóng đi về.

- Tôi muốn hỏi ông một số chuyện liên quan đến mẹ tôi. - Minh Trí lạnh lùng nói.

- Ta cũng đã đoán trước được, được ta sẽ trả lời tất cả. - Trần lão nói với nét mặt đầy tâm sự.

- Trước khi mẹ mất, nói là nhất định phải trả thù cho bà. - Minh Trí nói trong sự căm giận. - Có phải là vì ông đang có quan hệ với một cô người mẫu bên ngoài khiến mẹ tôi đổ bệnh.

- Từ xưa đến nay con luôn nghĩ như vậy mà rời xa ta, vì sao hôm nay còn muốn hỏi lại. - Trần Phó Quang đáp lại

- Tôi muốn biết sự thật. - Minh Trí gằng giọng.

- Ta biết con đã biết một số chuyện nhưng đang trong giai đoạn nghi ngờ, thật ra thì ngay từ đầu con nên hỏi ta. - Trần Phó Quang lắc cái đầu điểm bạc của mình mà nói tiếp. - Thật ra thì mẹ con dù biết ta có mối quan hệ bên ngoài cũng không hề vì thế mà đổ bệnh, việc bà nói muốn trả thù cũng không phải là trả thù ta.

- Vậy mẹ tôi là muốn trả thù ai. - Minh Trí giọng nói hơi rung.

- Con đã biết, là Trịnh gia. - Trần Phó Quang ánh mắt buồn bã nhìn con trai.

- Ông biết được gì về mối thù oán đó. - Minh Trí hơi mất bình tĩnh.

- Ta biết Trịnh Đạt đã kể cho con nghe câu chuyện về Trịnh gia nên con đã tìm ra manh mối về người phụ nữ kia. Nhưng ông ta chỉ kể lấp lững nữa chừng mà thôi, đoạn sau chắc có ăn gan hùm ông ta cũng không dám trước mặt con mà thú nhận.

Minh Trí không nói, đôi bàn tay nắm chặt thành một nấm đấm.

- Thật ra thì chuyện về Trịnh gia là chuyện có thật. Mẹ con chính là con cháu của người đàn bà bị bỏ rơi và trao lời nguyền kia. - Trần lão dừng lại, uống một ngậm trà nói tiếp. - Sau bao nhiêu năm truy tìm tung tích thì cuối cùng Trịnh Đạt cũng tìm ra mẹ của con chính là huyết thống có thể xóa bỏ lời nguyền. Ông ta tìm đến và van xin mẹ con hãy xóa bỏ nó đi để ông ta có thể đón con gái thứ hai của mình về chăm sóc. Nhưng mẹ con nhất định không chấp nhận, có lẽ vì tư tưởng từ bà ngoại con đã ăn sâu vào trong tâm trí nên luôn nuôi ý trả thù Trịnh gia khi có cơ hội, nay Trịnh Đạt lại sinh ra 2 đứa con há chẳng phải cơ hôi của mẹ con.

- Vậy vì sao mẹ tôi đang khỏe mạnh lại lâm bệnh mà chết. - Minh Trí khó khăn mà hỏi.

- Thật ra thì mẹ con chết đi vì người của Trịnh Đạt bắt cóc bà ấy nhưng bà ấy phản kháng thì từ trên cao ngã xuống. Có lẽ vì sợ mình ra đi mà chưa nói với con về chuyện trả thù nên đã nhanh chóng gọi con từ Mỹ về. Nhưng thật không may cho bà ấy, vì con vừa về tới thì bà ta vừa dứt hơi thở cuối, chỉ có thể nhắn nhủ hai từ ngắn ngủi là "trả thù".

- Vì sao ngay lúc ấy, ông không nói cho tôi biết mặc cho tôi hiểu nhầm ông bao nhiêu năm nay.

- Ta không muốn con sống trong thù hận như mẹ của mình. Thật ra thì ta và ông ấy muốn kết thúc mọi thù hận nhưng có lẽ mẹ con không muốn như vậy nên mới để con biết được điều này.

- Chuyện hôn sự có liên quan đến chuyện này hay không.

- Chỉ là khi con đã lấy con gái nhà họ Trịnh, sinh con đẻ cái thật nhiều thì tình thương đối với con cái mà chính con là người có huyết thống xóa bỏ được lời nguyền.

- Trịnh Đạt giết mẹ tôi, ông còn muốn làm xui gia nhà họ Trịnh.

- Ta chỉ là không muốn con sống trong thù hận.

- Vậy vì sao ông lại không chấp nhận Trịnh Hà My.

- Vì đó là đứa con thứ hai đã trúng phải lời nguyền, dù là con cũng không thể hóa giải được. Nó sẽ phải chết ở tuổi 22, ta không muốn con tiếp tục đau lòng.

- Vì sao không thể, không phải tôi là người có huyết thống với người phụ nữ kia. - Minh Trí khó hiểu.

- Vì tình yêu đã lấn ác lý trí của con. Con không thể thay đổi được gì, dù con có cố ý đẩy cô ta ra khỏi mình nhưng quan trọng là con yêu cô ta.

Minh Trí nghe xong những lời Trần Phó Quang nói lặng lẽ đứng lên ra về, tâm trạng hỗn loạn không như một kẻ thất bại. Từ trước đến nay tất cả mọi việc lớn nhỏ anh đều có thể xoay chuyển theo ý mình, nhưng hiện tại Minh Trí cảm thấy bất lực.

****************************

Rin cùng Thiên Kim đưa Rose về lại biệt thự hoa hồng thì tâm trạng của cô cũng không mấy là vui vẻ, cô thường hay ngồi buồn một mình nước mắt cứ thế mà rơi không kìm nỗi, không thể không nhận rằng cô rất nhớ anh.

Cô biết một giám đốc như anh sẽ có chuyện phong lưu cùng các cô gái xinh đẹp bên ngoài, nhưng cô không thể nào chịu được khi người mình yêu nhất lại âu yếm cùng một cô gái khác.

- Em gái, lại nhớ anh ta sao. - Thiên Kim bế Rose phía sau đi tới nói.

- Không, em không có. - Cô khẽ lau giọt nước mắt trên khóe mi.

- Ừ, đừng buồn nữa. Chị đã được nhận vào làm trong một công ty thương mại. Từ ngày mai chị sẽ bắt đầu đi làm. - Thiên Kim vui vẻ nói.

- Thật sao, em cũng muốn ra ngoài làm việc nhưng em không có bằng cấp gì. - Rin tủi thân nói.

- Em còn phải chăm sóc Rose nữa, công việc của chị lương rất khá đủ cho gia đình chúng ta sống. Chị có một chuyện muốn nói với em.

- Chị nói đi.

- Chị muốn đón mẹ về ở cùng. Trước đây chị không có việc làm nên sợ làm gánh nặng cho em nếu đón mẹ về. Hiện giờ chị sẽ lo cho mẹ.

- Thiên Kim, sao chị lại nói như vậy. Mẹ dù gì cũng là người sinh ra em sao em có thể, chỉ là em lo sợ mẹ không thích em vì em mà cha ở tù. - Rin rớm lệ nói.

- Em đừng nghĩ vậy, mẹ rất thương em, chị tin sau tất cả mọi chuyện đã qua cả nhà ta sẽ đoàn tụ vui vẻ, chúng ta sẽ nhận ra thế nào là hạnh phúc.

Rin ôm Thiên Kim thật chặt, cảm thấy thật ấm áp khi có một người chị gái để khi cô buồn có thể tâm sự nỗi lòng.

Bên ngoài trời mưa rả rít, có một người đàn ông đứng trước căn biệt thự màu trắng với một bộ vest sang trọng nhưng đã ướt đẫm nước mưa. Ánh mắt anh nhìn vào căn biệt thư kia, tay chân bất động không tiến tới. Phía sau, một chiếc xe màu đen chạy đến, Trần Hậu phía sau mang dù đến che chắn cho anh.

- Thiếu gia, mưa rất lớn chúng ta về thôi. - Trần Hậu lo lắng.

- Trần Hậu, hãy mang Hà My đi thật xa, đi khỏi tầm mắt của tôi.

Buổi tối, Rin cùng Thiên Kim đang ngồi cùng nhau ăn tối thì tiếng chuông cửa reo lên. Thiên Kim đi ra ngoài mở cửa thì nhìn thấy Trần Hậu đang đứng phía trước cửa.

- Anh tìm ai? - Thiên Kim ra vẻ không muốn tiếp người nhà Trần gia.

- Cô là Thiên Kim hay Hà My? - Trần Hậu thật không nhìn ra giữa hai chị em họ.

- Trần Minh Trí sai anh đến đây sao? - Thiên Kim lạnh lùng nói.

- Tôi có việc cần tìm Hà My tiểu thư, tôi có thể vào nhà. - Trần Hậu nghe cách nói chuyện thì xác định đây chính là Trịnh Thiên Kim.

- Em gái tôi, không phải ai cũng có thể gặp mặt, mời anh về cho. - Trịnh Thiên Kim đuổi khách.

Trần Hậu bâng khuângkhông biết phải giải quyết cô gái này như thế nào thì từ bên trong Rin không thấy chị mình vào đã đi ra ngoài. Cô đi đến gần Trần Hậu khẽ mỉm cười nói:

- Anh đến tìm tôi sao?

- Hà My tiểu thư, tôi có chuyện cần nói với cô. - Trần Hậu mừng thầm khi Rin xuất hiện đúng lúc.

- Nếu là chuyện liên quan đến Minh Trí, tôi không muốn nói đến. - Rin cười buồn mà nói.

- Không phải là chuyện của Minh Trí thiếu gia, là chuyện tôi cần gặp cô.

Mặc dù Thiên Kim tỏ ra khó chịu nhưng cũng chiều lòng Rin mà mời Trần Hậu vào nhà. Trong phòng khách, hai cô gái giống nhau và một người đàn ông ngồi đối diện nhìn nhau. Trần _Hậu mở lời:

- Hà My tiểu thư, hiện tại bên học viện RoYal có một xuất học bổng sang Anh. Cô có muốn thử sức.

- Ý anh là tôi sẽ đi học lại, mà là sang Anh du học. - Rin ngạc nhiên nói.

- Là ý của Trần Minh Trí sao? - Thiên Kim nghi ngờ hỏi.

- Không phải, chỉ là tôi thấy Hà My tiểu thư vì nhiều chuyện không vui mà bỏ lỡ việc học giữa chừng thật đáng tiếc. Nay khi học viện có một suất học bổng lièn nghĩ đến cô có thể cần nó nên tôi chỉ muốn tới thông báo. - Trần Hậu vui vẻ nói.

- Nhưng tôi còn phải chăm Rose, không muốn rời xa con bé. - Rin nhìn về phía Rose đang ngủ mà nói.

- Nếu không phải ý của tên kia, thì đúng là cơ hội cho em. Em cứ thử sức, đi hay không sẽ tính tiếp. Chị có thể chăm sóc Rose thay em. - Thiên Kim nhìn Rin nói/

- Thiên Kim nói đúng, việc của Rose cô đừng lo lắng. Tôi cũng từng đã hứa sẽ chăm sóc chu đáo cho con gái của Pi, đến nay vẫn chưa làm được gì. Nếu được tôi sẵn sàng một phần chăm sóc. - Trần Hậu nhìn về phía Rose mỉm cười nói.

- Tôi có thể tự lo cho con gái, không cần đến anh. - Thiên Kim hừ nói.

- Được, tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này. - Rin suy nghĩ nói.

- Mong cô sẽ cho tôi đáp án vào ngày mai, vì chỉ còn ngày mai là thời hạn cuối. - Trần Hậu cáo từ ra về.

Trần Hậu vừa bước ra khỏi cổng biệt thự hoa hồng trắng, ánh mắt vui vẻ lặng xuống thay bằng nét mặt lo lắng u sầu. Anh lên chiếc xe hơi phía trước, phóng xe đi thật nhanh trong gió.

Tiếng chuông điện thoại chợt reo lên, Minh Trí trên tay cầm một ly rượu mạnh uống hết một hơi, sau đó cầm điện thoại áp vào tai.

- Thiếu gia, mọi chuyện có lẽ đang tiến triển rấ tốt. Nếu không có gì thay đổi, Trịnh Hà MY sẽ rời khỏi vào tuần sau. - Trần Hậu nói.

- Tốt, sắp xếp cho Trịnh Đạt ra ngoài. - Minh Trí nheo mắt nói.

- Vâng, thưa thiếu gia.

Minh Trí lặng lẽ tắt điện thoại, thêm một ly rượu nữa được đưa vào miệng. Anh làm sao có thể quên được cái ngày mà mẹ anh ra đi chỉ dặn dò lại với anh hai từ \"trả thù\" và đưa cho anh một lá thư nguệch ngoạc chỉ có một câu: \" Minh Trí của mẹ, nhất định phải trả thù kẻ đã khiến mẹ phải chết như thế này.\" Ngày ấy, Minh Trí nghĩ rằng là do Trần Phó Quang phong lưu bên ngoài khiến mẹ anh buồn khổ mà sinh bệnh. Khi bệnh án chỉ viết bà chết do bị đột quỵ, không đề cập đến chuyện bà bị ngã từ trên cao xuống. Có lẽ vì Trần lão muốn kết thúc mọi thù hận, nhà họ Trịnh phải trả giá bằng đứa con gái thứ hai. Ông muốn Minh Trí sống trong hạnh phúc khong phải mang mối thù như mẹ của mình.

Minh Trí nhắm mắt lại, hình ảnh người mẹ hiện ra trước mắt. Anh đã từng hứa nhất định sẽ trả thù cho mẹ của mình, nên anh mới trở nên lạnh lùng với chính cha ruột để ông phải đau lòng vì đứa con duy nhất nắm mọi quyền hành. Hiện nay biết mình đã trả thù nhầm người, Minh Trí nheo đôi mắt nhìn phía xa xăm, nhà họ Trịnh sẽ phải trả giá cho những gì họ đã làm.

Anh muốn cô đi, vì thật sự anh không thể ra tay với Rin. Dù gì thì sau tuổi 22 cô cũng sẽ phải ra đi nên anh sẽ để cô một cuộc sống vui vẻ không phiền muộn. Trong tâm tư Minh Trí mang đầy thù hận về cái chết của mẹ mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.