Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta

Chương 90



Những ngày sau đó, Minh Trí không còn xuất hiện trong cuộc sống của Rin nữa. Rin càng lúc càng cảm thấy bất an, lo sợ một ngày nào đó anh ta sẽ bắt Tuấn Khôi đi. Rin không muốn gây thêm nhiều phiền toái cho Tuấn Kiệt nên chọn cách im lặng, nhìn Tuấn Kiệt hằng đêm ngồi trong phòng làm việc, nét mặt u sầu. Rin biết, nếu cô tiếp tục trốn trong căn biệt thự này thì người trả giá chính là Tuấn Kiệt.

Rin mang một ly sữa vào phòng làm việc của Tuấn Kiệt, cô đặt ly sữa trên bàn rồi ngồi đối diện anh mà hỏi:" Dạo này công việc anh thế nào?"

- Không suôn sẻ lắm, hôm nay em lại quan tâm đến công việc của anh? - Tuấn Kiệt bâng quơ hỏi lại, trước giờ Rin chưa từng hỏi qua.

- Dạo này em thấy anh hay thức khuya trong phòng làm việc, công ty xảy ra chuyện gì sao? - Rin hỏi tiếp.

- Ngọc Nhi, anh có việc muốn xin lỗi em. - Tuấn Kiệt không trả lời câu hỏi của cô, đứng lên đi về phía cô nắm lấy đôi tay.

- Xin lỗi về việc gì? - Rin thắc mắc.

- Hôn lễ của chúng ta, có lẽ phải dời lại. Hiện nay công ty của Phạm gia đang gặp phải rắc rối. - Tuấn Kiệt rầu rĩ nói.

- Hôn lễ không quan trọng, quan trọng là chúng ta quan tâm lẫn nhau. - Rin cười đáp.

- Ngọc Nhi, nếu một ngày anh mất hết tất cả. Em liệu còn muốn kết hôn với anh. - Tuấn Kiệt hỏi.

- Tuấn Kiệt, khi em gặp khó khăn anh luôn giúp đỡ em, em biết ơn anh vô cùng và dù anh có là một kẻ nghèo hèn thì anh vẫn là một Tuấn Kiệt tốt bụng và vô cùng cao cả. Anh có thể nói với em, công ty anh đang gặp phải chuyện gì hay không?

- Công ty của gia đình anh hiện đang gặp phải một rắc rối lớn, nếu không giải quyết có thể dẫn đến phá sản mất hết tất cả.

- Nghiêm trọng như vậy. - Rin kinh ngạc.

- Đúng vậy, hiện tại bên anh chuẩn bị cho ra sản phẩm mới nên rất cần vốn từ bên ngoài. Bỗng dưng các nhà đầu từ trước đây hàng loạt rút vốn lại với lí do sản phẩm mới không đúng thị hiếu. Dù có cho người thuyết phục bọn họ nhưng họ luôn bác bỏ tất cả.

Rin sợ hãi im lặng, không ngờ Trần Minh Trí nói được làm được, anh ta chắc hẳn vì cô không trả lởi nên đã bắt đầu hành động.

- Bởi vậy, công ty điện tử Phạm gia hiện đang nằm bất động chờ chết nếu như không có nguồn tài trợ. - Tuấn Kiệt rầu rỉ nói.

- Tuấn Kiệt, đừng quá lo lắng rồi sẽ có cách mà. - Rin an ủi anh.

- Ngọc Nhi, cảm ơn em. Anh sẽ làm hết sức vì chúng ta. - Tuấn Kiệt nhìn cô nói.

- Tối rồi, em quay về phòng đây. Anh cũng mau chóng nghĩ ngơi, đang trong lúc khó khăn này, anh không được để mình mệt mỏi.

- Ngọc Nhi, hôm nay để Tuấn Khôi cho người làm ngủ cùng được không? - Tuấn Kiệt nắm lấy tay Rin nhìn sâu vào đôi mắt cô. Đôi môi anh từ từ lại gần Rin hơn.

Rin cảm thấy bối rối với hành động của Tuấn Kiệt. Hiên tại là anh đang muốn hôn cô sao, hoặc là những chuyện còn nhiều hơn thế. Rin thật sự chưa sẵn sàng đón nhận anh, hoặc tình cảm đối với anh chưa đủ lớn để đón nhận Tuấn Kiệt.

Tuấn Kiệt đặt đôi môi mình lên đôi môi Rin, anh hôn một cách nhẹ nhàng quyến luyến. Tuấn Kiệt ôm lấy bế Rin lên đi qua phòng ngủ , môi vẫn không rời. Rin nhắm mắt lại, muốn đón nhận nụ hôn của Tuấn Kiệt. Nhưng khi nhắm mắt hình ảnh của Minh Trí hiện lên, nụ hôn bá đạo của anh tại khu resrt khiến cô giật mình. Rin mở mắt ra đã thấy Tuấn Kiệt đặt cô trên giường lớn của anh.

- Tuấn Kiệt, dừng lại. - Rin nói khi đôi môi Tuấn Kiệt từ từ đi xuống phía cổ.

- Ngọc Nhi, em không yêu anh sao. - Tuấn Kiệt chìm sâu vào men tình ái.

- Anh mau dừng lại, em chưa sẵn sàng. - Rin đẩy anh ra, kéo chiếc mền mỏng che thân thể.

- Vì sao? Anh đã đợi em hai năm, đến hôm nay khi chúng ta chuẩn bị kết hôn thì anh muốn gần gũi em hơn mà thôi. - Tuấn Kiệt bất ngờ với thái độ của Rin.

- Em... em xin lỗi, hãy đợi đến lúc chúng ta thật sự kết hôn, được không? - Rin cúi đầu, anh nói không sai. Cô cũng không phải là con gái mới lớn anh cũng là một người đàn ông mạnh khỏe, hai người ở chung một nhà hơn hai năm qua anh đã phải kiềm chế như thế nào chỉ vì tôn trọng cô.

- Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Hôm nay, anh sẽ chỉ ôm em ngủ. Được không? - Tuấn Kiệt không muốn Rin nghĩ mình đến với cô chỉ vì thể xác.

Rin khẽ gật đầu, ít nhất một chút ngọt ngào cô phải cho anh. Nếu ngay cả một cái ôm cũng từ chối thì như vậy Tuấn Kiệt sẽ buồn lòng biết bao. Tuấn Kiệt ôm cô vào lòng, cả hai cùng nhau nằm trên chiếc giường rộng trải dài bao nhiêu suy nghĩ khác nhau.

**************************

Buổi sáng, Rin tỉnh giấc thì Tuấn Kiệt vẫn còn ngủ say. Một đêm suy nghĩ kĩ càng, Rin nhanh chóng ra ngoài.

Tại khách sạn RITA, phòng 1007. Một cô gái thân hình thanh mảnh, đứng phía trước lấy hết cam đảm mà gõ cửa.

Minh Trí bước ra từ phía sau cánh cửa nhỉn thấy Rin đứng trước mặt thì có đôi chút ngạc nhiên nhưng cũng lấy lại bình tĩnh mà cười khẽ.

- Hôm nay phu nhân tương lai của Phạm gia đến tìm tôi có việc gì sao? - Minh Trí nói ra vẻ bất ngờ.

- Anh không phải nói mốc tôi như vậy, tôi đến đây vì chuyện của Tuấn Khôi. - Rin đáp.

- Vào bên trong trước. - Minh Trí nói rồi lạnh lùng bỏ vào bên trong.

Rin đi theo phía sau, ngắm nhìn thân hình cường tráng của người đàn ông trước mặt. Dù rằng là cái dáng vẻ ngáp ngủ của anh ta, cũng thật hấp dẫn như vậy. Rin bỗng đánh đầu mình một cái, tỉnh lại đi Ngọc Nhi hắn ta chính là người muốn bắt Tuấn Khôi và gắp tâm hại Tuấn Kiệt. Rin bước vào bên trong, vừa ngồi xuống chiếc ghế salon thì Minh Trí lên tiếng.

- Nói đi. - Anh thoải mái ngồi dựa vào ghế mà lạnh lùng nói.

- Tôi muốn cùng anh thương lượng. - Rin khẽ đáp.

- Tiếp tục. - Minh Trí đáp.

- Nếu như anh dừng lại việc hại công ty cùa Tuấn Kiệt, tôi đồng ý để Tuấn Khôi nhận anh làm cha... - Rin chưa nói hết, ánh mắt Minh Trí hằn lên dòng tức giận.

- Chỉ vì người đàn ông kia, cô chấp nhận bỏ con.- Minh Trí nói như gầm.

- Không, tôi chỉ nói để thằng bé nhận anh mà thôi. - Rin đáp.

- Cô nghĩ mình có quyền không cho cha con tôi nhận nhau sao. - Minh Trí nhíu mày, lần này cô gái nhỏ nay đang nghĩ gì anh cũng không thể hiểu nỗi.- Nếu như em có những suy nghĩ ngu ngốc rằng tôi sẽ để em mang đứa con của tôi theo người đàn ông khác thì hãy mau về cho.

- Trần Minh Trí, tôi phải làm gì anh mới có thể tha cho Tuấn Kiệt và tôi, vì sao anh lại chen vào cuộc sống êm đềm hiện tại của tôi. - Rin khóc thét.

- Nhưng đó không phải là cuộc sống của em, cuộc sống của em chính là phải ở bên cạnh tôi. - Minh Trí tức giận vì lời nói của Rin, giống như cô yêu Tuấn Kiệt rất nhiều và bị anh phá đám. Người phụ nữ của anh lại dám nói yêu người khác, một trương phu nhân Minh Trí rất là tức giận. - Được, nếu em muốn lấy hắn như vậy, tôi sẽ cho em một cơ hội.

- Anh sẽ không bắt Tuấn Khôi? - Rin ngạc nhiên hỏi.

- Nếu như em làm tôi thoải mái, tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện của con trai chúng ta. - Minh Trí kéo Rin vào lòng không cho cô phản kháng.

- Anh... anh muốn làm gì? - Rin hoảng sợ, muốn giằng lại nhưng không thắng nổi sức Minh Trí.

- Ngoan ngoãn, lần trước tôi và em chưa ôn xong kỉ niệm quákhứ đâu. Hôm nay chúng ta tiếp tục, nhưng không phải là tán gẫu nữa. - Minh Trí nói xong, đưa môi mình chạm vào môi Rin, hôn một cách tàn bạo nhất khiến Rin đau đớn phát khóc.

Minh Trí ném cô lên chiếc giường lớn, lao vào cô ân ái để thỏa bao nhớ nhung với người phụ nữ này. Anh như muốn nuốt trọn cô vào bên trong mình để cô không thể chạy đi đâu được nữa.

Minh Trí nằm trên người Rin, ánh mắt sâu thăm thẳm nhìn cô gái phía dưới thân đang cố gắng thoát khỏi mỉnh.

- Nếu như em ngoan cố, xem như em mãi mãi mất đi con trai. - Minh Trí đe dọa.

Rin nghe đến con trai mình, không phản kháng lại nữa mà đành im lặng, cô nhìn sang hướng khác tránh ánh mắt của Minh Trí. Rin khẽ nhắm mắt lại, giọt lệ rơi xuống ga giường vụt tan biến mất.

Minh Trí thấy Rin quay sang một bên nhắm mắt lại, rất giống như mình đang cường bạo cùng một xác chết. Anh dùng tay vuốt trên bờ má cô, đưa gương mặt cô đối diện mình.

- Trước kia những lúc thế này, em thường nói: " Minh Trí, em yêu anh" rất êm tai. Hôm nay tôi lại muốn nghe em nói. - Minh Trí nhìn thẳng vào Rin ra lệnh. ( t/g: ông này bịa chuyện ghê thật)

- Anh... tôi... - Rin nhìn Minh Trí ấp úng, trước kia cô và anh ta rất hạnh phúc sao?

Minh Trí không đợi Rin nói, lột bỏ tất cả những thứ vướn bận trên người cả hai mà lao vào Rin.

Rin đau đớn, cảm thấy có lỗi với Tuấn Kiệt. Nhắm mắt lại mà khóc trong đau khổ.

Minh Trí mất hết lí trí. như hổ đói ăn thịt một con nai.

Chiều tối, Rin tỉnh lại trong đau đớn, mệt mỏi và tủi nhục. Trên người cô không còn một mảnh vải che thân, bên cạnh là người đàn ông mà cô chỉ xem là quá khứ. Nhưng anh ta đã mang quá khứ mà ép cô làm những việc cô không muốn. Rin nhìn Minh Trí đầy hận ý, sau đó muốn ngồi dậy mặc lại trang phục nhưng bị một cành tay kéo lại.

- Muốn đi sao? - Minh Trí lên tiếng.

- Những gì anh làm, vẫn chưa đủ cảm thấy thoải mái. Anh nhớ giữ lấy những gì đã hứa với tôi. - Rin bị Minh Trí kéo lại nhưng cũng giằng lại mà nói.

- Tôi đã hứa gì nhỉ. - Minh Trí lật lọng.

- Anh... không được phép lật lọng. - Rin tực giận nói.

- Tôi nhớ có hứa rằng sẽ suy nghĩ lại. Trước kia thì tôi chỉ muốn con trai mình, nhưng khi cùng với em ân ái, tôi cảm thấy không nỡ để em đi cùng người khác. - Minh Trí lật ngôn.

- Anh... gạt người. - Rin run giọng.

- Hôm nay tôi mới biết rằng, xem ra người đàn ông kia có lẽ không hề đụng tới em sao. - Minh Trí nhếch cười.

- Không phải ai cũng coi thường tôi, Tuấn Kiệt rất tôn trọng tôi. - Rin xấu hổ hét lên.

- Nhưng xem ra, vợ sắp cưới đi ân ân ái ái cùng người đàn ông khác, anh ta sẽ nghĩ thế nào nhỉ, còn cái gọi là tôn trọng hay không đây, tôi rất là tò mò. - Minh Trí bá đạo.

- Anh.. nói vậy là ý gì?

- Hiện tại là 6h, tôi có hên với Phạm thiếu gia 6h30 tại đây để bàn bạc về chuyện RoYal sẽ đầu tư vào sản phẩm lần này. - Minh Tri nhìn đồng hồ rồi nói.

- Anh.. - Rin nhanh chóng nhặt quần áo chạy vào nhà vệ sinh mặc lại trang phục.

Khi cô ra ngoài thì Minh Trí vẫn đang nằm trên giường, ánh mắt nhìn cô châm chọc. Rin muốn nhanh chóng ra ngoài, nếu như Tuấn Kiệt đến nơi này gặp cảnh tượng này chắc chắn sẽ rất đau lòng cho cả hai.

Rin nhanh chóng tiến về phía thang máy, khi thang máy mở ra Rin nhanh chóng đi về phía cửa ra vào. Phía trước Tuấn Kiệt cũng đang bước vào bên trong, Rin nhanh chóng nép vào một gốc.

Tuấn Kiệt sau khi nhận được cuộc gọi từ Trần Minh Trí thì vô cùng vui mừng, đang lúc nguy kịch nhất liền nhận được sự giúp đỡ từ RoYal thì như tái sinh cho công ty anh. Tuấn Kiệt được Minh Trí hẹn tại khách sạn để bàn bạc về sản phẩm mới này, anh phải dùng tất cả kiến thức để thuyết phục Trần tổng đồng ý đầu tư.

Tuấn Kiệt đi vào bên trong khách sạn đi tới phía thang máy thì nghe tiếng gọi phía sau:" Kiệt, phải là anh không" - Một giọng nói ngọt ngào phía sau lưng.

- Mỹ Hòa, sao em lại đến đây. - Tuấn Kiệt quay lại thì nhìn thấy Mỹ Hòa.

- Em có hẹn gặp một người tại đây, còn anh? - Mỹ Hòa đi tới khoát lấy tay Tuấn Kiệt.

- Anh đến bàn việc làm ăn. - Tuấn Kiệt buông tay Mỹ Hòa ra mà đáp.

- Em lên tầng 10, còn anh. - Mỹ Hòa cùng Tuấn Kiệt đứng đợi trước thang máy.

- Anh cũng vậy. - Tuấn Kiệt cảm thấy có chút kì lạ.

Mỹ Hòa nghe nói vậy liền ôm lấy Tuấn Kiệt mà nói: " Hay là chúng ta cùng vào chung một phòng mà ôn lại kỉ niệm, nghe nói anh sắp kết hôn sao. Có cần làm một bữa tiệc ân ái trước khi đeo cồng vào cổ."

- Mỹ Hòa, em không nên đùa giỡn như vậy. - Tuấn Kiệt lùi ra một bước.

Mỹ Hòa cưới lớn, sau đó cửa thang máy mở ra. Hai người cùng đi vào bên trong.

Rin nhìn thấy người phụ nữ này rất quen mắt, có lẽ đã nhìn thấy nơi nào rồi. Cô ta có vẻ rất thân thiết với Tuấn Kiệt, thấy bọn họ vào bên trong thang máy Rin nhanh chóng ra khỏi khách sạn này mà trở về nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.