Nhi Tử Dị Năng Của Mẫu Thân Hỏa Thần

Chương 130: Trì Uyên



Bọn họ bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người.

Cảm giác đầu tiên của Vân Liệt Diễm chính là… nàng lại xuyên không!

Ai có thể nói cho nàng biết từng mảng hoa ăn thịt người trước mắt này là có chuyện gì hay không? Toàn bộ đám thực vật này đều đang nhìn bọn họ bằng ánh mắt thèm thuồng, cái miệng há to như một chậu máu, thậm chí còn nhiễu những giọt chất lỏng ghê tởm xuống đất.

Vân Liệt Diễm nuốt nuốt nước miếng. Nàng dường như nhớ lại những bộ phim anime ngày trước từng xem, có một hòn đảo tên gọi Phong Ba rất giống nơi này.

“Ọe… Mẹ ơi, mắc ói chết mất!” Đóa Đóa quyết đoán bỏ lại Kim Trầm Khê để nhào vào trong lòng Vân Liệt Diễm.

Lúc này, một cái đầu màu xanh le chiếc lưỡi đỏ dài tận ba mét về phía Kim Trầm Khê.

“A!” Đóa Đóa kêu to ra tiếng.

Vàng phất mạnh tay, một sợi chỉ vàng quấn quanh người Kim Trầm Khê rồi kéo hắn rời xa khỏi chiếc lưỡi kia. Thế nhưng, nàng kéo hơi mạnh tay khiến cho Kim Trầm Khê đâm người vào vách đá. Hắn mở mắt tỉnh lại, trong nháy mắt tảng đá đó chuyển động để lộ thân hình thực vật bên dưới đang há ra những chiếc răng nanh nhọn hoắc.

“A!” Kim Trầm Khê bị hù cuống quít lui về phía sau, sau đó lại bùm một tiếng rơi vào trong nước.

Lúc này, vô số ánh mắt đang nhìn bọn họ chằm chằm. Thế nhưng cả bốn đã kiệt sức, đừng nói là vận công, nhúc nhích một chút cũng không làm nổi.

“Ô ô… Mẹ, con không muốn bị ăn thịt…” Đóa Đóa rúc sâu vào trong lòng Vân Liệt Diễm. Đám thực vật này còn ghê tởm hơn so với đàn thú dữ bên trong Ám Chi Sâm Lâm, mỗi con một màu rực rỡ, đôi mắt thì trợn to, miệng lại há rộng như chậu máu. Quá kinh khủng!

Toàn thân Vân Liệt Diễm cứng ngắc. Nàng đương nhiên là không muốn bị ăn thịt, nhưng nàng lại không biết phải làm sao để thoát khỏi đây.

Không sợ đánh không lại, chỉ sợ ‘mượn gió bẻ măng’. Bọn họ lúc này chính là một miếng thịt bò đỏ hỏn mặc người chém giết.

“Chủ nhân, những bông hoa này đều là cấp sinh vật trí tuệ thấp giống với mãnh thú ở Ám Chi Sâm Lâm, nhưng bọn chúng lại có lực sát thương khá lớn” Lúc này, Tiểu Thất đột nhiên mở miệng nói.

“A! Sao lại quên mất ngươi kia chứ? Tiểu Thất, ngươi mau gây mê hết bọn chúng đi, ghê quá à!” Đóa Đóa giơ tay lên cao, nói với Tiểu Thất.

“Chủ nhân, ta bị ngâm trong nước quá lâu, bây giờ sức mạnh không thể phát huy được” Tiểu Thất xấu hổ nhìn Đóa Đóa, bị ngâm trong nước lạnh biết bao lâu, nàng không chết ngộp đã là may mắn lắm rồi.

“Ô ô… Vậy phải làm sao bây giờ?” Đóa Đóa tuyệt vọng. Nàng thật sự không muốn bị làm thịt, đợi cho Tiểu Thất khôi phục năng lực thì bọn họ đã trở thành món ngon trong miệng bọn thực vật kia rồi.

“Đóa Đóa, con thử xem có thể vận công được hay không” Vân Liệt Diễm kéo Đóa Đóa tránh thoát công kích của một chiếc lưỡi dài. Bọn họ bây giờ chỉ có thể lẩn trốn trong nước, thật sự đây không phải là cách tốt nhất.

Làm sao có thể tiếp tục kéo dài tình trạng này được?

“Con không làm được! Con mệt muốn chết rồi, không còn chút sức lực nào nữa” Đóa Đóa buồn rười rượi. Tuy rằng nàng không cần không khí vẫn có thể sống nhưng đã bị ngâm trong nước kéo theo Kim Trầm Khê một khoảng thời gian dài như vậy, toàn thân đã nhũn ra từ lâu.

Lại một đầu lưỡi màu vàng lè về phía Vân Liệt Diễm, Đóa Đóa muốn khóc đến nơi rồi. Tại sao trên đời này còn thứ ghê tởm như vậy chứ?

Bây giờ có muốn trốn cũng trốn không được, bởi vì phía sau lại có một cái lưỡi màu tím đang chồm tới.

Đóa Đóa ôm chặt Vân Liệt Diễm, tuyệt vọng nhắm hai mắt lại. Ngay lúc nàng nghĩ rằng mình sẽ trở thành món ăn trong miệng quái vật thì nghe được một tiếng kêu rên.

“Các ngươi không sao chứ?” Một thanh âm của dịu dàng như ngọc truyền đến, nó như ánh mặt trời sưởi ấm mặt hồ băng giá. Đóa Đóa cảm thấy trái tim mình như run lên khi nghe thấy thanh âm này.

Đó là một thiếu niên áo trắng chừng mười bảy hay mười tám tuổi, mái tóc dài đen bóng được búi lên bàng một sợi băng gấm màu xanh biếc, đôi mắt xanh trong như bầu trời lại nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng.

“Rời khỏi mặt nước trước đã” Hắn vươn tay về phía Đóa Đóa.

Đóa Đóa bất giác vươn tay ra như bị ma xui quỷ khiến. Ngay lúc bàn tay nàng chạm phải ngón tay trắng nõn thon dài của hắn, Đóa Đóa lại kinh ngạc ngẩng đầu. Ánh mắt nàng chống lại đôi con ngươi trong suốt của hắn, cả trái tim như lọt vào hồ nước nóng, mỗi một tế bào cũng đều khoan khoái đến kỳ diệu.

Vân Liệt Diễm cũng bơi vào bờ, lại nhìn thấy đám hoa ăn thịt người kia đều thành thành thật thật rũ đầu xuống, ngậm chặt miệng cùng đôi mắt của chúng.

“Ta là Vân Liệt Diễm, xin hỏi công tử họ gì? Ơn cứu mạng hôm nay, ngày sau ta nhất định sẽ trả” Vân Liệt Diễm nghĩ nửa ngày lại không biết nên xưng hô với vị thiếu niên không hơn tuổi con mình bao nhiêu như thế nào, nhìn dáng vẻ của hắn chắc không quá mười tám.

“Cô nương khách khí, chỉ là nhất tay chi lao mà thôi! Cứ gọi ta là Trì Uyên, không biết các vị sao lại lưu lạc đến nơi này?” Trì Uyên buông tay Đóa Đóa ra, mỉm cười hỏi.

“Đây là nơi nào?” Vân Liệt Diễm không đáp, mà là hỏi ngược lại.

“Nơi này là hẻm vực hướng ba giờ, hai bên trên dưới là gia tộc Mộc thị cùng Thủy thị” Trì Uyên cũng không để ý, vẫn ôn hòa giải đáp như trước.

“Thật sự là cám ơn ngươi! Ta muốn hỏi một chút, hẻm vực này tại sao lại có nhiều loại thực vật kỳ quái như vậy? Còn nếu muốn ra khỏi đây thì phải làm thế nào?” Vân Liệt Diễm cũng không bất ngờ khi biết bọn họ lại trôi dạt đến hẻm vực, dù sao cũng rơi xuống một nơi rất sâu, lại còn bơi một quãng xa như vậy, có đến tận đây cũng bình thường. Thế nhưng hẻm vực là một nơi rất sâu, bọn họ lại ở tận đáy vực, nếu muốn đi lên thì khẳng định không phải là chuyện dễ dàng.

“Hẻm vực này là biên giới ngăn cách giữa Mộc thị cùng Thủy thị, lại là địa thế thấp nhất đại lục, cho nên sinh ra nhiều loài sinh vật đặc biệt cũng rất bình thường. Bọn chúng thường hoạt động vào ban ngày, ban đêm sẽ tự động khép mình ngủ đông. Đến lúc đó, các ngươi cứ tiếp tục đi dọc theo sơn cốc là được. Ở đây, ngoại trừ loài thực vật này ra thì cũng không có gì nguy hiểm khác” Trì Uyên cũng không chút giấu diếm, chỉ hướng ra cho bọn họ.

Điều này lại khiến cho Vân Liệt Diễm cảm thấy kỳ lạ, nhưng nàng cũng ngại hỏi ra miệng, chỉ có thể cười nói: “Đã làm phiền ngươi rồi, chúng ta cũng không tiếp tục quấy rầy nữa. Ngày khác nếu gặp lại, ta chắc chắn sẽ hậu tạ”

Chẳng biết tại sao Vân Liệt Diễm lại không có chút hảo cảm với thiếu niên này, có lẽ là vì hắn quá mức hoàn mỹ. Hắn hoàn mỹ đến mức không một chút tì vết, có vẻ như bất luận kẻ nào đứng trước mặt hắn cũng đều tự biết xấu hổ. Từ trước đến nay, Vân Liệt Diễm chưa từng thích sự hoàn mỹ.

“Không cần khách khí!” Trì Uyên lấy một chiếc cầm mang theo bên người ra, nhếch môi nói: “Ta sẽ đàn một bài, bọn chúng sẽ tạm thời ngủ một giấc, các ngươi cứ yên tâm”

“Cám ơn” Ngoại trừ cám ơn ra, Vân Liệt Diễm thật không biết nên nói cái gì với hắn.

Đôi con ngươi thuần khiết của hắn không khỏi khiến cho Vân Liệt Diễm cảm thấy tội lỗi. Người ta rõ ràng là có ý tốt giúp họ, nhưng nàng lại không thể nào cảm kích thật sự được, điều này khiến cho nàng cảm thấy thật ngại ngùng.

Vân Liệt Diễm kéo Đóa Đóa rời đi, mà Đóa Đóa lại do dự quay đầu lại. Khi mắt nàng chạm phải đôi con ngươi trong trẻo của Trì Uyên, trong lòng không hiểu sao lại gợn sóng.

Trì Uyên khẽ gật đầu với Đóa Đóa, sau đó nhắm mắt lại, mười ngón tay xẹt qua dây đàn, tiếng đàn êm tai như dòng suối róc rách vang lên theo từng nhịp chuyển dời của đầu ngón tay hắn. Mà một loạt hoa ăn thịt người lại chậm rãi nhắm hai mắt lại khi nghe thấy tiếng đàn.

Vân Liệt Diễm quay đầu nhìn thấy ánh mắt si mê kia của Đóa Đóa liền nhíu mày, kéo tay nàng đi. Lần đầu tiên nàng nhìn hấy bộ dạng si mê như vậy của Đóa Đóa, cho dù là đứng trước gương mặt xinh đẹp độc nhất vô nhị của Ngục Tu cũng không có loại ánh mắt này.

Cuối cùng Vân Liệt Diễm cũng hiểu lý do vì sao mình không có hảo cảm đối với thiếu niên này. Chẳng qua, dù sao bọn họ cũng sẽ rời khỏi đây, sau này cũng sẽ không gặp lại nữa. Sau đó nàng cứ ném Đóa Đóa cho bảo mẫu Ngục Tu trông chừng, vậy thì nàng cũng có thể yên tĩnh. Tuy nhiên, không thể không nói đến chuyện nhờ có Trì Uyên mà bọn họ mới có thể rời khỏi đây. Như lời hắn nói, đám thực vật kia đều say giấc ngủ dọc theo con đường. Cho dù có mệt chết bọn họ cũng phải cất bước ra khỏi đây, vì ai biết được bọn chúng sẽ thức dậy lúc nào. Thể lực cả bọn đều chưa hoàn toàn hồi phục, nếu dừng lại thì nhất định sẽ bị nuốt vào trong bụng khi đám thực vật này tỉnh lại.

Đến khi bọn họ nhìn thấy hẻm vực thì đã không còn đám thực vật kia nữa. Đoạn đường này thật sự không dễ đi, cũng may càng đi về phía nam thì bọn chúng càng ít. Trước mặt họ giờ đây là một hồ nước màu xanh ngọc bích cực lớn, phía xa là một vách núi cao vút được che chắn trong lớp sương mù.

Phía trên vách đá đó hẳn là địa phận của gia tộc Thủy thị, qua khỏi Thủy thị chính là gia tộc Hỏa thị, Hàn Chỉ hẳn đang ở nơi này.

“Mẹ, bây giờ chúng ta phải trèo lên đó sao?” Đóa Đóa cất tiếng hỏi. Cả đoạn đường nàng lại vô cùng yên lặng, nhưng dù sao cũng vẫn là một đứa trẻ, không bao lâu sau liền quên mất chuyện cũ và hoạt bát trở lại.

“Nghỉ ngơi một đêm đã rồi hãy đi tiếp. Nơi này hẳn đã gần đến gia tộc Thủy thị, cũng không có loài thực vật ăn thịt người kia nên chắc cũng an toàn. Chờ khôi phục sức lực rồi chúng ta mới tiếp tục lên đường được, muốn bơi qua hồ nước này cũng không phải là chuyện dễ dàng” Vân Liệt Diễm thấy xung quanh đã không còn nguy hiểm nên muốn nghỉ ngơi lấy lại sức, nếu tiếp tục cưỡng ép lên đường thì ai biết còn có nguy hiểm gì sẽ phải gặp nữa hay không.

“Diễm nhi nói đúng, chúng ta cần lấy lại sức trước đã” Kim Trầm Khê cũng gật gật đầu. Cả đoạn đường này đều do hắn đã liên lụy đến bọn họ, nếu không thể khôi phục thể lực thì hắn cũng không còn mặt mũi nhìn ba người các nàng. Một đại nam nhân như hắn lại phải để cho nữ tử che chở bảo vệ thì còn gì là nam nhân nữa?

Vân Liệt Diễm cùng Kim Trầm Khê đều đã nhất trí thì Đóa Đóa cùng Vàng đương nhiên phải nghe lời, bởi vì hai đứa nhỏ các nàng cũng mệt mỏi từ lâu.

Bây giờ Vân Liệt Diễm đã có bốn viên ngọc căn nguyên trong tay, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tu luyện tốt như vậy. Dưới sự trợ giúp của ngọc căn nguyên, sức lực của bọn họ sẽ nhanh chóng khôi phục.

Hừng đông, ánh mặt trời chiếu rọi trên mặt hồ, khung cảnh có vẻ an tĩnh.

“Mẹ, con sắp chết đói rồi!” Đóa Đóa vươn vai rủ bỏ cảm giác vô lực trước đó, chuyện bây giờ nàng muốn làm nhất chính là ăn một bữa thật no.

“Được rồi, lên khỏi đây chúng ta sẽ đánh chén một bữa thật no nê” Bây giờ bọn họ đã khôi phục thể lực, muốn trèo lên vách núi cũng đơn giản hơn nhiều.

“A! Tốt quá rồi!” Đóa Đóa nhảy cẩn lên hoan hô, thúc giục mọi người nhanh lên một chút.

Vân Liệt Diễm không biết hiện tại bọn họ đang ở hướng nào, chỉ hi vọng không phải một phát liền đến ngay Thủy thành. Hàn Chỉ đang gây chiến ở gia tộc Hỏa thị, thất đại gia tộc đảm bảo rất bàng hoàng lo lắng, đặc biệt là Thủy thị, bọn họ khẳng định sẽ là người đầu tiên hỗ trợ Hỏa thị.

Bây giờ nàng đến Thủy thành, nếu không cẩn thận bị nhận ra thì sẽ không rời khỏi đó dễ dàng. Năm đó, chuyện Thủy Linh Lung cầm Thủy Nguyên bỏ trốn đã khiến Thủy thị cùng Hàn thị thề không đợi trời chung. Nàng là thê tử của Hàn Chỉ, thù hận này đương nhiên cũng có một phần của nàng. Tuy nhiên, nhiều lắm cũng chỉ là một chút phiền phức mà thôi, ngay cả cơ quan tuyệt mật của Kim thị mà nàng cũng vượt qua được, nàng không tin mình sẽ chết trong tay gia tộc Thủy thị.

Sự thật chứng minh vận khí của Vân Liệt Diễm không tốt chút nào. Khi cả bọn trèo lên khỏi vách núi và nhìn thấy tầng kết giới ngăn cách hai nơi thì nàng liền đen mặt, quả nhiên là đến Thủy thành.

“Hai đứa nhớ không được nói lung tung, bây giờ chúng ta đang ở trong địa phận Thủy thị, đừng nên gây phiền phức gì cả” Quan trọng nhất là, ngàn vạn lần đừng để cho người khác biết thân phận của mình, nếu không phỏng chừng cả Thủy thành đều sẽ đuổi giết bọn họ.

“Mẹ an tâm đi, con đã biết rồi! Chỉ cần qua khỏi nơi này thì chúng ta sẽ gặp được cha” Đóa Đóa mừng rỡ, hận không thể lập tức bổ nhào vào trong lòng Hàn Chỉ.

Vàng chỉ hơi nhếch khóe môi, thật sự đã lâu rồi không gặp lại mọi người.

“Được rồi, đi thôi!” Vân Liệt Diễm lắc lắc đầu, hết ý để nói.

Không giống với Kim thành xanh vàng rực rỡ, nơi đây lại là một tòa thành trì mềm mại như nước. Đặt chân vào đây phảng phất như bước vào vùng Giang Nam đầy sông nước, nơi nơi đều lộ ra sự dịu dàng. Cuối cùng thì Vân Liệt Diễm cũng biết một nơi như thế nào mới có thể sinh ra nữ tử dịu dàng xnh đẹp như Thủy Linh Lung.

“Con chưa từng nhìn thấy nơi nào xinh đẹp như vậy đó! Chúng ta có thể đi bằng thuyền không?” Đóa Đóa kinh ngạc nhìn khung cảnh sông nước, cầu nhỏ cùng rất nhiều thuyền bè xung quanh.

Đóa Đóa sinh ra ở Yến thành, mà Yến thành lại nằm ở phương Bắc, ngay cả cổng vương phủ Vân Liệt Diễm cũng không cho phép nàng ra khỏi. Cho nên, nhiều lắm thì nàng cũng chỉ biết Yến thành như thế nào, rồi sau đó là Mạt Nhật Sâm Lâm. Tới đại lục Thần Chi thì còn thảm hại hơn nhiều, chưa kịp thưởng thức cảnh vật đã bị đưa đến Hỏa thành, rồi thì đến Ám Chi Sâm Lâm. Cho nên, những cảnh tượng như thế này đều hoàn toàn mới lạ đối với nàng.

“Con là đứa chuyên môn gây rắc rối nhất đấy! Sau khi gặp lại cha con rồi, nhất định phải thành thành thật thật quay về Ám Chi Sâm Lâm cho mẹ” Vân Liệt Diễm đã quyết định sẽ ném Đóa Đóa cho Ngục Tu, nếu không nàng lại lo lắng không biết con bé sẽ tiếp tục luân hồi trong tình trạng gì nữa.

“Con không muốn! Mẹ, con nhất định sẽ mét cha rằng mẹ mang con đi bán. Hừ!” Đóa Đóa le lưỡi làm mặt quỷ với Vân Liệt Diễm, sau đó vui vẻ nhảy cẩn lên chạy về phía chiếc thuyền nhỏ. Ở Thủy thành, đường xá còn ít hơn cả thuyền bè.

“Ha ha… Vui thật đó!” Đóa Đóa dựa vào thành thuyền nhỏ, đưa tay vẩy nước, sau đó hất lên người Vân Liệt Diễm.

Vân Liệt Diễm lười phải phản ứng lại, ra lệnh cho người trèo thuyền trèo về phía tửu lâu đằng xa.

Thủy thành cũng gần giống với vùng sông nước Giang Nam mà Vân Liệt Diễm từng đến, chẳng hạn mùi lúa và cá, chúng khiến cho người ta có một loại cảm giác thật dịu dàng. Nếu như bỏ qua chuyện ngẫu nhiên sẽ có những tia sáng bảy màu khẽ ẩn khẽ hiện cùng một đội áo xanh tuần tra thì nơi này nhất định sẽ là một tòa thành thời thượng.

“Ha ha… Vàng tỷ tỷ, chúng ta cùng đi chơi đi!” Đóa Đóa cầm mái chèo còn thừa, sau đó đưa cho Vàng một cái và nói: “Chúng ta cùng chèo thuyền được không? Hì hì… Chúng ta nhất định sẽ vượt qua chiếc thuyền bên cạnh” Đóa Đóa chưa từng hưng phấn như thế bao giờ.

Bên này hai người chơi đùa đến quên cả trời đất, lại không chú ý tới một mái chèo bị Đóa Đóa không cẩn thận ném về phía một con thuyền nhỏ cách đó không xa.

Bùm một tiếng, mái chèo bị đánh nát, từng mảnh vỡ rơi vào trong hồ, bọt nước gợn sóng cả một vùng.

“Người nào lớn mật dám ám toán công tử nhà ta?” Một thị vệ chui ra từ trong khoang thuyền, đùng đùng nổi giận hô lớn.

Con thuyền kia có lớn hơn thuyền mà đám người Vân Liệt Diễm đang ngồi một chút, cho nên khoang thuyền có mái che kín đáo, không nhìn rõ vị công tử trong miệng thị vệ kia là người nào. Vân Liệt Diễm cùng Kim Trầm Khê chỉ có thể nhìn thấy một nam tử áo đỏ mơ hồ khi thị vệ vén màn che lên.

Vân Liệt Diễm đoán chừng thực lực hắn chỉ ở có Thần cấp thất giai, hoàn toàn không phải là đối thủ của Đóa Đóa và Vàng. Nàng cũng không muốn xen vào, chỉ híp mắt xem chuyện vui.

“Ngươi đánh hư mái chèo của ta, ngươi phải bồi thường!” Đóa Đóa đứng lên, hoàn toàn không còn vui vẻ như trước. Đây là người nào? Rõ ràng là hắn ta đánh hỏng mái chèo của nàng, vậy mà còn không biết xấu hổ nói nàng ám toán công tử của hắn. Không biết xấu hổ!

“Tiểu nha đầu nhà ngươi thật biết già mồm! Ngươi ném mái chèo đến đây, thiếu chút nữa đã trúng thuyền của bọn ta, vậy mà còn dám bảo ta bồi thường sao?” Thị vệ mở to hai mắt nhìn. Vóng dáng nha đầu này không cao, nhưng lá gan lại không hề nhỏ chút nào, cũng dám gọi ngươi xưng ta với hắn. Thật sự nàng không biết đây là thuyền của ai hay sao? Huống chi, lần này công tử đến gia tộc Thủy thị là có chuyện quan trọng, không ngờ lại gặp phải một nha đầu không hiểu lý lẽ.

“Ta mặc kệ! Ngươi nhất định phải bồi thường mái chèo cho ta!” Một tay Đóa Đóa chống hông, bàn tay còn lại chỉ về phía người thị vệ, hung hăn nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.