Nhiệm Vụ Nuôi Dưỡng Đặc Biệt

Chương 44: Nổi lên mặt nước



Tần Manh chưa từng gặp qua Trần Nhất Thần, thấy đối phương nhìn về phía bên này cũng không để ý nhiều. Thấy Oanh Khê còn chưa trở lại, trong lòng có chút lo lắng, chuẩn bị đi theo xem thế nào, cô kéo tay Trần An Bác, nói vội vài câu rồi đuổi theo hướng Oanh Khê vừa mới đi.

Trần Nhất Thần vẫn nhìn Trần An Bác, hai người cũng không nói lời nào, nhìn nhau một lát. Trần Nhất Thần quay đầu lại trước, xoay người nhìn về phía trong phòng bệnh. Trần Đạp Tuyết đang nằm trong chăn ngủ say, chăn hơi nhô lên, theo hình dạng này, cơ thể bên trong hẳn là đang co lại thành một khúc. Anh không thể để lộ ra động tác quá rõ ràng, chỉ có thể làm bộ như vô ý nhìn thoáng vào bên trong, cho nên cũng không thể nhìn thấy gương mặt của Trần Đạp Tuyết.

Trần An Bác là học viên do một tay Trần Nhất Thần dạy dỗ. Mặc dù tình cảm của hai người không sâu bằng ân cứu mạng của Diệp Thanh Dương, nhưng cũng không hề nhạt nhẽo. Người đã được tuyên bố tử vong tám năm trước giờ đây đang đứng sờ sờ trước mặt anh, cho dù cách đây không lâu đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng giây phút này quả thật khó có thể tiếp nhận.

Anh nhìn chăm chú từng động tác của Trần Nhất Thần, lúc anh ta xoay người về phía Trần Đạp Tuyết, huyệt thái dương của Trần An Bác giật thình thịch. Ánh mắt kia bao hàm quá nhiều tình cảm, áy náy, tự trách, còn có đau lòng. Ngoài trừ Trần Đạp Tuyết ra, hình như chưa có người nào có thể khiến anh ta phát ra ánh mắt dịu dàng như vậy thì phải?

“Anh… Anh theo cậu ấy tới đây là hay đi một mình?” Trần An Bác thấy Trần Nhất Thần đi về phía mình, lúc vừa lướt qua thì thấp giọng hỏi.

Trần Nhất Thần không nói gì, anh cũng biết mối quan hệ của Trần An Bác và Diệp Thanh Dương, vì vậy, đối với câu hỏi của Trần An Bác, anh không cảm thấy ngạc nhiên. Anh không thể trả lời, đây là thời điểm mấu chốt, nếu như bị Ba Tụng nhìn ra manh mối, những cố gắng của mình và Diệp Thanh Dương sẽ uỗng công phí sức. Bước chân anh dừng lại khoảng hai giây, sau đó giống như không nghe được câu hỏi của cậu ấy, đi thẳng về hướng thang máy.

Trần An Bác cũng không hỏi thêm gì nữa. Anh không phải là người ngu, lúc trước Trần An Uyên vì Tô Uyển mà gây ra chuyện lớn như vậy, nếu như không phải vì áp lực từ cha mẹ, anh ấy sẽ không cứu Chu Phương. Chu Phương không thể sinh con, đây là sự thật, nhưng trong khoảng thời gian đám cưới, anh cũng đã xác nhận sau này mình cũng không muốn có con Sau đó lại đột nhiên ôm Trần Đạp Tuyết trở về, nói là con của liệt sĩ. Khi đó Trần Nhất Thần còn chưa đi, nhưng Tô Uyển lại chưa bao giờ đến chỗ trú quân. Lại nghĩ đến ánh mắt vừa rồi của Trần Nhất Thần, anh kinh ngạc quay đầu lại nhìn, nhưng chỉ nhìn thấy được một góc áo của Trần Nhất Thần.

Thật ra thì Trần Nhất Thần cũng không rời khỏi bệnh viện, anh chỉ cần một chỗ yên tĩnh. Hai đứa con gái đã gặp mặt nhau, giữa tụi nó còn có mâu thuẫn. Anh cũng không quá lo lắng, dù sao bọn nhỏ cũng không biết thân thế của mình, sau này nếu tới lúc giải thích, nói rõ nguyên do, huyết mạch thân tình không thể cắt đứt, thế nào hai đứa nhỏ cũng không sao. Vấn đề lớn nhất là Diệp Thanh Dương, vì sao Trần Đạp Tuyết bệnh nặng mà chỉ muốn gặp Diệp Thanh Dương, vì sao con bé lại muốn đối nghịch với Diệp Oanh Khê?

Nếu là trước kia, có lẽ Trần Nhất Thần sẽ không suy ngẫm theo chiều hướng này, nhưng hiện nay đã có một đứa con gái cặp kè với Diệp Thanh Dương, anh vẫn còn có chút lo lắng, có phải bởi vì Trần Đạp Tuyết thích Diệp Thanh Dương nên sinh hận đối với Diệp Oanh Khê hay không? Đối với chuyện tình cảm, dù là một người lão luyện như anh, anh cũng không dám bảo đảm, hai con bé sẽ cười một tiếng là xóa hết ân oán.

Nếu như cả hai người đều không chịu nhượng bộ, như vậy anh đứng giữa xử trí làm sao? Khuyên Trần Đạp Tuyết buông tha? Nhưng cơ thể con bé không khỏe, sinh mạng ngắn ngủi, anh hy vọng có thể thỏa mãn bất cứ nguyện vọng nào của nó. Khuyên Diệp Oanh Khê? Nhưng trong vòng 15 năm qua, anh rất ít khi quan tâm đến nó, so với Trần Đạp Tuyết, anh thật sự thương ít lại càng ít hơn. Đối với chuyện hạnh phúc chung thân này, nếu anh vẫn còn thiên vị, anh thật sự không xứng làm cha của con bé.

Tất cả vướng mắc hỗn loạn khiến Trần Nhất Thần đau đầu không thôi. Anh ra sức vỗ vỗ đầu mình, mệt mỏi thở dài, cuối cùng vẫn là quyết định quan sát tụi nó mà thôi. Đương nhiên anh hy vọng cả hai đứa đều tốt, trong phạm vi có thể, điều anh có thể làm, anh nhất định sẽ làm được. Nhưng trong vấn đến tình yêu, làm gì có chỗ cho một người ngoài như anh nhúng tay vào? Cho dù anh là cha của tụi nó đi chăng nữa!

Oanh Khê và Diệp Thanh Dương âu yếm trên sân thượng một hồi rồi mới lần lượt một trước một sau xuống lầu, đến nửa đường thì gặp Tần Manh. Oanh Khê xoay người liếc mắt nhìn người phía sau, gật đầu một cái, chủ động tiến lên kéo Tần Manh đi. Diệp Thanh Dương đứng trên bậc thang, không tự chủ được giơ tay lên sờ lên môi của mình, hơi thở của cô vẫn còn đọng lại đâu đây. Anh mỉm cười đi xuống lầu.

Bên dưới tòa cao ốc phòng bệnh là vườn hoa hình tròn, chính giữa là sân cỏ, xung quanh bên ngoài là một bồn hoa làm bằng gạch sứ trắng. Trần Đạp Tuyết vừa ra khỏi tòa cao ốc thì nhìn thấy Trần Nhất Thần, trong lòng không khỏi có chút oán giận. Vì không để cho Oanh Khê nhìn thấy, anh vẫn luôn đè éo chuyện của Trần Đạp Tuyết, nhưng vẫn phải tới vì lời khuyên của anh ấy, vừa đúng lúc lại bị Oanh Khê bắt gặp. Nhưng nhớ tới bộ dạng của cô bé khi dựa vào ngực mình, nói những lời này “Nghĩ đến chuyện cha sẽ trở về thì vui quá đi.”, anh lại không thốt ra được lời trách cứ nào, lạnh nhạt nói với anh: “Đi thôi.”

“Ừ.” Trần Nhất Thần gật đầu, đứng dậy. Hai người sóng vai đi vài bước, anh so sợ bất an hỏi, “Oanh Khê còn tức giận hay không?”

“Không có…” Diệp Thanh Dương vừa cười vừa nói, “Con bé không phải là người thích nổi giận, giải thích rõ ràng thì sẽ bỏ qua, rất hiểu chuyện.”

Trần Nhất Thần không biết phải nên nói tiếp như thế nào, chỉ xoa tay, nói liên tục mấy tiếng: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Con bé này thật đúng là ngoan.”

Diệp Thanh Dương quay đầu sang nhìn anh, thấy anh ấy chậm chạp đi dưới ánh trắng, ánh mắt sáng ngời, đột nhiên anh thốt không ra được lời nào. Chẳng lẽ người cha nào khi nhắc tới con cái của mình đều lộ ra dáng vẻ vừa kiêu ngạo vừa có chút tự chế giễu sao? Hay là, đây chỉ là phản ứng đặc biệt của Trần Nhất Thần? Nhìn một hồi, anh lại rất muốn nói với anh ấy một tiếng ‘Cám ơn’ thay cho Oanh Khê. Anh hiểu được, nếu có thể nghe được lời tán thưởng của cha mình, cô bé nhất định sẽ vui mừng reo hò lên.

“Chuyện gì?” Trần Nhất Thần cười ha hả, vừa quay đầu lại thì đối diện với ánh mắt ủa Diệp Thanh Dương.

“Khụ khụ…” Diệp Thanh Dương ho hai tiếng, “Không có gì, chỉ là nhìn anh thật cao hứng.”

Trần Nhất Thần có chút lúng lúng gật gật đầu, sau đó bỏ rơi Diệp Thanh Dương lại một khoảng cách, một mình tiến về phía trước, sống lưng có hơi cong lại, miệng toét ra cười. Diệp Thanh Dương đi ở phía sau, nhìn vai anh run lên, biết anh ấy đang cười, trong chốc lát cũng cười theo. Bởi vì trong giây phút này, rốt cuộc anh ấy đã nghĩ tới Oanh Khê.

Hai người giống như kẻ đần độn vừa mới từ bệnh viện trốn ra, một trước một sau mỉm cười. Có người qua đường cảm thấy kỳ lạ nhìn hai người, ngoại trừ kinh ngạc ra, trong mắt còn có chút quái dị, sau đó liếc nhìn bệnh viện phía sau hai người, bước chân vội vả tăng tốc bỏ đi.

Oanh Khê không đi tiếp vào phòng bệnh, gặp được Diệp Thanh Dương, mặc dù ba người không nói chuyện, nhưng rất ăn ý đưa nhau về nhà ngủ. Diệp Thanh Dương mang Oanh Khê trở về nhà, trước khi đi, kéo Oanh Khê lại ấp úng, ư a một hồi lâu cũng không nói ra được trọng điểm. Bởi vì gặp được Diệp Thanh Dương, tâm tình Oanh Khê rất tốt, lại không muốn đứng hứng gió với anh ở ngoài cửa, thấy anh nói không ra tiếng, vỗ vỗ tay anh rồi đi vào nhà.

Tần Manh thấy Trần An Bác ngồi trong xe liên tục cau mày than thở thì hỏi anh thế nào. Trần An Bác kìm nén không được, nghĩ Tần Manh cũng không phải là người ngoài, cho nên nói ra hoài nghi của mình: “Ánh mắt Trần Nhất Thần nhìn Đạp Tuyết không đúng lắm, nhưng anh ta lại là cha của tiểu Oanh Khê, không có chút quan hệ nào với Đạp Tuyết. Huống chi, Đạp Tuyết ăn hiếp Tiểu Oanh Khê như vậy, anh ta biết được sẽ không thích Đạp Tuyết mới đúng, vậy tại sao lại nhìn con bé kiểu như vậy?”

“Nhìn con bé thế nào?” Vốn là Tần Manh muốn hỏi anh nhìn thấy Trần Nhất Thần ở đâu, nhưng nhớ lại khi đó trước phòng bệnh còn có một người đàn ông, nên cô đã hiểu.

“Chính là…giống hệt như lúc Trần An Uyên nhìn Đạp Tuyết.” Trần An Bác suy nghĩ một lát rồi kể chuyện Tô Uyển cho Tần Manh nghe, “Tô Uyển là mẹ của Tiểu Oanh Khê. Trần An Uyên đã từng rất thích cô ta, sau đó bị gia đình phản đối, Tô Uyển lại ở chung với Trần Nhất Thần, cho nên anh ấy mới cưới chị dâu anh. Không bao lâu sau, anh ấy ôm Đạp Tuyết trở về, em nói thử xem chuyện này có phải có bí mật không thể cho người khác biết không?”

“Bí mật gì?” Tần Manh nhíu mày, giống như đang cân nhắc điều gì.

“Tiểu Oanh Khê không phải là con của Trần Nhất Thần?”

“Chuyện này chắc chắn không phải!” Tần Manh khoát tay liên tục, “Diệp Thanh Dương tuyệt đối không thể nào đần độn u mê nhìn lầm một cô bé là con của Trần Nhất Thần. Thật ra thì… lúc trước em đã nói với anh rồi… Oanh Khê và Đạp Tuyết rất giống nhau… Đạp Tuyết cũng không phải do anh của anh và chị dâu sinh ra. Anh của anh lại yêu thích Tô Uyển, Trần Nhất Thần lại giả chết, anh của anh mang em bé trở về cũng là chuyện bình thường mà phải không? Anh xem anh của anh cưng chiều Đạp Tuyết ra sao… Anh cũng không nên trách em lắm mồm lắm miệng, vô duyên vô cớ lại thương con gái nuôi như vậy, ngoại trừ Diệp Thanh Dương ra, em chỉ thấy duy nhất một mình anh của anh. Nhưng vấn đề là cho tới bây giờ, Diệp Thanh Dương người ta không nhận Oanh Khê là con gái của mình, là yêu thương theo kiểu vợ chồng, không phải yêu thương theo kiểu con gái.”

Trần An Bác suy nghĩ cẩn thận lời nói của Tần Manh, lại hồi tưởng ánh mắt của Trần Nhất Thần ngoài phòng bệnh, lại cảm thấy như vậy cũng không đúng. Nhưng hai người cảm thấy có lý đi chăng nữa cũng chỉ là suy đoán bậy bạ, chuyện không có chứng cớ thì dĩ nhiên không dám nói ra.

Bên kia, sau khi Diệp Thanh Dương và Trần Nhất Thần về tới nhà, vừa ngồi xuống không được bao lâu thì nhận được điện thoại của Ba Tụng, nói tên chỗ, hai người vội vàng chạy tới. Vừa tới quán bar kia, hai người nhìn thấy đám người bên cạnh Ba Tụng thì đưa mắt nhìn nhau một cái, lặng lẽ ngồi vào ghế sa lon.

Ba Tụng thấy hai người tới, ra hiệu bảo mọi người yên lặng, giới thiệu chính thức hai người Diệp Thanh Dương, coi như thừa nhận hai người hợp tác với mình. Diệp Thanh Dương vẫn không lên tiếng, Ba Tụng liền cầm bình rượu lên, sau khi uống một hớp xong, hắn nó: “Hôm nay gọi mọi người tới, ngoại trừ muốn tuyên bố từ nay Diệp Thanh Dương và Trần Nhất Thần là người của mình ra, còn có một số chuyện muốn nói với mọi người.”

Trần Nhất Thần dựa người trên ghế sa lon, xoay điện thoại di động, cúi thấp đầu, bộ dạng thờ ơ. Diệp Thanh Dương chỉ nhìn Ba Tụng, chờ đoạn sau. Ba Tụng nhìn hai người một cái rồi mới nói: “Thị trường bên này vẫn chưa tới thời điểm khai phá, tôi cũng nuốt không nổi món đồ lớn như vậy, nếu bị nghẹn chết thì thật đáng tiếc. Cho nên, tôi muốn, trở về Vân Nam, đợi mấy năm, chờ nền móng ổn định, sẽ bàn lại chuyện phát triển thị trường.”

Diệp Thanh Dương nghe vậy ngẩn người ra, Trần Nhất Thần híp mắt lại, hơi nhếch môi, không nói câu nào…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.