Như Là Cố Nhân

Chương 1



Cái quái gì vậy! Đây là kiểu thời tiết quái quỷ gì?

Trời mưa cũng đành, nhưng vì sao giọt nước lại còn lớn hơn hạt đậu tương!

Có câu nói gì đấy nhỉ? Mưa tầm tã mưa như trút nước, đây tuyệt đối đúng với câu đó.

Chu Tước nghĩ đến chiếc váy dài biến thành màu xanh sẫm, vẻ mặt ai oán nhìn trời: “Ông trời là đồ chết tiệt ! Khiến cho lão nương lạc vào thâm sơn cùng cốc cũng không nói làm gì, vì sao mà còn giáng xuống một trận mưa to như vậy? Ngươi muốn chơi với lão nương a! Đến đây! Làm cho bão táp mãnh liệt thêm đi. Lão nương ta tuy chỉ là một tiểu nữ, nhưng ta không sợ ngươi nha! ..A…a.. Ông trời, ngươi nghe không? Ta không sợ ngươi !!!”

Trong núi sâu vang vọng tiếng kêu gào xa xôi “Ta không sợ ngươi …..!!!!”

Hừ! Biết sợ chưa? Lão nương nếu xuống âm ty, nhất định nghĩ cách thăng thiên, lên đến tận thiên đình, đem đám quỷ thần dám ức hiếp ta đánh một trận ! Thật sự là ‘ hổ xuống đồng bằng bị chó khinh’ mà

[1] hổ xuống đồng bằng bị chó khinh: ý chị là chị mất hết sức mạnh nên bị đám tôm tép khi dễ).

Ông trời trả lời nàng bằng một trận cuồng phong mạnh mẽ, mưa càng lúc càng mãnh liệt. Mưa gió bất chợt lớn hơn, giữa rừng rậm âm u, cây cối bị gió thổi hỗn loạn, ngay cả gốc rễ cũng bị đánh bật lên, rời khỏi mặt đất mà bay đi.

“Này, lão Thiên! Ta chẳng qua chỉ đùa một chút thôi, không cần tưởng thật nha.”

Chu Tước ôm một gốc cây đại thụ cao ngút trời, mưa gió giống như dao táp vào mặt nàng, mấy ngày nay mệt mỏi quá sức, vì muốn mau chóng thoát khỏi nơi quỷ quái này, lại ngày đêm không nghỉ, lúc này tinh thần và thể lực nàng đã đạt đến cực hạn, thân thể bám trên cây theo gió đung đưa sắp ngã, chỉ cần buông lỏng tay liền bị cuồng phong vũ bão thổi đi.

Phi! Phi! Phi! Uống một bụng toàn nước mưa.

Sắc trời lại nhanh chóng ảm đạm, nhìn cũng biết trời sắp tối, trước khi đêm xuống cần tìm một chỗ trốn mới phải.

Nhớ lại năm xưa, vẻ mặt mình tràn đầy uy phong, chúng quỷ phải cúi đầu, mọi người ai cũng phục tùng nghe lệnh. Hiện giờ nhìn lại bản thân, tựa như chó mất chủ, bị đám quỷ thời tiết bắt nạt, đâu còn thấy một chút uy nghiêm của Chu Tước La Sát ở Quỷ giới âm ty?

Gió thổi quá lớn, Chu Tước thử nằm trên mặt đất chậm chạp bò về phía trước, có lẽ sẽ tổn hại thứ danh dự nhân loại vốn chỉ dùng hai chân để đi, nhưng sinh tồn là trên hết, ai cũng đều phải cúi đầu.

Váy dài phồng lên theo từng đợt gió thổi, Chu Tước lộn nhào theo sức gió, cuối cùng thật sự không còn chút sức lực, ngã xuống mặt đất. Nước mưa cùng bùn đất xối xả quất vào người nàng.

Đến khi nàng tỉnh lại, cả người đã lạnh như băng, run run mở mắt, trước mặt là một mảng tối tăm không nhìn thấy phía trước, không hề có ngườii ở, không có một tia hy vọng.

Trời ạ! Chẳng lẽ ta lại chết ở chỗ này? Trong lòng mang suy nghĩ như vậy, vẫn đấu tranh tiếp tục đi tới.

Cũng may gió thổi nhẹ lại, mưa cũng không còn lớn như trước.

Có câu: “Sơn cùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” ( Sơn cùng thủy tận ngờ hết lối, liễu rũ hoa cười lại gặp thôn, theo mình nghĩa là đến lúc tuyệt vọng cùng cực thì thấy lối thoát), Chu Tước đang tự nghĩ trong lòng chắc là sẽ chết, phía trước bỗng xuất hiện ánh sáng.

Là lửa! Chu Tước trong lòng vui vẻ, có lửa là có người , có người thì có thể thoát khỏi rừng sâu rồi.

Khí lực vốn đã mất đi, thoáng chốc lại trào lên, theo dòng máu lưu chuyển khắp cơ thể.

Thật tốt quá! Chu Tước không chút suy nghĩ hướng về nơi phát ra ánh lửa hưng phấn mà phóng tới.

Chẳng lẽ nàng không sợ có quỷ?

Chuyện cười, nàng tốt xấu cũng là nữ La sát danh tiếng lẫy lừng của Quỷ giới âm ty, một đám tiểu yêu quái căn bản cũng không đáng nàng để mắt đến.

Ánh sáng ẩn trong một sơn động giữa rừng rậm, cách mặt đất hơn sáu thước. Thử nhảy vài cái, hình như phải nhảy cao hơn nữa?

Chẳng lẽ chỉ có thể “Trông mơ giải khát” ? [2]

[2] Điển tích: quân lính trên đường hành quân rất khát. Thấy vậy Tào Tháo liền bảo rằng, họ sắp sửa hành quân qua rừng mơ. Nghe vậy, ai nấy đều ứa nước miếng và cảm thấy đỡ khát hẳn)

Lão nương cũng không tin! Trong lòng Chu Tước nổi nóng, trèo lên một cây nhỏ gần rìa hang động nhất, bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía cửa động.

Thật tốt quá, thành công ngay trước mắt!

Cuối cùng bò lên!

Không đợi nàng thưởng thức ánh sáng ấm áp trước mắt, bên tai chỉ nghe được một tiếng hét lớn: “Người nào!” Tiếp theo một trận hàn quang nhá lên, đích thị là một lưỡi dao sắc quét ngang trước mắt, thoắt cái nằm ngang cổ.

Không phải nha, tiêu biểu cho câu “Vừa ra hang hổ lại vào ổ sói”, trên đời này còn có ai xui xẻo hơn nàng không?

Nâng hai tay tỏ ý đầu hàng, Chu Tước vội la lên: “Hảo hán tha mạng, tiểu nữ chỉ là đi ngang qua mà thôi.”

Đáng thương là nàng đứng đối diện với thành hang động, ngay cả diện mạo người uy hiếp tính mạng cũng chưa nhìn thấy, mà lưỡi đao sắc bén chỉ cách cổ nàng 0.01cm, vì suy nghĩ đến cái mạng nhỏ, cổ cũng không dám di động đên nửa phần, chỉ có thể đảo mắt quan sát tình thể xung quanh.

Ta đảo, ta đảo, ta đảo đảo đảo, tròng mắt mệt mỏi quá, vẫn là không nhìn được cái gì hết.

Duy nhất nhìn thấy được là thanh đao đang đặt trước cổ lòe lòe tỏa sáng, hàn khí dày đặc tỏa ra xung quanh bảo đao, giống như đầm nước mùa thu sâu thăm thẳm, nhất định lưỡi đao sắc bén là làm từ đồng tâm thiết ngọc. Chu Tước từ trước đến nay đối với bảo vật một lòng thưởng thức, nhưng hôm nay nàng lại bị thứ luôn luôn tán thưởng đó uy hiếp tính mạng.

Không biết có phải do ở âm ty làm bậy nhiều quá, cho nên bây giờ mới ác giả, ác báo?

Thanh âm tàn bạo kia lại nói: “Đi ngang qua? Nơi đây thâm sơn cùng cốc nửa đêm khuya khoắt, ngươi một thân nữ tử, không phải yêu tinh cũng chính là mà quỷ.”

“Đại ca, ta thật sự chỉ là đi ngang qua, bên ngoài mưa quá, ta chỉ muốn sưởi ấm mà thôi.” Không biết tại sao hắn lập tức đoán được trước kia nàng là yêu quái. Hay là, người này là đạo sĩ lỗ mũi trâu.

Không xong rồi, âm phủ có câu nói như thế nào ấy chỉ, trêu thiên ghẹo địa cũng chớ chọc đạo sĩ. Chọc đạo sĩ, muốn “dạy dỗ” ngươi chịu cũng không nổi a. Xà mỹ nhân dù trong sạch như thế nào, không phải cuối cùng cũng bị chính đạo sĩ giết đó sao. [3]

[3] Trong truyền thuyết Thanh Xà, Bạch Xà.

“Răng rắc!”

“A!!!!!!………..” Tiếng hét chói tai của nữ nhân vang lên tận mây xanh, “Đau quá a! Tại sao ngươi lại bẻ gãy tay ta hả?”

“Công tử, nữ nhân này không có võ công, chắc không phải thích khách.”

Bị nam tử phía sau thả cánh tay bị bẻ ra, không kịp quan sát tình thế bốn phía, Chu Tước vội xoa xoa cánh tay chịu tội của mình, bộ mặt hung dữ la hét: ” Cái gì mà thích khách, ngươi mới là thích khách, cả nhà ngươi đều là thích khách.”

“Công tử, hành tung của người không thể tiết lộ, ta nghĩ trước tiên là giết yêu nữ này đi.”

Cái gì?!!!!

Một tia sét kinh thiên động địa đánh xuống!

Không nghĩ đến chỉ vì tìm lửa tránh mưa mà tánh mạng cũng không giữ đươc?

Trời ạ! Ta còn chưa muốn chết a!Không được, trước tiên phải nghĩ biện pháp để an toàn vượt qua ải này đã. Đời người chẳng phải lúc nào cũng có thể gặp nguy khốn không phải sao?

Tuy nhiên lúc nãy suýt mất mạng, làm sao còn nghĩ nhiều được, hàng ngàn ý niệm trong đầu chuyển một vòng, có điều trong nháy mắt khi viên đá lửa bắn lên, thân thể nàng đã đi trước lý trí lùi về phía vách tường, bởi vì do dùng lực quá mạnh, cánh tay bị thương đập vào đá gây một trận đau đớn trong lúc nhe răng nhếch miệng, nhưng cũng nhờ vậy mà nàng có thể quan sát xung quanh một lúc.

Sơn động chỉ là một vùng đất nhỏ chưa tới một trượng, ở giữa hang phía bên trái có một đống lửa đang cháy lốp bốp, phía trên đám lửa là một thanh gỗ đơn giản, một con thỏ hoang được xiên qua, lớp thịt nướng vàng rụm tỏa ra mùi hương ngất ngây.( chẹp chẹp, đoạn này hơi chém nhưng mà nước miếng cũng ứa ra )

Thơm quá a! Muốn ăn quá a!

Nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng đang kêu réo, Chu Tước kìm lòng không đặng nuốt nuốt nước miếng.

Không, không đúng. Trước mắt không phải thời điểm để ăn.

Bỗng nhiên, trước mắt Chu Tước sáng ngời.

Một nam tử bận bạch y đang ngồi ngay ngắn bên cạnh đống lửa, bởi vì bờ vai nghiêng về phía cửa động nên không thấy rõ hình dạng, hắn ăn mặc tuy đơn giản, nhưng khí chất lại thuần khiết hơn người đang đứng trước mặt nàng không ít, mà người kia đang dùng thanh hàn đao kê lên cổ nàng, y phục của hắn không như bạch y nam tử, căn cứ vào cách ăn mặc, nam tử ngồi kia hiển nhiên là chủ tử.

“Từ từ !” Rất đáng sợ, hành tung bại lộ sẽ giết người? Chẵng lẽ sau này ai gặp qua bọn họ đều chết hết hay sao?

“Cái gì?”

“Ta thật sự rất đói. Ta biết thỉnh cầu của ta có chút không hợp lẽ, xem như ta đã là miếng thịt nằm trên thớt đi, cũng nên để ta ăn no đã rồi hãy giết ta.”

Vừa dứt lời, bạch y nam tử đang ngồi ngay ngắn bên đống lửa “Phụt” cười, còn người đang cầm đao cũng không kềm chế được run run lưỡi đao.

“Ngươi cười cái gì?” Chu Tước ghét nhất chính là bị người khác dùng biểu hiện “Thỉnh cầu của ngươi thực buồn cười, nhưng ngươi vẫn sẽ trở thành vong hồn dưới đao của ta thôi.” tươi cười châm chọc nàng, “Chẳng lẽ ta yêu cầu trở thành ma no buồn cười lắm sao? Ngươi không biết sắc mặt của ma no so với ma đói khác nhau nhiều lắm sao. Ta không muốn trở lại âm ty bị thuộc hạ cười chết.”

“Trở lại âm ty? Cô nương nói thật buồn cười, chẳng lẽ cô từ âm phủ tới sao?” Bạch y công tử quay ngừoi lại, mang theo ánh lửa rực rỡ chiếu vào con ngươi của Chu Tước, quả nhiên là ung dung nhàn nhã, tuấn lãng mỹ lệ. Người ta nói dưới đèn ngắm mỹ nhân, phong vị đúng là đặc biệt. Hôm nay là dưới ánh lửa nhìn mỹ nam, càng thấy hắn thanh hoa tuyệt tục, tuy chỉ là một thân bạch y, nhưng một chút cũng không giảm khí chất tuấn nhã phong lưu.

Hắn bất quá chỉ mới nhược quán ( khoảng 20 tuổi), trên nét mặt ý cười ấm áp, nhưng lại không dâng lên đáy mắt.

Ánh mắt Chu Tước sáng lên, giống như phát hiện được mỹ thực : “Oa, Chào soái ca ! Đôi mắt thật đẹp nha, tựa như hắc diệu thạch, nói qua một chút, ta thích nhất là hắc diệu thạch.”( hắc diệu thạch: một loại đá).

Sáp đến gần: “Oa oa oa!Mũi cũng được lắm nha! Môi cũng gợi cảm, nhìn là muốn thơm một cái.”

Nàng cố gắng liều lĩnh giống như đang khiêu khích, bạch y nam tử vẫn như cũ, nụ cười ấm áp bên khóe môi, nhưng người cầm đao lại không kiềm chế được, một tiếng gầm lên: “Yêu nữ to gan, dám vô lễ với công tử nhà ta.”

Chu Tước ngạc nhiên nói: “Con mắt nào của ngươi thấy ta vô lễ với công tử nhà ngươi? Ta chỉ là đang khen hắn mà thôi.”

“Ngươi …. Ngươi nói muốn thơm công tử … Ngươi có nói vậy hay không? Ngươi còn dám phủ nhận hả?”

Chu Tước mắt trợn trắng: “Nhìn thấy vật yêu thích, người yêu thích ta biểu đạt một chút tâm ý cũng là sai hay sao?”

“Ngươi là một cô nương, cho dù thật lòng yêu mến, cũng phải dấu trong lòng, tại sao lại nói thẳng ra ngoài như vậy, ngươi nói ngươi không vô lễ thì là cái gì?”

“Cho dù ta thật sự vô lễ, thì cũng là đối với công tử nhà ngươi vô lễ, liên quan gì đến ngươi. Hơn nữa, ta nghĩ công tử nhà ngươi đã tu nhân tích đức mấy đời, rất nhiều người muốn cho ta thơm ta cũng không thèm để ý đâu.” ( chị lưu manh quá >_

Người cầm đao thấy nàng nói một hồi không hợp lễ giáo mà bản thân không thể cãi lại được, tức giận gào lên: “Ngươi là xú nữ nhân, sao xứng đôi với công tử nhà ta? Công tử nhà ta là ngườii như thế nào, há lại tha cho ngươi như vậy …”

“Xí ! Ngươi nói ai là xú nữ, ta hiện tại tuy tóc tai bù xù, xiêm y cũng bị cành cây làm rách, nhưng chỉ là hơi bê bối một chút, đem phi tần mỹ nữ gì gì đó so ra vẫn kém ta vài bậc.” ( chị đúng là thừa tự tin, thiếu tự trọng há há ^^)

Người kia còn muốn cãi lại, bạch y nam tử đã bình tĩnh phất tay ngăn cản:” Được rồi, A Lai, ngươi là một đại nam nhân vì sao hôm nay lại cùng một cô nương đấu khẩu.”

A Lai tự mình oán hận chưa hết giận, lui tới bên đống lửa: “Công tử, có muốn giết cô ta không?”

“Không cần đâu! Công tử.” Chu Tước đã bổ nhào về phía chân của công tử, nước mắt chảy ra ào ạt.: ” Tiểu nữ bình sinh chưa làm chuyện xấu, phẩm hạnh đoan trang, ta đây là người tốt, ngài không thể giết ta nha.”

Xem ra vị công tử này cũng biết lý lẽ, chỉ cần hắn mở miệng, kêu A Lai không xuống tay là được?

Vì bảo trụ tính mạng, trong phút chốc nước mắt cùng hành động kết hợp nhuần nhuyễn, biểu tình cùng âm điệu đều giống nhau hoàn hảo, vị thiếu niên công tử còn không ngoan ngoãn dễ trở như lòng bàn tay

“Ngươi không cần dát vàng lên mặt ta đâu, đối với ta vô dụng thôi.” Âm thanh của công tử như làn gió xuân ấm áp, ý tứ trong lời nói làm cho A Lai vui vẻ, làm cho Chu Tước đang gục trên mặt đất cầu xin tha thứ đăm chiêu ủ dột.

“Công tử anh minh thần võ, cơ trí hơn người …” Ai đó còn cố gắng giãy dụa một chút.

“Ngưng lại, không cần lôi lôi kéo kéo, một chút tác dụng đối với ta cũng không có.” Bạch y nam tử sắc mặt như trước, không lạnh không nóng, như hoa đào cuối xuân nở rộ, tuấn lãng tiêu sái không nói nên lời.

Nguời này thật sự là! Vẻ ngoài tốt như vậy, tại sao tâm hồn không tốt chút nào? Chẳng lẽ bên ngoài tô vàng dạm ngọc, bên trong thối nát? (=))))))), lung lạc không được bắt đầu chửi )

Chu Tước ngượng ngùng lui về sau, trên mặt cố gắng bày ra vẻ điềm đạm đáng yêu vô cùng, chỉ tiếc là nàng vốn tóc bù xù, váy cũng rách mướp, toàn thân tử trên xuống dưới thật sự không có một chút làm cho ngừoi khác có cảm giác thương tiếc, nếu xem nàng là một tên ăn xin cũng không khác biệt là mấy.

Ngón tay thon dài của công tử nâng cằm trầm ngâm một chút: “Thẩm gia của chúng ta ở thành Trường An hình như cũng không hề sát hại phụ nữ và trẻ em, cái này cũng là quy củ bất thành văn.”

Luật lệ tốt a ! Chu Tước lập tức từ trán nhăn mày nhó chuyển thành vẻ mặt vui vẻ, xe ra ta phúc dày mạng lớn, không phải có câu nói “Đại nạn không chết, tất có phúc suốt đời” sao? Vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ iêm vương giao phó, sao có thể dễ dàng chết như vây?

A Lai nắm chuôi đao, giương tay lên nắm rồi cúi xuống nói, “Vậy … đuổi nữ nhân này ra ngoài, bên ngoài mưa to gió lớn, nàng ta chỉ là một tiểu nữ, nhất định không chịu được, đến lúc đó nàng ta chết cũng không thể oán trách chúng ta, tướng quân cũng không thể xem là phá quy củ.”

Lời nói này có lý … Thật sự là làm cho ngừoi ta không còn gì để nói.

“Không cần ngoan độc như vậy nha~” Chu Tước run rẩy lấy tay chỉ vào chủ tớ hai người.” Các ngươi nếu chết đừng để rơi vào tay ta, hừ hừ, phải vào tay ta, nhất định cho các ngươi nếm khổ hình đao sơn chảo dầu, đem các ngừoi hầm đến khi các ngừoi kêu giống heo bị chọc tiết, khi đó các ngừoi mới biết sự lợi hại của bà cô ta đây.”

Dù sao trái phải cũng là tử lộ, trước khi chết cũng phải chửi rủa cho sướng mới được.

Công tử kia đối với ngôn từ giãy chết của nàng coi như tiếng nước ngoài không thèm để ý, thêm ít củi vào trong lửa, rồi mới chậm rãi nói: “Cô nương nếu không muốn bị đuổi ra ngoài, tốt nhất ngoan ngoãn ngậm miệng lại, đao của ta luôn ghét tiếng người kêu náo loạn, chọc giận nó, sẽ làm cô kêu như heo chọc tiết.”

Lời hắn nói tựa hồ có chút dịu xuống, Chu Tước nghe vậy lại ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

A Lai hiển nhiên đối với quyết định của chủ tử có chút bất mãn: “Tướng quân! Nha đầu chết tiệt kia là một con điên, cả ngày trong miệng đều là lời bậy bạ, chẳng lẽ ngài đồng ý cho kẻ như vậy ở chung một chỗ? Không chừng, nàng ta chính là mật thám của Tiêu gia.”

“Tiêu gia? Tiêu gia là nhà ai? Ta không biết Tiêu gia là cái gì.” Chu Tước suy nghĩ phá vỡ kết luận này , mặc kệ, dẹp A Lai qua một bên: ” Công tử nói như vậy, có phải ta không ầm ĩ thì có thể ở lại trong này?” Chẳng lẽ cái thạch động này là do hắn đục, vừa nhìn qua là đã biết đây là hang động tự nhiên, dựa vào cái gì mà một hang động không chủ lại muốn nàng đi cầu xin hắn cho trú ngụ?

Bạch y công tử bày ra bộ dạng xin cứ tùy ý, Chu Tước lập tức vui vẻ đắc ý, miệng nở nụ cười: “Công tử, ngươi thật sự rất tốt, ta thấy ngươi nướng thỏ rất khá, có thể…”

Đến lúc nói đến câu “có thể “, tay đã không tự chủ muốn với lấy đồ ăn, không có cách nào nha, nàng thật sự rất đói bụng, nhìn chung là không giữ được hình tượng.( chị có hình tượng đâu mà giữ, haizz).

“Ba” một tiếng, một nhánh cây nho nhỏ hướng tới mu bàn tay mà đập xuống, Chu Tước chỉ kịp “Ôi” một tiếng, một đường lằn đỏ tươi lập tức hiện rõ trên mu bàn tay trắng nõn, “Tại sao ngưoi đánh ta?” ( Cướp đồ ăn của ngừoi ta mà còn hỏi, ngây thơ ghê =)))))

“Ngươi muốn ăn?”

Chu Tước cố gắng nhỏ hai giọt nước mắt, điềm đạm đáng yêu : “Uhm”

“Trả lời mấy vấn đề trước đã”

“Ngươi hỏi đi”. Ánh mắt vẫn chăm chú nhìn miếng thịt trên ngọn lửa.

“Tại sao cô nương tới đây?”

“Vấn đề này không trả lời được, ta mà nói ngươi lại cho ta là kẻ điên.”

Bạch y công tử cười cười: “Vậy được rồi, vấn đề này có thể bỏ qua. Cô nương có thể nói cho tại hạ biết, đối với vùng núi này có quen thuộc không?”

“Không quen tất không biết, ta cũng là lần đầu tiên đến đây.” Tuy rằng không biết dụng ý của hắn là gì, nhưng là một đứa nhỏ thành thực nàng cũng không muốn dấu hắn.

Chu Tước thấy bạch y công tử im lặng thật lâu, thèm ăn muốn chết:”Không phải muốn hỏi nữa sao? Ta ăn được chưa?”

“Không thể ” Công tử kia trả lời ngắn gọn

“Vì sao?” Chu Tước nghi hoặc.

Bạch y công tử trả lời tự nhiên: “Tay ngươi, bẩn.”

“Ngươi!” Còn tưởng hắn là người tốt, tuy nhiên, con thỏ này vốn của hắn, đành phải rũ mi cúi đầu đau khổ cầu xin, “Vậy nếu ta rửa sạch tay thì sao?”

“Rửa qua cũng bẩn”.

“Ngươi tư duy bị sao vậy?Nhọc thân ta nghĩ ngươi là người tốt, không ngờ ngươi cũng có tâm địa độc ác như vậy.”

Bạch y công tử cười ôn nhu: “Rất nhiều người đều nói như vậy với ta.”

Tựa người khác nói hắn như vậy chỉ là chuyện râu ria không đáng quan tâm.

” Công tử ~” âm cuối cao vút đột ngột, Chu Tước bắt đầu làm nũng, tuy nhiên làm nũng cũng là một nghệ thuật nha, nàng còn chưa trải qua hệ thống huấn luyện, thật sự là bất đắc dĩ phải làm, “Người ta thật sự rất dễ đói bụng nha, người chỉ cần thương ta một chút nha!”

Vừa mới dứt lời, Chu Tước trước tiên bị chính mình dọa cho một thân nổi da gà, thật sự là —– rất ghê tởm !

Truyền thuyết âm phủ nói nam tử ở nhân gian thích nữ tử nói như vậy, nữ nhân chỉ cần làm nũng, nam nhân liền thuận theo.

Nhưng mà truyền thuyết chung quy chỉ là truyền thuyết, kết quả thực tế là —–

Công tử “Rầm” một tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ, tốc độ nhanh như tia chớp, con ngươi trong nháy mắt như một đầm nước sâu lạnh lẽo, mũi kiếm chỉ thẳng vào vị trí trái tim của Chu Tước.

“Nếu không muốn ở lại đây, thì đi ngay; còn ngược lại, thì ngậm chặt miệng lại.”

Chu Tước đầu tiên nghĩ chính là má ơi, trong vòng một ngày là đã hai lần bị lưỡi dao sắt bén uy hiếp, vận khí của ta không phải phi thường thối đâu a! Sau đó lại nghĩ thanh kiếm này cũng đẹp, cả thân kiếm toát ra ánh sáng xanh, giống như là muốn uống máu người, thật muốn sờ sờ hai thanh bảo đao, bảo kiếm a! Nếu vừa rồi nghĩ A Lai có được thanh đao cực phẩm thì thanh kiếm của vị công tử kia đích xác là cực phẩm trong cực phẩm. Cuối cùng mới nghĩ tới, tiêu rồi không đươc ăn.

“Công tử tha mạng, ta cũng không dám nữa.” Chu Tước thực không có cốt cách lùi sâu vào góc, hai mắt còn đáng thương nhìn về phía con thỏ nướng.

Bụng thực đói, vẫn là ngủ đi, ngủ mới bảo tồn thể lực. Chờ thời tiết tốt, bên ngoài chẳng lẽ không có đồ ăn?

Nơi này tuy có chút bụi bặm nhưng so với ngoài kia phong gào vũ quét vẫn còn tốt lắm. Chu Tước vỗ vỗ chung quang, ở trong góc nằm xuống.

“Công tử, thịt thỏ chín rồi. ” Từ khi công tử nói lưu lại nữ nhân điên kia, A Lai liền bày ra vẻ mặt mất hứng, nghĩ đến công tử nhà mình đột nhiên tình tình trở nên giống Bồ tát, không nghĩ đến sợ bóng sợ gió một hồi, thấy nàng ta đói quá mà chỉ dám xoa bụng, tâm tình trở nên cực tốt.

Chu Tước oán hận nhìn hai chủ tớ.

Không phải nói tay ta bẩn sao? Chẳng lẽ tay thủ hạ của hắn không bẩn? Cũng chỉ biết nói người khác, không nhìn lại chính mình. Rốt cuộc cái miệng hắn quý giá như thế nào, ăn không được đồ ta động qua sao. Hừ ! Hiện tại tay của tên A Lai kia đưa cho hắn còn không phải hân hoan lắm sao?

Thật quá đáng, ta không biết đụng phải cái thứ gì?

Không nghĩ, nghĩ tiếp bọn họ không điên còn ta thực sự phát điên,

Chu Tước oán hận xoay người sang chỗ khác.

Đại khái là quá mệt mỏi, hơn nữa trong bụng đói khát, rất nhanh liền bái kiến Chu công.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.