Như Là Cố Nhân

Chương 3



Bạch y công tử thật sự không thể nói lý lẽ mà, rõ ràng là nàng cứu hắn, thế nhưng hắn lại không tin. Cho dù không tin, trong lòng có nghĩ cũng chưa tính, lại còn nói ra trước mặt ân nhân cứu mạng, thật là làm cho người ta xấu hổ mà, thật mất mặt a!

Một đám hoa hồng bị nàng quăng xuống đất từng đóa từng đóa một, đến khi trên mặt đất rơi đầy một mảng, Chu Tước buồn bực, trong tay cầm một đóa hoa vò nát tan tành.

Đợi cho trong người khỏe hơn, bạch y công tử mới chậm rãi nói: “Ngươi thấy ta quần áo sạch sẽ, thắt lưng lại mang một miếng bào ngọc, biết ta không phải kẻ đầu đường xó chợ. Mà ngươi, quần áo tơi tả chỉ có thể là dân đen.”

NND, Bồ Tát còn có thể nổi nóng, dám mắng ta là dân đen!

Chu Tước cố nén giận : “Cho nên?”

NND, nếu Diêm vương quy định không thể giết người, thật muốn đập chết hắn ngay tại đây.

“Luật pháp Vân Hoang quốc có nói, dân đen thân phận thấp hèn, nhìn thấy quý tộc, không thể thấy chết mà không cứu, nếu thấy chết mà không cứu là phạm phải tử tội. Ngươi sợ phạm tử tội, cho nên không thể không cứu.”

“Còn có luật pháp như vậy hả?” thật sự là muốn người khác hận nghiến răng nghiến lợi mà, quốc luật gì mà biến thái quá đi, rốt cuộc là kẻ nào định ra, đúng là thiên tài biến thái bẩm sinh, thật đáng chết! Đáng chết !

Công tử nhíu nhíu mày, hiển nhiên là không tin : “Cô nương không biết?”

Chu Tước vội vàng gật đầu : “Ta thật sự không biết. Công tử, ngươi phải tin ta, ta thiệt tình muốn cứu các ngưoi, ngươi nhất định phải báo đáp ta.”

Công tử bật cười : “Dân đen cứu quý tộc, chính là việc thường tình, cô nương sao có thể cò kè mặc cả với ta?”

“Ta chỉ biết” Chu Tước bỗng nhiên đứng lên, hung hăng đá một phát vào thân cây bên cạnh “Ta chỉ biết giống người các ngươi đều là lũ vong ơn phụ nghĩa, ngươi đúng là một kẻ vong ơn phụ nghĩa, đích thực không sai.”

Nghĩ lại liền thấy không cam lòng, vốn có thể dùng chiêu ân nhân cứu mạn để uy hiếp hắn mang nàng theo, lại bị cái quốc luật điên khùng kia ngăn cản.

Chu Tước hừ lạnh một tiếng, lại hung hăng đá tiếp thân cây bên cạnh, đồng thời liếc bạch y công tử một cái: đồ vong ơn phụ nghĩa!

Công tử cũng không để ý nàng, tùy nàng bạo phát, hắn cố gắng đứng lên. Nhìn thấy bộ dạng hữu khí vô lực của hắn, Chu Tước nhíu màu, âm thầm tính kế, giả bộ đỡ hắn : “Công tử, ngươi phải cẩn thận a!” Cánh tay đang nắm cổ tay hắn khẽ ấn, liền biết được thân thể công tử vẫn còn suy yếu, chưa khôi phục lại hoàn toàn. Lại liếc mắt nhìn thấy A Lai vừa mới tỉnh dậy, sắc mặt tuy so với lúc nãy tốt lên không ít, nhưng vẫn trắng bệch như tờ giấy, thân thể so với công tử nhà hắn yếu hơn nhiều, căn bản là hư nhược nặng.

Công tử có bệnh ưa sạch, nhìn thấy tay nàng bẩn, lại vô tư đụng đến tay áo của mình, liền chán ghét đẩy ra. Chu Tước nhân lúc tránh ra, thừa dịp hắn không đề phòng đoạt luôn thanh kiếm bên hông hắn, sau đó xoay người lên ngựa, hai chân kẹp chặt bụng con ngựa màu đỏ, lập tức xoay người rời đi,

Một loạt động tác vô cùng lưu loat như được diễn tập trước đó, căn bản không để kẻ khác trở tay kịp, trong nháy mắt, người ngựa vọt đi, bóng dáng mất hút trong rừng rậm.

Đi đến vài bước, ở chỗ con ngựa mất dạng, công tử vén nhánh cây trước mặt ra, thì thấy con đường rộng lớn xuất hiện trước mặt. Hắn bỗng nhiên nghi ngờ “A? Tại sao nơi này có một con đường? Chẳng lẽ, cô gái kia là …”

Chu Tước đoạt bảo kiếm của người ta, loại cướp luôn bảo mã, trong lòng đắc ý không nói nên lời.

Bảo kiếm a bảo kiếm, ngươi đúng là một thanh bảo kiếm, vỏ kiếm còn khắc rồng bay phượng múa, lại khảm vô số đá quý, ngọc lục bảo. Vốn nàng chỉ định cướp ngựa, nhưng do ghét bạch y công tử kia “Ta là quý tộc, ta không sợ ai”, bản mặt đắc ý cao cao tại thượng, vì thế tước đoạt bảo kiếm để dọa giết hắn, nhưng không nghĩ thuận tay lấy luôn. ( chị cướp rùi mà cũng có lý do à)

“Bảo kiếm a bảo kiếm, cuộc sống về sau của ta đều dựa vào ngươi nha.” Chu Tước đem bảo bối ôm vào lòng như người yêu, :” Bất quá, bộ dạng ngưoi đẹp như vậy, ta phải bao lại thôi, lòng người hiểm ác, ta phải bao lại đúng không ?”

“Xuy …..” Một tiếng còi sắc nhọn vang lên từ xa xa truyền tới, Chu Tước kỳ quái nhìn về phía thanh âm kia vọng lại, đại mã nghe được liền dừng lại, hí lên một tiếng, rồi giơ hai chân trước lên đạp vào không khí, điên cuồng rung lắc làm nàng thiếu chút nữa rơi xuống.

“A, chuyện gì vậy? Tại sao ngưoi không đi tiếp?”

Bảo mã đương nhiên không trả lời câu hỏi của nàng, trả lời nàng là một tiếng còi khác, kỳ lạ chính là con ngựa vừa nghe thấy liền quay đầu lại, chạy ngược trở về.

Chu Tước vội vàng lắc lắc dây cương: “Ngựa ngoan, ngươi không thể chạy về, ngươi mà chạy về, ta nhất định mất mạng a”.

Đáng thương cho nàng, bảo mã lại như trúng tà chỉ biết một đường chạy về, nháy mắt lại quay về chỗ cũ.

Công tử thân mình như ngọc dựa vào cây thanh trà, bộ mặt thản nhiên, nhìn không ra cảm xúc. Nhưng A Lai không giống vậy, lúc hắn tỉnh lại, vừa vặn thấy một màn đoạt kiếm cướp ngựa, nhìn bảo mã đem nàng quay lại, vẻ mặt đầy oán giận, lớn giọng mắng nhiếc. Chỉ thấy hắn nói cái gì ” kẻ điên” cái gì ” yêu nữ”, lại thuận tiện hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà nàng, mắng người mà một câu mới cũng không có, không có sức sáng tạo, Chu Tước hèn mọn liếc nhìn công tử một cái, không hé răng chỉ ôm chặt cổ ngựa, mặt nhìn sang một bên, chính là có chết cũng không chịu xuống ngựa.

Công tử lạnh lùng liếc nàng nửa ngày, bỗng nhiên nói: “Ta mang theo ngươi.”

A Lai đang líu lo mắng chửi, đột nhiên nghẹn họng nhìn trân trối. Chu Tước quay đầu, nhìn hắn ủy khuất nói: “Tiểu nữ không tin.” nàng điểm qua một loạt sự kiện tối qua tới giờ.

“Nam tử hán đại trượng phu một lời nói ra, tứ mã nan truy.” Công tử trịnh trọng hứa hẹn.

Chu Tước nghiêng đầu nghĩ nghĩ, hắn thật ra chưa làm gì trái lời, rốt cuộc nét mặt giãn ra cười ngọt ngào: “Đa tạ công tử.”

“Công tử …” A Lai lên tiếng khuyên can. Công tử vung tay lên, thản nhiên nói : “Ta nói lời như nước đã hắt đi, quyết không nuốt lời.”

Chu Tước đắc ý, nháy mắt khiêu khích nhìn A Lai, hắn chỉ có thể tức giận quay đầu trừng mắt nhìn nàng. Chu Tước còn giả mặt quỷ chọc hắn, cứ như vậy ngươi đánh ta tiếp, trận đánh không tiếng động vẫn cứ tiếp diễn. Công tử làm bộ như không thấy hai người bọn họ âm thầm công kích nhau, ho nhẹ một tiếng: “Cô nương, ta đã đáp ưng mang theo ngươi, ngươi cũng nên đem “tình túy” trả lại cho ta.”

Chu Tước ngưng làm mặt quỷ : “Tình túy là cái gì? Hình như ta không có lấy nha?”

Công tử bất đắc dĩ nói : “Chính là thứ trong lòng ngươi, là thanh kiếm.”

Chu Tước tỉnh ngộ “A” một tiếng, ngượng ngùng đem kiếm trả lại. Thì ra thanh kiếm này có tên là “Tình túy”, tên rất bình thường, nhưng lại giống như từng nghe qua, tại sao a?, trí nhớ lại như sa vào một đám mây mù, như thế nào cũng không thoát ra được.

Nhưng mà, nhìn thấy hắn mất đi bảo kiếm rất nôn nóng, chẳng lẽ thanh kiếm này là do tình nhân của hắn tặng?

Nhưng ta đã tận tay đưa thanh kiếm cho hắn, hắn như thế nào lại không muốn nhận? Ở âm phủ lúc xem TV, kịch truyền hình có thấy nhân vật chính trân trọng nhất là lễ vật tình nhân trao tặng. Hắn không nhận là có ý gì? Chẵng lẽ không phải tình nhân tặng? Chẳng lẽ muốn ta đích thân đặt vào tay hắn?

Trong lòng trăm ngàn nghi vấn lướt qua, mà tai lại nghe âm thanh chán ghét của hắn :” Tay tại sao lại bẩn như vậy? A Lai, đưa cho nàng một bộ quần áo sạch đi.”

Thì ra là ngại tay nàng bẩn! Ghét nhất là bộ dạng khinh thường của hắn : “Ta không cần quần áo của A Lai.”

A Lai đang không muốn đưa, lúc này lại kinh thường nói : “Chẳng lẽ ngươi muốn mặc quần áo của công tử?”

“Ba ba ” Chu Tước vỗ tay cười nói “Thông minh, ngươi đoán đúng rồi.”

A Lai : ” ….”

Công tử lấy tay vỗ trán : “Vậy ngưoi cũng không cần thay nữa.”

Chu Tước cười cười : “Ngươi chắc chắn?”

Công tử : “Ta chắc chắn.”

Chu Tước cười giảo hoạt : “Thật vất vả cho ngài phải cùng một người bẩn thỉu như ta cưỡi cùng một con ngựa. Là một lời nam tử nói ra, tứ mã nan truy, là ngài muốn dẫn ta theo, không phải A Lai. Cho nên, chỉ có thể ủy khuất công tử nha.”

Công tử vốn luôn giữ nét mặt gió xuân ấm áp, cuối cùng cũng mặt cũng lộ ra tia tức giận hiếm thấy : “A Lai, đem một bộ quần áo sạch sẽ của ta cho nàng thay!” Nói xong phẩy tay áo bỏ đi. A Lai không tình nguyện đem quần áo giao cho Chu Tước, cắn răng thấp giọng nói : “Ngươi thật giỏi, có thể chọc giận công tử nhà ta.”

Chu Tước cười cười : “Đâu có, đâu có.”

A Lai hỏi : “Ngươi vì sao nhất định phải mặc quần áo của công tử? Nói thực ra, ngươi không phải coi trọng công tử nhà ta đúng không? Ta nói cho ngưoi biết, ngươi muốn nghĩ cũng không được nghĩ, công tử chính là người trong lòng của công chúa điện hạ, khi nào thì đến lượt tên hành khất như ngươi?”

Chu Tước cảm thấy không hiểu : “Ta chỉ cảm thấy quần áo của công tử nhà ngươi được may bằng chất liệu tốt hơn quần áo của ngươi, cho nên ta mới … ngươi phải biết, có tốt không dùng sao lại phải dùng cái kém hơn. Còn có, không nên một tí là cho rằng ta thích công tử nhà ngươi, giống như ta không xứng với hắn, nếu nói không xứng, phải nói là hắn không xứng với ta thì có.”

Đối với dạng người kiêu ngạo này, thật không hiểu nàng đào đâu ra tự tin lớn như vậy. A Lai cũng không để ý, đẩy nàng một cái: “Bên kia có một dòng suối, ngươi mau tắm rửa thay quần áo, chút nữa còn khởi hành. Thật không hiểu tại sao công tử muốn dẫn ngươi theo.”

Chu Tước kiêu ngạo cười cười : “Bởi vì nhân phẩm của ta tốt còn cứu hai tên vong ân phụ nghĩa nhà các ngươi.”

Thật sự là đồ vô ơn!

A Lai cười nhạo : “Tốt nhất là người nhân phẩm tốt như ngươi có thể đi ra khỏi chốn này, phải biết rằng, ta cùng công tử đã muốn ở trong này ….”

Còn chưa nói hết lời, đã bị công tử ngắt lời : “A Lai, hôm nay tại sao ngươi lại nói nhiều như vậy?”

Ngoài mạnh trong yếu, âm thanh uy nghiêm phát ra không để cho ai chống đối.

A Lai nháy mắt mặt lạnh như băng, không nói một lời. Cái này gọi là gì, chỉ nói một nửa không thể nói tiếp. Chu Tước biết cá tính của hắn, không có khả năng hỏi thêm nữa.

Hừ, có bí mật sao?

Chu Tước ôm quần áo xoay người đi, lại lo lắng quay đầu : “Các ngưoi sẽ không thừa dịp ta thay quần áo mà trốn đi chứ ?”

Công tử xanh mặt, thanh âm lạnh lùng thốt lên : “Ta như vậy mà không được sự tín nhiệm của cô nương sao?”

“Thì ra công tử có thể tự mình hiểu được a?” Chu Tước cười : “Ta còn nghĩ công tử ’Bất thức Lư Sơn chân diện mục, chỉ duyên thân tại thử sơn trung’ nha.” ( Thơ của Lý Bạch, Không thấy được diện mạo thật của núi Lư Sơn, chỉ vì thân đang đứng trong núi ấy. Chắc chị đang chửi xéo anh là anh không biết bản thân gian đến mức nào ^^).

Công tử hừ lạnh, từ trong lòng rút ra một vật thể xanh biếc chính là một cây sáo nhỏ, thanh thanh cổ họng rồi bắt đầu thồi.

Chỉ cần nàng nghe tiếng sáo, có thể biết công tử có chuồn êm hay không?

Uhm, xem ra có thành ý. Chu Tước nghĩ thầm, cũng không nên làm quan hệ trở nên căng thẳng, dù sao cũng đang có việc nhờ người, “Ai, không cần thật tình như vậy đâu, ta chỉ đùa một chút thôi mà. Công tử đừng thổi nữa, ta tin tưởng ngươi mà.”

Nhìn bóng dáng nữ tử khuất sau đám cây cối, công tử buông cây sáo nhỏ xuống, từ trong lòng lấy ra một miếng ngọc bội … chính là miếng ngọc mà nữ tử vừa rồi cướp ngựa vô ý làm rơi.

A Lai ngắm miếng ngọc một cái : “A!” sợ hãi kêu lên một tiếng. Toàn thân không khống chế được run rẩy, hai chân nhũn ra, suýt nữa đứng không nổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.