Như Nguyệt Như Thu

Chương 52



Mọi người nhìn thấy tình thế nghịch chuyển, đều có điểm phản ứng. Khóe miệng Giang Hải Minh giơ lên nụ cười nhẹ, trong mắt hiện lên hung hăng quang mang, vốn định một chưởng giải quyết tiểu tử này, không nghĩ tới khinh công lại cao như thế.

Khi mọi người nhìn thấy dung mạo dưới lớp mũ sa, không khí còn ầm ĩ nhất thời tĩnh lại, tựa hồ chỉ có thể nghe được hút không khí thanh, thanh âm của thở cùng nuốt, ai cũng không nguyện đánh vỡ phần trầm mặc này, chỉ biết chăm chú nhìn .

“Dương Vũ, ngươi không sao chứ?” Đám người Đông Phương Mạch vội vàng tiến lên hỏi Nguyệt Thu Triệt, trên mặt đều lộ ra thần sắc lo lắng, phá vỡ một mảnh yên lặng của đại hội. Mọi người cũng đều  hoàn hồn, nhưng ánh mắt vẫn không khỏi tự chủ hướng trên người thiếu niên áo trăng kia.

Giang Hải Minh cũng là cao thủ trong chốn võ lâm, dù sao cũng từng gặp mặt người như thế, lập tức khôi phục trấn định. Liễu Tương Vân nhìn thấy ánh mắt mọi người từ trên người mình chuyển sang kia, còn là cái nam tử, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng vẫn bất động thanh sắc.

Mà người Thiên tà giáo, cũng là lẳng lặng nhìn người như họa kia, trong lòng Lam Vân Thiên động dung vài phần.

Nhíu mày nhìn vệt máu trên ông cánh tay cùng mũ sa rơi xuống nền đất, trong lòng thở dài: Phiền toái! Lại thản nhiên lắc đầu,“Không có việc gì.” Lại cẩn thận đem Tiểu Thất huyền cầm liều mạng cứu được để vào trong lòng, ánh mắt không khỏi ôn nhu vài phần.

“Chính là vì vật nhỏ này?” Bắc Đường Hạo có điểm không dám tin hỏi, chính là ra ngoài sở liệu chính là đổi lấy sự khẳng định của Nguyệt Thu Triệt, “Cái này rất quan trọng.”.

“Dương Vũ, ngươi nha!” Hàn Tinh cười, không biết nên biểu đạt cảm thụ trong lòng như thế nào.

“Phong thiếu hiệp, ngươi đã đã bại cho trong tay ta, nếu tái nhúng tay vào chuyện của Thiên tà giáo, đừng trách ta vô tình !” Giang Hải Minh nghiêm chỉnh nói, thanh âm to lớn giúp mọi người dưới đài si mê tỉnh lại, đúng vậy, người xinh đẹp này chính là tà giáo yêu nhân a, nhưng, thật sự là quá đẹp, đáng tiếc a!

“Nga? Ta thua sao?” Nguyệt Thu Triệt có điểm vô tội nói nhìn Giang Hải Minh.

“Như thế nào có người không biết mình thua a?” Thanh âm châm chọc của Liễu Tương Vân vang lên, trong đám người cũng có người bắt đầu hô cùng.

Nguyệt Thu Triệt đối với Liếu Tương Vân trong lòng có khúc mắc, nhìn nhìn Liễu Thanh Vân vẫn trầm mặc, tiềm thức không nghĩ trả lời Liễu Tương Vân, cho nên chỉ thản nhiên liếc liếc mắt một cái.

Chứng kiến có người khinh thường mình như thế, Liễu Tương Vân tốt xấu là một lâu chủ, sao chịu được, đang muốn phát tác. Giang Hải Minh lại giành trước,“Nếu Phong thiếu hiệp như cũ kiên trì, chỉ cần Phong thiếu hiệp chịu được ba chưởng của ta, Thiên tà giáo liền khả an toàn rời đi. Phong thiếu hiệp, ý ngươi như thế nào?”.

“Không được!” Còn không có chờ Nguyệt Thu Triệt lên tiếng, Đông Phương Mạch liền quát, hoàn toàn mất đi bộ dáng tao nhã.

“Phong thiếu hiệp, ân tình của ngươi, chúng ta hội nhớ rõ, ngươi đứng sang một bên đi. Chuyện kế tiếp Thiên tà giáo chúng ta chính mình giải quyết.” Lam Vân Thiên nhìn Nguyệt Thu Triệt thành tha thiết nói.

“Phong thiếu hiệp?” Giang hải Minh căn bản không có đem lời nói của hai người xen vào để trong mắt, chất vấn vẻ mặt lãnh đạm của Nguyệt Thu Triệt.

Cười thần bí, mê đảo vô số người,“Chỉ sợ có người luyến tiếc a!”.

Giang Hải Minh cố hiểu hàm ý trong lời nói của Nguyệt Thu Triệt, chợt nghe phía trên truyền đến tiếng vang, ngẩng đầu nhìn, phản quang bên trong chỉ có thể mơ hồ chứng kiến một thân ảnh bạch sắc chậm rãi rơi xuống.

Người mới tới đứng thẳng trên võ đài,không khí lần thứ hai tĩnh lại, không hề tiếng động. Dáng người như nguyệt, dung mạo như nguyệt, xinh đẹp nhưng lạnh lùng, phong hoa tuyệt đại, khuynh thành thiên hạ.

Thiếu Lâm Hiểu phương trượng xoay người ý bảo,“Nhiều năm không thấy, cung chủ Nguyệt Thanh cung vẫn phong thái như trước.” Nguyệt Như Tuyết vẫn trầm mặc đứng thẳng, cả người tỏa ra hàn băng, cách ly xung quanh.

Lúc này mọi người mới phản ứng lại, có kích động vạn phần, không hề dám tin , có si mê … …

Bắc Đường Giản đối mặt với  cung chủ Nguyệt Thanh cung không dám lãnh đạm, lôi kéo vẻ mặt khiếp sợ của Bắc Đường Hạo rồi hành lễ,“Bắc Đường thế gia, Bắc Đường Giản bái kiến Nguyệt Thanh cung cung chủ.” Hàn Kiếm cùng Hàn Tinh cũng như thế, Hàn Tinh nhìn Đông Phương Mạch đang kinh ngạc giống mình cùng Bắc Đường Hạo vẻ mặt cười khổ, xem ra lần này bọn hắn đã nhận thức được người rồi.

Nguyệt Thanh cung  lần này vì sao ở trên giang hồ hiện thân mà? Lúc ban đầu khiếp sợ, Lam Vân Thiên lập tức khôi phục bình thường nỗi lòng, ninh mi tự hỏi . Mắt nhìn Nguyệt Thu Triệt mơ hồ hiện ra vui sướng, liếc mắt một cái, trong lòng tựa hồ minh bạch.

Liễu Tương Vân vẻ mặt si mê, nhìn chằm chằm Nguyệt Như Tuyết, không dám di động nửa phần. Mà sau khi nghe được ba chữ Nguyệt Thanh cung, cả người Liễu Thanh Vân liền chấn động, trong lòng gào thét mãnh liệt, trên mặt cũng là khó nén kích động cùng vui sướng, còn có một tia khiếp đảm. Thần tiên trước mắt này chính là phụ thân của mình sao? Phụ thân sẽ nhận thức chính mình sao?

Giang Hải Minh cũng chỉ ở đại hội võ lâm mười lăm năm trước thấy một Nguyệt Như Tuyết tao nhã, chính là chỉ có một lần, liền không thể quên được phong thái của hắn.

“Thấm Minh lâu lâu chủ bái kiến Nguyệt Thanh cung cung chủ.” Giang Hải Minh hơi cung kính nói.

Lúc này, Nguyệt Như Tuyết giật giật, ống tay áo vung lên, Giang hải Minh liền bay về phía sau, ngã ở bên dưới võ đài. Mấy người cao thủ mơ hồ cảm thấy một cỗ áp bách sát khí trên người Nguyệt Như Tuyết phát ra, không chút nào dám động, bởi vì muốn chống cự sát khí này, cơ hồ liền hao phí nội lực của bọn hắn.

“Nguyệt… Thanh cung cung chủ…” Giang hải Minh nôn ra một búng máu, miễn cưỡng kêu, nghi hoặc vì cái gì người trước mắt lại hạ thủ với chính mình.

“Nguyệt Thanh cung chủ, hạ thủ lưu tình!” Phát hiện Nguyệt Như Tuyết vừa muốn động thủ, Hàn Kiếm vội vàng sốt ruột kêu to, muốn cầu tình thay Giang Hải Minh đã bị trọng thương.

Ngay khi tất cả mọi người đều nghĩ đến Hàn Kiếm không thoát khỏi tai ương, thì trên võ đài một thân ảnh bạch sắc nhào vào lòng Nguyệt Như Tuyết, sát khí dần dần tiêu tán, hàn khí cũng dần dần yếu bớt, khôi phục lại vẻ xinh đẹp nhưng lạnh lùng. Trong lòng mọi người đều âm thầm nhẹ nhàng thở ra, mạng nhỏ của chính mình xem ra được bảo vệ.

“Phụ thân, Triệt nhi rất nhớ ngươi nga!” Đem sức nặng toàn thân ỷ lại trên người phụ thân, ở trên ***g ngực cọ vài cái, lại rầu rĩ nói:“Tuyết, không cho cười nga!” Chính mình  không muốn Tuyết cười cho người khác xem, phụ thân cười đẹp như vậy, như thế nào có thể cho người khác xem mà, chỉ mình ta là được .

Cái gì! Dương Vũ Phong  là hài tử của Nguyệt Như Tuyết! Tất cả mọi người đều khiếp sợ, chậm rãi tiêu hoá tin tức này, rất nhanh minh bạch rồi vừa rồi sát khí vì sao mà đến .

Nhưng người lúc nãy muốn giao thủ với Nguyệt Thu Triệt không khỏi thở phào nhẹ nhõm, may mắn may mắn!

Thấy vết máu trên quần áo, Nguyệt Như Tuyết cau mày, nhận thấy được biểu hiện này, Nguyệt Thu Triệt trong lòng mỉm cười, đứng dậy dạo qua một vòng.

“Phụ thân, ngươi xem, Triệt nhi hảo hảo nga!”.

“Ân.” Tuy rằng thanh âm lạnh lùng , nhưng là trong mắt Nguyệt Như Tuyết chứa đầy ôn nhu.

Giang Hải Minh chống thân mình, gian nan nói:“Không biết Phong thiếu hiệp là thiếu cung chủ, có nhiều đắc tội!”.

Không xem xét người trước mắt sắc mặt tái nhợt, nhưng Nguyệt Thu Triệt vẫn lấy trong lòng ra một cái bình sứ, đổ ra hai khỏa dược, đưa cho Giang Hải Minh cùng Lam Vân Thiên, làm cho hai người cảm động một hồi.

Hai khỏa dược uống xuống, hai người rõ ràng cảm giác được nội tức dần dần ổn định, nghĩ đến thương thế đã tốt  hơn phân nửa.

Điều tức xong, Giang Hải Minh lại mở miệng nói:“Vì biểu thị xin lỗi, mời Nguyệt Thanh cung chủ đến Thấm Minh lâu nghỉ ngơi được không?” Nghe khẩu khí có điểm hết sức lo sợ.

Nhìn nhìn trên khuôn mặt thản nhiên của Nguyệt Như Tuyết có một tia mệt mỏi, Nguyệt Như Tuyết gật gật đầu.

“Người của Thiên tà giáo cũng đến nga!” Nguyệt Thu Triệt liền bổ thượng một câu.

“Đương nhiên.” Giang Hải Minh vội vàng đáp, làm sao còn dám làm trái.

“Vậy đã quấy rầy .” Lam Vân Thiên kiêu căng nói.

Cứ như vậy, cuối cùng ba ngày đại hội võ lâm cũng hạ màn, nhưng vì Nguyệt Thanh cung cung chủ hiện thân mà vẫn sôi nổi, còn chuyện về Nguyệt Thanh cung thiếu chủ cũng dần dần lan đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.