Như Nguyệt Như Thu

Chương 58



Nhất trang lầu hai nhị thế gia cùng Lam Vân Thiên cứ như vậy mà ở tại Nguyệt Thanh cung, tuy rằng không rõ Nguyệt Thanh cung chủ mời bọn hắn tới đây làm cái gì, nhưng mỗi ngày đi thăm thú cảnh đẹp, cùng người của Nguyệt Thanh cung luận bàn, cũng là sống yên ổn vô sự, cũng không thực nhàm chán. Đương nhiên tiếc nuối duy nhất chính là rất ít khi có thể nhìn thấy Nguyệt Như Tuyết, trừ bỏ lúc dùng cơm. Trong đó, hẳn tiếc nuối nhất là mẫu tử Liễu Tương Vân cùng Đông Phương Mạch. Mẫu tử Liễu Tương Vân bất hạnh vì không có cơ hội cùng Nguyệt Như Tuyết trao đổi, còn Đông Phương Mạch lại không có cơ hội cùng Nguyệt Thu Triệt nói chuyện nhiều .

“Nguyệt Tinh cô nương, có thấy thiếu chủ của các ngươi đâu không?” Đông Phương Mạch rảo bước đuổi kịp Nguyệt Tinh đang rời đi, đưa ra khẩn cầu.

“Này……” Nguyệt Tinh có điểm khó xử, dù sao Tuyết Triệt không phải là chỗ có thể tùy tiện ra vào, nhưng nhìn vẻ mặt khẩn thiết của Đông Phương Mạch, nàng là hiểu được hắn có cảm tình với thiếu chủ: “Vậy được rồi, ta giúp ngươi cùng với thiếu chủ nói chuyện một chút.”.

“Đa tạ cô nương.” Nghĩ đến có thể lập tức nhìn thấy Nguyệt Thu Triệt, trong lòng không khỏi kích động, đuổi kịp Nguyệt Tinh, hướng Tuyết Triệt đi đến.

“Đông Phương công tử, thiếu chủ mời ngươi đi.” Nguyệt Tinh xin chỉ thị của Nguyệt Thu Triệt, sau đó mời Đông Phương Mạch đi vào.

“Nguyệt Tinh, ngươi đi xuống trước đi.” Nguyệt Tinh mang theo Đông Phương Mạch tới Lương đình, Nguyệt Thu Triệt liền phân phó nàng đi xuống, chỉ còn lại có hắn cùng Đông Phương Mạch.

Đông Phương nhìn thấy người gần nửa tháng không gặp, phát hiện có chút gầy đi, nhất thời không thế nào mở miệng được, nhưng thật ra Nguyệt Thu Triệt là người đầu tiên phá vỡ không khí trầm mặc: “Mời ngồi.”

“Nga… Ân…” Đông Phương Mạch đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, nghe được thanh âm của Nguyệt Thu Triệt, liền phản ứng, ngồi đối diện Nguyệt Thu Triệt nói: “Đã lâu không gặp.”

Nguyệt Thu Triệt nghe vậy nghi hoặc liếc mắt nhìn Đông Phương Mạch một cái, trong lòng cảm thấy kỳ quái, không phải bữa tối ngày hôm qua mới thấy đấy thôi.

Thấy rõ nghi hoặc của Nguyệt Thu Triệt, Đông Phương Mạch che dấu nụ cười: “Cho tới bây giờ, ta không biết phải xưng hô với ngươi như thế nào?”

“Có thể giống như trước đây.”

“Ta vẫn gọi ngươi là Dương Vũ như trước.” Không biết tại sao, trong lòng Đông Phương Mạch thản nhiên có vui sướng.

“Ân.”

“Nga, đúng rồi, tại sao không thấy Nguyệt Thanh cung chủ?” Trong ấn tượng của Đông Phương Mạch, hai người này giống như cơ hồ đều như hình với bóng , gần đây không có thấy Nguyệt Như Tuyết, trong lòng cảm thấy rất kì quái.

“Phụ thân có việc đã đi.” Nói đến Nguyệt Như Tuyết, thanh âm Nguyệt Thu Triệt rõ ràng nhẹ nhàng, dịu dàng rất nhiều, nhưng là đối với việc không biết Tuyết đi làm cái gì, Nguyệt Thu Triệt hơi nhíu nhíu mày.

Nhìn thấy Nguyệt Thu Triệt tựa hồ không nói thêm gì, Đông Phương Mạch hít sâu một hơi, đặt quyết tâm, nói “Dương Vũ, ta tới là muốn nói cho ngươi một việc.”.

“Cái gì?” Nghi hoặc nhìn Đông Phương Mạch, thu lại tươi cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

“Ta…… Ta thích ngươi, Dương Vũ.”.

Trong nhất thời, Nguyệt Thu Triệt tựa hồ hoài nghi chính mình nghe lầm , chỉ có thể mở to mắt nhìn người trước mắt.

“Ta thích ngươi, Dương Vũ.” Tựa hồ sợ đối phương không tin, Đông Phương Mạch nhắc lại.

Nghe được hai lần, Nguyệt Thu Triệt rốt cục tin tưởng Đông Phương Mạch nói thật , nhưng là trong lòng mình đã có Tuyết , chỉ có thể cự tuyệt, “Thực xin lỗi, ta đã có người thích.”.

“Là Nguyệt cung chủ sao?” Tựa hồ đã đoán trước sẽ nghe những lời này, cũng không có một chút bộ dáng thương tâm, ngược lại khôi phục nụ cười trên mặt.

Nguyệt Thu Triệt gật gật đầu, thẳng thắn thành khẩn hướng Đông Phương Mạch thừa nhận lòng mình.

“Các ngươi là phụ tử, không phải sao?” Đông Phương Mạch liền nhìn thấy, khi đang nghe đến những lời này của chính mình,trong nháy mắt, biểu cảm trên khuôn mặt Nguyệt Thu Triệt có chút thay đổi “Na, không phải là ngươi lẫn lộn hai loại tình cảm đó với nhau chứ? Hơn nữa, hiện tại lại có Liễu Tương Vân cùng Liễu Thanh Vân xuất hiện, ngươi cùng Nguyệt cung chủ nên như thế nào mà?”.

Nguyệt Thu Triệt không biết mình nên nói cái gì để che dấu sự bất an trong lòng, việc Tuyết cẩn thận ôn nhu an ủi vẫn chỉ là tạm thời, Đông Phương Mạch nói thẳng ra sự tồn tại của Liễu Tương Vân cùng Liễu Thanh Vân, chính mình cơ hồ khó có thể chống đỡ.

Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Nguyệt Thu Triệt, trong lòng Đông Phương Mạch cảm thấy áy náy, “Thực xin lỗi, ta chỉ là hy vọng ngươi biết được tình cảm của ta, đồng thời cũng hy vọng ngươi có thể hạnh phúc.” Nói xong, Đông Phương Mạch liền rời đi , lưu lại Nguyệt Thu Triệt mang vẻ mặt đầy trầm tư.

Nguyệt Thu Triệt ngơ ngác nhìn giữa hồ một chút, suy nghĩ hàng vạn hàng nghìn: Đối với tình cảm của Tuyết, mình chưa từng có hoài nghi, cũng có tình cảm phụ tử trong lúc đó, nhưng là càng nhiều tình yêu nam nữ, hy vọng Tuyết chỉ nhìn một mình mình, chỉ sủng ái chính mình, khát vọng cùng Tuyết ngọt ngào triền miên hôn cùng tình cảm mãnh liệt khi ôm, thích hai người hợp lại làm một khiến nội tâm vui sướng cùng hạnh phúc. Không nghĩ quản cái gì thiên luân, không nghĩ quản cái gì phụ tử, không nghĩ quản phản ứng của người trên giang hồ, mặc kệ cái gì đại nghịch bất đạo, mặc kệ có người có thể đối với Tuyết chửi mắng cùng vũ nhục, chỉ hy vọng mình có thể ích kỷ một chút, lại ích kỷ một chút. Nhưng mà, có thể sao? Chính mình có thể vẫn bỏ qua cái nhìn ghen tị của Liễu Tương Vân với mình, lại tràn ngập tình yêu nhìn Tuyết, có thể làm bộ như không có thấy ánh mắt Liễu Thanh Vân kia nhìn Tuyết hâm mộ cùng khát vọng đối với phụ thân. Bọn hắn tựa như có kết thân tình cùng khát vọng.

Bỗng nhiên, nhớ tới kiếp trước của mình, cố gắng đọc sách, cố gắng tự chăm sóc, hy vọng ba ba cùng mẹ có thể ngẫu nhiên chú ý đến mình, có thể cùng chính mình ăn một bữa cơm, mà không phải thỉnh bảo mẫu chiếu cố chính mình. Hiện tại Liễu Thanh Vân chính là mình trước kia sao?

———————————————-

“Nguyệt Trúc, sự tình như thế nào?” Nguyệt Như Tuyết thản nhiên hỏi Nguyệt Trúc đứng ở một bên, coi thường ánh mắt tò mò của năm người phía dưới.

“Cung chủ yên tâm, ta làm thần không biết quỷ không hay.” Nguyệt Trúc vẻ mặt kiêu ngạo, biểu cảm hoàn toàn là chờ xem kịch vui.

“Nguyệt Trúc, chuyện gì a, thần thần bí bí ?” Ấn Thủy nịnh hót nhìn vẻ mặt mang ý cười của Nguyệt Trúc, một bộ dáng ngoan ngoãn.

“Ha ha, việc này có thể thành còn phải ít nhiều nhờ Thủy thầy thuốc mà!”.

“Ta, ta như thế nào không biết!”.

“Bí mật!” Đúng lúc này, truyền đến tiếng đập cửa, chắc là cung chủ vừa rồi phân phó người đi kêu Liễu Thanh Vân đến đây, “Cung chủ, chắc là Liễu công tử đến đây, chúng ta đây cáo lui trước.”.

Không được xem vở kịch hay , vài người đương nhiên là vẻ mặt buồn bực rời đi, Liễu Thanh Vân vẻ mặt tò mò nhìn sắc mặt khó chịu của mọi người đang đi ra, nhưng lực chú ý lập tức đặt trên người Nguyệt Như Tuyết.

Nói thật, lúc này tâm tình Liễu Thanh Vân rất phức tạp , dù sao đây là lần đầu tiên Nguyệt Như Tuyết chủ động gọi hắn, lại nghĩ trước khi tới nơi này, nương đã dặn dò mình, trong lòng hạ quyết tâm phải nắm chắc cơ hội ở chung hiếm có này, thân thiết với phụ thân hơn.

“Cha…” Vừa định mở miệng, chợt nghĩ đến lần trước chính mình kêu phụ thân thì người này phản ứng, lập tức sửa miệng, “Phụ thân, không biết kêu Vân nhi đến, có chuyện gì?”.

“Nơi này như thế nào?” Qua một lúc, Nguyệt Như Tuyết mới thản nhiên mở miệng.

“Này… Nơi này?” Liễu Thanh Vân nhất thời không thể thích ứng lời nói ngắn gọn như thế của Nguyệt Như Tuyết, trong chốc lát mới lĩnh ngộ là hỏi mình ở trong này có cảm giác như thế nào, trong lòng vui vẻ, thanh âm đều pha vui sướng, “Vân nhi ở trong này hết thảy đều hảo, người nơi này đối với ta cùng nương tốt lắm. Chính là rất ít thời gian có thể nhìn thấy phụ thân cùng đệ đệ, xem bên ngoài, ta nghĩ hẳn là đệ đệ đi……” Nhìn thấy Nguyệt Như Tuyết không hề có ý giận, lá gan Liễu Thanh Vân dần dần cũng lớn lên, nói liên miên cằn nhằn nửa ngày, thậm chí nói cả chuyện tình trước đây của mình cùng với Liễu Tương Vân, một chút cũng không có phát hiện ánh mắt Nguyệt Như Tuyết biến đổi .

Thẳng đến khi Liễu Thanh Vân cao hứng nói xong, mới ý thức được chính mình bất tri bất giác nói nhiều như vậy, có điểm bất an nhìn người xinh đẹp nhưng lạnh lùng trước mắt, “Phụ… Phụ thân?”.

Nguyệt Như Tuyết đứng lên, bước qua người Liễu Thanh Vân, lưu lại một câu, khiến cho… cặp mặt đang mang đầy vui mừng nhìn phía sau mình kia, tràn ngập oán hận.

Liễu Thanh Vân đứng ngay tại chỗ vẫn không nhúc nhích, nhìn theo hướng Nguyệt Như Tuyết rời đi, trong đầu hồi tưởng lại âm thanh lãnh khốc vừa rồi của người nọ:

“Nhớ kỹ, đừng đem chính mình cùng Triệt nhi đánh đồng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.