Những Cuộc Phiêu Lưu Của Mít Đặc Và Các Bạn

Chương 29



Trở về

Ngày qua ngày, Biết Tuốt và các bạn đi hoài qua đồng qua rừng. Cuối cùng, các chú lại trông thấy vùng quê. Các chú dừng chân trên một ngọn đồi cao, nhìn về phía Thành phố Hoa tươi đẹp. Trời đã cuối hè sang thu. Hoa cúc trắng, hoa thược dược đỏ thắm và hoa thúy cúc đủ màu sắc nở dài theo đường phố. Trong các sân nhà, hoa tử lan nở đẹp như cánh bướm. Hoa kim liên đỏ như lửa bò theo dọc hàng rào, leo lên tường và lên tận mái nhà nữa. Gió thoáng đưa hương hoa mộc lê thảo và cam cúc thơm thơm nhè nhẹ. Biết Tuốt và các bạn ôm chầm lấy nhau. Trong chốc lát, các chú đã đi vào thành phố. Tất cả mọi người đều ra ngoài cửa để nhìn các chú đi qua. Qua cuộc du hành, da các chú đã rám đen đến nỗi không ai nhận ra các chú nữa. Đột nhiên có người kêu:

- Đúng là chú Biết Tuốt đi đầu đấy! Bà con nhìn xem…

Nhiều tiếng nói tiếp:

- Và kia bác sĩ Thuốc Viên! Kìa chú Viên đạn, Mất sạch, Tròn Xoay!

Mọi người đều lấy làm hài lòng và reo “hoan hô” mãi. Nhưng không ở đâu vui bằng phố Hoa Bìm bìm. Ở đây, ai cũng là bạn bè quen biết và hàng xóm láng giềng với nhau. Đường phố đen đặc những người. Các chú tí hon ôm hôn các nhà du hành dũng cảm, còn các cô tí hon thì tung hoa vào người họ khi họ đi qua. Đột nhiên, một con chó con chạy xổ đến. Nó sủa và nhảy chồm lên quanh chú Viên đạn và liếm tay chú. Chú reo lên:

- Con Mực đây rồi!

Các bạn láng giềng kể cho chú nghe rằng mấy hôm sau ngày các chú ra đi, con chó lại trở về làm ai cũng nghĩ là các chú đã chết rồi, không còn hy vọng gì gặp lại các chú nữa.

Viên đạn ôm con Mực lên tay và hôn hít nó.

- A con chó ngoan!… Tao lại tìm thấy mày rồi! Mày làm tao sốt ruột sốt gan lên thôi!

Vừa lúc ấy, thi sĩ Hoa Giấy chạy đến cùng với một đám đông các chú tí hon. Mọi người nghĩ bụng:

- Cậu ấy sắp đọc thơ cho chúng ta nghe đấy!

Các chú tí hon vỗ tay; mấy chú chạy đi tìm một cái thùng rỗng và dựng đứng ở giữa phố.

- Trèo lên, cậu Hoa Giấy; cậu ngâm thơ cho bọn mình nghe đi!

Người ta lôi kéo chú, giúp chú trèo lên cái thùng. Chú đứng suy nghĩ một lát, húng hắng ho rồi giơ tay về phía Biết Tuốt và các bạn, chú cất cao giọng ngâm mấy câu thơ mà chú vừa sáng tác kịp thời:

Chào mừng các bạn du hành,

Khí cầu bay tít trời xanh tuyệt vời,

Trở về ca khúc sướng vui

Dù cầu nổ vỡ mà người vẫn nguyên.

Mọi người đồng thanh reo:

- Hoan hô… ô!

Các chú tí hon kéo nhà thơ Hoa Giấy xuống và làm kiệu rước chú còn các cô tí hon ném hoa vào người chú như mưa. Người ta ca ngợi chú, làm như chú vừa mới du hành về vậy.

Biết Tuốt và các bạn mở cổng vào căn nhà nhỏ bỏ vắng đã lâu ngày. Mít Đặc đứng giữa phố, buồn rầu nhìn theo đám đông đã đi xa, rồi chú quay đầu lại như muốn tìm kiếm người nào đó. Nhưng mà phố xá đã vắng tanh vắng ngắt, như đã bị ngọn gió nào quét sạch. Cặp mắt chú nom lại rầu rĩ hơn nữa. Đột nhiên chú thấy ở mé phố bên kia, dưới bóng hàng rào có một chú tí hon đang mở to mắt và há hốc miệng ra nhìn chú. Chú liền giơ tay ra cho chú kia biết được bạn của mình. Tịt Mũi sung sướng hét lên và lao về phía Mít Đặc cũng đang chạy đến gặp bạn. Hai chú đứng sững lại giữa phố, suýt nữa thì cụng trán vào nhau. Tịt Mũi tự hào và thân ái nhìn Mít Đặc. Chú Mít Đặc lừng danh của chú đang bối rối và mỉm cười nhìn chú. Hai người đứng một lúc như vậy không nói nên lời rồi ôm chầm lấy nhau. Nước mắt hai chú chảy ròng ròng. Được gặp lại nhau thì còn gì thú vị hơn nữa!

Thế là cuộc du hành của Mít Đặc và các bạn chú chấm dứt. Cuộc sống ở Thành phố Hoa lại tiếp tục như xưa… à không, không phải như xưa đâu. Từ bữa các nhà du hành dũng cảm trở về, chiều nào các cô chú tí hon cũng đến thăm họ và nghe họ kể chuyện Thành phố Xanh mãi mà không chán. Tròn Xoay nhớ mãi món ga tô ngon lành mà các cô tí hon đã đãi chú. Nước đường khoe là chú đã được uống hàng thùng nước đường đầy ắp. Biết Tuốt tả lại cảnh ống dẫn nước, những máy nước, chiếc cầu kỳ diệu bắc qua sông của các cô tí hon và những quả dưa hấu khổng lồ mà các cô đã trồng. Còn Nước đường không quên lấy một hạt dưa ở trong túi áo ra và nói:

- Ai tin được rằng từ cái hạt này, người ta có thể thu được hàng thùng nước đường!

Ngộ Nhỡ và Nhanh Nhảu thích kể lại chuyện các chú đã giúp các cô tí hon hái quả ra sao. Bu loong và Đinh vít thì nói về chuyện cơ giới hóa, về chú bạn tài xế Bánh vòng, về chú thợ máy Đinh ốc tài ba cùng với hệ thống nút bấm của chú. Còn chú Viên đạn nhớ lại một cách thích thú những ngày nằm bệnh viện và nhớ cô Mật ngọt đã tận tình chăm nom chú, cho nên bây giờ không những chú đã đi lại được mà chú còn có thể nhảy lò cò, nhảy bằng bên chân đã khỏi hẳn. Chú nào cũng nói về các cô tí hon, ngay cả chú Lặng lẽ vốn ít lời cũng vậy. Chú nói:

- Mình chưa bao giờ tin là bọn mình có thể chơi thân với tụi con gái đấy.

Mít Đặc đáp:

- Thà cậu cứ im lặng còn hơn! Tớ chẳng thấy cậu chơi với ai ở đấy cả.

Các cô tí hon hỏi:

- Thế còn cậu?

Mít Đặc tự hào trả lời:

- Mình thì có chứ. Mình kết bạn với Mắt xanh.

Cúc vàng nói:

- Cậu đi mà lừa người khác chứ không lừa được mình đâu. Cậu gây sự cả với bạn Tịt Mũi của cậu chỉ vì cậu ấy chơi với bọn mình cơ mà.

- Không phải đâu! Bọn mình đã làm lành với nhau rồi và bây giờ thì mình sẽ là bạn của các cô mãi mãi.

Hoa cúc hỏi:

- Hay lắm! Nhưng tại sao trước kia cậu không làm thế?

- Trước kia mình ngốc nghếch quá, mình cứ sợ bị trêu là chơi với bọn con gái.

Cúc vàng nói:

- Bây giờ cậu cũng còn sợ cho mà xem.

- Không, bây giờ thì mình thông thái rồi. Cô có muốn chúng mình kết bạn với nhau không? Cậu nào mà cười chúng mình thì mình sẽ đánh tuốt.

Cúc vàng đáp:

- Tôi không thích người ta đánh nhau vì tôi đâu!

- Vậy thì mình không đánh nhau nữa. Cứ để cho họ cười.

Mít Đặc và Cúc vàng trở thành đôi bạn. Và mỗi khi có chú tí hon hành hạ cô bé nào trước mặt chú là chú bênh vực cô ta ngay:

- Để yên cho cô ấy và mong rằng mình không phải quở cậu về chuyện này nữa. Ở đây, chúng mình có phải là bọn man rợ đâu.

Các cô tí hon đều yêu mến chú, đi đâu các cô cũng nói rằng chú là người tốt. Các chú khác đâm ra ghen với chú và cũng ra sức bênh vực các cô bạn. Việc trêu ghẹo các cô tí hon bây giờ đã thành chuyện lỗi thời ở Thành phố Hoa. Nếu có chú nào toan tính đấm đá hay là chỉ nói những lời thô lỗ với các cô tí hon thì các chú nhạo báng ngay, cho chú ta là hạng người thiếu giáo dục không biết đến những điều cơ bản nhất của nếp sống mới. Nếu các cô muốn cùng chơi với các chú, các chú cũng không xua đuổi như trước nữa.

Biết Tuốt đề nghị đưa nước máy về Thành phố Hoa và bố trí các máy nước – bước đầu mỗi phố một cái như ở Thành phố Xanh. Chú có cả ý định xây dựng một cái cầu qua sông Dưa chuột để có thể đi bộ qua cầu vào rừng chơi. Các cô cũng tham gia lao động như các chú. Tất cả mọi người cùng xây dựng cầu, ống dẫn nước và các máy nước đến tận giờ ăn trưa. Sau bữa ăn, họ cùng chơi đuổi bắt, ú tim hoặc đã bóng, chơi bóng chuyền. Mít Đặc ít khi tham dự các trò chơi. Chú nói:

- Mình không có thì giờ. Mình chỉ mới biết đọc và biết viết theo lối chữ in thôi. Mình phải viết cho đẹp cơ. Tại sao ấy à? Đó là chuyện bí mật của mình.

Thế là đáng lẽ đi chơi ném gậy hay đá bóng, chú lấy sách ra đọc. Ngày nào chú cũng đọc một trang, thỉnh thoảng đọc hai trang. Đọc như vậy không nhiều nhưng có kết quả trông thấy. Đọc xong, chú lấy quyển vở ra tập viết. Bây giờ chú đã viết được như tất cả mọi người. Lúc đầu, chữ chú viết cong queo, xiên xẹo, chẳng giống cái gì hết. Nhưng chú ra sức cố gắng nên chữ chú viết đã khá đẹp, cả chữ hoa lẫn chữ thường. Còn cái tật làm bẩn vở thì vẫn chưa sửa được. Chú thường đánh rơi mực vào vở. Và mỗi lần giây một vết mực, chú lại quẹt lưỡi lên trên, thế là vết mực hóa ra có đuôi. Mít Đặc gọi nó là sao chổi. Hầu như trang vở nào cũng có một “ông sao chổi”. Nhưng mà Mít Đặc vẫn hy vọng, chú biết rằng lao động cần cù của chú sẽ thanh toán được những “ông sao chổi” ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.