Những Kẻ Điên Rồ Phải Chết

Chương 2



Vào cái ngày may mắn nhất đời của Jordan Hawley, chàng ta đã phải bội ba người bạn thân nhất của mình.

Nhưng vẫn cứ vô tư, chàng ta lang thang qua phòng chơi xúc xắc của khu Casino khổng lồ thuộc khách sạn Xanadu, đang tự hỏi không biết nên chơi trò gì sắp tới đây. Vẫn còn sớm - mới nửa chừng buổi chiều - chàng vừa thắng được mười ngàn đô-la. Nhưng chàng đã chán con xúc xắc đỏ lấp lánh lăn vòng qua thảm nỉ xanh.

Chàng đi ra khỏi phòng, tấm thảm màu tím chìm xuống dưới chân và chàng di chuyển về phía vòng quay của bàn roulett xinh xắn với những hộp đỏ và đen xen giữa hai trọng điểm số không màu xanh lục và hai số không. Chàng đánh liều vài ván không cần tính toán, thua và đi về phòng chơi blackjack.

Những bàn blackjack được sắp thành hai dãy. Chàng đi giữa hai dãy bàn đó giống như một tù binh đi qua hai hàng quân gươm giáo tuốt trần sáng quắc của phe chiến thắng. Những quân bài với mặt lưng màu xanh bóng lấp lánh ở mỗi bên. Chàng vượt qua an toàn và đi về phía mấy tấm cửa kính khổng lồ dẫn ra ngoài để đi vào những đường phố của kinh đô cờ bạc thế giới, Las Vegas. Từ đây chàng có thể nhìn xuống khu Strip với những khách sạn xa hoa lộng lẫy nằm sát bên nhau.

Dưới ánh sáng mặt trời chói chang của bang Nevada, cả một tá khách sạn cùng mang tên Xanadu long lanh rực rỡ với những biển hiệu đèn néon cả triệu watt. Các khách sạn dường như đang tan ra thành một không gian sương mù lấp lánh kim nhũ và ánh thép bạc, một ảo ảnh có thể vươn tới. Jordan Hawley bị dính bẫy bên trong casino máy lạnh với số tiền được bạc của mình. Thật là khùng điên nếu đi ra ngoài vì nơi đâu cũng là những casino khác đang chờ đón chàng ta, với những rủi may chưa biết được. Còn ở đây chàng là kẻ thắng, và chẳng mấy chốc nữa chàng sẽ gặp bạn bè. Ở đây chàng được che chở khỏi sa mạc vàng rực nóng nung người ngoài kia.

Jordan Hawley quay người khỏi cửa kính và ngồi xuống bàn blackjack gần nhất. Những con phỉnh một trăm đôla màu đen, những mặt trời cháy xém nhỏ xíu, dồn trong đôi bàn tay chàng. Chàng nhìn người chia bài rút bài ra từ cái hộp gỗ thuôn dài. Jordan đánh cá khá bạo trên hai vòng nhỏ. Chàng gặp vận đỏ. Chàng chơi cho đến khi mọi con bài được rút hết ra. Người chia bài thường làm rơi bài ra và khi anh ta xáo bài lại, Jordan bỏ qua chỗ khác.

Mấy cái túi của anh đầy các con phỉnh. Nhưng chuyện đó chẳng có gì phiền cả bởi vì chàng đang mặc một áo khoác thể thao được thiết kế đặc biệt, hiệu Sy Devore Vegas Winner dành cho những tay chơi cờ bạc ở Las Vegas. Chiếc áo có sọc màu đỏ thẫm trên nền vải thiên thanh và đặc biệt có những túi kéo rất rộng, có thể chứa được nhiều, tạo cho bạn một tâm trạng lạc quan.

Bên trong chiếc áo jacket ấy còn có những cái hốc đặc biệt, cũng có dây kéo, rất sâu, khiến không một tên móc túi tài ba cỡ nào có thể thọc tay vào. Phần thắng của Jordan được cất giữ an toàn và chàng còn khối không gian có sẵn để nhét thêm nhiều nữa, nhiều hơn nữa. Chưa từng có người nào nhét đầy được mọi cái túi của chiếc áo jacket "Người thắng bạc ở Las Vegas" cả.

Khu casino được chiếu sáng bởi nhiều đèn chùm khổng lồ lại trở nên xanh mờ vì ánh sáng néon được phải chiếu bởi thảm màu tím sậm. Jordan bước ra khỏi vùng ánh sáng đó, đi vào vùng tối mờ mờ của quầy bar với trần thấp và khoảng bục nhỏ dành cho những người tạm thời rời vòng cương toả của cuộc đỏ đen để xả hơi, nhâm nhi một tí. Ngồi ở một bàn nhỏ, chàng có thể nhìn ra khu casino như một khán giả nhìn lên sân khấu rực ánh đèn mầu.

Như thôi miên chàng chăm chú nhìn những người đánh bạc trôi dạt, chìm đắm trong những trò dàn dựng rối rắm, từ bàn này qua bàn kia. Giống như chiếc cầu vồng bảy sắc vắt ngang qua bầu trời trong xanh, chiếc vòng quay roulett lấp lánh những con số đỏ đen phối hợp với cách bài trí của chiếc bàn. Những con bài với mặt lưng màu xanh trắng nằm trên những bàn nỉ xanh dương.

Những con xúc xắc vuông màu đỏ với diểm trắng lấp lánh như những con cá bay trên những chiếc bàn hình cá voi. Đàng xa kia, nơi các dãy bàn chơi blackjack, những người chia bài hết phiên mình, đứng lên xoa hai tay đưa cao lên không để chứng tỏ rằng họ không giấu mấy con phỉnh trong lòng tay.

Sân khấu của casino bắt đầu đầy người với nhiều diễn viên hơn: những kẻ sùng bái Thái dương thần nữ từ ngoài hồ tắm đi vào, những người khác từ các sân tennis, các sân golf, hay từ các cuộc làm tình miễn phí hoặc phải tổn phí trong hàng ngàn phòng của tổ hợp khách sạn Xanadu. Jordan chỉ vào một chiếc áo jacket Vegas Winner khác đang đi qua sàn casino. Đó là Merlyn, được bạn bè gọi thân mật là Thằng nhóc Merlyn. Merlyn vẫy tay chào anh lúc đi ngang qua vòng quay roulett mà hắn rất mê tuy rằng hắn ít khi chơi môn này vì biết cái tỷ lệ tiền xâu 5,5% chém rất ngọt vào tiền được của các tay chơi; chẳng khác nào lưỡi bảo kiếm "chém sắt như bùn" chặt đầu không vấy máu của các tay du hiệp lừng lẫy thời Xuân thu Chiến quốc bên Tàu!

Từ trong bóng tối Jordan vẫy một cánh tay có sọc màu đỏ thẫm, và Merlyn sải bước trở lại như thể cậu ta đang đi ngang qua lớp lớp lửa hồng hừng hực nơi luyện ngục, bước qua cái sân khấu chói chang của sàn casino và ngồi xuống. Mấy cái túi có dây kéo của Merlyn không phồng lên với những con phỉnh trong tay cậu ta cũng chẳng có cái nào.

Họ ngồi đó không nói gì nhưng cảm thấy thoải mái với nhau. Merlyn trông giống một vận động viên điền kinh lực lưỡng trong chiếc áo jacket màu xanh lam sọc đỏ của cậu ta. Cậu ta trẻ hơn Jordan ít nhất mười tuổi và mái tóc đen tuyền. Trông cậu ta cũng có vẻ rạng rỡ hơn, sẵn sàng hơn để lao vào cuộc chiến đấu với số mệnh trong đêm nay.

Từ khu đánh bài ở góc xa của casino, họ thấy Cully Cross và Diane bước qua đường ray màu xám thanh lịch, di chuyển trên sàn casino để tiến về phía họ. Cully cũng đang mặc chiếc áo jacket Vegas Winner. Diane trong chiếc áo dài mùa hè màu trắng, xẻ cổ thấp trông rất mát mẻ, nơi hai nụ hoa lấp lánh nhũ ngọc trai màu trắng.

Merlyn vẫy tay và họ tiến đến qua các bàn casino mà không chệch hướng. Và khi họ ngồi xuống, Jordan gọi thức uống cho cả bọn bởi anh biết họ muốn thức gì.

Cully chỉ tay vào mấy cái túi phồng lên của Jordan:

- Này, - anh ta nói - Cậu bỏ rơi bọn này, đi đánh lẻ và đã gặp hên!

Jordan cười:

- Chút chút thôi.

Cả bọn tò mò nhìn anh ta trong lúc anh ta trả tiền thức uống và "boa" cho cô tiếp viên bằng một con phỉnh đỏ trị giá năm đô Las Vegas. Anh nhận ra những cái liếc mắt. Anh không biết tại sao họ lại nhìn mình có vẻ kỳ khôi như vậy. Jordan đã ở Vegas ba tuần và đã thay đổi thấy sợ trong ba tuần đó. Chàng đã sụt đến hai mươi pao.

Mái tóc vàng pha lẫn sợi xám của chàng nay đã dài hơn, bạc thêm nhiều. Khuôn mặt chàng, dẫu vẫn còn đẹp trai chán, nhưng cũng hiện rõ nét hốc hác, phờ phạc; làn da đổi "tông " xam xám. Anh có vẻ thiếu sinh khí. Thế nhưng anh không ý thức được điều đó bởi vì anh vẫn cảm thấy khoẻ chán. Một cách rất ư ngây thơ vô số tội, anh vẩn vơ thắc mắc về ba con người này những người bạn mới trong ba tuần nay của chàng và bây giờ đã là những người bạn quý hoá nhất trên đời?

Người mà Jordan mến nhất là Thằng nhóc Merlyn.

Merlyn có chút tự phụ rằng mình là một tay chơi "máu lạnh" ăn hay thua gì cũng cứ tỉnh rụi! Không bao giờ lộ rõ mặt xanh mặt đỏ hay mặt trắng bệch! Tiền cờ bạc là "của phù vân" ấy mà! Các cụ ông, cụ bà từ xưa đã từng dạy như thế? Của phù vân thì cứ để ngoài ngõ. Trừ có một lần, một vố thua quá đậm đã làm cu cậu xiểng liểng, mặt cứ đờ ra ngơ ngác thất thần hồi lâu khiến Jordan rất lấy làm khoái chí. Đấy nhé? Đừng có mà bắc bậc làm cao, cho mình là kỳ nhân dị sĩ coi chuyện được thua chẳng nghĩa lý gì! Chẳng qua là… chưa dủ đô đấy thôi. Đến "ngưỡng " rồi mà "đổ" thì mặt anh nào mà chẳng méo xệch!

Thằng nhóc Merlyn không bao giờ nói nhiều. Hắn chỉ quan sát mọi người. Jordan biết rằng Merlyn vẫn theo dõi mọi điều anh làm, hắn đang cố hình dung anh là loại nhân vật nào. Điều này cũng làm anh thấy vui vui vì thấy cu cậu khá tức cười với ý định đó. Cu cậu vẫn từn kiếm những điều rối rắm và không bao giờ chấp nhận rằng chàng - Jordan - đúng là con người đã trình làng với bà con cô bác. Nhưng Jordan thích bè bạn với cậu ta và mấy người kia. Họ làm dịu đi nỗi… "trống vắng chiều nay" của chàng. Và bởi vì Merlyn có vẻ sẵn sàng hơn đam mê hơn trong cuộc chơi nên Cully đã đặt cho cậu ta biệt danh Thằng nhóc.

Chính Cully mới là người trẻ nhất, mới hai mươi chín. Nhưng cũng hơi lạ, hình như chàng ta là thủ lĩnh của nhóm. Họ gặp nhau nơi đây ba tuần trước tại chính casino này, và chỉ có một điểm chung. Họ là những tay chơi truỵ lạc. Cuộc chơi phóng đãng kéo dài ba tuần của họ được coi là phi thường bởi vì tỷ lệ lấy xâu ở casino lẽ ra đã vùi họ dưới mấy lớp cát của hoang mạc Nevada chỉ trong ít ngày đầu thôi.

Jordan biết rằng mấy người kia, Cully Cross và Diane, cũng đang thắc mắc về chàng, nhưng chàng cứ lờ đi anh chẳng mấy tò mò bất cứ ai trong bọn họ. Thằng nhóc có vẻ còn trẻ và quá thông minh để làm một tay chơi suy đồi nhưng Jordan chưa hề cố phân tích kỹ tại sao. Thực sự ra điều ấy cũng chẳng quan hệ mấy đối với chàng.

Cully thì chẳng có gì để phải thắc mắc về chàng ta hay là hình như thế. Hắn ta là týp tay chơi suy đồi kiểu cổ điển, nhưng thuộc hàng thiện nghệ. Hắn ta có thể đoán đúng đến hơn chín mươi phần trăm trường hợp con bài tẩy của các đối thủ trong bài xì phé hay tụ bài nào dằn non, tụ bài nào hoác, tụ bài nào trúng trong môn xì dách và hầu hết mọi ngón lừa bịp của thuật… cờ gian bạc lận.

Nói chung là một chuyên gia lão luyện trong ngành. Thằng nhóc thì không. Jordan là một tay cờ bạc điềm đạm có khả năng tư duy "trừu tượng hoá" ở mức độ cao trong lúc Thằng nhóc là kẻ máu mê nhưng lại diễn vai phớt lờ khá đạt trong phần lớn trường hợp. Nhưng Jordan không có ảo tưởng nào về mình. Hiện thực giờ đây thì chàng đang thuộc về "giai cấp" của họ, "giai cấp" những tay chơi suy đồi. Nghĩa là một kẻ đánh bạc chỉ để mà đánh bạc và như thế thì phải thua thôi. Giống như một anh hùng khi ra trận tất yếu phải chết. Hãy chỉ cho ta một kẻ đánh bài và ta sẽ chỉ cho anh một thằng thua bạc; hãy chỉ cho ta một anh hùng và ta sẽ chỉ cho anh… một xác chết; Jordan lẩn thẩn triết lý vụn.

Mấy tay kia đều sắp cạn nhiên liệu, chắc đều sắp phải rời nơi này sớm, có lẽ trừ Cully. Nơi đây Cully có thể xoay nhiều nghề: ma cô, cò mồi, phe vé, những trò xoay xở linh tinh để kiếm tí nơi các casino. Đôi khi hắn ta còn móc ngoặt với các tay chia bài, với đám hồ lì, kín đáo chơi đá giò lái nhà cái cho khách ăn để chia chác, kiếm tí rơm nhai đỡ đói, một trò nguy hiểm.

Cô gái, Diane, thực ra là kẻ ngoài cuộc. Nàng ta làm việc như một tay chơi cò mồi của nhà cái và nàng vừa nghỉ xả hơi từ bàn đánh bạc. Nàng đến với ba người đàn ông duy nhất ở Las Vegas mà nàng cảm thấy có quan tâm đến mình.

Như một tay chơi mồi, nàng đánh bài bằng tiền của casino, thắng hay thua đều là tiền của casino. Nàng không tuỳ thuộc vào chuyện hên xui may rủi trong bài bạc mà tuỳ thuộc vào đồng lương cố định hàng tuần nhận từ casino.

Sự hiện diện của nàng chỉ cần thiết tại bàn đánh bài vào những giờ vắng khách vì các tay chơi bài sẽ bỏ đi khỏi những bàn trống; nàng là tờ giấy bẫy đối với đàn ruồi.

Vì thế nàng phải ăn mặc cho thật khiêu khích, bắt mắt… nàng có mái tóc đen dài khá gợi cảm một cái miệng rộng đôi môi dày thấm đẫm dục tính và một thân hình gần tuyệt hảo với dáng trường túc bất tri lao. Nửa thân người trên của nàng hơi mảnh mai nhưng hợp với ngoại hình tổng thể của nàng. Và ông chủ khu đánh bài cho số điện thoại riêng của nàng cho các tay chơi lớn. Đôi khi ông chủ hoặc một tay chơi trung gian sẽ thì thầm rằng một trong các tay chơi muốn chiêm ngưỡng toàn bộ dung nhan nàng trong phòng rỉêng của anh ta. Nàng được chọn cách từ chối, nhưng đó là một lựa chọn cần sử dụng thận trọng. Khi nàng thuận tình, cũng không phải là người khách sẽ trả trực tiếp cho nàng. Ông chủ đưa cho nàng một thẻ đặc biệt trị giá năm mươi hay một trăm đô Las Vegas mà nàng có thể đổi ra tiền mặt ở một quầy đổi của casino.

Nàng ghét làm điều này. Nên nàng sẽ nhờ một trong các cô gái chơi mồi khác cầm thẻ đi đổi giùm nàng, trả công năm đô. Khi Cully nghe chuyện này, chàng ta bèn làm bạn với nàng. Chàng ta thích những người đàn bà dịu dàng vì dễ… giật dây họ.

Jordan ra hiệu cho cô tiếp viên mang thêm thức uống. Anh cảm thấy thư giãn. Chuyện gặp vận hên và nghỉ ngơi sớm trong ngày cho chàng ta một chút ảo tưởng về đức hạnh của mình. Làm như một vị thần lạ lùng nào đó đã thương mến chàng, thấy chàng là người thiện tâm và đang tưởng thưởng chàng vì những hy sinh mà chàng đã cống hiến cho cuộc đời từ trước đến nay, nhưng giờ đây chàng đã bỏ lại phía sau. Và chàng có ý thức về tình đồng chí đồng đội với Cully và Merlyn.

Họ thường ăn điểm tâm chung với nhau. Và luôn luôn uống một chầu sương sương vào buổi chiều muộn trước khi bắt đầu trận đánh lớn để hủy diệt đêm dài.

Đôi khi họ xuống bar làm một chầu nhẹ lúc nửa đêm để mừng chiến thắng, dĩ nhiên là người may mắn đãi trọn chầu đó. Trong ba tuần vừa qua, họ dã trở thành bằng hữu mặc dầu tuyệt đối chẳng có điều gì chung và tình bè bạn đó sẽ tan di cùng vởi cơn máu mê đỏ đen của họ.

Nhưng giờ đây, chưa rã đám, họ mến nhau chi lạ! Sau một ngày thắng lợi, Thằng nhóc Merlyn đã kéo cả ba người vào cửa hàng quần áo và mua cho mỗi người một chiếc jacket Vegas Winner. Ngày hôm đó cả ba đều thắng và đã mang chiếc áo jacket một cách mê tín kể từ ấy đến giờ không lúc nào rời áo.

Jordan đã gặp Diane vào cái đêm khổ nhục đoạn trường nhất của nàng, cùng đêm mà chàng gặp Merlyn lần đầu tiên. Ngày hôm sau đó, chàng đã mua cho cô ly cà phê vào một lúc nghỉ xả hơi của nàng và họ đã trò chuyện với nhau nhưng chàng đã không nghe những gì nàng nói. Nàng cảm thấy rằng chàng thiếu hứng thú và thấy bị thương tổn. Thế nên chuyện đó rồi chẳng đi đến đâu. Sau đó chàng hối hận, nhất là trong cái đêm chàng nằm chèo queo một mình, không ngủ được trong căn phòng được bài trí khá lộng lẫy của mình. Vì hàng đêm vẫn khó ngủ, chàng đã phải dùng thuốc nhưng chúng thường đem đến cho chàng những cơn ác mộng khiến chàng kinh hoàng.

Dàn nhạc jazz sẽ đến trong chốc lát, thính phòng đầy người. Jordan để ý ánh mắt mọi người nhìn mình khi anh "boa" cho cô tiếp viên một con phỉnh đỏ trị giá năm đô Las Vegas. Họ nghĩ anh hào phóng. Nhưng đơn thuần là vì anh không muốn phải bận tâm suy nghĩ chuyện "boa" bao nhiêu mới được. Anh cảm thấy vui vui khi nhận ra "mệnh giá" của mình đã thay đổi. Anh vẫn luôn luôn tỉ mỉ và sòng phẳng nhưng không bao giờ hào phóng một cách vô tổ chức. Đã có một thời, phần anh trong chiếc bánh đời được định mức và chuẩn hoá trên bậc thang giá trị. Mọi người đều được hưởng phần thưởng tương ứng.

Thế nhưng cuối cùng, cái hệ định chuẩn đó lại trục trặc và không hiệu quả. Giờ đây anh ngạc nhiên về sự phi lý khi đã từng một lần xây dựng nhân sinh quan của mình trên cơ sở lập luận đó.

Ban nhạc đang đi qua chỗ tối để tiến lên sân khấu. Chẳng mấy chốc họ sẽ chơi rất to khiến không còn ai có thể nói chuyện được và đây vẫn luôn là dấu hiệu cho ba người đàn ông khởi động cuộc chơi nghiêm chỉnh.

- Đêm nay mình hên ghê, - Cully nói. - Mình trúng được mười ba lần bên cửa tài.

Jordan mỉm cười. Anh chàng luôn luôn đáp ứng lại vẻ hồ hởi ở Cully. Jodan thích Cully bởi vì hắn ta không bao giờ ngớt cái mồm huyên thiên và cứ từ con gà nhảy qua con lừa mà chẳng cần sự đáp ứng của ai cả. Điều này làm cho hắn ta trở nên cần thiết đối với nhóm bởi vì Jordan và Thằng nhóc Merlyn chẳng bao giờ nói nhiều. Và Diane, cô gái chơi bài cò mồi, lúc nào cũng tươi cười nhưng cũng chẳng nói nhiều.

Khuôn mặt nhẵn nhụi với những nét nhỏ nhắn hơi tối của Cully bỗng sáng lên với lời lẽ tự tình.

- Mình sắp sửa giữ con xúc xắc trong một giờ, - chàng ta nói. - Mình sẽ ném ra một trăm số mà không có số bảy. Các cậu hãy đánh theo mình.

Dàn nhạc jazz bắt đầu tấu rầm rộ như thể hậu thuẫn cho Cully.

Cully thích bài craps mặc dầu ngón nghề tinh xảo nhất của hắn là môn blackjack. Jordan thích bài baccarat vì môn này chỉ hên xui may rủi thuần tuý chứ không khéo tay tráo trở gì được. Merlyn mê roulett bởi vì cậu ta thấy đó là trò chơi mang tính ma thuật, huyền ảo nhất. Nhưng Cully đã tuyên bố tính "bất khả sai lầm" của y đêm nay đối với môn craps nên cả đám phải chơi môn này để cùng hưởng vận đỏ với chàng ta. Họ là bạn bè, không thể để chàng ta xúi quẩy. Họ đứng lên đi về khu chơi xúc xắc và cùng đánh cá theo Cully.

Diane mở lời, lần đầu tiên:

- Đánh theo anh ấy!

- Trông anh không có vẻ may mắn cho lắm đối với tôi - Merlyn nói với Jordan.

Chuyện cô ta kể ra vận may của Jordan cho những bạn chơi khác là trái với luật lệ. Có thể họ đòi vay tiền anh hoặc anh có thể cảm thấy bị xúi quẩy. Nhưng lần này Diane đã biết khá rõ về Jordan và thấy anh không quan tâm đến những chuyện mê tín thường thấy mà những tay chơi khác vẫn kiêng kỵ.

Cully Countdown lắc đầu:

- Mình có linh cảm. - Chàng ta vung cánh tay phải, lắc con xúc xắc tưởng tượng.

Nhạc vang lên dồn dập, họ không còn nghe được tiếng nói nhau. Nhạc giục giã họ bước ra khỏi cung thánh trong bóng mờ để bước vào sân khấu là sàn casino. Giờ đây có thêm nhiều tay chơi nữa, nhưng họ vẫn có thể di động thoải mái. Diane đã hết giờ nghỉ xả hơi, trở về bàn bài baccarat, đánh bài bằng tiền của nhà cái để lấp chỗ trống. Nhưng không hăng say cho lắm. Với tính cách là tay chơi cho nhà cái, thắng hay thua cũng là tiền của nhà cái, nàng "bất tử" một cách đáng ngán. Vì thế nàng bước chậm rãi hơn người khác.

Cully dẫn đường. Họ là ba chàng Ngự lâm pháo thủ trong bộ áo jacket thể thao màu lam sọc đỏ Vegas Winner. Cully nôn nao và tự tin. Merlyn đi theo với bước chân hầu như chẳng kém phần nôn nao, máu mê cờ bạc của cu cậu đang sôi sùng sục. Jordan đoạn hậu chậm rãi hơn, những phần thắng lớn nhét trong người làm cho chàng có vẻ nặng kí hơn hai người kia. Cully đang cố gắng đánh hơi một bàn chơi xúc sắc nào đang nóng. Cuối cùng hắn ta dẫn đồng bọn đến bàn bên kia đường vạch trống và cả ba nối đuôi nhau để Cully sẽ lấy con xúc xắc đầu tiên.

Lúc đầu họ đánh cò con, cuối cùng Cully nắm được những khối lập thể nho nhỏ màu đỏ trong đôi bàn tay "may mắn" của chàng ta.

Thằng nhóc đánh hai mươi đô. Jordan hai trăm. Cully năm mươi. Họ đều mua nhiều số, trừ số bảy. Cully cầm con xúc xắc lên, rất tin tưởng, và ném mạnh chúng vào góc bàn bên kia. Rồi nhìn trừng trừng và trố mắt ra kinh ngạc, không tin nổi ở đôi mắt mình: tai hoạ tệ hại nhất đã xảy ra. Số bảy. Thằng nhóc mất một trăm và bốn mươi, Cully ba con phỉnh năm mươi, Jordan rơi khỏi tay mất mười bốn con phỉnh một trăm đô.

Cully lầm bầm cái gì đó và bỏ đi xa. Bị chấn động sâu sắc giờ đây hắn ta quyết chí chơi môn blackjack thật thận trọng. Hắn ta phải đếm mỗi con bài từ chiếc giày để tìm ra ưu thế đối với người chia bài. Đôi khi được việc, nhưng đó là một cuộc xay nghiền dai dẳng. Đôi khi chàng ta nhớ rõ được từng con bài, hình dung ra cái nào còn lại trong chiếc giày, nắm được lợi thế hơn mười phần trăm đối với người chia bài (1) và chàng ta đánh một thế rất lớn mười phần trăm đó, chàng ta vẫn gặp xui và thua.

Và rồi đếm bài ở chiếc giày khác. Như vậy là giờ đây cánh tay phải thần kì của chàng ta đã phải bội chàng.

Cully chỉ còn phần tiền vốn của mình thôi. Một đêm trước mặt hắn ta quả là một cuộc lao dịch nặng nề. Anh phải chơi rất khôn ngoan và không được xui xẻo.

Merlyn cũng lạc lối về. Cũng chỉ còn phần tiền vốn của mình thôi, nhưng lại không có "kỹ năng chuyên môn" để hậu thuẫn cho cuộc chơi của mình. Cậu ta phải van vái thần may mắn thôi.

Jordan còn lại một mình, đi lòng vòng quanh casino chàng yêu cảm giác cô đơn giữa đám đông và tiếng rì rầm trong khu casino. Cô đơn mà không cô lập. Làm bạn với những người xa lạ độ một giờ rồi chẳng bao giờ tái ngộ. Những con xúc xắc vẫn lách cách không ngừng.

Anh lang thang qua khu chơi blackjack với những cái bàn hình móng ngựa sắp thành nhiều dãy thẳng hàng. Anh lắng nghe tiếng sột soạt của quân bài được kéo ra.

Cully đã chỉ cho anh và Merlyn "mánh" này. Một tay chia bài được móc ngoặc, với đôi tay nhanh nhẹn, khéo léo khó có thể bị phát hiện bằng mắt. Nhưng nếu bạn lắng nghe thật kĩ, bạn có thể nghe được tiếng lách cách rất nhẹ khi anh ta rút quân bài thứ nhì ra, từ dưới con bài trên cùng của cỗ bài.

Một hàng người dài đang được tạo thành để lấy suất ăn tối, mặc dầu mới bảy giờ. Chưa đến giờ sát phạt kịch liệt nơi casino. Chưa có tay đánh lớn. Và dĩ nhiên chưa có tay thắng lớn. Jordan vân vê mấy con phỉnh đen trong tay và nảy sinh chủ ý. Rồi anh bước tới một bàn chơi crap hầu như còn trống và cầm con xúc xắc đỏ lấp lánh lên.

Jordan kéo phéc-mơ-tuya túi ngoài của chiếc jacket Vegas Winner và rút mấy con phỉnh đen trị giá một trăm đô-la một con ra đặt.

Anh đánh hai trăm trên hai khe hỗ trợ con số chính và mua tất cả các số kia, mỗi số năm trăm đô. Anh nắm con xúc xắc trong gần một giờ. Sau mười lăm phút đầu luồng điện nơi bàn tay nóng bỏng của anh chạy qua khắp casino và chiếc, bàn đầy người.

Anh nhấn mạnh các độ cá của mình ở giới hạn năm trăm đô, và các con số ma thuật tiếp tục lăn ra khỏi bàn tay anh. Trong tâm hồn mình, anh khu trục con số bảy định mệnh xuống địa ngục. Anh cấm chỉ nó xuất hiện.

Mặt bàn của anh đầy tràn những con phỉnh đen. Các túi áo jacket của anh căng phồng hết cỡ. Cuối cùng tâm hồn anh không thể tập trung lâu hơn, không thể yểm quyết lâu hơn nữa con số bảy định mệnh, và con xúc xắc chuyển từ tay anh sang tay chơi kế tiếp. Những tay chơi khác đứng quanh bàn reo hò chúc mừng anh. Ông chủ sòng đưa cho anh mấy hộp kim loại để mang các con phỉnh của anh đến quầy đổi tiền của casino. Merlyn và Cully xuất hiện.

Jordan mỉm cười với hai người.

- Mấy cậu có đánh theo mình không vậy? - anh hỏi.

Cully lắc đầu:

- Tôi chỉ nhập sòng ở mười phút sau cùng, - anh ta nói. - Tôi trúng được chút ít.

Merlyn cười:

- Tôi không tin vào vận may của anh. Tôi đứng ngoài.

Merlyn và Cully hộ tống Jordan đến quầy thu quỹ để đổi tiền. Jordan bàng hoàng khi tổng số trị giá các hộp kim loại lên đến hơn năm mươi ngàn đô-la. Và mấy túi áo của anh vẫn còn căng phồng một lố phỉnh nhựa nữa.

Merlyn và Cully bỗng nhiên tràn đầy kinh sợ. Cully nói một cách nghiêm túc:

- Jordan, đây là lúc anh phải rời cái hang động đổ bác này. Anh mà ở lại thì sẽ của thiên trả địa thôi, uổng lắm.

Jordan cười:

- Đêm xuân hãy còn dài mà.

Anh vui khi thấy hai bạn mình nghĩ rằng số tiền kia lớn lao quan trọng đến thế. Nhưng sự căng thẳng tác động lên anh. Anh thấy thấm mệt. Anh nói:

- Mình về phòng ngủ một giấc ngắn để dưỡng sức đây Mình sẽ gặp các bạn và có lẽ chúng ta nên liên hoan một chầu vào lúc nửa đêm. OK?

Người phát ngôn trong quầy đã đếm và tính xong số thẻ và quy ra tiền và nói với Jordan:

- Thưa ông muốn lấy tiền mặt hay séc? Hay là ông muốn chúng tôi giữ hộ số đó cho ông ở đây và ghi biên nhận cho ông?

Merlyn nói:

- Lấy séc đi.

Cully nhíu mày với lòng tham đầy ưu tư, nhưng rồi nhận thấy rằng những chiếc túi trong bí mật của Jordan vẫn còn đầy các con phỉnh, nên anh chàng cười:

- Một tấm séc vẫn an toàn hơn, - Chàng ta nói.

Cả ba dứng đợi. Cully và Merlyn cặp hai bên sườn Jordan; anh nhìn qua bên kia họ đến khu casino sáng rực rỡ. Cuối cùng người thủ quỹ xuất hiện trở lại với một tấm séc răng cưa màu vàng và trao cho Jordan.

Ba người quay lại với nhau trong một cú quay người hầu như vô thức; áo jacket của họ ánh lên màu xanh sọc đỏ dưới các bảng đèn Keno sáng choang. Rồi Merlyn và Cully dìu hai bên khủy tay Jordan và đẩy anh vào một trong các hành lang hình nan hoa, đi về phòng anh.

Một căn phòng xa hoa lộng lẫy. Những bức màn màu vàng tươi, một chiếc giường khổng lồ mạ bạc. Đúng kiểu cho dân đánh bạc lớn. Jordan tắm nước nóng cho thư giãn rồi đọc sách để dỗ giấc ngủ. Nhưng các con chữ cứ như các em vũ nữ uốn éo nhảy múa loạn xạ mà giấc ngủ thì cứ ngập ngừng mãi chẳng đến. Ngủ làm sao được với số tiền quá lớn vừa rơi vào tay mình. Qua các cửa sổ, những ngọn đèn néon của khu biểu diễn thoát y vũ Vega strip liên tục hắt ra những luồng ánh sáng màu cầu vồng, rọi lên tường của phòng anh. Anh kéo các bức màn ra che cho kín hơn, nhưng trong đầu óc, anh vẫn còn nghe tiếng gầm rống lan qua khu casino mênh mông như tiếng lướt ván trên bãi biển dội vào. Rồi anh tắt hết mọi ánh sáng trong phòng, lên giường mằm. Một động tác đánh lừa hợp lúc thế nhưng đầu óc anh không để bị lừa. Anh không thể buông mình vào giấc ngủ.

Rồi Jordan lại cảm thấy nỗi lo sợ quen thuộc và nỗi xao xuyến khủng khiếp: nếu buông mình vào giấc ngủ, hồn chàng sẽ phiêu diêu vào cõi u minh nào đấy, mãi mãi không quay về. Chàng ao ước được ngủ nhưng lại không thể, chàng quá sợ hãi, quá kinh hoàng. Nhưng sẽ chẳng bao giờ chàng có thể hiểu được tại sao lại kinh hoàng khiếp đảm đến thế?

Chàng bị cám dỗ dùng thuốc ngủ trở lại, chàng đã làm như thế mới vào mấy ngày đầu của tháng nay thôi và đã ngủ được nhưng trong những cơn ác mộng không thể chịu nổi. Và ngày hôm sau chàng bị suy nhược, thất thần, chẳng thà mất ngủ còn hơn, như hiện nay.

Jordan lại bật đèn lên, ra khỏi giường và mặc quần áo vào Chàng móc hết mọi cái túi ra, cả bóp ví nữa.

Chàng kéo phéc-mơ-tuya mọi túi trong túi ngoài của chiếc áo jacket Vegas Winner và dốc ngược nó lại để cho mọi con phỉnh đen, xanh, đỏ đều trút ra trên tấm trải bằng lụa. Những tờ một trăm đô-la vun thành một đống cao, những con phỉnh đen và đỏ tạo thành những đường xoắn ốc kỳ lạ và nhtlng cấu thức thành ô với nhiều sắc độ khác nhau.

Để giết thời giờ, anh bắt đầu đếm tiền và xáo trộn các con phỉnh. Anh qua được một giờ.

Anh có hơn năm ngàn đô-la tiền mặt. Anh có tám ngàn đô-la bằng những con phỉnh đen trị giá một trăm đô và sáu ngàn đô-la bằng những con phỉnh xanh trị giá hai mươi lăm đô-la và gần một ngàn đô-la bẳng những con phỉnh dỏ trị giá năm đô-la. Anh ngạc nhiên. Anh lấy tấm séc lớn hình răng cưa của Khách sạn Xanadu ra khỏi ví và ngắm nghía hàng chữ đỏ và đen và tổng số tiền viết bằng mực xanh dương. Năm mươi ngàn đô-la. Anh "nghiên cứu" nó thật cẩn thận! Có ba chữ ký của ba người trên tấm séc. Một trong ba chữ ký đó khiến anh đặc biệt lưu ý bởi vì nó rất lớn và chữ viết rất rõ. Alfred Gronevelt.

Và anh vẫn còn bối rối. Anh nhớ có đổi một số con phỉnh lại thành tiền mặt nhiều lần trong ngày nhưng anh không nhận ra rằng đã hơn năm ngàn đô-la. Anh quay về chiếc giường và tất cả những đống phỉnh được xếp đâu ra đấy kia bây giờ đổ nhào vào nhau thành một đống lộn tùng phèo. Và bây giờ anh hài lòng. Anh vui sướng vì có đủ tiền để ở lại Las Vegas chơi bài dài dài chưa phải đi Los Angeles để bắt đầu công việc mới. Bắt đầu một sự nghiệp mới, một cuộc đời mởi, và có lẽ là một gia đình mới. Anh đếm lại toàn bộ số tiền, cộng với tấm séc. Anh có mệnh giá bảy mươi mốt ngàn đô-la. Anh có thể đánh bạc thả ga cho đến… thiên niên kỷ mới?

Anh tắt đèn chong cạnh giường để mình có thể nằm đó, trong bóng tối với tiền bạc chung quanh, ôm ấp thân hình mình. Anh cố ngủ để đánh bạt nỗi hãi hùng vẫn luôn đến bao trùm lên anh trong căn phòng tối. Anh nghe nhịp tim mình đập càng lúc càng dồn dập hơn cho đến cuối cùng anh phải bật đèn lên lại và đứng lên ra khỏi giường.

***

Tuốt trên cao, bao quát toàn cảnh thành phố, trong dãy phòng ở lầng mái, người chủ khách sạn Alfred Gronevelt cầm điện thoại lên. Ông gọi phòng chơi xúc xắc và hỏi Jordan trúng bao nhiêu. Ông được cho biết là Jordan đã thâu tóm hết phần lời của bàn xúc xắc trong cả đêm đó. Rồi ông gọi ngược về tổng đài bảo cô nối đường dây với Xanadu Số năm. Ông cầm máy chờ và lơ đãng nhìn ra cửa sổ tầng mái và có thể thấy dãy đèn néon đủ màu xanh đỏ tím vàng như con trăn gió phóng loang loáng trên các bảng hiệu của khu Trình diễn thoát y vũ Las Vegas. Và xa hơn là vòng cung sa mạc và núi đen thẫm đang quây bọc lại hàng vạn tay chơi bạc đang cố đánh đổ nhà cái, đang động não dữ dội và tháo mồ hôi dầm đìa để vồ lấy hàng triệu đô-la giấy bạc nằm khíêu khích nơi các quầy thủ quỹ. Qua bao năm tháng vô số tay chơi dã bỏ nắm xương tàn trên khu Thoát y vũ với ánh đèn màu lòe loẹt đó.

Thế rồi ông nghe giọng của Cully qua điện thoại. Cully là Xanadu Số năm (Gronevelt là Xanadu Số một).

- Cully này, chiến hữu của anh quất chúng ta nặng tay đấy, - Gronevelt nói. - Anh chắc chắn chơi hợp lệ đấy chứ?

Giọng Cully thấp xuống:

- Vâng, thưa ông Gronevelt. Anh ta là bạn tôi và chơi trung thực. Anh ta sẽ trả lại thôi trước khi rời khỏi nơi đây.

Gronevelt nói:

- Hắn muốn gì cũng ráng chiều ý hắn. Đừng để hắn sổng ra đi lang thang xuống khu Thoát y vũ, ném tiền của chúng ta cho đám "tuốt tuồn tuột" vơ hết. Hãy vây bọc cho kỹ vào.

- Đừng lo! - Cully nói.

Nhưng Gronevelt bắt được ý hài hước trong giọng nói của hắn ta. Trong một thoáng ông hơi thắc mắc về Cully. Cully là điệp viên của ông ta có nhiệm vụ kiểm tra ngầm mọi hoạt động của casino và báo cáo những tay chia bài đang móc ngoặc với chính y để chơi phản lại nhà cái. Ông đang có những kế hoạch lớn cho Cully một khi chiến dịch này kết thúc. Nhưng bây giờ thì ông thắc mắc:

- Còn tay kia nữa, trong băng của anh - Thằng nhóc đó thì sao? - Gronevelt nói. - Hắn chơi cỡ nào, ở góc độ nào, hắn làm quái gì ở đây trong ba tuần?

- Hắn chơi cò con thôi. - Cully nói. - Một thằng nhóc dễ thương. Không có gì phải lo lắng về hắn, ông Gronevelt à. Tôi biết phải làm gì cho ông mà.

- OK, - Gronevelt nói.

Khi gác máy, ông ta mỉm cười Cully chưa biết rằng mấy ông chủ ở các khu đánh bài than phiền về chuyện Cully được phép ở lì trong khu casino bởi vì chàng ta là một nghệ sĩ bị phá sản? Rằng tay quản lý khách sạn đã than phiền về Merlyn và Jordan được phép giữ quá lâu những căn phòng mà khách sạn đang rất cần vì có nhiều tay chơi mới vẫn đến mỗi cuối tuần. Điều mà không một ai biết đó là Gronevelt đang bối rối về mối giao tình giữa ba người kia. Quan hệ đó kết thúc như thế nào sẽ là cuộc trắc nghiệm thực sự về Cully.

***

Trong phòng mình, Jordan đang cố chống trả cơn thôi thúc anh trở lại casino. Anh ngồi vào một trong các ghế bành và đốt một điếu thuốc. Mọi chuyện bây giờ có vẻ xuôi chèo mát mái. Anh có bạn bè, anh gặp vận đỏ, thắng được số tiền lớn. Anh tự do, không phải lo nghĩ chuyện kiếm sống, chuyện gia đình… Anh chỉ hơi mệt mỏi thôi. Anh cần một cuộc nghỉ ngơi vui chơi thoải mái ở một nơi nào đó, đi xa càng tốt.

Anh nghĩ đến Cully, Diane và Merlyn. Bây giờ họ đang là ba "hảo bằng hữu", anh mỉm cười với ý nghĩ đó.

Họ biết nhiều điều về anh. Họ đã cùng nhau qua nhiều giờ nơi phòng giải khát của casino, tán gẫu, thư giãn giữa các cuộc chơi căng thẳng. Jordan không bao giờ tỏ ra ấm ở, giữ kẽ. Anh sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi, mặc dầu anh không bao giờ hỏi lại câu nào. Thằng nhóc vẫn thường hỏi nhiều câu rất nghiêm trọng, với sự quan tâm thấy rõ khiến Jordan không bao giờ công kích.

Để làm một cái gì đó giải khuây, anh lấy chiếc vali của mình từ trong tủ ra, mở nắp. Vật đầu tiên đập vào mắt anh là khẩu súng nhỏ cầm tay anh đã mua trên đường về nhà. Anh chưa từng nói với bạn bè về chuyện súng đạn bao giờ. Vợ anh đã bỏ anh và mang theo đàn con. Nàng bỏ anh để theo người khác và phản ứng đầu tiên của anh là giết tên "tiếm vị" kia. Một phản ứng thật xa lạ với bản chất thật của anh khiến cho đến bây giờ anh vẫn không ngớt ngạc nhiên. Tất nhiên là anh chỉ nghĩ thế chứ chưa hề làm gì. Vấn đề bây giờ là làm sao thoát khỏi cái của nợ này đây. Tốt nhất là tháo rời nó ra và ném nó rải rác mỗi nơi một mảnh. Anh không muốn mình phải chịu trách nhiệm về chuyện có ai đó bị thương tổn bởi khẩu súng mình mua. Nhưng ngay bây giờ, anh đặt nó vào một góc và ném mấy bộ quần áo vào trong vali, rồi ngồi xuống lại.

Anh không chắc là mình muốn rời Las Vegas cho lắm rời xa cái hang động được thắp sáng rực rỡ của khu casino. Anh đang thoải mái ở đấy. Anh đang an toàn ở đấy. Việc anh chẳng cần thực sự để tâm đến chuyện thắng thua là chiếc áo khoác mầu nhiệm của anh chống lại số mệnh. Và nhất là cái hang động casino này khép lại mọi nỗi thống khổ khác và mọi cạm bẫy khác của đời sống đối với anh.

Anh lại mỉm cười, nghĩ đến chuyện Cully lo lắng cho số tiền thắng của anh. Xét cho cùng anh nên làm gì với số tiền này? Tốt nhất có lẽ là gửi về cho vợ anh.

Nàng là một người phụ nữ tốt, một bà mẹ thương con, một người đàn bà có đức hạnh và cá tính. Sự kiện nàng đã bỏ anh sau hai mươi năm chung sống để kết hôn với người yêu cũ cũng không hề và không thể thay đổi những nhận định đó. Bởi vì vào lúc này đây, khi nhiều tháng đã trôi qua, Jordan thấy rõ vợ anh đã quyết định đúng. Nàng có quyền hưởng hạnh phúc chứ. Quyền được sống cuộc đời mình ở mức phát triển trọn vẹn mọi khả năng nhất. Và nàng đã nghẹt thở khi sống với anh. Không phải vì anh là người chồng xấu. Mà chỉ là một người chồng không hợp lý. Anh đã là một người cha tốt. Đã thực hiện mọi nghĩa vụ của mình. Lỗi duy nhất của anh đó là sau hai mươi nãm anh không đem lại được hạnh phúc cho người vợ nữa.

Bạn bè biết chuyện của anh. Ba tuần anh trải qua với họ ở Vegas hình như là cả ba năm và anh đã có thể nói với họ hơn là với ai khác ở nhà. Chuyện tâm tình tuôn ra dễ dàng hơn bên cốc rượu, sau nhung bữa ăn nhẹ vào nửa đêm.

Anh biết rằng họ nghĩ anh thuộc loại máu lạnh. Khi Merlyn hỏi về chuyện anh có quyền được thăm viếng con hay không, toà xử thế nào, Jordan chỉ nhún vai. Merlyn hỏi anh có khi nào gặp lại vợ con thì Jordan cố gắng trả lời một cách thành thật:

- Tôi không nghĩ thế, - anh nói - Họ ổn cả mà.

Và Merlyn bắn vào anh:

- Còn anh, anh có cảm thấy ổn không?

Và Jordan cười, không hề giả vờ hay gượng gạo, anh cười cái cách mà Thằng nhóc nhắm bắn vào anh.

Vẫn còn cười, anh nói:

- Vâng, mình thấy ổn lắm.

Và rồi, một lần cho trót, anh bắn trả Thằng nhóc về cái tội tọc mạch đến khiếm nhã của cu cậu. Anh nhìn thẳng vào mắt cậu ta và nói, lạnh băng:

- Không còn gì để xem nữa đâu. Điều cậu thấy là thế này đây. Chẳng có gì rắc rối cho lắm. Người ta chẳng quan trọng mấy đối với người khác. Khi cậu lớn hơn tí nữa, cậu sẽ thấy cái "đạo sống" nó là như thế?

Merlyn nhìn lại anh và cúi mặt xuống rồi nói rất nhỏ nhẹ:

- Đó có phải là điều làm anh mất ngủ, đúng không?

Jordan nói:

- Ừ, đúng vậy.

Cully sốt ruột nói:

- Ai mà ngủ được nơi cái tổ quỷ này. Hãy tọng vào họng vài viên thuốc ngủ.

- Chúng mang lại cho tôi nhiều cơn ác mộng, - Jordan nói.

- Không không phải đâu, - Cully nói. - Tôi muốn nói là mấy ả kia kìa.

Anh ta chỉ vào ba em mồi chài đang ngồi uống nước quanh bàn. Jordan cười. Đó là lần đầu anh nghe câu "đặc ngữ" đó của Las Vegas. Bây giờ anh mới hiểu tại sao thỉnh thoảng Cully ngừng chơi với lời thông báo rằng chàng ta sắp uống vài viên thuốc ngủ.

Nếu có khoảng thời gian dành cho "những viên thuốc ngủ biết đi" thì đó là tối nay, nhưng Jordan đã thử chuyện ấy trong tuần lễ đầu tiên ở Vegas. Anh vẫn có thể làm chuyện ấy bất kỳ lúc nào, nhưng chưa bao giờ anh thực sự cảm thấy nhẹ người, hết căng thẳng, sau đó. Một đêm nọ, có một em mồi chài, bạn của Cully, dụ anh chơi trò "nhất kiếm xuyên nhị bàn"(1).

Nàng ta dẫn theo cô bạn thân. Chỉ thêm năm mươi đô-la thôi và hai em sẽ phục vụ anh chu đáo vì anh quá đỗi dễ thương! Anh OK. Thật khoái với bốn và hai chung quanh mình. Quay bên nào cũng gặp. Rất tiện nghi và xin anh cứ tuỳ nghi. Rồi một em đong đưa đầu anh trên ngực mình. Em ru anh ngủ, một tối mùa thu… trong khi em kia cưỡi lên người anh, dạng hai chân ra. Và đến giây phút căng thẳng cuối cùng, như cuối cùng chàng đã đến, ít ra là đang đầu hàng xác thịt mình, anh bắt gặp cô nàng đang dạng chân cưỡi lên người anh, trao đổi một nụ cười ranh mãnh với cô gái anh đang gối đầu lên ngực. Và anh hiểu rằng, giờ đây khi anh đã xong phần mình đến lượt hai nàng có thể hành lạc như ý thực sự họ muốn. Anh nhìn ngắm trong khi cô gái vừa rồi cưỡi trên người anh nhào qua đè lên cô kia với vẻ đam mê cuồng nhiệt còn hơn cả khi với anh. Anh không hề tức giận mà thấy có vẻ ngồ ngộ, hay hay. Nhìn theo góc độ nào đó, hình như sự phối cặp đó lại tự nhiên hơn. Anh đã cho thêm hai cô một trăm đô-la. Hai nàng nghĩ vì họ đã rất điệu nghệ với anh, nhưng thật ra vì nụ cười tinh nghịch kín đáo kia, vì sự phải bội ngọt ngào kia. Và cô gái nằm dưới trong cơn phấn khích sau cùng lúc cực khoái đã quơ bàn tay ra một cách mù quáng bấu chặt lấy bàn tay Jordan, và anh đã xúc động đến phát khóc.

Và tất cả các "viên thuốc ngủ biết đi" đều đã giở mọi tuyệt kỹ để chiều anh hết ý. Họ là chất kem ngọt ngào "bổ dưỡng", lắm em còn vương mùi hương đồng cỏ nội chưa dễ một sớm một chiều đã phôi pha… Có em tóc còn thơm mùi gỗ quý, có em chân còn dính tí bùn non…

Các nàng cho ta chút tình vụn, nắm tay ta dung dăng dung dẻ chẳng thiếu chút hồn nhiên, để cùng nhau đi dùng bữa ăn chiều, đi nghe ca nhạc đôi chút, rồi vào đánh bạc cò con tí tỉnh với những đồng tiền vừa được boa. Rất dễ thương và sòng phẳng, không ao giờ dám lừa đảo hay xoáy cái gì của bạn. Một cuộc trao đổi thuận mua vừa bán, từ đó nảy sinh cảm tình giữa những bạn hàng quen mối làm ăn có uy tín với nhau. Tất cả chỉ tốn có một tờ trăm đô-la, đó là "ong mật" (a honeybee), theo từ điển tiếng lóng của Cully. Một cuộc mặc cả. Ôi, Chúa, đó là một cuộc mặc cả. Nhưng anh không bao giờ có thể để cho mình bị đánh lừa ngay cả trong những chuyện nhỏ nhặt.

Dẫu sao họ vẫn tốt hơn những viên thuốc ngủ bình thường, họ không đem lại ác mộng cho anh. Nhưng họ cũng không giúp anh ngủ được. Ròng rã cả ba tuần liền, anh thực sự không ngủ được tí nào.

Mỏi mệt, Jordan lại mở cái hộc trên đầu giường ra. Anh không nhớ mình đã rời chiếc ghế. Lẽ ra anh nên tắt đèn và cố dỗ giấc ngủ. Nhưng sự kinh hoàng sẽ trở lại.

Không phải một nỗi sợ tinh thần mà là một khủng hoảng thể chất mà thân xác anh không chế ngự nổi, ngay cả khi tâm hồn anh trụ vững và tự hỏi cái gì đang xảy ra. Không còn lựa chọn nào khác. Anh phải xuống lại khu casino.

Anh cất tấm séc năm mươi ngàn đô-la vào vali. Anh sẽ chơi bằng tiền mặt và các con phỉnh.

Jordan thu tóm mọi thứ khỏi chiếc giường và nhét đầy vào các túi áo jacket. Anh đi ra khỏi phòng mình, xuống sảnh đường và tiến vào phòng casino: Những tay chơi thứ thiệt giờ đây đang vây quanh các bàn vào nhung giờ đầu tiên của buổi rạng sáng. Họ đã thu xếp mọi việc đâu vào đấy cả rồi, họ đã rảnh rỗi khỏi mọi bận tâm khác để dành toàn bộ sức lực chiến đấu chống lại "số mệnh"! Tay cầm tiền, họ đứng ở hàng trước sát mấy chiếc bàn chơi crap. Những ông chủ thầu khu đó, với những que đánh dấu màu trắng, đang chờ họ chơi cạn hết mấy con phỉnh để rồi ký đổi một ngàn hoặc vài ba ngàn đô-la khác. Trong những giờ tới, có những người sẽ ký đổi cả gia tài mà không bao giờ biết tại sao. Jordan nhìn về mút đầu kia của casino.

Một vòng quây màu xám bạc thật trang nhã bao bọc chiếc bàn chơi baccarat hình bầu dục ngăn cách với sàn chơi casino. Một vệ sĩ có vũ trang đứng ở cổng vào, bởi vì ở bàn baccarat các tay chơi dùng tiền mặt là chính, chỉ xài mấy con phỉnh thế tiền lẻ thôi. Ở hai đầu chiếc bàn trải nỉ xanh dương đó có hai chiếc ghế tháp cao, ngồi trong hai chiếc ghế đó là hai tay kiểm soát viên, nhìn chăm chăm mấy tay hồ kè và việc trả tiền; sự tập trung của họ chỉ được nguỵ trang mong manh qua bộ đồng phục mà mọi nhân viên làm việc trong casino đều mặc bên trong vòng quây baccarat. Hai tay kiểm soát nhìn lom lom mọi động thái của ba tay hồ lì và tay chủ sòng điều hành hoạt động của bàn baccarat. Jordan bắt đầu đi về hướng họ, cho đến khi anh có thể thấy rõ khuôn mặt của mấy tay hồ lì trong bộ đồng phục.

Bốn vị Thánh thắt cà-vạt đen hát tụng ca mừng người thắng, hát ai ca chia buồn kẻ thua. Là những anh chàng đẹp trai, với động tác nhanh nhẹn duyên dáng, họ làm vui cho trò chơi mà họ quản lý. Nhưng trước khi Jordan có thể đi qua chiếc cổng xám bạc vương giả, Cully và Merlyn bước tới trước mặt anh.

Cully nói nhỏ nhẹ:

- Họ chỉ còn muời lăm phút nữa sẽ ra đi. Hãy đứng ngoài cuộc. Bàn baccarat đóng cửa lúc ba giờ sáng.

Đúng lúc đó một trong các vị Thánh thắt cà-vạt đen kêu vọng ra, gọi Jordan:

- Chúng tôi sắp dỡ chiếc giày cuối đây, ông Jordan à. Chiếc giày của chủ ngân hàng đấy.

Anh ta cười lớn. Jordan có thể thấy tất cả các quân bài được rút ra trên bàn, để sấp, rồi được cào lại trước khi xào bài, mặt trong bày ra.

Jordan nói:

- Hai cậu vào cùng chơi với mình nhé! Mình sẽ đặt tiền và ta sẽ đánh cá tới mức giới hạn mỗi cửa bài.

Điều đó có nghĩa là với mức giới hạn là hai ngàn đô-la mỗi cửa, Jordan sẽ đánh cá mỗi lần sáu ngàn đô-la.

- Anh điên à? - Cully nói. - Anh có thể trắng tay đấy!

- Ngồi xuống đó đi, - Jordan nói. - Mình sẽ cho cậu mười phần trăm nếu cửa cậu thắng.

- Không, - Cully nói và lảng ra xa, đứng tựa người vào tường phòng baccarat.

Jordan nói:

- Merlyn, ngồi đánh cho tôi một cửa nhé?

Thằng nhóc Merlyn mỉm cười với anh và nói nhỏ:

- Vâng đệ sẵn sàng làm lính đánh thuê cho anh.

- Cho cậu mười phần trăm, - Jordan nói.

- OK, đàn anh điệu nghệ quá, - Merlyn đáp.

Cả hai đi qua cổng và ngồi xuống bàn. Diane cầm chiếc giày mới đựng bài lên và Jordan ngồi xuống ở chiếc ghế cạnh bên cô để có thể cầm chiếc giày tiếp theo. Diane nghiêng đầu về phía anh.

- Jordan, đừng chơi nữa! - nàng nói.

Anh không đánh cá nơi cửa nàng lúc nàng rút những quân bài xanh ra khỏi chiếc giày. Diane thua, mất hai mươi đô-la của casino và mất quyền rút bài. Cô đưa chiếc giày qua cho Jordan.

Jordan bận rộn moi hết các túi ngoài của chiếc jacket Vegas Winner. Những con phỉnh đen và xanh, những tờ trăm đô-la. Anh đặt một chồng tiền cược trước mặt Merlyn. Rồi anh cầm chiếc giày lên và đặt hai mươi con phỉnh đen vào lô Chủ ngân hàng.

- Cậu cũng làm thế đi, - anh bảo Merlyn.

Merlyn đếm hai mươi con phỉnh loại một trăm đô-la từ đống bạc trước mặt và đặt chúng vào lô Chủ ngân hàng.

Tay hồ lì đưa một lòng bàn tay lên cao để cho Jordan biết là đã đến giới hạn mức đặt tiền. Rồi nhìn khắp lượt bàn để xác định là mọi người đã đặt tiền xong hết. Lòng bàn tay hắn ta rớt xuống ở một cửa đang vẫy gọi và hắn hô to với Jordan:

- Một quân bài cho Tay chơi.

Jordan rút các quân bài ra. Một cho hồ lì, một cho anh. Rồi một con khác nữa cho anh. Tay hồ lì nhìn quanh bàn rồi ném hai quân bài của mình cho người đánh cược số tiền cao nhất vào cửa Tay chơi. Người đó quan sát ngắm nghía mấy quân bài thật cẩn thận rồi cười và úp hai con bài đó xuống. Anh Tay chơi có khuôn mặt tỉnh như Tây, có vẻ chắc ăn lắm. Jordan lật ngửa hai con bài của mình lên mà không thèm nhìn vào. Hai con bài hình.

Thế là bù trất. Jordan đẩy chiếc giày qua Merlyn. Merlyn đẩy chiếc giày qua tay chơi kế bên. Có một lúc Jordan cố gắng ngưng chiếc giày lại, nhưng có điều gì đó trên nét mặt của Merlyn chận tay anh lại. Không một ai trong hai người nói gì.

Cái hộp màu nâu vàng tự động di chuyển chầm chậm quanh bàn. Tiếng bạc đang xen kẽ. Chủ Ngân hàng thắng.

Rồi Tay chơi thắng. Không có thắng liên tiếp cho bên nào. Jordan vẫn cứ đánh một mặt Chủ ngân hàng, nhồi thêm lên, và đã thua hơn mười ngàn đô từ chính chồng tiền và phỉnh trước mặt anh. Merlyn vẫn từ chối đánh cược. Cuối cùng Jordan có lại chiếc giày lần nữa.

Anh đánh cược đến mức giới hạn hai ngàn đô. Anh với tới đống tiền của Merlyn, lấy ra một xấp tiền mặt và ném vào lô Chủ ngân hàng. Anh thoáng nhận ra là Diane không còn ở bên cạnh anh nữa. Rồi anh sẵn sàng. Anh cảm thấy một con sóng quyền lực cuồn cuộn dâng lên, rằng anh có thể khiến các con bài ra khỏi chiếc giày theo ý mình muốn theo kiểu "cầu được ước thấy".

Bình thản không chút xúc động, Jordan cho qua hai mươi bốn tua. Bàn baccarat đông người dần và mọi tay chơi ở bàn đều đang cá cược vào Nhà băng, theo vận đỏ.

Đến tua thứ mười, tay hồ lì trong khu giữ tiền cúi người xuống kéo ra những con phỉnh đặc biệt có mệnh giá năm trăm đô-la. Chúng có màu trắng kem viền vàng trông thật đẹp.

Cully đang tựa vào hàng rào chấn song, quan sát. Diane dứng với anh Tay chơi. Jordan vẫy tay cho họ. Lần đầu tiên anh thấy hứng khởi. Tận cùng đầu kia của cái bàn một tay chơi Nam Mỹ hét lên "Maestro" khi Jordan đập vào vòng thứ mười ba của anh ta. Và rồi cả bàn trở nên yên ắng đến kỳ lạ khi Jordan nhấn Tay chơi xuống.

Anh rút bài từ chiếc giày ra, không chút cố gắng, đôi bàn tay anh dường như chảy tự do. Không một lần nào có quân bài nhảy hay trượt lúc anh rút nó ra từ chỗ giấu trong chiếc giày gỗ. Không bao giờ anh tình cờ làm lộ mặt trước của quân bài nào. Mỗi lần anh đều lật nhanh con bài của mình cũng với một động tác nhịp nhàng như thế, không cần nhìn vào bài, để cho người hồ lì trưởng xướng lên tên và số của quân bài. Khi người hồ lì nói "Một quân bài cho Tay chơi", Jordan rút nó ra dễ dàng không hề cường điệu, màu mè. Khi người hồ lì xướng "Một quân bài cho Chủ ngân hàng" Jordan lại rút bài ra nhanh gọn, nhẹ nhàng, không chút xúc động.

Cuối cùng đến lượt thứ hai mươi lăm. Anh rút cho Tay chơi đang ở cửa người hồ lì, vì mọi người đều đang vào cửa Chủ ngân hàng.

Jordan đẩy chiếc giày qua Merlyn; anh chàng từ chối và đẩy qua cửa kế tiếp. Merlyn cũng có một chồng các con phỉnh năm trăm đô-la chạy chỉ vàng trước mặt vì họ đã thắng ở cửa Chủ ngân hàng, họ phải trả cho nhà cái 5% tiền xâu. Tay hồ lì đếm các thẻ tiền xâu so với các số ghế. Hơn năm ngàn đô-la. Điều đó có nghĩa là Jordan đã thắng một trăm ngàn đô-la trong canh bạc nóng bỏng đó. Và mọi con bạc quanh bàn đều được hưởng ké vận đỏ của anh.

Cả hai kiểm soát viên ở trên mấy chiếc ghế cao đều gọi điện thoại cho tay quản lý casino và chủ Khách sạn, báo tin buồn. Một đêm xui xẻo ở bàn baccarat là một trong số ít những nguy cơ nghiêm trọng đối với biên độ lợi nhuận của casino. Không phải điều ấy chẳng có nghĩa gì đối với việc kinh doanh cờ bạc trường kỳ, song le đối với những tai họa tự nhiên, vẫn cần một con mắt

trông chừng. Đích thân ông chủ lớn Gronevelt từ trên tầng mái chót vót hạ cố bước xuống, lặng lẽ đi vào vòng quầy baccarat, đứng trong một góc với chủ sòng bài, quan sát Jordan thấy ông ta từ khóe mắt mình và nhận ra nhân vật đó là ai, vì Merlyn đã có lần nói cho anh biết.

Chiếc giày đi quanh cái bàn và vẫn còn lại một chiếc giày Chủ Ngân hàng rụt rè. Jordan đếm một số tiền nhỏ. Rồi anh lại cầm chiếc giày.

Lần này, không chút cố gắng và thật dễ dàng, đôi bàn tay vung ra nhanh chóng, nhẹ nhàng như một vòng đạn đạo, anh thực hiện giấc mộng của tay chơi baccarat. Anh rút mọi quân bài trong chiếc giày ra và đều thắng điểm. Jordan xếp hàng chồng, hàng chồng con phỉnh vàng trắng chất lên cao trước mặt mình.

Jordan ném bốn con phỉnh trắng vàng vào người hồ lì trưởng:

- Biếu các bạn đấy! - anh nói.

Người chủ sòng baccarat nói với anh:

- Này ông Jordan, sao ông không ngồi đây, chúng ta đếm rồi đổi toàn bộ số tiền này thành séc?

Jordan nhét cái đống khổng lồ những tờ một trăm đô-la vào áo jacket, rồi những con phỉnh đen trị giá một trăm đô-la, để lại vô số những con phỉnh trắng vàng với mệnh giá năm trăm đô trên bàn:

- Ông có thể đếm số đó giùm tôi! - anh nói với chủ sòng. Anh đứng lên để giãn chân tay, gân cốt, rồi nói, với giọng rất bình thường - Ông có thể đưa ra chiếc giày khác?"

Tay chủ sòng do dự và quay qua tay quản lý casino đang đứng bên Gronevelt. Tay quản lí casino lắc đầu để tỏ ý không. Ông ta theo dõi Jordan và điểm danh chàng như là "tay chơi thoái hóa". Chắc chắn Jordan sẽ ở lại Las Vegas cho đến khi thua lại hết. Nhưng đêm nay vận đỏ chàng đang "vượng". Tại sao lại tính ăn thua vào lúc vận may của người đó đang lừng? Ngày mai các con bài sẽ ra theo thứ tự khác hẳn. Chàng ta không thể hên mãi và rồi chẳng chóng thì chầy kết cục chàng ta cũng sẽ đến thôi, việc gì phải nóng vội. Tay quản lý casino đã từng thấy chuyện này quá nhiều lần rồi. Nhà cái có vô số cơ hội để thâu tóm cả thiên hạ hàng đêm với tiền xâu và những vận may:

- Dẹp sòng! - Tay quản lý casino hạ lệnh.

Jordan cúi đầu. Anh quay sang nhìn Merlyn và nói:

- Tính đi và cậu lấy mười phần trăm của tiền thắng nơi cửa cậu.

Ngạc nhiên thay, anh bắt gặp một tia nhìn hầu như đầy muộn phiền trong đôi mắt Merlyn và chàng ta nói:

- Không.

Mấy tay hồ lì đang tính những con phỉnh trắng vàng của Jordan và chồng chúng lại thành đống để các kiểm soát viên, chủ sòng và người quản lý casino có thể theo dõi việc đếm tiền của họ. Cuối cùng họ cũng đếm xong.

Chủ sòng nhìn lên và nói có vẻ cung kính:

- Thưa ông Jordan, ông được hai trăm chín mươi ngàn đô-la Ở đây. Ông có muốn ghi chung vào một tấm séc duy nhất không?

Jordan gật đầu. Các túi trong của anh vẫn còn đầy cộm những con phỉnh khác và cả tiền giấy nữa. Anh không muốn trả chúng lại.

Những tay chơi khác đã rời cái bàn và vòng quây khu baccarat khi người quản lý casino nói rằng sẽ không đưa chiếc giày nào ra nữa. Chủ sòng vẫn còn thì thầm.

***

Cully đã vượt qua đường ray và đứng bên cạnh Jordan, cũng như Merlyn đã làm thế, cả ba trông giống những thành viên của một băng đảng đường phố nào đấy trong những chiếc jacket thể thao Vegas Winner.

Giờ đây Jordan thực sự thấm mệt, quá mệt để còn có thể chơi crap hay roulette. Còn bài blackjack thì quá chậm với giới hạn năm trăm đô-la. Cully nói:

- Anh đừng chơi nữa. Ôi lạy Chúa! Tôi chưa từng bao giờ thấy chuyện như thế này. Từ đây anh chỉ có thể đi xuống. Không thể đỏ như thế này nữa được đâu.

Jordan gục gặt đầu, tán đồng.

Nhân viên an ninh mang những cái khay đựng các con phỉnh của Jordan và các biên nhận có chữ ký của chủ sòng về quầy thủ quỹ. Diane nhập vào với nhóm và hôn Jordan một cái. Cả bọn đều khích động kinh khủng. Vào thời khắc đó Jordan cảm thấy thực sự hạnh phúc. Anh thực sự là người hùng. Mà không cần phải chém ai. Làm người hùng ư quá dễ? Chỉ cần đánh cược một số tiền lớn vào việc phân phối bài. Và thắng.

Họ phải đợi tấm séc từ quầy thủ quỹ quay lại.

Merlyn chế nhạo Jordan:

- Anh giàu quá rồi, anh có thể làm bất kỳ điều gì anh muốn. Có tiền mua tiên cũng được mà!

Cully nói:

- Anh ta phải rời Vegas đi thôi.

Diane siết chặt tay Jordan. Nhưng Jordan nhìn trừng trừng vào Gronevelt, đang đứng cùng với người quản lý casino và hai kiểm soát viên đã bước xuống mấy chiếc ghế cao của họ. Bốn người đang thì thầm với nhau. Bỗng nhiên Jordan nói lớn:

- Xanadu Số một, xin mời quyết đấu tay đôi với tôi, dám không?

Gronevelt tách ra khỏi mấy người kia và khuôn mặt ông ta đột ngột hiện ra giữa vùng ánh sáng chói chang.

Jordan có thể thấy rằng ông ta già hơn là anh từng nghĩ.

Ước chừng khoảng bảy mươi, nhưng trông hãy còn hồng hào khoẻ mạnh lắm. Một mái tóc bạc nhưng cứng, dày, được chải gọn ghẽ. Khuôn mặt đỏ au một màu da thuộc chín. Nét mặt kiên quyết, thân thể tráng kiện, chưa hề oằn xuống với gánh nặng tuổi tác. Jordan có thể thấy rằng ông ta chỉ phản ứng nhẹ nhàng khi bị gọi tên bằng mã số điện thoại.

Gronevelt cười với anh. Ông ta không có sắc giận.

Nhưng có điều gì đó nơi ông đáp ứng lại thách thức, mang trả lại dòng nhựa rạo rực của thời thanh xuân sôi nổi, khi ông cũng là một tay chơi thoái hoá. Giờ đây ông đã tạo ra cho mình một thế giới an toàn, một cuộc sống ở trong tầm kiểm soát. Ông từng hưởng thụ mọi khoái lạc, từng cánh vác nhiều trách nhiệm, từng hứng chịu một số nguy cơ nhưng rất hiếm khi gặp được cơn "run rẩy" thuần tuý của một chấn động tâm thần đột ngột mà sâu sắc như thế này. Sẽ dịu ngọt biết mấy nếu ta nếm lại một lần. Vả chăng ông cũng muốn xem Jordan sẽ đi xa đến đâu, cái gì khiến anh chàng vớ đậm được đến thế?

Gronevelt nói nhẹ nhàng:

- Anh có tấm séc ghi hai trăm chín mươi ngàn đô-la từ quầy thủ quỹ, đúng không?

Jordan gật đầu.

Gronevelt nói:

- Tôi sẽ bảo chúng cho bài vào một chiếc giày. Chúng ta chơi một cửa thôi. Ăn đúp hay thua sạch. Nhưng anh phải bắt cửa Tay chơi, tôi cửa Chủ ngân hàng. Chịu không?

Jordan gật đầu.

Mọi người trong vòng quây baccarat tỏ vẻ sửng sốt.

Mấy tay hồ lì nhìn ông chủ lớn Gronevelt với vẻ ngạc nhiên thích thú. Ông ta không chỉ đang chơi trò phiêu lưu một số tiền khổng lồ, trái với mọi luật lệ về casino, mà còn có nguy cơ mất giấy phép mở sòng bài nếu như Uỷ ban quốc gia về cờ bạc khắt khe về chuyện đánh cá này.

Gronevelt mỉm cười với họ và hạ lệnh:

- Xào bài và cho vào giày đi.

Vào lúc đó ông chủ sòng baccarat đi qua cổng của vòng quây và đưa cho Jordan tờ giấy màu vàng hình thuôn, cạnh răng cưa: chính là tấm séc trị giá hai trăm chín mươi ngàn đô. Jordan nhìn vào nó chỉ vài giây ngắn ngủi thôi rồi đặt vào lô Tay chơi và mỉm cười với ngài Gronevelt:

- Chúng ta vào cuộc nhé?

Jordan thấy Merlyn lui ra xa và tựa vào rào chắn màu xám bạc. Một lần nữa Merlyn lại chú tâm "nghiên cứu" anh chàng lạ đời này. Diane bước xéo qua bên mấy bước, sững sờ. Jordan thích thú khi thấy họ ngạc nhiên đến thế. Điều duy nhất mà anh không thích đó là đánh cá chống vận đỏ của chính mình (vì vừa rồi anh đánh vào cửa Chủ Ngân hàng và thắng lớn còn bây giờ phải chấp nhận thách thức của Gronevelt và đánh vào cửa Tay chơi).

Anh ghét ý tưởng mình lại rút bài ra khỏi chiếc giày và đánh cá chống lại cửa mình. Anh quay sang Cully.

- Cully rút bài giùm mình đi, - anh nói.

Nhưng Cully kinh hoảng bỏ đi xa. Rồi Cully liếc nhìn tay hồ lì đã trút các quân bài khỏi cái hộp nhỏ dưới bàn và đang chồng chúng lên để xào bài. Hình như Cully rùng mình trước khi quay người lại để đối mặt với Jordan.

- Jordan, một cú bịp đấy.

Cully nói khẽ như thể anh ta không muốn có ai nghe. Anh bắn một tia nhìn điện chớp vào Gronevelt; lão ta đang trừng trừng nhìn Cully. Nhưng anh vẫn tiếp tục:

- Nghe này, Jordan. Cửa Chủ ngân hàng lúc nào cũng có lợi thế hơn cửa Tay chơi hai phẩy năm phần trăm. Ai chơi cũng thế. Đó là lý do tại sao tay nào đánh vào cửa Ngân hàng cũng phải trả đến năm phần trăm tiền xâu. Nhưng bây giờ nhà cái nắm cửa Ngân hàng. Với cú đánh cá bằng số tiền lớn cỡ này thì tiền xâu không có nghĩa gì. Tốt hơn là giành hai phẩy năm phần trăm lợi thế, bất kể tiền xâu. Anh hiểu điều đó chứ, Jordan? - Cully cố giữ giọng nói bình thường, nhỏ nhẹ. Giống anh ta đang lý luận để dỗ dành một đứa bé.

Nhưng Jordan cười:

- Mình biết mà, - anh ta nói.

Gần như anh nói rằng anh còn dựa vào đó, nhưng thật ra không đúng.

- Thế nào, Cully, rút bài cho tôi đi. Tôi không đi ngược lại vận may của mình.

Tay hồ lì xào cỗ bài lớn rồi ngắt ra mấy phần đặt chúng kế bên nhau. Anh ta đưa con bài trổng màu vàng cho Jordan cúp bài. Jordan nhìn Cully. Cully quay lưng lại đi ra xa không nói thêm lời nào. Jordan đưa tay ra và cúp bài. Bây giờ mọi người đều tiến tới cạnh mép bàn.

Những taỳ chơi bên ngoài vòng quây thấy chiếc giày mới, muốn nhào vô ăn thua tiếp nhưng bị tay vệ sĩ cản lại. Họ bắt đầu phản đối. Song bỗng dưng họ rơi vào yên lặng.

Họ tụ tập chung quanh bên ngoài rào chắn. Người hồ lì lật mặt con bài đầu tiên mà anh ta vừa rút trong chiếc giày ra. Con bảy. Anh ta rút bảy quân bài ra khỏi chiếc giày ngang qua bàn, đến chỗ Jordan. Jordan ngồi xuống ghế của mình. Thình lình Gronevelt lên tiếng:

- Một tay thôi.

Người hồ lì đưa cánh tay mình lên và nói:

- Ông Jordan, ông đang bắt cửa Tay chơi, ông hiểu không? Bàn tay tôi đưa lên như là Chủ Ngân hàng sẽ là bàn tay ông chống lại.

Jordan cười:

- Tôi hiểu.

Người hồ lì có vẻ do dự và nói:

- Nếu ông muốn, tôi có thể rút bài từ chiếc giày.

- Không, - Jordan nói. - Như vậy cũng được mà.

Anh thực sự thấy hứng khởi. Không chỉ vì tiền mà vì quyền lực tuôn trào từ anh bao trùm lên những người khác ở casino.

Người hồ lì nói vừa đưa lòng bàn tay ra:

- Một quân bài cho tôi và một quân bài cho anh. Rồi một quân bài cho tôi và một quân bài cho anh. Cứ thế?

Hắn đưa lòng bàn tay ra với điệu bộ đóng kịch, sát vào Jordan và nói:

- Một quân bài cho Tay chơi.

Jordan nhanh nhẹn và không cần chút cố gắng, rút các quân bài lưng màu xanh từ chiếc giày có khe. Hai bàn tay của anh, một lần nữa, lại rất ư duyên dáng không hề ngập ngừng. Chúng vượt qua khoảng cách của thảm nỉ xanh dương đến đôi bàn tay chờ đợi của người hồ lì; anh nhanh chóng lật ngửa chúng lên và rồi đứng sững sờ vì con chín bất khả chiến bại. Jordan không thể thua. Cully đứng phía sau anh buột miệng reo lên:

- Con Chín thần kỳ!

Lần đầu tiên Jordan nhìn vào hai quân bài trước khi lật qua. Anh đang rút bài cho cửa của Gronevelt và vì thế mong gặp những quân bài thua. Bây giờ anh mỉm cười và lật lên quân bài của Chủ Ngân hàng:

- Lại cũng con chín! Thế thì hoà. - Jordan cười lớn. - Tôi đỏ ghê. Và ông cũng quá may mắn.

Jordan ngước nhìn lên Gronevelt.

- Chơi nữa? - anh hỏi.

Gronevelt lắc đầu.

- Thôi!

Rồi bảo với hồ lì, người chủ sòng bài và người kiểm soát:

- Dẹp sòng!

***

Gronevelt bước ra khỏi vòng quây. Ông đã hưởng thú đánh cá lớn, nhưng với bề dày kinh lịch của mình ông cũng thừa biết là không nên căng sợi dây đời sống đến giới hạn nguy hiểm. Mỗi thời điểm, chỉ một cơn choáng váng ngất ngây thôi. Ngày mai ông sẽ còn phải "đấm mõm" Uỷ ban cờ bạc quốc gia về vụ đánh cá "phi chính thống" vừa rồi. Phải biện minh cho sự tương thích của hành động đó bằng quy luật "đa kim ngân phá luật lệ" ở mức độ nào cho lọt tai quý vị trong "Ban hội tề Kỳ bẽo" cũng sẽ là một vấn đề khá nhức đầu! Rồi ngày kia sẽ còn phải "hội thảo" khá dài hơi với cái thằng Cully lá mặt lá trái nữa chứ. Có thể ta đã lầm người chăng, lão phân vân tự hỏi.

Giống như những cận vệ, Cully, Merlyn và Diane quây quần quanh Jordan để hộ tống anh ra khỏi vòng quây baccarat. Cully tóm lấy tờ séc màu vàng khía răng cưa từ mặt bàn nỉ xanh dương lên, nhét vào trong túi áo bên ngực trái của Jordan, kéo dây phéc-mơ-tuya lại cho an toàn. Jordan cười rạng rỡ. Anh nhìn vào đồng hồ. Mới bốn giờ sáng. Đêm hầu như đã qua.

- Chúng ta đi ăn điểm tâm và uống cà phê đi, - anh nói.

Anh dẫn cả bọn vào quán cà phê của casino.

Khi ngồi yên chỗ, Cully nói, như vậy là anh ấy có gần bốn trăm ngàn đô.

- Chúng ta phải đưa anh ấy ra khỏi đây!

- Jordy, anh phải rời Vegas đi thôi, anh giàu rồi. Giờ đây, với bấy nhiêu tiền, anh muốn… mua tiên cũng được. Hãy đi đi để vui chơi cho thoả chí. Tội gì ở đây để rồi lại trắng tay.

Jordan thấy rằng Merlyn đang nhìn anh đầy chủ ý. Nhìn… kiểu gì mà thấy muốn nổi sùng!

Diane chạm vào cánh tay Jordan và nói:

- Thôi đừng đánh bạc nữa anh. Em xin anh đấy! - Đôi mắt nàng sáng lên.

Và bỗng nhiên Jordan nhận ra rằng họ đang hành động như thể anh vừa thoát khỏi hang hùm nọc rắn hay vừa được ân xá khỏi án lưu đày. Anh cảm thấy họ hạnh phúc vì anh, cho anh. Và để tưởng thưởng tấm lòng bè bạn chí tình đó, anh nói:

- Bây giờ để mình chia phần cho các bạn, cả em nữa, Diane à. Mỗi người hai mươi thiên nhé.

Cả bọn đều hơi sửng sốt. Rồi Merlyn nói:

- Tôi sẽ lấy số tiền đó khi anh lên máy bay rời khỏi Vegas.

Diane hăng hái tán thành:

- Đúng đấy, bọn này sẽ chỉ nhận phần tiền ấy ngay trước lúc anh lên máy bay để rời nơi đây thôi. Nhất trí chứ, Cully?

Cully không nhiệt thành đến thế. Có gì sai quấy đâu nếu ngay từ bây giờ ta nhận mỗi người hai mươi ngàn đô-la rồi đưa anh ta lên máy bay sau. Đấy là món quà hoàn toàn tự nguyện của anh ta mà. Cuộc chơi đã qua. Họ đâu phải ngại chuyện đem lại xúi quẩy cho anh ta nữa. Nhưng Cully có mặc cảm phạm tội và không thể nói ra ý nghĩ của mình. Và chàng ta biết rằng điều có lẽ sẽ là cử chỉ lãng mạn cuối cùng trong đời mình: chứng tỏ một tình bạn trung thực, như hai tên ngốc Merlyn và Diane kia. Họ không biết rằng Jordan khùng hay sao? Rằng anh ta có thể tuột khỏi tay họ và sẽ đánh thua toàn bộ gia tài?

Cully nói:

- Nghe dây này, chúng ta cần giữ cho anh ấy tránh xa mấy bàn bài bạc. Chúng ta bảo vệ và trông chừng anh ấy cho đến ngày mai lúc máy bay cất cánh di Los Angeles.

Jordan lắc đầu:

- Tôi sẽ không đi Los Angeles. Phải đến nơi nào xa hơn nữa kia. Bất cứ nơi nào trên hành tinh. - Anh mỉm cười với họ. - Mình chưa từng ra khỏi nước Mỹ.

- Chúng ta cần một bản đồ, - Diane nói. - Em sẽ gọi tay Trưởng ban tạp vụ. Anh ta có thể kiếm cho chúng ta một bản đồ thế giới. Cũng như bất kỳ chuyện gì chúng ta cần đến.

Nàng nhấc máy điện thoại của quầy ăn lên và gọi.

Tay Trưởng ban tạp vụ rất tháo vát và giỏi xoay xở, từng giúp nàng rất nhiều việc, kể cả những việc hơi rối, chẳng hạn tìm giùm một bác sĩ phá thai lậu.

Bàn an nhanh chóng được dọn đầy thực phẩm, nào trứng, thịt muối, bít-tết nhỏ để ăn điểm tâm và bánh ngọt tráng miệng. Cully đã gọi món ăn cho xứng với những vị nhà giàu mới… được bạc.

Trong khi ăn, Merlyn hỏi:

- Anh sẽ gửi mấy tấm séc cho các con của anh chứ?

Cậu ta không nhìn Jordan; anh chàng này yên lặng ngắm cậu rồi nhún vai. Anh thực sự chưa nghĩ đến chuyện ấy. Vì lý do nào đó, anh bỗng nổi giận với Merlyn sao lại hỏi câu đó, những chỉ thoáng qua thôi.

- Tại sao anh ấy phải cho tiền cho mấy đứa nhỏ? - Cully nói. - Anh ấy đã lo cho con cái khá tốt. Có lẽ cậu còn sắp nói là anh ấy nên gửi mấy tấm séc cho vợ cũ của anh ấy nữa đấy hẳn.

Nói xong Cully cười lớn như thể đó là một điều vượt quá biên giới của tính khả thi, và Jordan lại hơi nổi sùng.

Anh đã tạo ra một hình ảnh sai lạc về vợ mình. Thật ra nàng tốt hơn thế nhiều.

Diane đốt một điếu thuốc. Nàng đang uống cà phê, và khuôn mặt nàng thoáng một nụ cười hơi nhuốm vẻ suy tư! Trong một lúc, bàn tay nàng chà xát vào cánh tay áo của Jordan trong một cử chỉ đồng loã và cảm thông làm như thể chàng cũng thuộc cánh chị em ta và nàng đang liên minh chặt chẽ với chàng để thành lập một mặt trận thống nhất giữa những kẻ "tâm phúc tương cờ" chứ nào "phải người trăng gió vật vờ hay sao"! Nghĩ thế là nhầm to đấy!

Vào lúc ấy, tay Trưởng ban tạp vụ đích thân mang đến một bản đồ Atlas cỡ lớn. Jordan đút tay vào túi và lấy ra tờ một trăm đô la tặng anh ta để uống… cà phê gọi là lấy thảo! Anh chàng hí hửng "lên lớp" một điều gì đó.

Diane bắt đầu mở tấm bảrl đồ ra.

Thằng nhóc Merlyn vẫn còn chăm bẳm vào Jordan.

- Thấy thế nào? - Cu cậu hỏi.

- Tuyệt, - Jordan trả lời. Anh cười, vui thích với nhiệt tình của họ.

Cully nói:

- Anh mà xáp vô đám bài bạc nào thì bọn này trùm bao bố khiêng anh đi đấy. Không đùa đâu. Anh ta đập mạnh tay xuống bàn, - Dứt khoát nghỉ. Không chơi nữa.

Diane đã trải tấm bản đồ lên mặt bàn, che lên trên mấy đĩa thức ăn dỡ. Họ cùng chăm chú nhìn vào bản đồ, trừ Jordan. Merlyn xướng tên một thành phố châu Phi.

Jordan điềm đạm bảo rằng anh không thích du lịch đến cái châu lục nóng như đổ lửa đó.

Merlyn đang ngừa người ra sau, không nghlên cứu bản đồ với những người khác. Câu ta đang quan sát Jordan và Cully, làm mọi người ngạc nhiên khi nói:

- Đây là một thành phố ở Bồ Đào Nha mà tôi biết, gọi là thành phố Mercedas.

Họ ngạc nhiên vì một vài lý do khiến họ không hề nghĩ rằng chàng ta lại có thể sống ở nơi nào khác ngoài Vegas. Thế mà bây giờ, bỗng dưng chàng ta lại biết một thành phố nào đó tít bên Bồ Đào Nha.

- Đúng vậy, Mercedas, - Cully nói. Xinh xắn và ấm áp. Bãi biển thật đẹp. Một casino nhỏ với giới hạn tiền cược tối đa là năm mươi đô-la và chỉ mở cửa có sáu giờ mỗi đèm. Bạn có thể chơi thoải mái mà chẳng hề hấn gì đáng kể. Anh thấy thế nào, Jordan Chịu đi Mercedas không?

- Chịu, Jordan đáp.

Diane bắt đầu vạch hành trình:

- Từ Los Angeles vượt qua vòng cung Bắc cực đến London. Rồi bay một mạch đến Lisbon. Rồi em đoán là người ta đi bằng ô tô đến Mercedas.

- Không phải, - Cully nói. - Có máy bay đến một thành phố lớn gần đó, nhưng tôi quên tên thành phố gì rồi. Và phải đảm bảo sao cho anh ấy rời London nhanh. Các sòng bài ở đó cũng sát phạt nhau kinh lắm.

Jordan nói:

- Mình phải đi ngủ một tí đây.

Cully nhìn anh ta:

- Ôi Lạy Chúa, đúng vậy, trông anh phờ phạc quá. Lên phòng và ngủ một giấc đi. Chúng tôi sẽ thu xếp mọi chuyện cho. Chúng tôi sẽ đánh thức anh dậy trước giờ máy bay cất cánh. Và đừng có lò mò xuống lại casino nhé. Tôi và Thằng nhóc Merlyn sẽ trấn giữ cửa ải vào khu đánh bài đấy.

Diane nói:

- Jordan, anh đưa cho em ít tiền để mua vé đi.

Jordan rút ra một nắm lớn những tờ một trăm đô-la từ trong túi ra và đặt lên bàn. Diane cẩn thận đếm lấy ba mươi tờ.

- Vé hạng nhất cũng không tốn hơn ba ngàn đô, đúng không? - cô hỏi.

Cully lắc đầu:

- Nhiều lắm là hai ngàn, - Cully nói. - Nhưng nhớ đặt khách sạn luôn cho anh ấy.

Anh ta gom những tờ bạc còn lại trên bàn và nhét vào túi áo Jordan.

Jordan đứng lên và thử thuyết phục họ lần cuối:

- Bây giờ chia phần cho các bạn được chưa?

Merlyn nhanh nhảu đáp lời:

- Không, đợi đến khi anh sắp lên máy bay đã.

Jordan bắt gặp tia nhìn từ ái trên khuôn mặt Merlyn. Rồi Merlyn nói:

- Ngủ tí cho khoẻ đi, khi nào kêu anh dậy, bọn này sẽ giúp anh thu xếp hành trang.

- OK.

Jordan nói và rời quán càphê rồi đi vào hành lang dẫn về phòng mình. Anh biết Cully và Merlyn đã theo chân anh đến đầu hành lang để chắc ăn rằng anh không dừng lại để đánh bài. Anh mơ hồ nhớ rằng Diane đã hôn từ biệt anh và cả Cully đã bấu vào vai anh tỏ tình thân thiết. Ai có thể nghĩ rằng một anh chàng như Cully lại đã từng đến xứ Bồ Đào Nha!

Khi Jordan vào phòng mình rồi, anh khoá trái cửa chính hai vòng, và cài then ngang. Giờ đây anh tuyệt đối an toàn, anh ngồi xuống mép giường. Và bỗng dưng anh giận khủng khiếp. Anh nhức đầu như búa bổ và toàn thân run lên không kiểm soát được.

Sao bọn họ dám tỏ tình thân thiện với anh? Sao bọn họ dám tỏ ý thương xót anh? Họ không có lý do nào? Chẳng có lý do nào để làm như thế. Anh chưa hề than vãn với ai. Anh chưa hề cầu cạnh cảm tình của họ. Anh chẳng bao giờ khuyến khích tình yêu mến từ nơi họ. Anh không ao ước chuyện đó. Nó làm anh thấy ớn.

Anh tựa lưng vào mấy chiếc gối, mệt mỏi đến độ không cởi nổi quần áo ra. Chiếc áo jacket, phồng lên với những con phỉnh và giấy bạc, trở thành… quá ư bất tiện nên anh lột phăng nó ra và bỏ mặc nó rơi tuột xuống bàn thảm. Anh nhắm mắt và nghĩ mình sẽ rơi vào giấc ngủ ngay thôi. Nhưng rồi nỗi khủng khiếp kia bỗng lại như luồng điện mạnh chạy suốt người anh, buộc anh đứng bật dậy. Anh không thể kiểm soát cơn run bắn của chân tay mình.

Bóng tối của căn phòng bắt đầu chập choạng những bóng ma nhỏ xíu lúc rạng sáng. Jordan nghĩ anh có thể kêu bà vợ cũ và cho nàng biết số tiền lớn mình vừa thắng được. Nhưng anh lại thấy mình không thể. Và cũng không thể nói với các con mình hay với bất kỳ người bạn cố tri nào. Trong những mảnh xám cuối cùng còn sót lại của đêm nay không có một người nào trên đời này mà anh muốn làm loá mắt với vận đỏ lạ lùng của mình. Giờ này không có một ai chia sẻ với anh được cái niềm vui thắng bạc lớn được cả một gia tài của anh.

Anh đứng dậy ra khỏi giường để sửa soạn hành lý. Anh đã giàu và anh phải đi Mercedas để nghỉ ngơi, vui chơi. Nhưng ô kìa! Sao bỗng dưng anh thấy buồn chi lạ.

Anh bắt đầu thổn thức, nức nở rồi cơn tủi thân, hờn giận đột ngột trào ra như làn nước lũ, đục phá con để tâm hồn. Để tâm hồn anh vốn mong manh và nhiều vết rạn, chẳng mấy chốc đã tan vỡ trước những dòng lũ cuồn cuộn của cơn hồng thủy phi lý chìm lấp, cuốn phăng đi mọi ý chí hay suy tưởng. Anh chợt thấy khẩu súng nằm trong vali và rồi tâm hồn anh quay cuồng trong những vòng nước xoáy. Quá trình diễn tiến của những cuộc đánh bạc suốt mười sáu giờ vừa qua nhảy múa trong đầu óc thành những vòng luân vũ dồn dập không ngừng: con xúc xắc lấp lánh những con số thắng, những bàn chơi blackjack với các cửa thắng, bàn chơi baccarat hình thuôn đầy những nét mặt nhợt nhạt của những con bài chết được lật ngửa ra. Phủ óng lên những con bài đó là một người hồ lì, thắt nơ đen trên áo sơ mi trắng đưa cao lòng bàn tay về phía mặt anh và xướng lêa: "Một quân bài cho Tay chơi".

Với một động tác dịu dàng, nhanh gọn, Jordan cầm khẩu súng lên trong bàn tay phải của mình. Tâm hồn anh trở lại sáng suốt và lạnh như băng. Và rồi một cách chắc chắn và nhanh nhẹn như khi rút hai mươi bốn con bài thắng liên tiếp trong ván baccarat hoang đường, anh đưa mũi súng chạm vào phần mềm nơi cổ mình và… bấm cò.

Trong giây phút thiên thu dó anh cảm nhận sự buông rời dịu ngọt khỏi nỗi kinh hoàng vẫn thường xuyên ám ảnh hồn anh. Và ý nghĩ có ý thức sau cùng là anh sẽ chẳng bao giờ đỉ du lịch, nghỉ ngơi ở Mercedas nữa.

Chú thích:

(1) Tức là Cully đã có được đến 55% cơ may thắng cuộc, còn người chia bài chỉ có 45% cơ may

(2) Một gươm đâm thủng hai mâm. Tục ngữ có câu: "Có tiền mua mâm, đâm cho thủng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.