Những Tháng Năm Hổ Phách

Quyển 1 - Chương 50



Chuyện bất ngờ chẳng ai phòng nổi. Vào đúng ngày vui vẻ nhất của Kiều gia, vận hạn âm thầm kéo tới, tựa như một lưỡi đao bén, một đao chém xuống, đau đớn đặt dấu chấm hết cho những tháng ngày hạnh phúc và vui vẻ của họ.

Theo phong tục nơi này, những gia đình mời khách buổi trưa, đến tối vẫn phải bàymấy bàn tiệc nữa, vì một số thân bằng sẽ lưu lại tới chiều chơi mạt chược hoặc đánh tú lơ khơ, ăn cơm tối xong mới giải tán. Vì thế, tối đó Kiều gia vẫn còn mấy bàn khách ở nhà hàng Milano, mọi người cùng vui vẻ tới tận chín giờ tối. Trong tiệc, Kiều Vĩ Hùng có cao hứng nhấp mấy chén rượu. Kết quả trên đường về xảy ra chuyện, xe mất lái lao vào con lươn bên đường, xe lăn vòng tròn. Kiều Vĩ Hùng được đưa tới bệnh viện nhưng quá muộn không cứu được nữa, Mục Lan trọng thương hôn mê, chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm.

May mắn tối đó Kiều Mục không đi xe chung với ba mẹ, cậu đi xe đạp đưa Lăng Minh Mẫn về, sau đó còn ngồi ở nhà cô thêm một lúc đến tận mười giờ mới về. Vừa về tới nhà đã nghe thấy tiếng điện thoại reo vang, còn tưởng Lăng Minh Mẫn gọi điện hỏi xem cậu đã về tới nhà chưa, không buồn cởi giày, mở đèn, cậu vui vẻ nhấc điện thoại. Tiếng anh rể hổn hển trong điện thoại: “ Kiều Mục, cậu đi đâu vậy? Gọi bao nhiêu cuộc cũng không thấy nghe. Tới bệnh viện thành phố ngay, ba mẹ bị tai nạn rồi.”

Tựa như lời sét đánh giữa trời quang, Kiều Mục bị bất ngờ, nhất thời ngây người. Một lúc lâu sau mới phản ứng lại, ném điện thoại ra ngoài cửa, vội vàng xuống lầu, bước hẫng lăn mấy vòng trên cầu thang. Cậu không hề đau đớn, cứ thế đứng lên chạy thẳng. Kiều Mục tới bệnh viện vừa lúc thi thể Kiều Vĩ Hùng được đẩy khỏi phòng cấp cứu, Kiều Diệp xốc tấm vải trắng, vừa nhìn thấy thì đã nước mắt ngắn dài, đờ đẫn ngồi phịch vào lòng chồng.

Cảnh tượng trước mặt như sét đánh ngang tai Kiều Mục. Mười tám năm sống cuộc đời đơn giản, suôn sẻ khiến cậu không thể tiếp nhận tai họa vừa đột nhiên giáng xuống. Đau đớn như luồng điện chạy cực đại đổ ập tới, làm tổn thương lục phủ ngũ tạng. Vừa thấy di thể ba, cậu lảo đảo lùi bước, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đờ đẫn như người mộng du chứa đầy nỗi sợ hãi và đau đớn, miệng thì thầm: “Không… không thể nào… Không phải sự thật.”

Thanh âm ban đầu rất nhẹ, rồi lớn dần, lớn dần, cuối cùng là tiếng gào khản cổ: “Không thể nào! Đây không phải sự thật!”

Vẫn luôn cực lực phủ nhận, chỉ mong mình đang nằm mộng – một cơn ác mộng, chỉ mong ai đó đến bên nói cho cậu biết cậu chỉ đang nằm mộng mà thôi. Nhưng chị Kiều Diệp của cậu lại xông tới chỉ tận mặt cậu mà hét: “Tại mày hết, nếu không có tiệc mừng mày thì ba không say rượuái xe rồi gây tai nạn. Ba chết là tại mày, tại mày, tại mày hết!”

Kiều Mục run rẩy đón nhận những lời chỉ trích của chị, nước mắt trào dâng. Mười tám năm vui vẻ, tươi sáng, vậy mà chỉ một đêm mùa hạ này đã khiến cậu chìm sâu vào bóng đêm tuyệt vọng thăm thẳm.

Thi thể Kiều Vĩ Hùng quàn tại nhà xác một đêm, sáng sớm hôm sau được vợ chồng Kiều Diệp đưa tới nhà tang lễ cử hành tang lễ và hỏa táng. Kiều Mục không phục bên linh cữu được, mẹ cậu còn nằm trong phòng giám sát đặc biệt. Mục Lan chưa qua cơn nguy hiểm, có thể ngừng thở bất cứ lúc nào, không thể không có ngươi trông chừng. Nếu chẳng may có chuyện, càng không thể để mẹ lìa bỏ cõi đời mà không ai thân thích bên cạnh.

Cậu không thể phân thân mà Kiều Diệp cũng hờ hững. “Mày cứ trông mẹ mày, hậu sự của ba tao, tao tự lo liệu.”

Kiều Diệp đưa thi thể của ba đi rồi không quay lại bệnh viện nữa, đến điện thoại hỏi thăm cũng không gọi cuộc nào, hoàn toàn thờ ơ với mẹ kế đang nằm trong phòng giám sát đặc biệt. Kiều Mục một mình ở lại với mẹ, bác sĩ muốn bàn với người nhà về kế hoạch điều trị đặc biệt nhưng nhìn cậu nhóc trẻ con đang sụt sịt lại do dự. “Nhà cháu không còn người lớn nào khác sao?”

Tảng sáng, Kiều Mục gọi điện thoại tới nhà bà ngoại ở Thượng Hải. Khóc suốt một đêm, chợt nghe giọng bà ngoại hiền dịu, cậu lại thất thanh nức nở, vừa khóc vừa kể mọi chuyên. Lời chưa nói hết đã nghe đầu bên kia vọng lại một tiếng hét vang, bà ngoại không chịu nổi kích động nên ngất lịm. Mợ nhấc điện thoại trách cứ: “Thằng bé này có lớn mà chẳng có khôn, ba mẹ bị tai nạn sao lại đi nói thẳng với bà? Bà tuổi cao làm sao có thể chịu được sự kích động như thế? Nguy rồi, mau đưa bà đi cấp cứu đã.”

Kiều Mục chán nản. Ba mất, mẹ nguy kịch, giờ đến bà ngoại cũng phải đi cấp cứu. Tất cả là do cậu không tốt, sao có thể ngu ngốc báo tin dữ với bà như thế? Bà lớn tuổi, sao có thể chịu nổi kích thích lớn như vậy, nên báo cho cậu mợ mới phải. Có điều, một mình cậu trông mẹ ở bệnh viện, bên cạnh không còn ai, không thân thích để cậy nhờ, gọi điện thoại nghe thấy tiếng bà liền quên hết mọi chuyện, cứ thế nức nở kể hết với bà.

Một cuộc điện thoại của Kiều Mục khiến nhà bà ngoại ở Thượng Hải lộn xộn theo. Bà ngoại chịu đả kích quá lớn gây xuất huyết não, cậu mợ phải ở lại chăm bà tới khi tình hình ổn định mới tranh thủ tới đây được. Cậu chưa tới, có đau khổ thế nào Kiều Mục cũng đành cắn răng chịu đựng, bác sĩ hỏi cậu chỉ rơm rớm lắc đầu. “Không ạ, sớm nhất cũng phải ngày mai cậu cháu mới tới được.”

Kiều Vĩ Hùng xuất thân cô nhi, họ nội không có ai để cậy nhờ, chị gái cùng cha khác mẹ giờ đã trốn đâu mất, cậu cũng biết chẳng trông cậy được gì vào chị, chỉ biết ngồi chờ cậu ruột tới giải quyết.

“Ba mẹ cháu không có bạn bè thân thiết nào sao?”

Kiều Mục vẫn lắc đầu. Mấy năm nay cậu và mẹ sống ở Thượng Hải, chẳng biết ở Tiểu Thành bạn bè của ba có những ai. Nghĩ lại hôm qua ở nhà hàng Milano, khách khứa nườm nượp nhưng giờ muốn tìm một người cũng chẳng biết tìm thế nào.

Bác sĩ thở dài, cuối cùng đề nghị cậu tìm tới cơ quan mẹ nhờ họ đứng ra gánh vác giúp. Kiều Mục ngỡ ngàng, không biết làm thế nào để nhờ cơ quan giúp đỡ. Trước kia cậu được cha mẹ che chở quá kĩ, như gà con trong trứng, giờ đột nhiên mất đi sự chở che, thả ra giữa thế giới mênh mông thì không biết phải làm thế nào.

Lúc đó Tần Chiêu Chiêu vừa hổn hển đạp xe tới bệnh viện, nghe được đoạn cuối đối thoại giữa bác sĩ và Kiều Mục, sôt sắng nói: “Kiều Mục, mình đi tìm quản lý của Trường Cơ, cậu ở đây trông mẹ nhé!”

Kiều Mục nghe tiếng quay lại, từ khi thế giới quanh cậu sụp đổ, đây là người đầu tiên chủ động đứng ra giúp đỡ. Ánh mắt mở mịt, mơ hồ thấy cô gái trước mặt hơi quen quen.

Tuy trước kia Kiều Mục và Tần Chiêu Chiêu sống cùng khu tập thể nhưng hai gia đình gần như không qua lại. Lớp mười học chung một học kỳ nhưng lúc ấy Tần Chiêu Chiêu là người trầm nhất lớp, hai người cũng không có giao tình sâu đậm. Đến Thượng Hải hai năm chỉ liên lạc với mỗi Lăng Minh Mẫn, bạn bè khácở trong lớp không thăm hỏi, làm sao nhớ nổi Tần Chiêu Chiêu thâm trầm nhất lớp? Hơn nữa, nhà vừa xảy ra chuyện, ba mất mẹ trọng thương, lòng rối như tơ vò, Tần Chiêu Chiêu đột nhiên xuất hiện, cậu chỉ cảm thấy quen quen, không nhớ nổi là ai.

“Cậu là…”

“Mình là Tần Chiêu Chiêu. Ba mẹ mình từng là công nhân ở Trường Cơ, nhà mình ở dãy nhà cấp bốn gần nhà cậu trước kia. Lớp mười mình học cùng lớp với cậu. Giờ cậu cứ an tâm ở đây, mình về nhà máy tìm quản lý.

Sau đó cô đạp xe về Trường Cơ, đi tìm người quản lý. Tuy Mục Lan xin nghỉ chờ hưu hai năm nay nhưng vẫn là nhân viên nhà máy. Trường Cơ đã tuyên bố phá sản, chỉ còn vài nhân viên quản lý trông coi nhà xưởng, máy móc chờ quốc hữu hóa. Nhà máy đóng cửa, các đoàn thể không còn, quản lý chẳng ai muốn lo chuyện một nhân viên nghỉ chờ hưu nữa. Cũng may Tần Chiêu Chiêu nhấn mạnh đây là phu nhân Phó giám đốc Kiều trước kia, một người quản lý niệm tình bằng hữu cũ đích thân đi cùng cô tới bệnh viện.

©STE.NT

Lúc Tần Chiêu Chiêu quay lại thì Lăng Minh Mẫn đang ngồi cạnh Kiều Mục, nhận được điện thoại của cậu, cô vội vàng tới ngay, hai người cùng ngồi rớt nước mắt. Phía bệnh viện thấy có người ở cơ quan tới liền nhanh chóng bàn kế hoạch điều trị và phí tổn, vị quản lý nghe tới chi phí là đau đầu. “Cái này… Giờ nhà máy không có tiền để ứng ra chữa trị, đành chờ cậu thằng bé tới vậy.”

Không còn cách nào khác, bác sĩ đành nói rõ ngọn ngành với Kiều Mục. Ông nói hoàn cảnh của Mục Lan hiện tại rất nguy kịch, tuy tạm thời có thể duy trì sự sống nhưng có thể thoát khỏi cơn nguy hiểm hay không còn chưa biết trước. Hơn nữa, phí điều trị rất lớn, tối qua chị cậu tới bệnh viện đã nói chỉ nộp một vạn đồng, chút tiền ấy không thể cầm cự được bao lâu, phải nhanh chóng mang thêm tiền tới để tiếp tục điều trị. Ông nói với cậu ít nhất cũng cần chuẩn bị trước ba đến năm vạn đồng.

Kiều Mục giật mình, biết đi đâu kiếm ba đến năm vạn đồng bây giờ? Trong chiếc túi loang lổ máu của Mục Lan còn một cuốn sổ tiết kiệm hai vạn đồng, trong đó có một vạn rưỡi mới nhập vào chiều qua, hẳn là tiền còn dư sau khi mở tiệc hôm qua. Có điều, cậu không biết mật mã, có tiền cũng không rút được.

Bác sĩ thở dài. “Đành kéo dài một ngày chờ cậu cháu tới vậy.”

Bác sĩ dứt lời lại lắc đầu, Kiều Mục dựa vào tường, nước mắt lưng tròng, Lăng Minh Mẫn cũng khóc theo. Hôm qua, hai người họ còn cười rạng rỡ như vậy ở nhà hàng Milano, tại sao mới qua một đêm đã thành hai gương mặt đẫm lệ?

Nhìn bộ dạng thương tâm, bất lực của Kiều Mục, Tần Chiêu Chiêu cũng rơm rớm, nhưng cô không ngồi khóc theo mà ngẫm nghĩ một lúc rồi lại chạy đi. Cô tới Cục Cơ khí. Trường Cơ đã đóng cửa, không thể nhờ vả nhưng chắc chắn có thể nhờ tới Cục Cơ khí. Dẫu Mục Lan không phải nhân viên ở đây nhưng chồng bà là Cục phó cục này cơ mà, ông vừa qua đời, hẳn cơ quan phải cử người tới giúp đỡ gia đình chứ?

Tần Chiêu Chiêu liều mạng xông tới Cục Cơ khí, hỏi thăm và tìm tới phòng có liên quan. Cô vừa nhắc tới chuyện này, bên kia liền đáp: “Hôm qua con gái của Cục phó Kiều cũng gọi điện báo rồi, chúng tôi đã cử người tới giúp cô ấy lo liệu hậu sự. Chuyện vợ ông ấy còn nằm viện chúng tôi cũng biết, chiều nay sẽ cử người tới thăm.”

Tần Chiêu Chiêu thấy nhắc tới chuyện thăm liền nôn nóng, cô không tới tìm người đi thăm Mục Lan mà tìm người chèo chống cục diện ở bệnh viện. Có điều, cô vừa nói ra đã khiến người nghe cảm thấy kì quái. “Vợ Cục phó Kiều có cơ quan của bà ấy, bên đó đứng ra nhận trách nhiệm mới phải. Cơ quan không quản đã có con cái lo. Lúc trước có thấy con gái Cục phó nói gì tới chuyện này đâu. Cháu có quan hệ thế nào với ông ấy?”

“Cháu…” Tần Chiêu Chiêu cứng họng, không biết nói gì mới phải.

Người nọ thấy vậy thì không truy vấn nữa, chỉ đáp có lệ: “Được rồi, cháu đã mất công tìm tới đây, tôi sẽ báo cáo lãnh đạo xem có cách gì xử lý hay không.”

Tần Chiêu Chiêu đành quay về, thất thểu dắt xe ra khỏi cổng Cục Cơ khí, đứng giữa ngã tư nhốn nháo, trong lòng dâng lên một niềm cô đơn bất lực. Thế gian trăm vạn người, vậy mà lúc một đứa trẻ cần sự giúp đỡ nhất không một ai tình nguyện chìa tay ra giúp. Lúc Kiều Vĩ Hùng còn thì đâu có như thế, hôm qua nhà hàng Milano còn ngập khách khứa, thế mà nay ông vừa qua đời, vợ con đó chẳng ai buồn quan tâm. Đúng là người không còn trà cũng nguội, lòng người còn lạnh lùng, vô tình hơn tường đồng vách sắt.

Cuối cùng, Tần Chiêu Chiêu về nhà giữa trưa nắng chang chang, cô bàn với mẹ: “Ba mẹ Kiều Mục xảy ra chuyện, con… Vừa rồi con và các bạn cùng lớp tới thăm. Tội nghiệp cậu ấy, cậu ruột chưa tới kịp, một mình cậu ấy chẳng biết phải làm sao. Mẹ à, hay chiều nay mẹ tới bệnh viện một chuyến đi. Nhớ lại ngày con học cấp hai bị tai nạn, chính ba Kiều Mục đưa con đến bệnh viện, còn trả tiền thuốc hộ con nữa.”

Tần mẹ đi làm về, chuẩn bị cơm trưa xong, chiều đi làm vệ sinh cho hai vị khách quen, nghe con gái kể lại hoàn cảnh trong bệnh viện thấy Kiều Mục thật đáng thương. Bà vẫn còn nhớ lúc con gái học cấp hai gặp tai nạn, chính Phó giám đốc Kiều đưa con bà tới bệnh viện chữa trị. Ơn người một giọt nước nhỏ, bà tuy không thể mang sông mang bể mà báo đáp nhưng trong lòng vẫn cảm thấy Phó giám đốc Kiều thật tốt. Tới giờ nhà ông xảy ra chuyện lớn như vậy mà nhất thời không ai tình nguyện đứng ra gánh vác, bà có thể giúp tới đâu cũng tận lực mà giúp.

Nghĩ vậy, Tần mẹ gọi điện nhờ người đi làm giúp buổi chiều, dắt theo Tần Chiêu Chiêu tới bệnh viện. Vừa đi bà vừa thở dài. “Kiều Diệp cũng không ra sao, tốt xấu gì cũng cùng máu mủ với Kiều Mục, thế mà bỏ thằng bé mười mấy tuổi đầu ở bệnh viện lo lắng, sợ sệt. Mà Phó giám đốc Kiều có bạn có bè, sao tới giờ chẳng thấy một ai tới bệnh viện thăm?”

“Kiều Mục không biết bạn bè của ba có những ai. Mấy năm nay cậu ấy và mẹ ở Thượng Hải, nên giờ ba mẹ gặp nạn cũng chẳng biết nhờ ai.”

Tần mẹ tới bệnh viện cũng chẳng giúp được nhiều, bà không phải người thân hay lãnh đạo cơ quan, không thể quyết định chuyện chữa trị và viện phí. Nhưng có thế nào bà cũng là người lớn, có người lớn ở đây vẫn hơn một mình Kiều Mục tứ cốô thân. Bà nhẹ giọng an ủi Kiều Mục để cậu bớt lo lắng.

Lời dịu dàng của Tần mẹ khiến Kiều Mục nghẹn ngào: “Cảm ơn dì!”, một lát sau còn bổ sung thêm: “Cảm ơn cậu, Tần Chiêu Chiêu.”

Lời cảm tạ từ đáy lòng, cậu không thể không biết ơn những người bình thường xa lạ tới thời điểm quan trọng lại chủ động tới bệnh viện an ủi mẹ con cậu. Nhưng cậu nhất thời không sao hiểu nổi lý do gì Tần Chiêu Chiêu lại đối xử tốt với cậu như vậy? Giờ đây tâm sự của cậu dồn hết lên mẹ còn đang hôn mê.

Lăng Minh Mẫn nhạy cảm hơn cậu nhiều, cô cẩn thận liếc mắt nhìn Tần Chiêu Chiêu, cái nhìn mang theo rất nhiều suy đoán. Đồng thời, bản thân cô cũng có phần xấu hổ, cô không ngờ Tần Chiêu Chiêu tìm tới tìm lui lại tìm mẹ tới, có thêm một người lớn Kiều Mục sẽ an tâm hơn. Sao cô không nghĩ ra chuyện gọi ba mẹ tới? Cô bèn đứng phắt dậy đi tìm điện thoại, gọi ba mẹ ai tiện thì mau tới bệnh viện. Con gái cưng có lời, ba cô rất nhanh tìm tới. Dần dần, bạn bè, người quen Kiều Vĩ Hùng biết tin cũng tới thăm Mục Lan, an ủi Kiều Mục.

Nhiều người danh giá như vậy cùng đến, Tần mẹ cảm thấy bản thân không cần ở lại thêm nữa liền kéo kéo con gái, ý bảo cô cùng về. Tần Chiêu Chiêu liếc nhìn Kiều Mục, ba Lăng Minh Mẫn đang vỗ vỗ vai an ủi cậu, bên cạnh còn rất nhiều người. Giờ cậu không thiếu người ở bên, cô xoay người, lặng lẽ cùng mẹ rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.