Nhược Thủy Cửu Khanh

Chương 5: Họa thủy xuất thế



Lạc Thủy logout, buổi tối còn phải học bổ túc Không Thủ Đạo. Từ khi chín tuổi cô đã bắt đầu học Không Thủ Đạo giờ cũng được mười hai năm rồi. Mười hai năm khó có thể tưởng tượng ra.

Nhìn thời gian thấy vẫn còn sớm, liền gọi bạn cùng phòng đi ăn cơm. Một phòng bốn người, tất cả mọi người đến từ trời nam đất bắc ở chung cũng rất hòa thuận vui vẻ. Đều nói yêu trong đại học là một môn học bắt buộc, trong bốn người bọn cô chỉ có mỗi Vương Tiểu Du có bạn trai, sinh sống ở nơi đây, bạn trai là thanh mai trúc mã, vì cô ấy mà buông tha cho trường trung học, đại học tốt hơn, một đường theo đuổi. Cha mẹ hai bên biết rõ, vẫn chờ tốt nghiệp rồi đi lĩnh giấy kết hôn. Là người bản địa cộng thêm có bạn trai nhưng thường rất ít gặp, song bạn trai nhỏ bé của cô ấy thường mời bọn cô đi ăn, cũng thuận tiện đưa chút đồ ăn vặt các loại.

Phòng ngủ trong đại học là bộ phận quan trọng nhất, lớp học biến thành hình thức đơn vị, tiểu đoàn thể rất rõ ràng. Trong phòng ngủ bao giờ cũng tụ tập tốp năm tốp ba, hơn nữa loại quan hệ này thường sẽ kéo dài đến tốt nghiệp.

Quan hệ trong phòng ngủ của mấy người Lạc Thủy vẫn khá cân đối, tính cách khác nhau, lại bao che lẫn nhau, cùng nhau ăn cơm cùng nhau lên lớp.

Trong đại học nếu đi căng-tin một mình thì chính là một chuyện kỳ dị.

Ba ngươi cùng nhau xông vào căng-tin. Căng-tin đại học Y có tiếng là phải chen chúc, nếu đi theo nhóm cũng có thể phải xếp hàng ra tận ngoài căng-tin, nên mỗi lần đến giờ cơm đều phải liều mạng mà chạy. Hôm nay đại học Y có món tủ khoai lang trắng hấp thịt lợn, Lạc Thủy chiếm được chỗ tốt, đúng lúc Diễm Yến và Oanh Oanh ở bên kia mua xong thức ăn, phối hợp ăn ý, rõ ràng là kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

“Lạc Thủy, Oanh Oanh Yến Yến đến bên này ngồi.”

Lạc Thủy vừa quay đầu lại liền thấy Đốn họa thủy* với hai hàm răng trắng. Nếu người khác gọi Diễm Yến và Oanh Oanh là “Oanh Oanh Yến Yến” thì hai con nhóc này đã sớm nhào lên đánh một trận tàn nhẫn. Nhưng hiện tại… Lạc Thủy nhìn hai bản mặt đang cười nịnh kia, thật sự chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Mặc dù Lạc Thủy cũng háo sắc, đối với một khuôn mặt khuynh sắc khunh thành, cười rộ lên lại lộ ra hai lúm đồng tiền và hàm răng trắng của kẻ gây họa thì không thể không háo sắc, nhưng sớm chiều chung đụng nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng tỉnh ngộ. (* kẻ gây tai họa)

--- ------ ------ ------ --------- ta là dải phân cách Lạc Thủy và oan gia họa thủy --- ------ ------ ------ ---------

Đốn Cảnh Nhiên xuất hiện từ khi sinh mệnh Lạc Thủy bắt đầu, lại không ngừng mang đến việc xấu, một họa thủy hàng thật giá thật. Với vấn đề này Lạc Thủy đã từng nghiêm túc tham khảo qua, rồi cho ra kết luận là Đốn Cảnh Nhiên chính là Đắc Kỷ chuyển thế, tới gây tai họa cho trăm họ, đáng tiếc thời điểm đầu thai đi nhầm cửa âm dương, biến thành con trai.

Khi sáu tuổi Lạc Thủy vẫn chưa biết tốt xấu là gì, cha mẹ đưa cô đến học trường trên thành thị chỗ của bà ngoại, cô lại luôn đi theo phía sau kẻ gieo họa có khuôn mặt đẹp và trí tuệ cùng tồn tại một chỗ này. Mãi cho đến một ngày hai người đồng thời bị bắt cóc, nhốt trong hầm ngầm hai ngày hai đêm mới được cứu ra. Cũng về sau mới biết được bởi vì vẻ xinh đẹp của kẻ gây tai họa bị bọn buôn người để mắt, nghĩ trước lừa lấy một khoản tiền rồi bán kẻ gây họa sang Thái Lan, thuận tiện cũng lưu lại trong tâm lý Lạc Thủy một bóng đen nghiên trọng, cùng kẻ gây tai họa kia cả đời không qua lại với nhau. Đây cũng là nguyên nhân Lạc Thủy học Không Thủ đạo mười hai năm.

Mười ba tuổi Lạc Thủy dần dần lớn, bóng đen hồi nhỏ mới dần mờ đi, quan hệ với kẻ gây họa cũng chuyển ấm, thỉnh thoảng tan học còn có thể cùng nhau về nhà. Kết quả có một lần không biết người A nào thích xen vào việc của người khác chỉ vào kẻ gây họa rồi nói với Lạc Thủy: Bạn gái nhỏ của nhóc thật xinh nha. Lạc Thủy sờ sờ đầu húi cua của mình, nhìn nhìn cánh tay đen sì của mình, lại so sánh với mắt phượng của kẻ gây họa, hai lúm đồng tiền sâu, làn da trắng nõn, dáng người khỏe đẹp, bừng tỉnh đại ngộ, tiếp theo rống như sư tử Hà Đông đẩy kẻ gây họa ra nghìn dặm ngoài xa. Thực ra, việc này cũng không thể trách cô được. Mẹ Lạc luôn mong muốn sinh một thằng nhóc mập mạp, kết quả lại sinh ra cô nhóc con, vậy thì chỉ có thể nuôi con nhóc con ấy như con trai rồi. Ba trăm sáu mươi lăm ngày Lạc Thủy đều để tóc húi cua, váy dài có dạng gì cũng chưa từng thử qua. Nhưng càng không thể trách kẻ gây họa, là mẹ hắn ta sinh hắn ta như vậy nha nha nha.

Mười bảy tuổi Lạc Thủy đã trở nên duyên dáng yêu kiều, bắt đầu nuôi tóc dài mặc váy dài, nghĩ thầm rằng kẻ gây họa nhà ngươi nam không ra nam nữ không ra nữ thì làm sao so được với ta, vì thế thường xuyên vênh váo tự đắc xuất hiện trước mặt kẻ gây họa. Kết quả lại cực kỳ tàn nhẫn, kẻ gây họa chớp chớp mắt phượng trước mặt toàn lớp nói: Lạc Thủy này, tuy tớ biết cậu thích tớ, nhưng tớ muốn đặt sự nghiệp học hành lên đầu, chúng ta cùng nhau cố gắng thi được đại học Y rồi nói sau. Lạc Thủy mất hết mặt mũi, hôm sau chủ nhiệm lớp liền đến giảng giải một hồi lâu với Lạc Thủy, sau đó cả hiệu trưởng cũng bị kinh động, đi trên đường đều có người chỉ trỏ sau lưng. Việc này thật là căm thù nhất một người mà.

Mười tám tuổi khi Lạc Thủy biết mình và kẻ gây họa học cùng một trường đại học thì ý muốn chết tâm cũng có. Cũng may chuyên ngành không giống nhau, Lạc Thủy học ở khu chính, kẻ gây họa học ở khu nhánh mà ngay cả chim cũng không bay qua. Nhưng trường học cực kỳ độc ác, lại bởi vì khu nhánh tu sửa mà dẫn họa thủy tới đây.

Hiện tại… Chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi đối diện Đốn họa thủy: “Kẻ gây họa, sao hôm nay cậu lại nổi hứng tốt vậy, chạy tới căng-tin trường ăn cơm.” Vị này đúng là người có tiền, dưới tình huống chung tám người nâng đại kiệu đều đã không mời tới loại địa phương chen chúc này ăn cơm.

Đốn họa thủy nhíu mày không vui: “Làm sao còn gọi tớ là kẻ gây họa? Không thấy nhiều mỹ nữ còn đang ở đây à.”

Oanh Oanh Yến Yến nở nụ cười, trong đầu chỉ có bốn chữ, ta là mỹ nữ, ta là mỹ nữ…

Lạc Thủy lườm hắn, nhiều mỹ nữ hơn nữa cũng không cải biến nổi bản chất kẻ gây họa của hắn. Thôi, chẳng muốn so đo cùng hắn: “Ngọn gió nào thổi cậu tới nơi này ăn cơm?”

Đốn họa thủy cười như tên trộm: “Không phải tớ đây nhớ cậu sao, hai người ở riêng ai mà chịu được.”

Lạc Thủy suýt thì phun cơm ra ngoài, gắng sức cười ha ha, hàm răng cũng thấy mỏi: “Đại hiệp, giơ cao đánh khẽ.” Cô cũng không muốn Oanh Oanh Yến Yến Tiểu Du, tam đường hội thẩm* (* ba người thẩm xét tại nhà)

Diễm Yến ở dưới bàn véo Lạc Thủy một cái, kề tai nói nhỏ với cô: “Trở về lấy mười đại khổ hình của Mãn Thanh chăm sóc cậu, xem cậu có nhận tội hay không.”

Nhận tội? Trực tiếp dụng hình với kẻ gây họa đi: “Tớ đang vội đi học, các cậu từ từ ăn đi.”

“Học môn gì? Tớ đi cùng cậu.” Kẻ gây họa đứng lên, hắn cũng không muốn mắc háo sắc cùng con gái.

Lạc Thủy lườn hắn, trên dưới đánh giá: “Chuyện con gái, con trai không cần biết nhiều.”

Đốn họa thủy vô cùng lịch sự ngồi trở lại, không tính so đo với cô: “Vậy tớ đưa hai vị mỹ nữ về trước.” Dừng một chút còn nói: “Tớ còn nhiều thời gian, hôm nào mời cậu ăn cơm sau ha ha.”

Lạc Thủy yên tâm, kiêu ngạo bước chậm rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.