Niềm Hạnh Phúc Của Tổng Giám Đốc Hắc Ám

Chương 1: Mỹ nam xuất hiện



Gió nhè nhẹ thổi, mang đến hương vị ngọt ngào man mác của mùa xuân.

Những chú chim ríu rít vui đùa trong tán lá, bướm bay lả lướt, hoa sắc đua hương tạo nên 1 khung cảnh đầy thơ mộng.

Bên bờ hồ có 1 người đàn ông đang ngồi câu cá. Giữa cái ánh nắng của buổi chiều đang nhạt hắt lên người anh ta càng khiến cho anh trở nên hấp dẫn. Mắt anh nhìn thẳng xuống bờ hồ không hề chớp, cứ im lặng như vậy. Phía sau anh có 2 người đàn ông cao lớn, đeo mắt kính đen đứng im không động đậy. Cứ im lặng như vậy cho đến khi có tiếng chuông điện thoại reo lên, anh bắt máy:

- Nói đi! – anh lạnh lùng nói

- Dạ thưa tổng giám đốc! Triệu tổng đến nói muốn gặp ngài ạ!

- Cho cậu ta tiến vào đi! – anh cúp máy.

Chỉ chưa đầy 5 phút sau, có 1 người đàn ông khuôn mặt ưa nhìn, sắc mặt rạng rỡ trên môi lúc nào cũng mỉm cười tiến vào. Vừa nhìn thấy anh, anh ta đã lên tiếng :

- Diệp! hôm nay cậu thật rảnh rỗi nha! – rồi hắn vỗ vai anh, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh mà vệ sĩ mới chuẩn bị.

- Thì sao? – anh không nhìn hắn, cứ nhìn thẳng mặt hồ không lạnh nhạt lên tiếng.

- Tối nay là sinh nhật Hạo, cậu không nhớ à!

- Rồi sao nữa?

- Cậu thật là! – lắc đầu – Hạo nói chúng ta đến bar Paradise cùng hắn không phải sao?

- Không cần phải vội – nói xong anh quay sang vệ sĩ kia – Đi phân phó quản gia, sắp xếp với thư kí Lương đưa quà sang cho Võ gia.

- Vâng thưa tổng giám đốc – vệ sĩ nhanh nhẹn tiếp nhận nhiệm vụ rời đi.

- Vút…bạch..bạch! – anh đưa tay kéo cần lên, rồi lấy chiếc khăn vệ sĩ đưa, quay sang nói với người đàn ông nọ - Cậu còn không đi?

- Diệp a~ cậu đi từ từ thôi – rồi cũng đi theo anh.

Cũng thật lạ, nhìn cảnh 2 người đàn ông “người trước, kẻ sau” như vậy lại càng làm cho màu sắc của bức tranh có vẻ nhu hòa hơn.

Trên trời những đám mây đen từ từ kéo đến, đèn đường thành phố sáng rực, người qua kẻ lại tấp nập trên đường. Một chiếc xe BMW đen bóng dừng lại trước cổng của 1 quán bar lớn.

Vệ sĩ mở cửa cung kính:

- Xin chào Trần tổng, Triệu tổng!

Hai người đàn ông gật đầu rồi bước đi theo sự hướng dẫn của quản lý. Hai người đàn ông một người có khuôn mặt lạnh lùng, khí thế vương giả trời sinh, một người khuôn mặt dễ thương, luôn mỉm cười bước vào bar khiến cho mọi ánh mắt bỗng nhiên đều hướng vào họ.

Có phải do họ quá quen với những ánh mắt hâm mộ có, ghen tỵ có hay không mà họ vẫn đĩnh đạc bước lên lầu 3, khu vực dành cho VIP – 2. Sở dĩ gọi VIP – 2 vì ở lầu 2 cũng là khu vực dành cho khách có tiền hoặc hội viên của bar đến. Còn ở lầu 3 là khu vực dành cho các sếp lớn những người có cổ phần trong bar.

Bar Paradise là 1 bar lớn nằm trong hệ thống quản lý trực thuộc phân khu II của bang ngầm Devil, bang phái phát triển mạnh mẽ nhất trong 15 năm qua, còn được gọi với cái tên “ Đại bàng lớn” của thế giới ngầm. Nhắc tới không ai không sợ hãi với thế lực hùng hậu của bang càng sợ hãi hơn khi nghe nói tới hệ thống, cấp bậc quản lý của bang….. Nhắc tới Devil càng không thể không nhắc tới nhân vật Bang chủ bí hiểm đằng sau nó, nghe nói anh trải qua “cuộc huyết tẩy” mới có thể giành lại bang từ tay một người trong gia tộc của anh….Có rất nhiều điều thần bí, khiến kích thích sự tò mò của rất nhiều người. Có 1 số cũng không thể kìm nén đi tìm hiểu, cuối cùng 1 đi không trở lại, biệt tăm biệt tích. Từ đó không ai dám tìm hiểu, khi nhắc tới Devil không ai có thể kìm chế được bản thân mà run lên.

Chính vì thế mà hệ thống cửa hàng của Devil càng được tín nhiệm trong giới thương nhân và chính trị. Mọi bí mật đến đây đều được bảo toàn, chỉ cần bỏ ra 1 số tiền lớn là có thể yên tâm dưới sự bảo hộ của Devil.

Cánh cửa lớn lầu 3 mở ra, các vệ sĩ quay lại, cúi đầu chào 2 người đàn ông. Họ vẫn thế, ung dung tiến thẳng vào căn phòng vừa mới được mở. Vừa bước vào, khuôn mặt của 1 trong 2 người hiện ra vẻ khó chịu, chân mày anh nhíu lại. Còn người kia bước nhanh vào chỗ có 1 người đàn ông đang ngồi giữa 1 đám phụ nữ, uống rượu, cười nói thoải mái với họ.

- Hạo nha! Tớ với Diệp đã tới rồi, cậu còn không biết? – hắn nói với vẻ trách móc

- Tớ biết rồi! Nào 2 cậu tới ngồi đi, thích cô nào thì kêu tới phục vụ. Hôm nay sinh nhật tớ, không say không về- rồi quay qua nói với mấy người phụ nữ - các em qua giúp anh phục vụ bạn anh! Ai phục vụ tốt có thưởng lớn!

Rồi ngay lập tức đám phụ nữ như hận không thể đứng lên gặp được cơ hôi mau chóng đứng dậy, bước lại gần 2 người đàn ông mới vào, dáng người lả lướt, môi đỏ mọng, nước hoa đầy người sáp lại họ.

Một người đàn ông lạnh lùng khuôn mặt thu hút, một người mặt dễ thương luôn mỉm cười, làm họ tim đập loạn nhịp. Mặc dù làm nghề cũng lâu nhưng họ chưa từng gặp ai đẹp trai đến vậy. Hôm nay gặp được cả 3 người, họ còn mong gì hơn. Lên được đến lầu 3 chứng tỏ thế lực sau lưng họ không nhỏ, nếu phục vụ tốt biết đâu “một bước lên tiên” giàu sang phú quý. Chính vì vậy họ liếc mắt nhìn người đàn ông lạnh lùng này. Anh ta được trời cho dáng người cao lớn, mặc bộ vest đen sang trong, toát ra hơi thở lạnh lùng như thuốc phiện làm họ say mê nhưng không dám lại gần, người đàn ông này có vẻ rất nguy hiểm.

Một cô gái trẻ nhất trong nhóm, khuôn mặt không tệ bước lại gần anh, lả lướt ngồi bên cạnh rồi dựa vào anh, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh tới môi người đàn ông lạnh lùng này nhẹ nhàng nói:

- Chào anh! Em có thể phục vụ anh được không?

- …..- anh không thèm liếc mắt.

- Là bạn anh kêu em qua đây phục vụ! – cô gái vẫn không ngừng nhìn anh.

- Biến! – anh lạnh lùng phun ra một chữ.

- Nhưng đây là công việc của em nha.

- Biến nhanh! – Anh móc ra mấy tờ sáng cứng ném cho cô ả.

- Nhưng bạn anh…- vẫn không ngừng vuốt ve anh nói yếu ớt!

- Rầm!

- Aaaaa…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.