Niềm Hạnh Phúc Của Tổng Giám Đốc Hắc Ám

Chương 14



Ánh nắng vàng xuyên qua từng kẽ lá, mặt trời cũng đã lên gần đến đỉnh đầu. Không khí thành phố vẫn vậy, đầy khói bụi và ồn ào.

Tại cổng của 1 tòa nhà lớn, 1 chiếc xe BMW đen dừng lại. Tài xế bước nhanh xuống, mở cánh cửa cho chủ nhân của chiếc xe ngồi phía sau. Một đôi giày đen chạm xuống mặt đường, rồi con người ấy cũng xuất hiện. Với bộ vest độc nhất 2 màu trắng đen làm cho con người này trở nên hấp dẫn.

Ánh nắng chói chang lúc này, như làm nên và ánh sáng cho sự xuất hiện của anh ta. Vẻ mặt đẹp trai, dáng người cao ráo, khí suất lạnh lùng làm cho người ta say mê nhưng không dám thưởng thức.

Bỗng từ cánh cửa xoay thật lớn của tòa nhà, có khoảng gần 10 người cả nam lẫn nữ chạy nhanh ra. Hôm nay là ngày Tổng giám đốc đại nhân đến xét duyệt báo cáo, không khí của công ty trở nên nghiêm túc cực kỳ.

Ai mà biết được họ đang thảnh thơi uống ly café ở căn tin, đang ngồi trong văn phòng nói chuyện gia đình thì nghe thư kí Lương thông báo Tổng giám đốc sẽ tới. Có trời mới biết được lúc đó họ như rớt từ trên 9 tầng mây xuống tận tầng địa ngục thứ 18. Vội sửa sang lại quần áo, lấy tập báo cáo họ đã chuẩn bị trước trong tủ rồi chạy vội xuống đại sảnh đón Đại Boss.

- Xin chào Tổng giám đốc! – họ đồng thanh cúi nhẹ người chào anh.

- Hôm nay tôi đột xuất đến, mục đích vừa xem xét báo cáo của tháng này và kế hoạch tháng tới nhưng qua đó, tôi cũng sẽ đích thân cùng các vị đến khảo sát chất lượng làm việc của các phòng ban! Sau đó sẽ cho phòng kiểm soát thanh tra, xem xét lại tình hình của tổng công ty! Tôi mong các giám đốc ban ngành hợp tác! – Minh Diệp lạnh lùng tuyên bố lí do, rồi quay sang bên cạnh – Chúng ta sẽ đến phòng marketing trước.

Một đoàn người bước theo sau người đàn ông ấy! Ai nấy đều đỏ mồ hôi hột! Vị Đại Boss này không những được mệnh danh là lạnh lùng quyết đoán, trên thương trường được coi là “rồng giấu đuôi” mà còn có khả năng xuất quỷ nhập thần, làm việc rất im hơi lặng tiếng. Chỉ cần hắn muốn, hắn sẽ kiểm tra đột xuất các phòng ban, sau đó cho trưng cầu ý kiến bí mật. Thế là mọi chuyện cứ từ từ mà phơi bày!

Làm việc ở đây lương cao, bổng lộc tốt thế nhưng lúc nào cũng như “ ngồi trên than nóng”. Nếu không cẩn thận thì nhẹ bị mất việc nặng thì khởi tố hình sự. Nói là mất việc nhẹ nhưng mà biết bao nhiêu người trong nhà chờ họ kiếm miếng cơm, sơ sẩy tắc trách bị đuổi việc thì rất khó xin được việc ở công ty khác.

Chính vì vậy ai nấy mặc dù có rét run khi đối mặt với Đại Boss thế nhưng vẫn cố gắng hết sức để không gây chuyện gì nghiêm trọng. Thỉnh thoảng có vài người phụ nữ không biết điều, nhờ nằm dưới thân của 1 số lãnh đạo có chút quyền lực là lên mặt hống hách. Cũng chẳng được bao lâu mà mất việc mà chính vị lãnh đạo đó cũng bị xử lý vì tội bao che. Lâu rồi cũng chẳng có gì lớn xảy ra nhưng vẫn không tự kiềm chế mà mồ hôi chảy từng giọt.

Đoàn người đến từng phòng một, kiểm tra hiệu suất làm việc cũng như xử lý tình huống xảy ra ở công ty. Qua đó đánh giá năng lực làm việc của từng người, từ đó đưa ra mức lương của họ. Đừng tự hỏi tại sao lại có thể kiểm soát hết được năng lực làm việc của từng nhân viên mà phát lương theo mức của từng người nha! Chỉ nghe nói rằng ở mỗi phòng đều có người của nhóm đều được gọi là “X”! Sở dĩ chỉ nghe đồn là vì nhóm này do chính Tổng giám đốc lựa chọn, đưa vào công ty. Họ trà trộn vào từng phòng ban, bí mật quản lí cũng như kiểm soát việc làm của mọi người. Chính vì quá bí ẩn như vậy mà mọi người cũng không dám manh động, cứ việc ai người nấy làm nghi ngờ lẫn nhau! Thỉnh thoảng có trưng cầu bí mật, công ty cứ như vậy mà trở thành 1 tổ chức tự nguyện, tự nguyện làm, tự nguyện quan sát và nhắc nhở lẫn nhau, dĩ nhiên là không thiếu được những lúc vui vẻ bình thường rồi.

Công ty từ trên xuống dưới đều được thị sát. Sau đó các lãnh đạo đều đi vào phòng họp. Đây mới là lúc hồi hộp xem đánh giá của Đại Boss và tiếp nhận chỉ thị của anh. Không khí hết sức nặng nề, ai nấy đều nhìn sắc mặt của Boss! Anh nhíu mày họ cũng nhíu mày, anh không chớp mắt đọc các số liệu, họ cũng không dám chớp mắt nhìn anh sợ bỏ qua bất kỳ biểu tình nào. Báo cáo của phòng nào có màu riêng của phòng nấy, cứ tới phòng của họ, họ đều không nhịn được mà muốn khụyu xuống. Không khí căng thẳng im lặng cứ như vậy mà diễn ra!!!

Ở 1 nơi khác, chính là bệnh viện trung tâm lại có 1 bầu không khí khác. Đó chính là sự đông đúc, khẩn trương! Từng khoa của bệnh viện từ hồi sức đến chữa trị đều nườm nượp bệnh nhân ra vào. Vì sở hữu những trang thiết bị y tế tân tiến, đội ngũ y bác sĩ giỏi nên bệnh viện được rất nhiều người tới khám. Các bác sĩ đều rất tận tâm xem đúng bệnh, kê đúng thuốc.

Tại phòng cấp cứu, có 1 cô bác sĩ trẻ xinh đẹp đang xem bệnh cho mọi người. Tuy không có ca nào lớn nguy hiểm đến tính mạng, thế nhưng cô bác sĩ này vẫn tự tay khâu vết thương cho bệnh nhân, hỗ trợ bệnh nhân lớn tuổi, giúp đỡ những cô cậu bé đang vì đau mà khóc òa lên. Mặc dù cùng trực có đến 3 bác sĩ khác nhưng cô là người rất hăng hái, đi tới từng giường bệnh hỏi cặn kẽ triệu chứng của từng bệnh nhân. Chỉ cần hỏi bác sĩ Giản khoa cấp cứu, hầu như ai cũng đều hỏi lại “có phải cô bác sĩ xinh đẹp tốt bụng như thiên sứ ấy không?”.

Thanh Ngân hôm nay không trùng ca với Thanh Ngọc, có lẽ giờ cô ấy vẫn còn ngủ, hôm qua cô ấy trực khuya. Vì đam mê, yêu nghề Thanh Ngọc luôn cặm cụi làm việc hết mình, cũng chẳng để ý tới giờ giấc, bữa ăn. Đã qua đầu giờ chiều, bệnh nhân cũng giảm bớt nên cô cũng ngồi xuống nghỉ ngơi. Đi vào phòng vệ sinh lau mặt cho tỉnh táo, cô bước ra thấy Vũ Huy đang ngồi trước bàn trực, nhìn thấy cô Vũ Huy cười hỏi:

- Tiểu Ngọc! Em xong việc chưa?

- Cũng đã bớt việc rồi! Anh hỏi có chuyện gì không? – Thanh Ngọc ngồi xuống lật bệnh án, không nhìn thẳng vào Vũ Huy hỏi lại.

- À anh biết em chưa ăn trưa nên tới rủ em xuống căn tin bệnh viện ăn cơm. Anh cũng mới xong việc. – Vũ Huy gãi đầu nói.

- Ừm…- Thanh Ngọc nhìn lên Vũ Huy suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Vừa lúc 2 bác sĩ cùng ca với cô đi lên, họ đổi cho cô đi ăn nên cô cũng đi theo Vũ Huy xuống căn tin, sáng nay cô cũng chưa kịp ăn gì cả!

Đoạn đường đi đến căn tin, ai làm trong bệnh viện này cũng biết 2 vị phó khoa này,

tuổi trẻ tài cao; hơn nữa chuyện Vũ Huy theo đuổi Thanh Ngọc là chuyện được mọi người hâm mộ nhất nên ai cũng biết. Họ đều gật đầu chào hỏi, có người còn “chúc mừng”, “chúc 2 người hạnh phúc”…..Cô im lặng không ý kiến, Vũ Huy nhìn thấy vậy lại cho là cô không bài xích anh, chính vì vậy anh cười tươi như hoa.

Chọn 1 bàn ở gần cửa số, cô nhìn bao quát xuống thành phố. Vũ Huy tươi cười bưng 2 suất cơm cán bộ lại bàn cô đang ngồi, anh cười nói:

- Tiểu Ngọc, em ăn đi! Anh biết em thích ăn trứng nên cố tình xin thêm cho em. Hôm nay có vẻ món ăn khá ngon, em thử đi! – Vũ Huy hào hứng nói.

- Ưm..Vũ phó…- Thanh Ngọc mở miệng

- Chà! – Vũ Huy cắt ngang – giờ còn gọi cái gì mà Vũ phó chứ. Em cứ gọi anh là Vũ Huy hoặc anh Huy được rồi. Nghe như người xa lạ vậy! – nói xong anh ăn 1 muỗng cơm, tiếp tục nói – Cơm rất ngon! Em ăn đi Tiểu Ngọc.

- Ưm…Vũ Huy, em có chuyện muốn nói với anh!

- Vậy em nói đi! Anh đang nghe! – Vũ Huy vẫn vui vẻ ăn.

- Em xin lỗi…thực ra em chỉ muốn nói là..- Thanh Ngọc vẫn ngập ngừng, cô hít thở 1 hơi rồi nói tiếp – Em đã tìm được người em thích!

- Xoảng…- muỗng cơm trên tay Vũ Huy rơi xuống, anh nhìn thẳng vào mắt Thanh Ngọc như tìm tòi gì đó.

- Em xin lỗi, em chỉ muốn nói là còn rất nhiều người con gái tốt, anh đừng lãng phí thời gian và tâm tư vào em nữa. – Thanh Ngọc nhìn vào Vũ Huy như khẳng định.

- À! Thì ra vậy! Có phải anh làm phiền em quá nên em mới nói….- Vũ Huy cười gượng nói – Nên em mới nói mình có người trong lòng không?

- Em…

- Em cũng thật là – Vũ Huy ngắt ngang – Không cần phải nói dối đâu! Anh biết em chưa thể chấp nhận được anh! Anh sẽ chờ…

- Vũ Huy này! Anh nghe em nói – Cô lớn tiếng nói.

Mọi người thấy tiếng nói lớn, quay lại nhìn xem có chuyện gì. Thanh Ngọc biết mình hơi lớn tiếng nên hạ giọng, nói:

- Thật ra, em không nói dối!

- ……- Vũ Huy im lặng.

- Em thật sự thích anh ấy! Gặp anh ấy trái tim em không ngừng được mà quan tâm, lo lắng cho anh ấy! Em cũng thấy mình thật ngốc, cũng âm thầm nhìn theo anh ấy như vậy. Chỉ mong sao anh ấy vui vẻ, em không biết anh ấy đối với em là gì! – Cô dừng lại 1 chút – Nhưng dù tình cảm đó là gì, em sẽ trân trọng, không thể để mất nó được! Vũ Huy anh có hiểu không?

- Anh….anh hiểu! – Vũ Huy cười nhạt – Vậy ra em thương thầm người ta, là đơn phương?

- …………….- Cô im lặng, chỉ gật đầu.

- Em có thể nói cho anh biết em sẽ không hối hận chứ!

- Em không hối hận! Yêu anh ấy, biết anh ấy em không còn gì phải hối tiếc nữa! – Cô nhìn ra bên ngoài, giọng nói chắc chắn.

Vũ Huy nhìn thấy sự quyết tâm của Thanh Ngọc. Anh biết đó không phải là nói dối, vì chính anh cũng luôn dành sự khẳng định đó cho cô, chỉ là cô chưa bao giờ tiếp nhận, mặc dù vậy anh cũng không hối hận. Anh nhìn cô nở 1 nụ cười nhạt:

- Vậy anh chúc em hạnh phúc!

- Cảm ơn anh Vũ Huy, đồng thời cũng xin lỗi! – Cô áy náy nói.

- Em không cần xin lỗi anh! – Vũ Huy gạt lời của Thanh Ngọc sang 1 bên – Như em nói, tình yêu là cho đi, không bao giờ hối tiếc! Anh cũng vậy, thế nên phải hạnh phúc, được không!

- Vâng! Cảm ơn anh – Cô gật đầu.

- Vậy anh đi làm đây, không còn sớm nữa! Em cũng ăn đi rồi tiếp tục, ngày hôm nay vẫn còn dài! – Vũ Huy cười chào Thanh Ngọc rồi quay đi.

Nhìn bóng lưng cô đơn của Vũ Huy, Thanh Ngọc cảm thấy nợ anh rất nhiều! Giá như từ đầu cô kiên quyết từ chối anh, dù có làm anh tổn thương 1 lần thì sớm hơn vẫn tốt. Dây dưa gần 2 năm trời, cô thấy mình thật xấu xa! Cô nhìn ra bên ngoài thẫn thờ.

Ở 1 bàn gần đó, có 1 vị khách uống nước, sau khi Vũ Huy đứng lên, hắn ta cũng vào trong toa- lét, bấm dãy số và chờ đổ chuông, đối phương rất nhanh bắt máy, hắn nói giọng cung kính:

- Thưa bang chủ! Giản tiểu thư và Vũ Huy mới ăn cơm ở căn tin bệnh viện xong ạ!

- Cái gì? – người đàn ông này bật dậy khỏi ghế, giọng trầm xuống – Tiếp tục nói.

- Dạ thưa! Mặc dù ngồi hơi xa và không nắm bắt được toàn bộ cuộc nói chuyện của họ nhưng cơ bản là Giản tiểu thư từ chối Vũ Huy rồi ạ!

- Cái gì? – giọng nói cao thêm 1 bậc – cậu biết tại sao không?

- Dạ thưa tôi chỉ nghe loáng thoáng là Giản tiểu thư nói Vũ Huy hãy từ bỏ, còn Vũ Huy thì chúc cô ấy hạnh phúc ạ!

- Hạnh phúc? – giọng nói cao thêm 1 bậc

- Dạ tôi chỉ nghe có vậy!

- Chết tiệt! – giọng nói rất tức giận – Cậu làm việc cái kiểu gì vậy? Tôi đã nói cậu theo dõi kỹ mà, phải nắm bắt toàn bộ cho tôi!

- Xin lỗi bang chủ, thật sự căn tin quá đông, tôi không thể tìm được chỗ nào gần họ cả. Xin bang chủ lượng thứ. – hắn thành kính cầu xin.

- Thôi được rồi! Vậy là đủ rồi, tôi không trách cậu, tự làm việc của mình đi.

Nói xong rồi cúp điện thoại. Hôm nay anh đến công ty, thật sự chỉ nhớ tới cô, từng chút từng chút một, những khoảnh khắc hiện về.

Lúc gặp nhau ở sân bay 9 năm trước, rồi hình ảnh sinh hoạt của cô, khoảnh khắc cô chăm sóc bệnh nhân và đặc biệt là lúc anh đưa cô về nhà. Anh cứ thế cảm giác vui không sao kể xiết được, lồng ngực anh như muốn vỡ tung ra.

Dù cho hôm nay cô và Vũ Huy có hẹn nhau ở căn tin làm anh khó chịu, thế nhưng không phải kết quả là cô đã từ chối cái tên Vũ Huy đó mạnh mẽ hay sao? Chỉ cần như vậy, anh hết sức vui mừng. Nếu như đối thủ là Vũ Huy đã bị K.O rồi, không phải anh sẽ có cơ hội sao?

- Hahahaha – anh cười vang cả văn phòng.

Điều này như sự kiện lạ, như kỉ lục chói lóa xuất hiện trăm năm làm thư kí Lương giật mình. Cái gì mà làm Đại Boss lạnh lùng băng giá của họ phá lên cười như vậy? Chuyện lạ có thật! Tuy vậy anh cũng không dám nói nhiều, tiếp tục làm việc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.