Niềm Hạnh Phúc Của Tổng Giám Đốc Hắc Ám

Chương 41-42



Mấy ngày sau, Dương Linh nhận được điện thoại của phòng nhân sự Trần thị, cô được bổ nhiệm vào phòng kinh doanh.

Mặc dù cô muốn vào phòng thư ký, nhằm tiếp cận Minh Diệp, qua đó làm anh nhớ lại những gì đã qua, để anh quay trở về bên cô nhưng như vậy bước đầu cũng được rồi.

Dù vậy cô vẫn phải cố gắng đẩy nhanh tiến độ, cướp lại anh từ Giản Thanh Ngọc kia! Nghĩ đến chiến thắng, cô nở nụ cười.

Tự soi mình trong gương, cô chỉnh chu trong bộ đồng phục Trần thị! Chiếc chân váy công sở bó sát lộ ra đôi chân thon dài trắng trẻo, chiếc áo sơ mi xanh navy, tóc vuốt sang 1 bên gọn gàng, đi đôi giày cao gót đen, nhìn trong gương mỉm cười.

Ngày đầu tiên có lẽ cô có nhiều việc để làm! Chuẩn bị sẵn kế hoạch tiếp cận Lão Trưởng Phòng dê xồm, cô sẽ cố gắng tìm kiếm thông tin của Minh Diệp, sau đó tạo cơ hội lên thẳng phòng thư ký. Mỉm cười ngắm mình trước gương, cô tự tin lấy giỏ xách đi đến công ty.

Sau khi đến phòng nhân sự nhận thẻ làm việc, cô đi về phòng kinh doanh! Theo cô điều tra thì Giám đốc phòng kinh doanh là nữ, còn khá trẻ, phòng cô ta và Phó Giám đốc cách phòng kinh doanh 1 hành lang.

Lão Trưởng Phòng nghe nói là đã ngoài tứ tuần nhưng đầy lươn lẹo. Không ai không biết lão làm việc ở đây khá lâu nhưng vì tính dê xồm, Lão không được thăng chức, cứ như vậy làm Trưởng Phòng.

Có ai biết, Lão thừa sức lên chức, chỉ là ra khỏi phòng này, Lão làm gì có cơ hội nhìn ngắm mấy cô nhân viên cấp dưới xinh tươi mặc chiếc váy đen bó sát, lộ đôi đùi trắng, mặc áo nịt ngực cao vun vút. Lão nhìn thấy đã không nỡ xa rồi!

Chỉ là thủ đoạn của Lão chưa bao giờ được báo cáo lên trên vì Lão tự tin mình là chú họ của Tổng Giám Đốc, hơn nữa Lão cũng đe dọa nhân viên của mình không được báo cáo, nên cứ như vậy Lão êm xuôi làm Trưởng phòng, ngắm nhìn người cũ lẫn người mới thỏa thích.

Dương Linh gõ cửa phòng, làm Trưởng phòng giật mình! Hắng giọng, lão dùng giọng nói nhão nhoẹt của mình:

-Mời vào!

Cánh cửa nâu mở ra, Lão giật mình nhìn người trước mắt.

Cô ta thật đẹp, thật hấp dẫn, làm Lão không ngừng muốn nhào tới. Chỉ là chưa rõ đối phương là ai, Lão cũng để yên, mắt láo liêng nhìn vào bộ ngực cao đẫy đà của cô ta một cách thèm muốn.

-Chào Trưởng phòng! Tôi là Dương Linh, nhân viên mới đến trình diện ông!

-Dương Linh? – lão lặp đi lặp lại cái tên đó – Tên rất hay, cô là người mới tới hả?

-Vâng thưa Trưởng Phòng!

-Cô đã lên gặp Giám Đốc và Phó Giám đốc chưa? – Lão hết nhìn mặt cô, lại nhìn khắp thân thể cô.

-DẠ rồi thưa Trưởng phòng! – Dương Linh cũng cố gắng ngọt ngào đáp trả.

-Cô ngồi xuống đi – lão đưa tay ra chiếc ghế sofa bên cạnh, chỉ cô ngồi xuống.

-Cảm ơn Trưởng phòng – Dương Linh cũng gật đầu.

-Đừng khách sáo – lão nói giọng đầy ướt át – Từ nay em cứ gọi anh là anh Nghiêm cho thân mật nha! Anh sẽ cố gắng giúp đỡ em, được không?

Nói đến đó, bàn tay béo núc đầy lông của Lão vươn ra, vờ vuốt ve tay cô đang đặt trên đùi, rồi từ từ sờ xuống dưới đùi.

Thật tởm! Cô chỉ muốn vùng dậy tát cho hắn vài cái nhưng cô dằn lòng. Quyết không được để vụt mất cơ hội này, cô cũng trấn tĩnh, cười dịu dàng đáp trả:

-Cảm ơn anh Nghiêm!

-Haha có thế chứ! Từ nay có khó khăn gì cứ nói anh, anh sẽ giúp em! Linh nhé!

-Vâng ạ!

-Vậy thì tốt! – lão cười khà khà, vuốt ve cái đùi trắng làm Lão nóng lên.

-Anh Nghiêm, em ra ngoài sắp xếp bàn làm việc nhé! Có gì anh cứ gọi em! Em sẽ hoàn thành những công việc anh giao cho em.

-Được được! Em ra ngoài đi

Đóng cảnh cửa, Dương Linh chỉ muốn ói ra vì hành động lúc nãy của lão. Cố nhẫn nhìn, cô ngẩng đầu nhìn thấy bao ánhmắt nhìn cô, ganh ghét có, thông cảm có. Cô cũng mặc kệ, kéo lại áo váy rồi tới bàn làm việc.

Buổi đầu tiên, cô chạy vặt photo mấy báo cáo, rồi cứ thế đi ra đi vào phòng của Lão Nghiêm. Nhưng ít nhất, cô cũng biết được thì ra là họ hàng của Minh Diệp, càng tốt, cô sẽ kiếm cớ nào đó vu oan lão hiếp đáp cô, sau đó mượn tay Cao Vinh trả mối thù cho lão dâm tặc này! Cứ đợi xem!

Chiều đến giờ tan ca, cô ra muộn nhất. Cóba cô đồng nghiệp cũng ở lại muộn, rồi liếc xéo cô, nói bóng gió:

-Đúng là bây giờ chỉ cần ưỡn ngực, lắc mông đã lên làm Phượng Hoàng của phòng kinh doanh này rồi. Giỏi thật! – đồng nghiệp A nói.

-Cô ta được cái trẻ hơn chúng ta một ít, có lẽ có tiền để chăm sóc nhan sắc, chứ có gì hơn. – đồng nghiệp B hùa theo.

- Phải rồi! – đồng nghiệp C đeo mắt kính đứng lên – ngày đầu mấy người cũng vậy, có tư cách gì nói người khác chứ! Thật ồn ào!

-Cô….cô…đây không phải chuyện của cô, cô đừng xía vào! – đồng nghiệp B đỏ mặt, tức giận nói.

-Tôi cũng đâu có muốn, chỉ là nghe mấy người nói quá không lọt lỗ tai tôi, tôi cũng chỉ nói đúng sự thật mà thôi! – cô C cũng không kém nói lại.

-Hừ đừng chấp cái đồ nhà quê đó, chúng ta đi – đồng nghiệp A kéo tay cô B đi về.

Dương Linh nãy giờ im lặng, nhìn hai người kia đi rồi mới lên tiếng:

-Cảm ơn cô!

-Không có gì, chỉ là họ nói quá chướng tai thôi! Tôi về trước đây.

Nói đến đó, cô ta cũng bước đi nhanh! Cô cũng dọn dẹp một chút rồi đứng dậy đi về!

Bỗng nhiên cô thấy cửa phòng Trưởng phòng bật mở, lão ta cười như hoa, bước sang chỗ cô:

-Linh! Em vào phòng anh một lát nhé, anh có việc cần nhờ!

-Dạ!

Định bước vào, cô chợt nảy ra ý định mới! Muốn nhanh chóng chiếm được lòng tin của Minh Diệp cùng sự đồng tình của anh sao, chỉ có như vậy! Quyết định ra tay trong ngày đầu đi làm, cô kéo một chút ở cổ áo, bày bộ ngực đầy hớ hênh bước vào!

Vừa quay người đóng cửa, cô bị lão Trưởng Phòng ôm chặt từ đằng sau. Tiếng nói dâm tục của Lão vang lên:

-Ngoan để anh thương em!

Rồi lão vuốt ve bộ ngực của cô, chà xát bàn tay béo núc kia lên thân thể cô. Cũng cố gắng giả vờ, cô giãy dụa không đồng ý. Chỉ đợi lão ta cố tình ôm lại, cô móc tay ra kéo khóa váy của mình, làm như vô tình rơi xuống, lão ta giựt ngay cái áo công sở của cô, lộ ra chiếc áo bra đen ôm sát đôi gò trắng cao vút.

Bắt lấy bàn tay cô, lão đưa xuống hạ bộ của mình chà sát. Cố tình chà một chút, Dương Linh cảm giác hạ bộ lão trướng căng, chỉ đợi có vậy, cô giãy mạnh ra. Vì không để ý tưởng cô đã khuất phục, lão ta bị trượt ngã xuống nền. Kéo hờ cạp váy, cô tung cửa ra ngoài, vừa chạy vừa kêu cứu.

Đi tới thang máy, cô bấm thang máy vài cái, làm bộ trước CCTV rồi tung cửa thang bộ chạy lên. Cô cần phải nhanh chóng đi lên chỗ Minh Diệp, tranh thủ tình thương của anh.

Lên 5 tầng, người cô nhễ nhại, tung cánh cửa, cô nhìn thấy thư ký Lương và Minh Diệp đang chuẩn bị ra về. Quả không ngoài dự đoán! Cô nghĩ thầm! Nặn một chút nước mắt, cô vờ sợ hãi hét lên:

-Diệp! Cứu em!...Cứu em với…- nói đến đó, cô ôm chầm lấy anh, run lên.

-…………………..

Trước sự bất ngờ, Minh Diệp đứng bất động. Không phải anh không muốn đẩy ra nhưng anh nhớ lại hình như ngày trước lúc cô cứu anh, trong thời gian qua lại cô cũng từng bị như vậy.

Ký ức ào tới, anh chưa kịp xoay sở đã bị cô ôm chầm lấy! Cảm giác người cô ta đang run lên, anh cũng lạnh nhạt để vậy, giọng nói không chút ấm vang lên:

-Có chuyện gì?

-Diệp! Cứu em…em rất sợ…hắn…hắn…

-Dương tiểu thư – Thư ký Lương lên tiếng- Cô……….

-Có chuyện gì?- Minh Diệp vừa nói, vừa làm hiệu cho thư ký Lương im lặng đi ra ngoài.

-Huuhuhu, hắn…hắn..muốn làm nhục em!

-Ai?

-Trưởng….trưởng…phòng! – cô nói giọng đầy run sợ.

-……………………- Minh Diệp im lặng, liếc nhìn bộ đồ công sở của cô đã xốc xếch trông thấy.

-Cứu…cứu em!

Mặc dù là hoàn cảnh khác, ý nghĩ khác nhưng hoàn toàn là lý do như trước đây! Cô từng suýt bị người ta hãm hiếp sau khi cứu Minh Diệp vài ngày, may mà anh đến kịp.

Còn bây giờ, tuy là vở kịch cô dựng nên, nhưng cô tin chắc, cô sẽ làm cho anh rung động. Cố gắng nép vào lòng anh, để anh khó lòng đẩy cô ra, cô nở 1 nụ cười chiến thắng. Bước 1! Đã hoàn thành sớm!

Chuyện sau đó, đúng như dự đoán của cô, lão Trưởng phòng đuổi theo cô lên đây, quần áo cũng xốc xếch bị Minh Diệp bắt gặp. Anh lạnh lùng cởi chiếc áo vest đưa cho cô, cùng lúc thư ký Lương gọi kịp bảo vệ, đưa Lão Nghiêm ra ngoài, mặc cho ông ta kêu chú kêu cháu.

Rồi ông ta cũng bị cách chức, anh cũng hỏi cô muốn kiện hắn không nhưng cô lắc đầu giả vờ sợ hãi. Có ai biết, sau đó vài ngày, Lão Nghiêm bị một băng đảng xã hội đen thanh toán!

Ai biết đó chính là do Dương Linh dàn dựng hòng làm cho Cao Vinh biết, xử đẹp hắn ta! Mặc dù cô lường trước Cao Vinh sẽ nổi giận, hành hạ cô nhưng lạ thay hắn tức tốc gọi cô đến, ôm lấy cô rồi đè cô ra, mây mưa một lần rồi ôm cô ngủ.

Mặc kệ mọi chuyện xảy ra không đúng dự đoán cho lắm nhưng không phải là cô đã thành công khi tiếp cận và chiếm được cảm tình của Minh Diệp rồi sao. Hơn nữa Lão Nghiêm cũng bị phanh thây rồi, cô hả dạ, mặc kệ thái độ của Cao Vinh như thế nào, cô không thèm để ý. Những ngày sau, cô hoàn toàn vui mừng, chuẩn bị cho kế hoạch sắp tới.

- Siro -

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.